SHINeeShow
Chào mừng các bạn đến với Forum S2 and SHINee!
Một chốn nhỏ để tình cảm của bạn bay xa cùng SHINee.
Nơi không bao giờ cho rằng tình cảm ấy là ảo,
nơi để bạn cùng giải bày bao cảm xúc chất chứa trong lòng,
và là nơi bạn được là chính bạn.
Với SHINeeShow và SHINee bạn là tuyệt vời nhất.Bởi chúng ta cùng là Shawol.
Diễn đànVietsub ShowVietsub MV/PerformanceNhật kí Shawol4rum nhắn gởiHang ổ subberTin tức

Forum S2
:: Quên mật khẩu? ::

Auto Login
Chat S2[Off] - Online [?] Away [?]

[Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14]Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8
Tác giả

Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 21/7/2012, 8:24 pm
kytich đã viết:
Không biết Takki khỏe hơn chưa?

Khi nào khỏe hẳn và có thời gian thì reply mấy comment chị viết ở trên nhe. ^^

Comment dài mà không thấy au trả lời nên cũng lo lo, không biết au đang nghĩ gì? * gãi gãi đầu*


Àh, thật sự thì e cũng ko biết trả lời chị ntn nữa ^^!

Chỉ có cảm giác... phổng lỗ mũi vì chị khen e như thế ^^!

Dù sao e cũng cảm ơn chị nhìu lắm

Nhưng lúc này e đang rất suy sụp, nên cũng xin mọi ng đừng đánh giá cao e wá :(

Vì e hay đi lòng vòng đọc fic, nên có thể sẽ có vài tính tiết "giống" với những gì mọi ng đã đọc wa Vì thế, nếu muốn, có thể gọi e là đạo văn cũng đc...

A~~ lan man wá, hix, thật sự thì tâm trạng của e đang ko ổn chút nào...

Có lẽ... e sẽ ngưng viết fic 1 thời gian dài...



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 21/7/2012, 9:32 pm
Hic, đừng mà, em đừng ngưng viết fic. Fic Bồ công anh trong gió của em hay vậy mà. Có rất nhiều lượt xem.

Tháng 7 là tháng sinh nhật của Taemin mà, em đành lòng sao? hu hu.

Mau lấy lại tinh thần. Nghỉ ngơi cho mau khỏe lại.

Khi mệt chị thường ăn kẹo hay sô cô la vì chất ngọt cung cấp năng lượng nhanh. Cơ thể khỏe lên thì tâm trạng cũng khá hơn.

Chúc em mau vượt qua tâm trạng nặng nề, trở lại là Takki vui vẻ, tự tin như mọi ngày.





Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 27/7/2012, 12:17 pm
Hi Takki!

Hè, các mem có thời gian, rộn ràng viết fic, chắc Mod đọc đuối luôn hen, hi hi. Em đang bận bù đầu hả? Từ từ sắp xếp mọi việc nhe!

Fighting!


Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 27/7/2012, 6:23 pm
kytich đã viết:
Hi Takki!

Hè, các mem có thời gian, rộn ràng viết fic, chắc Mod đọc đuối luôn hen, hi hi. Em đang bận bù đầu hả? Từ từ sắp xếp mọi việc nhe!

Fighting!


Vâng, hihi ^^

Thật tình thì thấy nhìu fic mới lắm mà chưa có thời gian đọc, nếu đọc thì lại ko có thời gian viết fic, hix hix =="

Sắp vô học nữa gòy, oaoa :((




Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: [Long fic] Bồ công anh trong gió - chap 12 28/7/2012, 1:43 pm
Ko biết mọi ng có nghĩ rằng JongKey đi wá nhanh ko nhỉ? :-S

--------------------

Chap 12:





"Hãy để trái tim quyết định!"


---oOo---

Seoul...

Jong Hyun mấy ngày mấy đêm không ngủ, không nghỉ, ra sức tìm kiếm Key. Anh đã thật sự rất mệt, nhưng anh vẫn không ngủ. Không phải vì anh không muốn ngủ, mà là vì anh không tài nào chợp mắt nổi. Con vật cảnh anh vừa đem về nuôi, vừa cảm thấy có một chút gần gũi, thân thuộc thì lại đột nhiên biến mất, khiến anh cảm thấy vừa phẫn nộ vừa bất lực, và nhất là không cam tâm.

Hôm nay, khi vẫn đang tuyệt vọng tìm kiếm ở những con đường nhỏ của Seoul, anh đột nhiên nhận được điện thoại từ cảnh sát đặc khu, bảo rằng đã tìm thấy Key ở một nhà thờ nhỏ. Anh cảm ơn xong gác máy, vội lái xe ngay đến đó. Trên đường đi, anh hứng chí cười vang, đến khi nhận ra mình đang cười ha hả, anh vội vàng kiềm lại.

Anh vốn là người không hay cười, lớn lên trong khuôn phép của một quý tộc từ nhỏ, anh đã được giáo dục rằng chỉ được cười những nụ cười lễ phép, hiền hòa nhưng khách sáo, chứ không phải kiểu cười vang thoải mái và khiếm nhã đó. Anh là người sống thiên về nội tâm, che giấu cảm xúc rất cẩn mật, để tâm hồn co lại thành một mảnh và không cho ai được phép với tới. Tiếng cười vang hôm nay bật ra một cách bất chợt, là nụ cười lâu nay chưa từng có. Anh vừa lái xe vừa bần thần. “Tìm thấy tên mắt xếch ấy thì có gì phải vui như thế?”

Cảnh sát đặc khu dẫn Jong Hyun vào bên trong nhà thờ để gặp Key. Nó đang ngoan ngoãn ngồi trong phòng vị mục sư già, tay cầm bút sáp màu vẽ tranh. Khuôn mặt búp bê thuần khiết, đẹp một cách mê hồn, làm say đắm lòng người. Để một người con trai như thế này đi lang thang trên đường phố Seoul, không bị rơi vào động trai bao đã là một điều may mắn.

Anh đi đến gần, nhìn xuống những bức tranh nó vẽ. Vừa nhìn thấy bức tranh, anh đã nổi giận đùng đùng. Gì thế này? Trình độ vẽ tranh còn thua cả trẻ con mẫu giáo. Nội dung bức tranh là một dòng thác, một chiếc xe màu đen bóng đang rơi xuống đó. Kiểu dáng và bảng hiệu đó không phải chiếc BMW của anh sao? Điều đáng giận hơn là cả anh cũng đang rơi xuống cùng chiếc xe, ngoác miệng ra hét to “Cứu tôi với!!!”. Người đó mặc áo thun carô xéo màu xanh đỏ, là màu anh vẫn thường mặc, lông mày đen, mắt trợn trừng, tóc nâu vàng, không phải anh thì là ai?

Giận run người, ngay lúc đó anh chỉ muốn quát Key một trận, nhưng xung quanh đang rất đông người, không thể để mất hình tượng một Jong Hyun luôn điềm tĩnh, anh đành phải ráng nuốt cơn giận, lật giở sang những bức tranh khác.

Những bức tranh còn lại đều chỉ vẽ về một chú khủng long. Là con thú nhồi bông ở trung tâm mua sắm Obsession hôm nọ. Các bức tranh được vẽ rất tỉ mỉ, từng chi tiết dù là nhỏ nhất, xem ra đã được bỏ ra khá nhiều công sức. Jong Hyun cảm thấy hơi nhói ở tim, dời mắt khỏi bức tranh, anh bắt gặp đôi mắt to long lanh của Key đang nhìn anh, chứa đựng vẻ thấp thỏm. Anh không nói gì, lẳng lặng cất các bức tranh đi.

Hóa ra nhà thờ này rất bé, chỉ mở cửa vào ngày Chủ Nhật. Key đi lang thang khắp nơi một lúc lâu, đột nhiên muốn về nhà, nhưng lại không nhớ đường về. Cũng may hôm đó nhằm ngay ngày Chủ Nhật, nó bèn đi vào nhà thờ theo mọi người để sưởi ấm. Cảm thấy đói bụng mà trong người lại không có tiền, nó lẻn lên phòng dành riêng cho mục sư, tìm được một hộp bánh quy đầy, ăn một ít rồi ngủ quên luôn trên ghế sofa. Sau khi kết thúc buổi lễ, vị mục sư già không lên phòng mình như mọi khi mà khóa luôn cửa lớn nhà thờ, đi về. Đến khi nó tỉnh dậy, biết mình bị nhốt, nó ngẩn cả người.

May mà trong phòng còn có nước, nó ăn dè bánh quy và uống nước cầm chừng qua ngày, cầu mong sẽ sớm được thoát khỏi chỗ này. Rảnh rỗi không biết làm gì, lại sẵn có bút màu và giấy vẽ, nó lôi ra vẽ để giết thời gian. Cứ cách bốn ngày mục sư lại đến nhà thờ để giải quyết công chuyện, đến khi phát hiện ra Key thì nó đã đói mềm, ông bèn đút cho nó miếng bánh mì và chút sữa, rồi báo ngay cho cảnh sát địa phương.

Jong Hyun nhìn thấy con vật cưng bị mất tích nay đã tìm lại được, lòng vui mừng khôn tả, lịch sự cảm ơn các anh cảnh sát và vị mục sư rồi dắt Key ra xe. Trên đường đưa Key trở về nhà, anh không kiềm chế bản thân nữa, dưới ánh nắng ấm áp, anh mặc sức cười vang đầy sảng khoái. Tiếng cười xuất phát từ nội tâm, thật tuyệt!

Sau khi về nhà, anh tìm ra một chiếc áo mà với anh là rất ôm, và chiếc quần mà khi anh mặc vẫn còn thấy dài một đoạn, đưa cho Key rồi bảo nó vào tắm rửa. Khi Key vừa tắm ra, mặc bộ đồ anh đưa vừa khít, anh cầm lấy khăn bông, lau khô mái tóc nhiễu nước của nó, rồi trùm chăn khắp người nó, ôm vào lòng, mỉm cười mãn nguyện.

Key dù không biết đã có chuyện gì xảy ra với Jong Hyun, nhưng vẫn để yên cho anh ôm với đôi mắt biểu lộ vẻ bối rối. Cuối cùng, anh thì thầm vào tai nó:

- Em nấu bữa tối cho hyung nhé? Hyung đói bụng lắm rồi đấy!

- Hơ? Không phải hyung không cho tôi vào bếp sao?

Key ngạc nhiên. Sau cái lần bị Jong Hyun la vì tội tự tiện vào bếp, nó chỉ dám lén lút nấu ăn mà không để anh biết. Tuy nhiên, anh vẫn có thể nhận ra các món ăn ấy là do ai nấu. Gì chứ, tay nghề nó hơn hẳn những tay đầu bếp gà mờ trong biệt thự mà, không nhận ra thì có mà đầu đất à?

- Bỏ qua những lời đó đi! - Jong Hyun dịu dàng - Hyung muốn được ăn các món ăn do chính tay em nấu!

- Thật sao? - Key cười tươi rói.

- Thật! - Jong Hyun véo nhẹ mũi Key - Nhanh đi nào, em định để hyung chết đói sao?

Key hớn hở vùng ra khỏi chăn rồi chạy nhanh xuống bếp, bận rộn nấu nấu nướng nướng. Có lẽ Jong Hyun thật sự là chồng của nó rồi. Dù anh đôi lúc ngang ngạnh, ương bướng và khó chịu, nhưng thật ra lại là một người rất ấm áp. Vợ chồng mà, xảy ra xung đột nhỏ là chuyện bình thường. Mấy ngày qua bị nhốt trong nhà thờ, đột nhiên nó lại nhớ anh kinh khủng, mòn mỏi ngóng chờ anh tìm thấy nó. Nó tự trách bản thân sao lúc đó không nhịn anh một tẹo, để không phải xảy ra những mâu thuẫn không đáng có.

Nấu xong, chính Key tự tay dọn đồ ăn lên bàn, rồi liền tay gắp thức ăn vào bát cho Jong Hyun. Nhìn anh ăn từ lúc ngấu nghiến chuyển sang từ tốn, một thứ cảm giác hạnh phúc khoan khoái dễ chịu trào dâng trong lòng nó, mãn nguyện lạ thường. Nấu ăn cho một người, nhìn người đó ăn ngon miệng, thứ cảm giác này thật tuyệt!

[...]

Ngày hôm sau, Jong Hyun lại đưa Key đến trung tâm mua sắm Obsession, đến gian hàng thú nhồi bông, mua ngay một chú khủng long Dooly cho nó. Nó thích thú reo lên, rồi ôm chầm lấy con thú bông, áp khuôn mặt mịn màn lên lớp lông mềm mại, khuôn mặt biểu lộ sự sung sướng hạnh phúc. Jong Hyun nhíu mày, rồi giật lấy con thú bông, bảo:

- Này, ít ra em phải cảm ơn hyung chứ!

Key không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, sau đó bước đến gần, hôn nhẹ vào má Jong Hyun, rồi giành lấy con thú bông, cười khúc khích bước đi.

Jong Hyun mặt đỏ như gấc, đứng hình trong vài giây. Đến khi nhận ra Key đã đi trước một đoạn khá xa, đang thích chí nhìn ngắm những bộ đồ thời trang, đôi môi anh đào khẽ chu ra, anh mới giật mình chạy đến. “Nhất quyết không thể để cậu ấy vuột khỏi tay mình một lần nữa!”

Jong Hyun dẫn Key đi khắp trung tâm, Key thích cái gì thì anh mua ngay cái đó, không cần xem giá. Chỉ trong nửa ngày, họ đã mua được một đống đồ hàng hiệu mà lại rất thời trang. Jong Hyun công nhận, khả năng phối đồ và khiếu thời trang của Key rất tuyệt. Sau đó, họ còn đi mua thêm đồ lót, mũ, tất, giày, đồng hồ, kính râm, ... Key rất thích, rất vui, cứ cưỡi mãi không thôi. Jong Hyun nhoẻn miệng cười, cảm nhận niềm vui của nó. Tiêu không mất nhiều tiền mà có thể làm con vật cưng vui đến thế, đáng lắm!


~ ♥♥♥♥♥ ~

Min Ho chầm chậm đạp chiếc xe đạp thể thao của mình dọc con đường Up and down. Hôm nay thật sự là một ngày dài. Cả ngày hôm nay, ba cậu hầu như không hề tỉnh dậy, ông nằm im lìm trên giường bệnh, dây nhợ chằng chịt, hệ thống đo nhịp tim cứ phát lên những tín hiệu khô khốc của một trái tim yếu ớt. Đến cả ăn cũng phải truyền thứ thức ăn dinh dưỡng theo đường ống vào tận bao tử. Min Ho cay đắng nghĩ, liệu ông có thể cầm cự được đến lúc tìm được Ki Bum?

Mà cả Jin Ki với Yi Rang cũng không thấy liên lạc thông báo tin tức gì mới. Bên công an cũng chưa bắt tay vào tìm kiếm chứng cớ buộc tội Tae Sun. Cứ mãi sống trong cái cảnh chờ đợi thông tin từ người khác như thế này, Min Ho sẽ phát điên lên mất. Những lúc rảnh rỗi, cậu lại ngồi suy nghĩ mông lung và muốn đi tìm xem Ki Bum đang ở đâu, chứ cứ ngồi chờ thế này thì sao được chứ! Nhưng nếu cậu cũng đi tìm Ki Bum, thì con ai chăm sóc ông Young Jin nữa. Thế là Min Ho tìm mọi cách bắp ép mình rơi vào tình trạng bận rộn nhất có thể, cậu mua nhiều thứ đồ chơi thử thách trí óc, nhưng những món đó chỉ dành cho những người yếu kém, còn đối với một người sở hữu IQ cao nhất học viện như cậu thì chúng chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ trong vòng 2 giờ đồng hồ, cậu đã giải quyết gọn ghẽ các loại rubic khác nhau, tranh ghép hình hơn nghìn mảnh, các trò đẩy gạch vào hố, chạy trốn Zombie và hàng loạt các thứ khác.

Lúc này cũng đã hơn 10 giờ tối, Min Ho đạp xe về nhà ngủ và ăn chút gì đó cầm hơi, để mai còn lên bệnh viện sớm.

Trong vô thức, chiếc xe đạp lăn bánh ngang qua tiệm coffee Y.O.U.

- Min Ho hyung!

Tiếng reo trong trẻo phát ra từ cửa tiệm, Min Ho ngoảnh đầu lại nhìn. Là Tae Min, cậu đã sớm đoán ra được khi nghe thấy giọng nói ấy.

- Bé Nấm? Sao giờ này còn ở đây?

- Á! Sao lại kêu em là bé Nấm? - Tae Min phụng phịu.

- Không phải rất dễ thương sao? - Min Ho cười nhẹ.

- À... vâng... dễ thương lắm ạ... - Tae Min lí nhí.

- Mà này, sao giờ này em vẫn chưa về nhà? - Min Ho quan tâm.

- Hì, em đứng đây chờ hyung đấy! - Tae Min nhe răng cười.

- Chờ hyung? Để làm gì?

- Em mới biết một quán hay lắm! Em muốn khao hyung một chầu!

- Ha, thật sao? - Min Ho nhoẻn miệng cười mỉm.

- Vâng! - Tae Min cười đáng yêu.

- Nhưng mà tối rồi, em không sợ về một mình sao?

- Em không sợ, vì Min Ho hyung sẽ đưa em về mà! - Tae Min hồn nhiên.

- Nhưng em không sợ hyung sẽ không đi ngang qua đây sao? - Min Ho nhíu mày thắc mắc.

- Ấy chết! Em không nghĩ đến! - Tae Min luống cuống - Em cứ đinh ninh rằng hyung nhất định sẽ đi qua đây... Nếu hyung không đến, chắc em ngủ lại đây luôn quá...

Min Ho phì cười, cảm thấy thú vị với cậu nhóc này. Cốc nhẹ vào cái đầu nấm đen láy, cậu nắm tay Tae Min kéo đi.

- Nhưng bây giờ hyung đã đến rồi! Nào, em bảo sẽ khao hyung ở quán nào đó phải không? Đi thôi!

Mặt Tae Min lại được dịp đỏ tưng bừng.


~ ♥♥♥♥♥ ~

Trong tiệm ăn Romeo & Juliette...

Khách ngồi chật kín hết các chỗ, đa số là các học sinh, sinh viên đi ăn đêm. Min Ho cảm thấy lạ, vì cũng đã gần 11 giờ đêm, nhưng quán vẫn còn đông như thế này. Mớ âm thanh hỗn độn, ồn ã biến cái quán nhỏ thành một cái chợ không hơn không kém. Cậu nhìn quanh, không còn một cái bàn nào trống cả, nếu muốn đợi tới lượt cậu được ngồi xuống ăn thì chắc cũng phải đến tận 12 giờ khuya.

Tận sâu bên trong, các bàn gỗ nhỏ được bày ở từng góc, mỗi bàn là một loại đồ ăn. Các món dạng lỏng thì ở bên góc tường tay trái, các món dạng bột mì thì ở góc xéo phải của quán, những món nóng như mì, hủ tiếu thì ở gian giữa, còn những món chua cay thì lại ở tuốt trong cùng, thìa, nĩa, đũa, đĩa, bát thì ở trên cái bàn dài phía tay trái. Khách đến đây ăn, phải tự đến lấy đĩa rồi mua trực tiếp tại các quầy, thanh toán ngay tại đó và đem về bàn. Như một dạng buffet nhưng không bao trọn gói.

Cậu lại nhìn lên tấm bảng đen treo chi chít những tấm biển nhỏ, mỗi tấm biển lại viết tên một món ăn được phục vụ trong ngày hôm nay. Min Ho nhíu mày, toàn những món lạ. Bánh bột gạo tteokbokki thì cậu đã biết rồi, nhưng còn món tokbukki ramen thì cậu mới nghe qua lần đầu, cả lẩu bulgol, kem trái cây pat ping su, mì jajng, cơm cha mok, bánh bao chiên, trứng ngâm rượu và nhiều thứ khác nữa.

- Hyung muốn ăn gì? - Tae Min cười hì hì, nhìn vẻ mặt đăm chiêu dòm tới dòm lui mấy tấm biển ghi món ăn treo trên bảng của Min Ho - Đồ ăn ở đây ngon tuyệt đấy!

- Ừm... hyung không biết nữa... - Min Ho đắn đo - Hyung chưa từng ăn qua các món này nên không biết món nào ngon cả.

- Ở đây có nhiều món ăn vặt nổi tiếng lắm đấy! - Tae Min cười tươi rói.

- Em thích ăn không?

- Đương nhiên là có rồi! - Tae Min gật đầu cái rụp.

- Vậy hyung mua mỗi món một ít nhé? - Min Ho đề nghị.

- Đừng! Em khao hyung mà! - Tae Min kéo tay Min Ho lại - Hay là vầy, hyung kiếm chỗ ngồi đi, em đi lấy đồ ăn!

Nói rồi Tae Min nhanh chân chạy đi, bỏ Min Ho đang ngơ ngác tự hỏi nên tìm bàn trống như thế nào đây.

Vừa lúc đó, cậu thấy một đôi trai gái đã ăn xong nhưng vẫn chưa ra về, còn ngồi đó quấn quýt anh anh em em thân mật, nhìn mà ngứa mắt. Min Ho suy nghĩ nhanh, rồi chậm chạp bước lại, nói bằng một giọng hết sức nhẹ nhàng.

- À, xin lỗi vì đã làm phiền. Hai cô cậu có thể giúp tôi tìm một bàn trống cho em trai tôi được không? - Min Ho chỉ về phía Tae Min đang tất bật chạy từ góc này đến góc khác - Em ấy sức khỏe không được tốt, nếu không có chỗ ngồi thì sẽ cứ tiếp tục chạy loanh quanh như thế, tôi rất lo cho em ấy!

Kèm theo đó là một nụ cười vừa mang vẻ thuyết phục, vừa mang vẻ răn đe.

À, khỏi phải nói nhiều, cô gái đó cũng không phải thuộc dạng mang trái tim bằng chì, vì thế đã nhanh chóng tan chảy vì nụ cười và giọng nói ngọt ngào của Min Ho. Ngay lập tức, cô gái gật đầu lia lịa, kéo tay chàng trai kia đứng dậy, rồi cười hề hề, bảo cậu và Tae Min cứ ngồi chỗ của họ.

Min Ho mãn nguyện ngồi xuống đó, tự hào vì chiến thắng vẻ vang của mình. Tuy nhiên, Tae Min vẫn chưa đến ngồi xuống cùng cậu. Khi cậu ngóng đầu lên tìm kiếm thì chỉ thấy bóng của nhóc quay tới quay lui khắp quán như con thú bông, hết góc này đến góc kia, toát hết cả mồ hôi.

Nhóc chạy tới, đặt lên bàn một đĩa đồ ăn.

Rồi lại chạy đi.

Lại mang đến thêm một đĩa nữa.

Lại chạy đi.

Lại chạy đến mang thêm một đĩa.

Lại tiếp tục chạy đi...

Min Ho chau mày. "Quán ăn gì mà kì quặc hết sức!"

Cuối cùng là một bát rượu nếp hoa quế được đặt lên bàn.

- Được rồi, đồ ăn đủ rồi, ăn thôi! - Tae Min cười hi hi.

- Hyung không biết nên bắt đầu bằng món nào trước đây? - Min Ho mở lời, thật sự thì cậu không biết tên hết các món đang bày la liệt trên bàn.

- Món nào trước cũng được mà! - Tae Min vui vẻ - Đây là bánh mì cuộn, đây là gạo nếp, đây là mì jajang, đây là ramen của Nhật, còn đây là rượu gạo và rượu nếp hoa quế...

Ngón tay nhỏ nhắn của nhóc nhanh chóng giới thiệu từng món.

- Tất cả đều là những món em thích sao? - Min Ho ngạc nhiên - Có vẻ như số lượng món có rượu khá nhiều đấy!

- Hyung đừng lo, những món này lượng rượu chỉ được cho vào với tỉ lệ 1:20 thôi. Chủ yếu là tạo mùi thơm của nếp cho món ăn, không đủ làm người ta say đâu! - Tae Min cười - Đây là những món ngon nhất quán đó!

- Thật sao? Nếu em say thì hyung sẽ không đưa em về đâu đấy! - Min Ho giả vờ đe dọa.

- Hơ... - Tae Min thoáng sợ hãi - Vậy... vậy hyung cứ ăn đi, em không ăn đâu!

- Này, em định chuốc cho hyung say đấy à? - Min Ho vẫn tiếp tục trêu Tae Min.

- Đâu... Làm gì có! - Tae Min lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt biểu lộ đôi chút hốt hoảng.

- Ha ha... - Min Ho bật cười trước điệu bộ đáng yêu của Tae Min - Hyung đùa em thôi, tửu lượng của hyung cao lắm, không say nhanh thế đâu!

- À... - Tae Min bẽn lẽn đỏ mặt.

- Nào, ăn thôi, kẻo lại nguội mất!

- Em không ăn đâu... - Tae Min hơi lo lắng.

- Sao thế?

- Nếu em say thì làm thế nào...

- Thì hyung sẽ cõng em về tận nhà, chăm sóc em đến khi em tỉnh rượu thì thôi! - Min Ho mỉm cười.

- A... - Tae Min thoáng đỏ mặt. “Hyung ấy sẽ chăm sóc mình... Á! Không được, không được say trước mặt hyung ấy!” Tae Min khẽ lắc đầu trước những suy nghĩ của mình.

- Em sao thế? - Min Ho phì cười.

- Em không muốn say xỉn trước mặt hyung đâu... xấu hổ lắm... - Tae Min lí nhí.

- Này, hyung chỉ trêu em thôi mà, dựa vào mùi thì lượng rượu không đủ làm em say đâu, dù tửu lượng của em yếu cỡ nào đi nữa! - Min Ho lại xoa cái đầu nấm đáng yêu của Tae Min.

- Thật sao ạ? - Tae Min ngây thơ.

- Này, chính em ban đầu đã bảo tỉ lệ rượu trong mỗi món là 1:20 mà, bây gờ còn hỏi lại hyung là sao?

- À... đúng rồi... - Tae Min thè lưỡi ra, cười hì hì.

- Món này là gì thế? - Min Ho chỉ vào một bát nước trắng đùng đục, có một vài mảng cánh hoa nhỏ trôi lềnh bềnh như những chiếc thuyền nhỏ trôi trên dòng sông mùa Thu.

- Anh nếm thử xem, đây là rượu nếp hoa quế, đây là món bán chạy nhất của quán đấy. Ngon lắm nhé, có mùi thơm của hoa quế, vị rượu thoang thoảng, uống vào sẽ đem lại một cảm giác sảng khoái và thư thái lạ thường! - Tae Min tuôn ra một tràng, thấy ánh mắt ngỡ ngàng của Min Ho, nhóc gãi gãi đầu - Em cũng chỉ là nghe kể lại thôi, hì hì...

- Chà, đúng là rất ngon! - Min Ho nhấp thử một ngụm - Hồi hyung còn học ở trường cũ, cứ mỗi khi đến Thu, trong khuôn viên trường nở đầy hoa quế, mấy bác đầu bếp của trường lại rải những tấm vải dưới gốc cây rồi cùng hò nhau lay cây, thế là bao nhiêu hoa quế rụng xuống. Lúc đó canteen trường hyung cũng có món này, nhưng hyung lại không ăn thử. Quả là một điều đáng tiếc! - Min Ho tặc lưỡi.

Tae Min im lặng, không nói gì, thả tâm hồn đuổi theo những suy nghĩ xa xăm...

- Này, món này ngon đấy nhỉ? - Min Ho thử một món khác.

- À, nó là tokbukki ramen! - Tae Min giải thích - Đây là một loại tokbukki bình thường, nhưng được kết hợp với sợi mì ramen của Nhật, bánh gạo cắt khúc, cải thảo, lát chả cá mỏng ẩn sau lớp nước sốt đỏ au nóng hổi. Sợi mì ramen được ướp nước sốt cho cảm giác trơn tuột, béo ngậy. Bánh gạo mềm mịn, dai đều. Miếng chả cá có hương thơm của cá nhẹ đến nỗi nếu không ăn thử sẽ tưởng lầm là trứng hay bột chiên. Đặc biệt là nước sốt, sền sệt, đậm đà và cực cay, thích hợp khi ăn ở thời tiết lạnh như thế này!

Trong quán Romeo & Juliette ồn ào, náo nhiệt, màn hình TV đang mở một chương trình giải trí sôi động nào đó, khách vẫn tấp nập đi tới đi lui chật kín lối đi, mùi thơm của các loại thức ăn đượm nồng trong không khí. Min Ho và Tae Min ngồi đối diện nhau trên bàn ăn, cậu mỉm cười lắng nghe nhóc huyên thuyên về các món ăn, không ngừng gắp các món vào bát cho cậu.

Min Ho đã ăn khá nhiều.

Mỗi món nhóc mua, cậu đều ăn rất nhiều.

Ngon quá!

Thật sự là rất ngon!

Khóe mắt đỏ hoe, cậu ráng ngăn những giọt nước mắt nóng hổi rưng rưng như đang chực trào ra. Khung cảnh Tae Min tất bật lấy đồ ăn cho cậu, huyên thuyên nói về chúng, luôn tay gắp cho cậu, bảo cậu phải ăn hết tất cả... giống hệt như những lúc cả gia đình quây quần bên bàn ăn, và Ki Bum luôn ép cậu phải ăn hết các món nó nấu...

Min Ho nhớ Ki Bum khủng khiếp!

- Hyung sao thế? - Tae Min ngạc nhiên khi thấy đôi mắt Min Ho đang dần đỏ lên.

- Hyung... không sao... - Min Ho nghèn nghẹn.

- Thật chứ? Mắt hyung đỏ hết cả lên rồi kìa! - Tae Min lo lắng.

- Ừm... chỉ là bụi bay vào mắt thôi mà! - Min Ho biện hộ.

- Đâu? Để em xem nào?

Tae Min nhoài người về phía Min ho, dùng tay kéo nhẹ mí mắt cậu ra xem xét, rồi sau đó phồng má thổi thật nhẹ vào đôi mắt đầy nước ấy.

Min Ho bất ngờ trước hành động của Tae Min, trái tim chợt đập hẫng mất một nhịp.

- Hyung còn đau không? - Tae Min ngồi lại chỗ của mình, ngây thơ hỏi.

- À... không sao rồi, cảm ơn em! - Min Ho ấp úng.

[...]

Min Ho đưa Tae Min về bằng xe đạp của mình, nhưng Tae Min nhất quyết không cho cậu đưa nhóc đến tận nhà, khăng khăng bắt cậu thả nhó xuống ở một con đường sáng đèn gần nhà để nhóc tự đi bộ về. Nhóc có nói gì đó về việc anh của nhóc không thích nhóc tiếp xúc với người lạ.

Khoan đã!

Tae Min có anh sao???

Vậy... lẽ nào...

Min Ho bàng hoàng với những suy nghĩ vừa xẹt ngang qua đầu cậu. Nếu... tất cả là sự thật... tất cả đúng như những gì cậu vừa nghĩ... thì cậu nên làm thế nào đây?

Tae Min thật sự là một thiên thần!

Nhưng... nếu mọi việc đúng như vậy... thì cậu vẫn không thể chấp nhận được!


~ ♥♥♥♥♥ ~

Nhạc viện SM...

Sau tiếng chuông dài báo hiệu buổi học đã kết thúc, các học sinh lũ lượt kéo nhau đi về, họ ùa ra như bầy kiến bị vỡ tổ, cười nói ồn ã. Thoáng chốc, trước cổng trường đã đông nghịt người, náo nhiệt cả một vùng.

Ở gần một bến xe điện cạnh trường, một cậu thanh niên hết sức điển trai đang ngồi trong chiếc xe thể thao Mercedes Benz màu xanh ngọc, cứ liên tục nhìn vào đồng hồ đeo tay, rồi nhìn về phía cổng trường, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.

Các nữ sinh đi ngang, nhìn thấy anh ta đều bàn tán rôm rả với vẻ mặt hết sức hứng khởi, một số còn bước chậm lại để nhìn anh cho rõ hơn. Vài cô nàng đỏng đảnh lại còn cố tình đi tới đi lui đoạn đường đó, nháy mắt đưa tình với anh, lượn lờ trước mắt anh.

“Aish!!! Cái khỉ gì vậy nè?!” Jin Ki điên tiết gãi đầu. “Cô ta làm gì mà lâu thế không biết?!”

Vừa lúc đó, một cô gái đáng yêu mặc đồng phục của trường chạy đến, mái tóc dài được cột đuôi gà gọn gàng, khoe ra gương mặt trắng hồng mịn màng và đôi mắt to lanh lợi. Rất cá tính.

- Yah! Kang Yi Rang! Cô làm gì mà lâu thế hả?! - Jin Ki gắt lên khi thấy cô - Biết tôi chờ ở đây bao lâu rồi không?!

- Bình tĩnh chứ! - Yi Rang cười xòa - Tôi bận chút việc thôi mà...

- Aish! Tại cô mà từ nãy đến giờ tôi cứ bị xăm xoi như sinh vật lạ ấy! - Jin Ki cằn nhằn.

- Thôi thôi... - Yi Rang bật cười - Thay vì phí thời gian ở đây lèm bèm thì cậu lo mà khởi động máy lên đi ngay đi!

Vừa kết thúc câu, Yi Rang mở cửa xe và chui luôn ra hàng ghế sau, cô còn thè lưỡi trêu Jin Ki vì chiến thắng vừa rồi của mình nữa. Phì cười trước hành động trẻ con của Yi Rang [Au: Oppa à, oppa cũng đâu hơn gì ng ta ạh ==”], Jin Ki khởi động xe và cho chiếc xe lăn bánh, bỏ lại đằng sau bao cặp mắt tiếc nuối và ghen tị.

[...]

- MO???!!!!!

Yi Rang bức xúc hét lên khi vừa nghe được tin động trời từ cô y tá ở quầy hướng dẫn. Đó là: Bác sĩ Choen đã ở bệnh viện cả buổi sáng và vừa rời khỏi đây.

- Không phải ông ấy chỉ trực vào buổi chiều thôi sao? - Jin Ki hỏi lại, không tin vào những điều mình vừa nghe.

- Ông ấy vốn dĩ đã không có ca trực chính thức, vì không muốn cứ ngồi yên ở nhà mà nhận lương hưu, nên thỉnh thoảng ông ấy mới vào đây giúp chúng tôi khi sức khỏe còn tốt. - Cô y tá điềm tĩnh trả lời.

Jin Ki và Yi Rang thất thểu bước ra khỏi bệnh viện, hướng về hầm gửi xe. Yi Rang hậm hực trách:

- Cũng tại cậu hết! Cả buổi sáng làm gì mà không lên bệnh viện canh tin tức chứ?!

- Tôi còn công việc phải lo mà! Vả lại, có ai biết ông ấy cũng đi trực vào buổi sáng đâu!

- Chỉ có đầu đất mới không chuẩn bị cho tình huống đó! - Yi Rang móc mỉa.

- Cô nói thế khác nào tự chửi chính mình. Chả phải cô cũng không đoán trước được tình huống này sao? - Jin Ki tức giận độp lại.

- Tôi... - Yi Rang bối rối. "Chết thật! Lỡ lời rồi!"

- He he, thế là 1:1 nhé! - Jin Ki cười tít mắt - Thôi, cô ở đây chờ đi, tôi xuống hầm lấy xe!

Jin Ki đi lóc cóc xuống hầm. Đúng là bệnh viện lớn, hầm gửi xe thật là rộng, lại vô cùng sạch sẽ, mang một mùi hương dễ chịu chứ không vương đầy mùi thuốc như bên trong bệnh viện. Anh thề có... gà chứng giám, nếu anh cứ vào trong cái bệnh viện này thêm chục lần nữa, không khéo anh sẽ lăn đùng ra bệnh mất.

Kia rồi, chiếc Mercedes Benz màu xanh ngọc của anh, màu mà Ki Bum yêu thích nhất, đang nằm chễm chệ đầy oai nghi ở một vị trí trống trải, những chiếc xe xung quanh như đang tô điểm cho nó, khiến nó trở thành chiếc xe nổi bật hơn hẳn những chiếc xe mang màu tối ảm đạm kia.

Vào trong xe, Jin Ki tự tin rồ máy xe chạy ra khỏi hầm. "Chà, xe đẹp, người cũng đẹp, hèn gì mấy cô nữ sinh ban nãy không cưỡng lại được..." [Au: Oppa... tự kỉ hơi wá gòy đó =="]

Khi chiếc xe vừa trờ bánh ra khỏi hầm, Jin Ki dáo dác đưa mắt tìm kiếm Yi Rang. Nhưng... đâu mất tiêu rồi?

- Yah! Tránh ra!

Tiếng hét lanh lảnh vang lên trong khuôn viên bệnh viện. Nghe là biết của Yi Rang. Jin Ki cho xe chạy chầm chậm về phía đó. Anh thấy Yi Rang rồi. Nhưng gì kia? Cô đang đứng dựa vào tường trong một góc khuất, và bị ép sát bởi một gã trai cao tầm 1,8 met với mái tóc đen mỏng được cắt tỉa cẩn thận.

- Lại gặp cô ở đây, sao ta không đi chơi và vui vẻ một chút nhỉ? - Hắn cất lên giọng nói dâm dục đầy ghê rợn.

Khuôn mặt Yi Rang nhợt nhạt, đẫm mồ hôi...



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki



Được sửa bởi Bling Bling Takki ngày 28/7/2012, 7:12 pm; sửa lần 2.

killua9x_5ting
Hiện:

Pisces
Tổng số bài gửi : 93
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 17/03/2012
Age : 22
Đến từ : quảng ninh
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 28/7/2012, 2:05 pm
Temmmmmmmmmmmmmm
kết cái đoạn jinki đấu khẩu jirang
lão JJong cảm nắng rồi, lo giữ lấy má đi( vẫn ức chế vụ lão cưỡng hôn Min bé)
nói chung là cổ vũ au, he he đọc chùa 11 chap h mới com được cho au, ngàn lần xin lỗi tình yêu nha



Chữ ký của killua9x_5ting

Làm quen với killua9x_5ting


Heo_ChanHyun
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 451
Chỉ số thành sao : 4
Join date : 10/01/2012
Age : 18
Đến từ : S2's Fam (^0^)/
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 28/7/2012, 2:11 pm
ahhhhhhh lại đi nhặt phong bì rồi TT
nhặt phong bì xong rồi , comt cho ss ây nha... em không nghĩ JK đi nhanh âu ^^em kết cái đoạn 2Min của ss cơ mà ss lấy ở trong sẽ có thiên thân thay anh yêu em đúng không? em thấy nó giống lắm áh... cơ mà em thích cái đoạn đó cực kì :D em cày xong chap 1+2 của I love you rồi đó, sang đọc rồi comt cho em đê!!!


Chữ ký của Heo_ChanHyun


Iu SHINee nhất đời, chỉ mình SHINee thui ♥♥♥♥♥
4ever luv SHINee ♥♥♥♥♥
SHINee 5ting!!!!!!!!!!!

fic...fic...fic...trong đầu giờ chỉ toàn chứa fic '@^@|||





zới ơi 5 zai trốn trại :)) 2min kìa :))

Làm quen với Heo_ChanHyun


[bubble]^^Cá.97*
Hiện:

Aries
Tổng số bài gửi : 282
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 19/05/2012
Age : 19
Đến từ : Another planet in solar system =]]
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 28/7/2012, 2:22 pm
oa, chậm chân rồi

em comt nhé

JK em thấy bình thường mà, không nhanh đâu

kết 2min

Minho mà biết Taesun là anh của Taemin thì sao nhỉ?!?

khó khăn trắc trở rồi

Jinki với Yirang, cãi nhau nghe vui phết =))

P/s: ss Takki 5ting, em hóng chap mới



Chữ ký của [bubble]^^Cá.97*

Làm quen với [bubble]^^Cá.97*


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 28/7/2012, 3:09 pm
killua9x_5ting đã viết:
Temmmmmmmmmmmmmm
kết cái đoạn jinki đấu khẩu jirang
lão JJong cảm nắng rồi, lo giữ lấy má đi( vẫn ức chế vụ lão cưỡng hôn Min bé)
nói chung là cổ vũ au, he he đọc chùa 11 chap h mới com được cho au, ngàn lần xin lỗi tình yêu nha


Hehe, kamsa bạn ^^

Ủa ủa ủa, mà ai cưỡng hôn Min bé cơ? :-S

Heo_ChanHyun đã viết:
ahhhhhhh lại đi nhặt phong bì rồi TT
nhặt phong bì xong rồi , comt
cho ss ây nha... em không nghĩ JK đi nhanh âu ^^em kết cái đoạn 2Min của
ss cơ mà ss lấy ở trong sẽ có thiên thân thay anh yêu em đúng không? em
thấy nó giống lắm áh... cơ mà em thích cái đoạn đó cực kì :D em cày
xong chap 1+2 của I love you rồi đó, sang đọc rồi comt cho em đê!!!


Ừm, đúng gòy, sis ghiền cái truyện đó lắm, 1 quyển dày cộm mà đọc tới đọc lui ko biết bao nhiu lần =]] Thế nên bị nhiễm luôn, nên hay ấy ý tưởng từ trong đó ra lắm ^^

Ok, sis bớt busy gòy, để sis luyện hết đống fic mới của mọi ng, hehe :D

[bubble]^^Cá.97* đã viết:
oa, chậm chân rồi

em comt nhé

JK em thấy bình thường mà, không nhanh đâu

kết 2min

Minho mà biết Taesun là anh của Taemin thì sao nhỉ?!?

khó khăn trắc trở rồi

Jinki với Yirang, cãi nhau nghe vui phết =))

P/s: ss Takki 5ting, em hóng chap mới


Thật àh? ^^ Vì sis nghĩ JK mới về ở chung vài ngày mà cảm thì hơi nhanh ^^

Ho ngờ ngợ đoán ra việc Tae Sun gòy, 2Min sắp sửa khó khăn đây, keke

Hehe, kamsa e nhoa :*




Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


y0_bé_Nấm
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 305
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 26/03/2012
Age : 19
Đến từ : hội mê zai đẹp
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 29/7/2012, 7:32 pm
ss Takki, thất lễ vs ss nhé, dạo em bận học, giờ ms vác mặt lên com cho ss đây

hx, vừa lên đã thấy 2 au thân thiết của mình đua nhau đòi dừng viết fic là sao? có chuyện j vậy? hx

mà thôi! wa r thì thôi vậy, vẫn như trc' đúng k? iu 2 ss nhất

com fic nè, em đọc chap 12 trên đt nên n ms com đc nên cảm xúc nó c~ đi đâu mất r

Key ơi là Key, c~ "...." lão Jong đó r, giời ơi

Tae thì ....haizz khổ thân nó lắm cơ, ai "iu nhầm" thg` Ho, khổ thân nó lắm ý

ns chùng là fic vẫn hay như thg`, em tụt hết cảm xúc r k biết com sao nữa


ns chung em chỉ mong Ho sớm tìm thấy Key, appa chúng nó như vậy mà em thấy Key vui vẻ em cứ thấy khó chịu sao2 đó, vẫn biết Key k biết nên k có tội n đọc em vẫn thấy khó chịu lắm, hx, (gần đây em
có chuyện nên hơi nhạy cảm vấn đề này)

nói chung là ss cho Key về nhà sớm đi nhé,

iu ss!

như mọi khi ^^ : hóng chap 13



Chữ ký của y0_bé_Nấm

Làm quen với y0_bé_Nấm


zinzin_chitchit_9x
Hiện:

Libra
Tổng số bài gửi : 43
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 23/02/2012
Age : 19
Đến từ : Hanoi
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 30/7/2012, 11:06 am
Kekeke. Chuyên gia đọc chùa fic đến com mèn cho ss nè 1 Thực ra em cũng ko mún đọc chùa đâu, nhưng mà toàn xem trên mobile nên ứ com được hết á. 7 . Fic của ss rất nhẹ nhàng, em rất thích. Chỉ có cái diễn biến lúc Key nhận lời của thằng.... (Em ko thích nói tên, ngứa lém,hề hề, em ghét cái thằng đó, dám xỉ nhục umma á) :ar:thì hơi nhanh quá thui ạ. Em thích tính cách của bạn Lùn trong fic này, như kiểu badboy nổi loạn ế . Cơ mà thiên thần của em xuất hiện ít wa ah. Em hóng chap mới của ss ná. SS gọi em là Ly na^^ ths SS


Chữ ký của zinzin_chitchit_9x

Làm quen với zinzin_chitchit_9x


sakurakinomoto_106
Hiện:

Tổng số bài gửi : 315
Chỉ số thành sao : 9
Join date : 11/03/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 30/7/2012, 4:18 pm
hic hic, chưa gì mà con thấy 2Min sắp gặp trắc trở nữa rồi, không biết đâu *giãy giụa*2Min của con!!! Ho không được ghét anh rồi ghét luôn em đó, cấm tuyệt đối! *tiếp tục giãy giụa*
hic...


Chữ ký của sakurakinomoto_106

Làm quen với sakurakinomoto_106


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: [Long fic] Bồ công anh trong gió - chap 13 13/8/2012, 9:47 pm
@ Zany: Kamsa e vì đã cố gắng lên comt cho sis JongKey đã bắt đầu gòy, chap 13 thì 2Min cũng chớm nở, hehe Nhưng gian nan thì vẫn là gian nan, mạch truyện thì sis đã nghĩ gòy, nên sis ko thể cho bạn Key về sớm đc, hix Mà có thể e sẽ còn thấy sis ác vì... thôi, sis ko nói đâu, để từ từ


@ zinzin: Vì SunBum là phụ, nên sis ko muốn cho tụi nó sâu sắc wá, kéo dài fic ^^ Vả lại, có thể thấy vì Sun tấn công dữ dội nên Bum nhất thời rung động, hehe


@ Sak con gái: Ho ko ghét Tae đâu, nhưng có trắc trở khác, hìhì


P/S: Vì bây h au đã vô học gòy nên chỉ viết fic đc thứ 6 và thứ 7 thôi, CN thì hên xui Nhưng truyện đã vô mạch chính nên au sẽ cố gắng hết sức để ra chap mới nhanh nhất có thể! Kamsa mọi ng đã luôn ủng hộ au!



--------------------

Chap 13:



"Khi mưa bắt đầu tuôn rơi, anh đã luôn ở cạnh em..."

---oOo---
- Cậu tốt hơn nên biến khỏi đây đi! - Yi Rang quát.

- Chà, khi tức giận trông cô thật quyến rũ... - Tên đó lia lưỡi liếm nhẹ vành môi, thì thầm.

- Cậu có vấn đề về tai à? Hay không hiểu được tiếng người? - Yi Rang nhếch mép cười khinh bỉ.

- Này, cô nên ngoan ngoãn nghe lời và đi với tôi khi tôi còn nói chuyện đàng hoàng với cô! - Hắn nghiến răng.

- Nếu không thì cậu định làm gì tôi? - Yi Rang giương ánh mắt thách thức.

- Thì tôi buộc phải dùng vũ lực với cô!

Dứt lời, hắn đưa một tay lên bóp cổ Yi Rang, tay kia hắn nắm lại thành nắm đấm, giơ ra phía sau, chuẩn bị thụi vào bụng cô một cú thật mạnh.

Jin Ki ban đầu không hiểu chuyện gì, cứ ngỡ là người quen của Yi Rang, lại thêm việc anh thấy hắn ta quen quen như đã gặp ở đâu, nên cứ ngơ ngáo ngồi trong xe suy nghĩ. Đến khi thấy hắn ta định đánh Yi Rang, anh lập tức bước ra khỏi xe, tay cầm điện thoại nhấn sẵn số đồn cảnh sát, anh định sẽ khóa tay hắn từ phía sau rồi gọi cho cảnh sát lên xử lý.

"Bốp!"

"Bịch!"

- Hự!!!

Tên háo sắc kia té xuống bãi cỏ êm mượt của khuôn viên bệnh viện, tay ôm bụng và "vùng dưới", người gập lại đau đớn như một con tôm trước sự ngỡ ngàng của Jin Ki. Anh chỉ vừa mới bước đến, còn cách cả hai người họ đến hơn 1 met, thế mà Yi Rang đã thúc đầu gối vào vùng hiểm và thụi vào bụng hắn một cách mạnh mẽ. Anh còn chưa kịp làm theo những dự tính của mình.

Yi Rang phủi tay, mỉm cười tự mãn:

- Thấy thế nào?

- Hơ... - Jin Ki vẫn còn ngạc nhiên.

- Cậu đang định làm gì thế? - Yi Rang thừa biết Jin Ki định làm gì, nhưng nhìn thấy chữ "ngạc nhiên" to đùng trên trán anh, cô trêu chọc.

- Cô là quái vật à? - Jin Ki nói với một chất giọng đầy cảm xúc.

- Yah! Cậu nói gì thế hả?! - Yi Rang tức giận hét.

- Con gái mà chả có một chút nữ tính nào! - Jin Ki thấy hơi quê vì hành động thừa thãi kịp lúc của mình, anh quay mặt đi, giả vờ như chả có gì đáng ngạc nhiên.

- Vì tôi không muốn đóng vai một mỹ nhân chờ anh hùng giải cứu thôi! - Yi Rang bực bội.

- Mỹ nhân? Ai thế? Cô à? Thật không? - Jin Ki cười khẩy.

- Grr... Cậu muốn giống hắn ta không? - Yi Rang bẻ khớp tay răng rắc.

- Thôi thôi... tốt nhất cô nên giữ lại một tí nữ tính để không bị người khác nhầm là con trai. - Jin Ki phẩy tay, bước đi.

- YAH!!!

Yi Rang hét lên, rồi lao thật nhanh tới cái lưng của Jin Ki...

"Phịch!"

[...]

- Cô quá đáng thật đấy!

Jin Ki tay cầm vô-lăng xe, tay xoa cục u trên đầu, phóng chiếc Mercedes chạy vi vu trên con đường vắng.

- Ai quá đáng? Cho cậu nói lại đấy! - Yi Rang lườm lườm nhìn Jin Ki.

- Hừm! - Jin Ki bực bội khịt mũi - Chả trách vì sao Ki Bum lại chọn cô làm bạn thân rồi! Cô giống y chang em ấy!

- Xí!

- Mà này, - Jin Ki đổi chủ đề - Người ban nãy là ai thế? Cô biết hắn không?

- Đương nhiên là biết rồi! Hắn ta là Tae Sun đấy! - Yi Rang hậm hực.

- Say what??? Thế sao ban nãy cô không nói?!

- Tôi tưởng cậu biết rồi chứ?

- Tôi... hèn gì ban nãy tôi thấy hắn quen quen, hóa ra... - Jin Ki lẩm bẩm.

- Ừ, bây giờ cậu nhớ ra rồi, vậy thì sao?

- Biết vậy ban nãy tôi đã lôi hắn lên đồn công an rồi!

- Để làm gì?

- Vì hắn mà Ki Bum mất tích! Cô không nhớ sao? Phải giao hắn cho công an chứ!

- Đồ ngốc! Cậu đã có bằng chứng gì cho thấy hắn có liên quan đến việc mất tích của Ki Bum chưa mà đem hắn lên đó?

- Đương nhiên là có rồi! Tôi đã giao cho bên cảnh sát để họ kiểm chứng rồi!

- Ừ, nhưng họ vẫn chưa có kết quả chính xác, cậu đem hắn lên, khác nào tự nhận cho mình cái tội vu khống người mà không có bằng chứng chứ!

- Ờ... - Jin Ki vỡ lẽ ra, ậm ừ - Nhưng mà ban nãy hắn đã có ý đồ xấu với cô đó thôi!

- Nhưng tôi đã xử hắn rồi, nên không cần phải phiền đến công an đâu. Suy cho cùng thì hắn cũng chưa làm gì tôi được mà! - Yi Rang cười.

- Mà sao cô làm được như thế? - Jin Ki thắc mắc.

- Tôi học Karatedo từ lúc 5 tuổi, bây giờ đã được Tam Đẳng, đối phó với hắn chỉ là một chuyện cỏn con như con kiến!

- Woa~ Vậy là cô bộc lộ tính con trai từ lúc 5 tuổi lận cơ à? - Jin Ki trêu.

- Yah! Muốn chết à?

- Cô mà làm gì tôi thì cả hai ta cùng chết đấy! - Jin Ki thách thức.

- Grr... Đồ đần!

- Bà chằn lửa!

- Đồ... xấu xí!

- Đồ đàn ông!

- Cùi bắp!

- Thùng phuy!

- Yah!!!

Tiếng hét hò, la mắng nhau vang vọng đì đùng trong xe, khiến chiếc xe đi đến đâu cũng kéo theo không biết bao cặp mắt tò mò.


~ ♥♥♥♥♥ ~

Min Ho uể oải đánh răng. Lại một buổi sáng nữa trôi qua. Đã bao nhiêu ngày vắng bóng Ki Bum và ông Young Jin trong căn nhà này rồi? Cậu thật sự cứ ngỡ như mọi chuyện vẫn chưa xảy ra, như tất cả chì là một cơn ác mộng. Nhưng rồi, khi cậu tỉnh giấc, sự thật lại ùa về như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cậu. Lạnh buốt!

Như thường lệ, cậu lại sắp xếp đồ đạc cho ngăn nắp, tuy nhiên càng làm cho mọi thứ bừa bộn thêm. “Vắng Ki Bum khổ như thế đấy!” Cậu cảm thán trong lòng, rồi vác cái ba-lô lên vai, cậu chuẩn bị vào bệnh viện với ba mình.

Trước khi đi, cậu lại nghía vào cái lồng mika mà cậu đã mua từ pet shop Kiss kiss kiss theo sự hướng dẫn của Tae Min để tách bé Lollipop, chuẩn bị cho kì sinh nở sắp tới.

Mà lạ! Cậu nhìn tổng quát khắp cả hồ mà vẫn không thấy bé Lollipop đâu. Cậu nhớ lại có lần Tae Min dặn rằng đào tẩu là tập tính của hamster, vì thế đừng nên để đồ chơi có độ cao có thể giúp tụi nó làm dụng cụ hỗ trợ cho việc đào tẩu. Nhưng rõ ràng trong cái hồ mika cậu mua thì chỉ có duy nhất một cái bình nước, một chén ăn bằng sứ và một cái nhà sứ hình chú hà mà thôi kia mà. Những món đồ này quá thấp so với chiều cao của thành hồ, dù cho có là một chú hamster khỏe mạnh và lanh lợi nhất thì cũng không thể nhảy ra ngoài được, huống gì Lollipop lại đang phải mang cái bụng bầu nặng nề ấy.

Cuối cùng, cậu với lấy cây đèn pin gần đấy, bật nút sáng nhất và rọi vào sâu bên trong cái nhà sứ hình con hà mã. Kia rồi! Lollipop đang nằm trong ấy. Nhưng mà có cái gì lạ lắm nha! Cậu nheo mắt nhìn kĩ hơn. Hơ! Bụng của Lollipop đã không còn căng tròn nữa, mạt gỗ lót xung quanh cũng bị nhuốm một tí máu tươi, và lúc nhúc dưới bụng Lollipop là... một đám xúc xích bé tẹo tèo teo, đỏ lói.




Cậu hoảng hồn buông rơi cây đèn pin xuống đất. “Sinh rồi! Lollipop đã sinh rồi! Huray!!!”

- Phải báo cho cậu nhóc Nấm ấy biết mới được!

Cẩn thận xé thêm một ít khăn giấy vụn bỏ vào để giúp Lollipop thêm ấm vào tiết trời chuyển mùa, và dùng những miếng cac-tong dày che xung quanh để giảm bớt ánh sáng cho Lollipop, xong Min Ho nhẹ nhàng bước ra ngoài. Theo lời Tae Min, cậu cần phải cẩn trọng hết sức có thể để một bà mẹ hamster có thể cảm thấy an toàn và chăm con tốt hơn.


~ ♥♥♥♥♥ ~

Min Ho đi ra khỏi phòng bệnh của ba mình, cậu bước nhanh đến canteen để mua thêm chút cháo cho ông. Đúng lúc đó, cậu nghe thấy một giọng nói thân quen.

- Dạ! Cháu cảm ơn bác sĩ! Nhưng cháu nghĩ một phần là đủ rồi ạ!

Min Ho quay người về phía đó. Đây là khu hiến máu nhân đạo mà? Người ta thường đến đây hiến máu của mình để giúp đỡ những bệnh nhân có máu loãng hoặc thiếu máu. Và sau khi hiến máu xong, người đó sẽ được bệnh viện bồi dưỡng cho một cái bánh mì mặn và một hộp sữa bò.

- Không sao đâu! Ngày nào cậu cũng đến đây hiến máu, mà trông cậu cũng đâu phải là thuộc loại người dư máu! Cậu cứ cầm lấy hai phần ăn này mà bồi dưỡng cho sức khỏe của mình đi, đừng quá sức như thế!

Vị bác sĩ mỉm cười hiền hậu rồi bước vội vào trong, không để cho cậu nhóc kia có cơ hội trả lại một phần ăn mà ông vừa đưa thêm.

Cậu nhóc quay người lại, cúi gằm mặt, mệt mỏi bước đi.

- Nấm! - Min Ho gọi.

- H... hyung... - Tae Min ngẩn mặt lên, không giấu nổi sự ngạc nhiên - Hyung làm gì ở đây? Hyung có bị làm sao không?

- Câu đó phải để hyung hỏi em mới đúng! Mặt em xanh lè rồi kìa!

- Em... em... - Tae Min ấp úng - Em không sao đâu mà...

[...]

- Nè, em ăn đi!

Min Ho bưng tô cháo nóng hổi ra đặt lên chiếc bàn tròn nhỏ của canteen bệnh viện.

- Nhưng... em...

- Không nhưng gì hết! Ăn đi! - Min Ho ra lệnh.

Tae Min vội vàng cúi đầu múc một muỗng cháo đầy cho ngay vào miệng, nhưng vì cháo còn quá nóng, nhóc đã nhanh chóng nhè ra, mắt trợn trừng, thè lưỡi ra và dùng tay quạt, đôi mắt ứa nước.

Min Ho phì cười, rồi dùng khăn tay lau khóe miệng cho Tae Min, sau đó cầm tô cháo lên, múc một muỗng vừa phải, nhẹ nhàng thổi. Cậu kê muỗng cháo đã nguội bớt đến gần miệng nhóc, ân cần chờ đợi.

- Nào, nói “A” đi nào.

- ... A... - Tae Min ngại ngùng làm theo lời Min Ho, mặt vẫn còn đỏ bừng.

- Được rồi, em có thể nói cho hyung biết tại sao em lại ở đây không? - Min Ho thổi muỗng cháo thứ hai.

- Em... em hiến máu... - Tae Min lí nhí.

- Tại sao em lại làm thế?

- Vì... có một bệnh nhân thuộc nhóm máu O... bị ung thư máu rất nặng... Mà bệnh viện lại đang thiếu loại máu đó... Em cũng mang nhóm máu O... Nên... em...

- Hmm... Vậy... ngày nào em cũng hiến máu sao?

- ... - Tae Min khẽ gật nhẹ đầu.

- Em không quan tâm đến sức khỏe của mình sao?! - Min Ho cảm thấy khó chịu.

- Em... em quý bác ấy... - Tae Min thừa nhận - ... Em gặp bác ấy lần đầu tiên là khi em đi giao báo và chẳng may bị chó dữ đuổi, bác ấy đã cho em vào nhà lánh nạn, lại còn đối xử rất tốt với em. Khi nghe tin bác ấy bị ung thư máu phải nhập viện, mà lại không có con cái ruột rà, chỉ có duy nhất hai người con trai nuôi, mà chỉ có một người thường xuyên đến chăm sóc, em cảm thấy mình cần phải làm gì đó... Khi biết mình cũng mang nhóm máu O, em đã rất mừng...

Min Ho lẳng lặng lắng nghe Tae Min kể, bộ óc nhanh nhạy hoạt động với công suất khó tin. Cuối cùng, cậu hỏi đơn giản:

- Ông bác mà em nói... tên gì em biết không?

- Dạ... bác Young Jin! Bác Noh Young Jin!

Min Ho sững người. Đúng như cậu đoán. Hóa ra... ba cậu có thể cầm cự lâu đến thế này cũng là nhờ công sức của Tae Min.

Thấy Min Ho cứ mãi im lặng, Tae Min ngây thơ nói tiếp.

- Hyung biết không? Bác sĩ vừa báo cho em một tin vui. Đó là nhờ sự trợ giúp của em, bác Young Jin đã có thể kéo dài quãng thời gian sống lên 3 tháng nữa rồi đấy!

Min Ho vẫn đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình. “Tae Min là ân nhân của mình và appa. Tuy nhiên, nếu thật sự em ấy và Tae Sun có quan hệ ruột thịt thì... mình vẫn không thể chấp nhận được! Tae Min là một cậu bé tốt bụng, mình không thể trách em ấy, nhưng nếu mình truy cứu tội trạng của Tae Sun, điều đó có nghĩa là mình đã cướp đi người thân cuối cùng của em ấy! Mình nên làm gì đây?!"

- Min Ho hyung à? - Tae Min nghiên nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nghiêm trọng của Min Ho - Hyung có sao không vậy? À, mà hyung chưa trả lời em, hyung đến đây có chuyện gì sao?

- Tae Min à! - Min Ho lên tiếng - Hyung cảm ơn em nhiều lắm!

- Tại sao hyung lại cảm ơn em? - Tae Min ngây thơ hỏi.

- Vì ông Noh Young Jin mà em đã hiến máu giúp đỡ... là appa của hyung!

Tae Min bàng hoàng. "Vậy ra đó là appa của hyung ấy sao? Thật đáng mừng vì mình đã giúp bác ấy! Có thể sau khi biết việc này, khoảng cách giữa mình và hyung ấy sẽ kéo gần lại hơn thì sao!"

- Tuy nhiên... - Min Ho tiếp tục - Hyung có một chuyện muốn hỏi em cho rõ!

- Hy... hyung cứ nói đi... - Tae Min cảm thấy bất an.

- Em biết Lee Tae Sun chứ?

- Dạ... biết...

- Hắn ta có quan hệ gì với em?

- Anh ấy là anh hai em... Nhưng có chuyện gì vậy hyung? - Tae Min lo sợ.

- ... - Min Ho trầm ngâm. Đúng như cậu đoán rồi. Vậy cậu sẽ phải làm gì đây? - Lee Tae Sun... - Min Ho khó nhọc nói - Là kẻ thù của hyung!

- Tại... tại sao?

- Vì hắn ta đã lấy đi người quý giá nhất đối với hyung!

- ... Là... người yêu của hyung sao?... - Tae Min run run.

- Cậu ấy là tất cả đối với hyung! - Min Ho cay đắng nói, hai mắt đỏ hoe.

- Anh hai em đã làm gì...?

- Hắn ta coi cậu ấy như một món đồ chơi! Là một trò cá cược rẻ tiền! Hắn ta đã có ý đồ đen tối với cậu ấy! Và kết quả cho việc đùa bỡn của hắn là... cậu ấy đã mất tích! Biến mất khỏi cuộc đời của hyung! - Min Ho cúi gầm mặt xuống.

- ...

Tae Min im lặng, sững sờ. Nhóc muốn làm gì đó để Min Ho thấy đỡ hơn, vì thế nhóc đã đặt cánh tay nhỏ bé của mình lên bờ vai rắn chắc, run rẩy của cậu.

Nhưng Min Ho đã mạnh bạo đẩy bật tay nhóc ra, và theo đà hất luôn cả tô cháo rơi xuống đất.

- Nếu hyung kiện và xử lý hắn ta... - Min Ho gằn giọng - Thì em sẽ không còn ai bên cạnh nữa. Hãy mang hắn ta chạy trốn đi! Hãy giữ lấy người thân duy nhất của mình! Vì nếu hyung bắt gặp được hắn ta, hyung sẽ ngay lập tức tống hắn ta vào tù mà không nhân nhượng! Đây là cách mà hyung trả ơn cho những gì em đã giúp appa hyung trong thời gian qua! Giờ thì về và lo cho hắn trốn thoát bình an đi!!!

Dứt lời, Min Ho đứng bật dậy và bỏ đi, để lại đôi mắt chứa đựng đầy nỗi đau đớn đang đẫm nước của Tae Min.

“Tae Min à, hyung xin lỗi... nhưng hyung không thể dấn vào quá sâu hơn được! Trái tim này hyung đã nguyện sẽ chỉ thuộc về Ki Bum mà thôi, nếu chúng ta tiếp tục... dù chỉ là bạn... hyung sẽ lạc lối mất!” Min Ho’s POV.


~ ♥♥♥♥♥ ~

Chiếc xe hơi thể thao Mercedes mới coóng lao vọt đi trên con đường cao tốc buổi đêm.

- Bực thiệt! Hôm nay cũng chả thu được kết quả gì!

Yi Rang càu nhàu trong khi tay đang chọc chọc vào cái điện thoại của mình, âm thanh của những trận ẩu đả trong đó cứ liên tục phát ra.

- Này, cô đang chơi cái gì thế? - Jin Ki tò mò.

- Chơi bắt gà về chuồng!

- Sao ồn ào thế?

- Đương nhiên rồi! Đám gà này cũng biết võ đấy nhé, nhưng ngốc lắm cơ, dùng mẹo một tí là hạ được chúng ngay!

- Ha ha, hay thật đấy!

Jin Ki cười thật thoải mái. Yi Rang bất giác ngẩng đầu lên nhìn anh chằm chằm. Đây là lần đầu tiên anh không đâm chọt gì tới những cái sợ thích đầy nam tính của cô.

- Hey! Tôi đói rồi, lại thêm cái trò bắt gà của cô nữa làm tôi không nhịn nổi! Hay là chúng ta đi ăn đi? - Jin Ki đề nghị.

- O.K! Nhưng ăn gì đây?

- Ăn gà rán! Mấy bữa nay tôi không được động đến một miếng thịt gà nào rồi, thèm chết đi được!

- Ha ha, cậu mê gà đến thế sao?

- Đương nhiên! Gà rán, gà chiên, gà xối mỡ, gà hấp, gà xả muối ớt, miễn món nào có thịt gà là tôi đều thích!

- Thật sao? Thế anh biết món gà nào ngon nhất không? Chúng ta tới đó ăn!

- Được thôi! Cô sẽ bất ngờ đấy!

Jin Ki nhấn ga, chiếc Mercedes lao ù đi trong làn khói bụi.

[...]

Thế nhưng...

Món gà ngon nhất là cái quái này sao?

Yi Rang muốn độn thổ thật sớm để thoát khỏi cái nơi quỷ quái này!

Đây chỉ là một tiệm thức ăn nhanh KFC bình thường thôi mà! Nhưng điều đáng xấu hổ nhất ở đây là... cả hai người họ đang ngồi ăn đùi gà rán trong gian phòng dành cho trẻ em! Những đứa trẻ hò hét với nhau, chạy đùa giỡn lòng vòng xung quanh nơi cô ngồi, rồi còn dùng banh ném nhau, lạc đạn trúng vào người cô nữa.

Và điều khiến Yi Rang ngán ngẩm nhất là... Jin Ki cũng đang hòa chung với đám con nít ấy! Anh đội trên đầu cái nón giấy kiểu của cướp biển, thay luôn cả bộ đồ của Jack Sparrow, rồi còn dùng đùi gà rán làm kiếm, vừa ăn vừa đấu kiếm với đám nhóc ấy nữa chứ!

Cô đang muốn điên lên rồi đây!

“Yah! Lee Jin Ki! Đồ trẻ con!!! Cho dù cậu tự tin với khuôn mặt trẻ con của mình thì ít ra cũng phải xử sự cho phù hợp với cái tuổi của mình chứ! Đừng khiến người khác nghĩ tôi là phụ huynh của cậu như thế!!!” Yi Rang’s POV.

Ôi, đúng là ngạc nhiên thật mà! [Au: Há há há!!!]



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


killua9x_5ting
Hiện:

Pisces
Tổng số bài gửi : 93
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 17/03/2012
Age : 22
Đến từ : quảng ninh
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 13/8/2012, 9:57 pm
hóa hóa, giật tem, hóng cái chap mới của au lâu oy nhưng hơi bùn vì ko thấy jongkey đâu, nhưng may mà có đoạn JinJi đọc bùn cười wa.Tính cách yirang rất hay, mạnh mẽ nam tính, còn anh già thì vẫn.. ngơ ko thể tả. Hóng vhaps mới của au nha, au cố gắng lên 1 hu ra hura


Chữ ký của killua9x_5ting

Làm quen với killua9x_5ting


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 13/8/2012, 10:01 pm
Phong bì! Hi hi. Takki đi học lại rồi hả? Cố lên nhé! ^^

2MIN trắc trở rùi, chờ diễn biến tiếp theo thế nào...

"-Nào, nói “A” đi nào.

- ... A... - Tae Min ngại ngùng làm theo lời Min Ho, mặt vẫn còn đỏ bừng."

Oa, dễ thương quá! ^^

"- Chơi bắt gà về chuồng!" hi hi, có game thế này à, chắc vui lắm hen.

Jinki đúng là bó tay luôn, ha ha ha, trẻ con quá! '




Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


[bubble]^^Cá.97*
Hiện:

Aries
Tổng số bài gửi : 282
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 19/05/2012
Age : 19
Đến từ : Another planet in solar system =]]
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 14/8/2012, 12:58 pm


em bị bấn loạn bạn Jinki nhá

con nít quá đi =))))))))))))))))))))))))

2min chap này... tội nghiệp Tae quá

Taesun ah, Taemin đâu có tội tình gì đâu mà anh hành thằng nhỏ quá zị ><

phản ứng của Minho như vậy thì cũng dễ hiểu thôi

2min trắc trở rồi

P/s: em hóng chap sau nhá, ss Takki 5ting

P/s 2: ss cứ từ từ mà mần, học quan trọng hơn nhak ss, ủa mà ss học đại học rồi đúng không????



Chữ ký của [bubble]^^Cá.97*

Làm quen với [bubble]^^Cá.97*


KimKiRin_Shawol
Hiện:

Aries
Tổng số bài gửi : 141
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 29/04/2012
Age : 18
Đến từ : Hải Phòng
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 14/8/2012, 2:30 pm
chap này sao ko thấy Jong Key đâu vậy au hạnh phúc lắm mù????
3 chấm với lão Ngơ. gọi là lão sao mà tính lại giống nhóc vậy nè!!!
tks au post chap, hóng chap 14


Chữ ký của KimKiRin_Shawol

Làm quen với KimKiRin_Shawol


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: [Long fic] Bồ công anh trong gió - chap 14 20/8/2012, 6:54 pm
@ killua9x_5ting: Kamsa bạn, hihi ^^ Ông già mê gà íh ngơ nào h mà, hèhè :D

@ kytich: Hihi, kamsa sis ^^ E xây dựng hình tượng Jin Ki lớn xác mà tâm hồn trẻ con mà, hihi ^^ Dạo này e cũng ko đc onl nhìu, có thấy cái short fic mới của sis mà chưa xem đc, hix

@ [bubble]^^Cá.97*: Kamsa e :D Hên là đầu năm nên bài ko nhìu + sis đã viết trc đc 1 phần gòy nên chap này cũng ko vật vã mấy :D

@ KimKiRin_Shawol: Chap này JK xin nghĩ diễn để... làm chuyện mờ ám w nhau, sis đành chèn đỡ JinYi vào, keke



--------------------

Chap 14:



“Gần anh, bên con sóng xô bờ cát...

Em viết khúc ca gởi gió, gởi con thuyền tình yêu...”

---oOo---

Ngày tháng cứ thế nhẹ nhàng trôi qua. Trong khi ông Young Jin quằn quại trong căn bệnh ung thư sắp đến giai đoạn cuối cùng, Min Ho lo lắng không biết Ki Bum đang ở đâu, Jin Ki và Yi Rang ngày ngày đến bệnh viện Real hỏi thăm tin tức, Tae Min khổ tâm về lỗi lầm của anh trai Tae Sun, thì Key vẫn vô tư sống những tháng ngày vui vẻ bên Jong Hyun mà không mảy may có ý định lấy lại ký ức.

Cơ bản, Key đã nghĩ rằng những việc đang diễn ra xung quanh nó là quá khứ tiếp diễn, vì thế, nó không cần đi tìm lại mảnh ký ức mà với nó những tưởng rằng không quan trọng.

Mùa Thu thấm thoát lùi đi, nhường đường cho những cơn gió lạnh ùa về...

Ánh mặt trời le lói khuất phía sau những tán cây, tỏa những tia nắng dìu dịu ấm áp. Trên những cành cây trơ trọi còn lác đác những vạt lá vàng héo úa, những giọt sương mai lấp lánh còn đang vương đọng trên đó, lì lượm không chịu rơi khỏi.

Từ trên bầu trời trong xanh không một gợn mây, những bông tuyết tinh khôi trắng xốp nhẹ nhàng rơi xuống ngày càng nhiều, khiến khung cảnh xung quanh căn biệt thự to lớn thêm lung linh huyền ảo.

- Woa! Tuyết rơi rồi này!

Key vừa mở cánh cửa sổ của mình ra để hít thở làn không khí trong lành thì đã phát hiện ra dưới sân vườn và khắp nơi đầy những tuyết. Tuyết vương trắng xóa các cành cây khô, lạo xạo trên mặt cỏ, và vẫn đang tiếp tục rơi.

Những bông tuyết trắng ngần.

Nó thích thú vươn cánh tay trắng nõn của mình ra để hứng lấy những bông tuyết ấy.

Mềm, mịn, và cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp người từ đầu ngón tay làm nó thích chí cười khanh khách.

- HẮT XÌÌÌÌÌ!!!!!!!

Tiếng hắt hơi của ai đó làm cả tòa biệt thự như muốn rung lên, Key ngạc nhiên quay người lại, là Jong Hyun, anh vừa đẩy cửa bước vào phòng nó, và đang dùng khăn tay lau chiếc mũi đỏ như tuần lộc của mình.

- Hyung bị cảm à?

- Không sao, chỉ là cảm lạnh nhẹ thôi! - Jong Hyun khịt mũi.

- Ha ha, nhìn hyung như con tuần lộc của ông già Noel ấy! - Key cười.

- Ừ! Cứ trêu hyung đi, hyung không thông báo tin này cho em đâu! - Jong Hyun nóng nảy quay bước ra ngoài.

- Ấy! Tin gì vậy?! - Key chạy theo giữ Jong Hyun lại - Tôi chỉ đủa một chút thôi mà... *Mắt long lanh*

- Aish! - Jong Hyun thoáng đỏ mặt - Nhắm mắt lại ngay!

- Tại sao? *Mắt tiếp tục long lanh*

- Nếu muốn hyung nói cho biết tin gì thì nhắm mắt lại đi!

- Ừm...

Key khép đôi mi dày cong vút của mình lại, chờ đợi, dù không biết làm thế để làm gì.

Hai mí mắt khép hờ hơi lay động, đôi gò má ửng đỏ vì thời tiết lạnh, hơi thở gấp gáp vì hồi hộp, và đôi môi đỏ hồng như quả đào tươi chín mọng. Trái tim của Jong Hyun thoáng chốc đập lệch mất một nhịp, rồi từ từ chuyển thành những nhịp đập liên hồi, mạnh mẽ. Đôi mắt anh bị đôi môi quyết rũ ấy cuốn hút, cứ nhìn mãi không thôi, và những ý nghĩ đen tối muốn cấu xé đôi môi ấy bắt đầu giằng xé nội tâm anh.

Khuôn mặt anh đỏ bừng, mồ hôi bắt đầu lấm tấm nơi vầng trán dù đã bắt đầu sang tháng 10, những ý nghĩ tăm tối cứ luôn thúc giục, chiếm ngự lý trí anh, điều khiển anh từ từ áp sát Key.

- Này, tôi nhắm mắt rồi, tin gì thế? Nói đi?!

Key lên tiếng, khiến Jong Hyun giật mình muốn bật ngửa ra phía sau. Hụt hẫng, Jong Hyun tức giận bước đùng đùng đi xuống phòng khách.

Key nghe thấy tiếng bước chân, vội ti hí mắt ra để xem chuyện gì xảy ra, khi thấy Jong Hyun đã đi khá xa, nó vội vàng chạy theo.

- Này, chuyện gì thế? Sao bảo nói cho tôi nghe rồi mà bây giờ không nói? Này!!

[...]

Những khay thức ăn nạm bạc nhanh chóng được đặt lên chiếc bàn ăn sang trọng, các cô gia nhân cúi đầu lễ phép rồi nhẹ nhàng lui khỏi.

Key tháo tấm tạp dề màu hồng của mình vắt lên thành ghế rồi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Jong Hyun.

- Hyung~ Nói tôi nghe đi mà~ - Key mè nheo.

- ... - Jong Hyun lẳng lặng trải khăn ăn lên người.

- Này, Jong Hyun hyung~~~ - Key lay lay cánh tay Jong Hyun.

- ... - Jong Hyun vẫn im lặng, dùng đũa gắp thức ăn vào bát.

- Hyunie à~~~

Jong Hyun như khựng lại, hai gò má nóng ran, anh liếc mắt qua nhìn Key.

Thấy Jong Hyun chịu nhìn mình, Key nở một nụ cười đáng yêu.

- Aish! Phiền phức! - Jong Hyun bỏ đũa xuống - Thôi ngay cái trò mè nheo phát gớm ấy đi thì hyung sẽ nói! [Au: Dối lòng! *tủm tỉm*]

- O.K! - Key vội vàng bỏ tay ra khỏi cánh tay Jong Hyun, mở to mắt chờ đợi.

- Hyung định đưa em đi Hokkaido du lịch 1 tháng! - Jong Hyun điềm tĩnh nói.

- Thật ạ?!?!?!?! - Key hét lên.

- Nhìn mặt hyung có giống nói dối không? - Jong Hyun chỉ vào mặt mình.

- Giống lắm chứ! - Key trêu.

- Được, vậy ở nhà nhé! - Jong Hyun tiếp tục ăn.

- Ấy ấy! Tôi đùa mà, hì hì. - Key cười xòa - Nhìn mặt hyung thật lắm! Rất thật! Thật đến nỗi nếu hyung chỉ con chó mà bảo con mèo thì người ta cũng tin đấy!

- Dẻo miệng! - Jong Hyun thóang cười - Thôi, ăn đi!


~ ♥♥♥♥♥ ~

Tại một nơi nào đó ở New York...


“Ting... tung... ting...”
Chiếc điện thoại di động kiểu cách đặt trên bàn làm việc khẽ rung nhè nhẹ, phát lên những tiếng nhạc đơn giản. Một người phụ nữ đứng tuổi đang xoay mặt hướng ra cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh tất bật bên dưới tòa nhà cao tầng với khuôn mặt không một cảm xúc. Bà từ tốn bước đến bên chiếc bàn làm việc có bảng tên “Tổng giám đốc Kim” rồi nhấc điện thoại lên.

- Có chuyện gì thế? - Giọng bà đầy uy nghi.

- Umma! Ngày mai con sẽ đi Hokkaido! - Tiếng một cậu con trai văng vẳng qua điện thoại.

- Sao cơ? Đi với ai? - Bà đanh giọng hỏi.

- Đương nhiên là với vợ con rồi!

- Cái gì? Vợ? Vợ nào? Con bé Shin Se Kyung ấy hả?

- Umma đùa à? Con đã không ưa cô ta thì sao lại đi với cô ta chứ!

- Vậy chứ đứa nào? - Khuôn mặt bà biểu lộ sự ngạc nhiên lẫn đôi chút bực bội.

- Umma chỉ cần biết đó là vợ con thôi! Như umma nói nhé, con có vợ rồi, nên con sẽ được tự do! Ngày mai lên đường đi Hokkaido con không muốn có vệ sĩ theo dõi đâu đấy! Chào umma!

- Yah! Kim Jong Hyun! Con...

"Tút... tút...”

Bà Kim cầm chiếc điện thoại trong tay, toàn thân run lên vì giận. "Lại đứa nào nữa đây?! Ta bảo nó lấy vợ chủ yếu để ghép con bé Se Kyung với nó, thế mà nó lại tìm được đứa nào nữa thế?! Được rồi, Kim Jong Hyun! Con muốn chơi chứ gì?! Ta sẽ khiến trò chơi này kết thức sớm thôi!!!"

- Bác Park! Điều tra ngay những việc Jong Hyun đã làm gần đây! Và tìm hiểu xem ai đang ở cùng với nó, thân thế ra sao! - Bà Kim ra lệnh - Sẵn đây, phái thêm một tốp vệ sĩ tầm 5 người, ngày mai bí mật đi chuyến bay đến Hokkaido cùng Jong Hyun!

Ông bác trung niên đứng gần đó gật đầu lễ phép rồi quay bước đi.


~ ♥♥♥♥♥ ~

Ánh nắng ban mai lấp lánh vàng, soi rọi vào khung cửa sổ, nghịch ngợm nhảy múa trên khuôn mặt tuyệt mĩ của một chàng trai khôi ngô đang say giấc. Cậu bất giác nhăn mặt lại vì chói, và càng cuộn tròn người hơn vào lớp chăn bông mềm mại, ấm áp.

"Aish! Thời tiết lạnh thế này thật thích hợp cho việc ngủ mà!"

Những tia nắng nhỏ vẫn không buông tha, tiếp tục leo lỏi, chiếu vào đôi mi dài hoàn hảo, bắt cậu phải mở đôi mắt lì lợm của mình.

Min Ho bực bội ngồi dậy, nhảy bật xuống khỏi giường, bước đùng đùng đến sập cánh cửa sổ xuống, kéo tấm màn ngăn cản những tia nắng đáng ghét rồi nhảy phịch lên giường, tiếp tục giấc ngủ dang dở.

"Ki Bum chưa vào đánh thức mình dậy kia mà, tội gì phải dậy cho sớm!" Min Ho lười biếng nghĩ, rồi vươn vai người một cái thật đã, cậu kéo chăn cuộn lấy người mình như một khúc gỗ.

"Reeng... Reeng..."

Tiếng chiếc đồng hồ báo thức đặt trên đầu giường reo inh ỏi, Min Ho uể oải cầm lên, miệng lầm bầm:

- Quái thật! Ki Bum lại chỉnh đồng hồ của mình nữa sao?! Bình thường cậu ta vào đánh thức mình trước khi cái đồng hồ này reng cơ mà!

Min Ho dụi dụi mắt, cầm chiếc đồng hồ lên định làm cho nó im lặng, nhưng cậu hoảng hồn nhìn vào con số điện tử trên đó.

7.00 A.M!

"Chết! Sao trễ thế này?! Muộn giờ học mất!"
Min Ho vùng dậy, vội lao vào toilet để làm vệ sinh cá nhân. Khi đã xong xuôi, cậu bước ra, bực bội hét lên:

- Ki Bum! Sao lại không đánh thức tui dậy chứ?!

Đáp lại cậu chỉ là sự im ắng lạnh lẽo và tiếng cậu vang vọng trong ngôi nhà rộng lớn. Lúc này, đầu óc Min Ho mới thật sự hoạt động bình thường, và cậu nhanh chóng nhớ ra mọi việc.

"Đáng ghét! Tại sao ngày nào mình cũng như thế chứ!"

Tự dành cho mình vài khoảng lặng, Min Ho lê những bước chân mệt mỏi vào nhà bếp, nấu một vắt mì gói và ăn trong vội vã, cậu để chén bát sang một bên, chẩn bị đồ đạc rồi vào bệnh viện chăm sóc cho ba.

[...]

Min Ho đạp xe chầm chậm trên con đường quen thuộc, con đường mà gần đây ngày nào cậu cũng phải đi. Vừa đạp xe, đầu óc cậu vừa thơ thẩn suy nghĩ xem Ki Bum có thể ở cái nơi quái quỷ nào được. Chính vì thế mà cậu không nhìn thấy một cục bông di động bé nhỏ đang cố bước nhanh qua...

"Rầm!"

- Oa oa oa!!! - Cục bông té dúi dụi xuống lòng đường ngập tuyết, khóc thét lên, giọng con trai, trong veo và thánh thót.

Min Ho cuống cuồng quăng chiếc xe đạp qua một bên, chạy lại xem xét cục bông ấy.

- Hyung xin lỗi... em có sao không?

- Đau lắm đó! Oa oa oa... - Cục bông tiếp tục khóc.

- Em đau ở đâu? Cho hyung xem được không? - Min Ho bối rối, trong khi cục bông kia đang ngày một khóc to hơn.

- Không cho xem! Đau lắm! Oa oa oa...

Min Ho càng cuống hơn, mặc kệ cục bông kia ghì lấy cái đầu gối bị rách một lỗ trên chiếc quần jeans dài cũ kĩ, cậu dùng sức mình gỡ cánh tay bé nhỏ kia ra.

Cục bông có vẻ nhỏ thó và yếu sức hơn Min Ho, nên cậu nhanh chóng gỡ được cánh tay lì lợm ấy, để lộ ra cái đầu gối mịn như da em bé đang rướm máu.

- Chết rồi! Chảy máu rồi kìa! Để hyung chở em đi bệnh viện sát trùng, kẻo nhiễm trùng thì tiêu đấy! - Min Ho kéo cục bông lên yên sau xe đạp của mình.

- Nhưng còn đống báo và sữa của em... - Cục bông la bài hãi.

Min Ho rít lên một tiếng thiếu kiên nhẫn, gạt chống xe để cho cục bông ngồi đó, rồi nhanh chân đi gom hết đống báo và sữa vương vãi trên đường, cho vào rổ xe, sau đó hộc tốc lao đến bệnh viện.

- Hyung thật là một người tốt... - Cục bông ngồi sau yên xe, lí nhí.


~ ♥♥♥♥♥ ~

- Là em sao bé Nấm?

Min Ho ngạc nhiên hết sức khi Tae Min cởi cái nón len trùm đầu và cái áo khoác bông trắng tinh, dày sụ, có các cụm lông tơ tua tủa theo viền nón áo khoác và viền áo, vừa đi cà nhắc ra khỏi phòng điều trị sơ cứu.

- Hic... em đang đi làm mà... Hyung chạy xe gì kì thế... - Đôi mắt Tae Min còn rưng rưng nước.

- Hyung xin lỗi... Hyung đang suy nghĩ... - Min Ho áy náy - Mà em có sao không thế?

- Y tá sát trùng cái đầu gối cho em rồi, nhưng em đang bị trặc chân, không biết có tiếp tục đi giao báo được không...

- Hay để hyung chở em đi nha... - Min Ho gãi đầu.

- Thôi... em không dám làm phiền hyung đâu... - Tae Min ngại ngùng, có ý muốn đi trước.

- Gì mà phiền chứ! Việc này là do hyung gây ra mà! Hyung phải làm gì đó lại cho em chứ!

- Nhưng... hyung đưa em đi điều trị là đủ rồi...

- Không nhưng gì hết! Để hyung chở em đi!

Nói rồi Min Ho nhấc bổng Tae Min đi ra bãi giữ xe, mặc kệ những cử chỉ phản kháng yếu ớt của cậu nhóc. [Au: Aigoo~~~]

[...]

Mặt trời dần dần di chuyển lên tận đỉnh đầu, tuyết đã ngừng rơi sau khi nhuốm mọi cảnh vật xung quanh thành một màu trắng xốp. Gió lạnh nhẹ nhàng thổi, khiến những người đi bộ càng ghì chặt thêm lớp áo khoác dày cộm của mình và điều khiển đôi chân đi nhanh đến địa điểm cần đến.

Min Ho ngồi phịch xuống băng ghế đá trong khuôn viên bệnh viện, chìa ra cho Tae Min một cốc cacao đang bốc khói nghi ngút. Tae Min thận trọng đỡ lấy ly cacao, rồi áp hai bàn tay của mình vào, đôi mắt nhẹ khép lại, gò má ửng hồng, nhóc tận hưởng những hơi ấm hiếm hoi trong thời tiết giá lạnh.

Cuối cùng, Min Ho phá tan sự yên tĩnh:

- Hyung xin lỗi...

- ... Hyung xin lỗi chuyện gì? - Tae Min chớp mắt.

- Hôm đó... hyung đã hành động hơi quá đáng... - Min Ho thừa nhận - ... Chỉ vì... hyung cảm thấy khó chịu khi mình là con của appa mà lại chẳng thể giúp được gì cho ông ấy... Và hyung cũng đã không bình tĩnh khi phát hiện ra Tae Sun là anh trai của em...

Tae Min trầm ngâm, nhìn chằm chằm vào ly cacao nóng hổi, một lúc sau, nhóc bối rối hỏi:

- Người mà anh hai em đã hại... có phải là Ki Bum hyung không...?

- Em biết Ki Bum? - Min Ho ngạc nhiên.

- Vâng! Em đã sớm đoán ra được khi hyung nói về việc Tae Sun hyung đã làm mất đi một người quan trọng của hyung... Vì thời gian gần đây, em không còn thấy Ki Bum umma nữa...

- Ki Bum umma? - Min Ho tròn mắt.

- À, em đã nhận hyung ấy làm umma, và hyung ấy cũng nhận em làm con... - Tae Min nghẹn ngào - ... Thế hyung đã tìm được tung tích gì của Ki Bum umma chưa ạ?

- Vẫn chưa... - Min Ho nhẹ lắc đầu.

- ... Hyung có thể... cho phép em giúp hyung tìm Ki Bum umma được không?

- Tại sao chứ? Nếu em giúp hyung, khác nào em đang hại anh hai của em? - Min Ho nghiêm giọng.

- Vốn dĩ... - Tae Min khó nhọc nói - Em đã không còn xem hyung ấy như anh ruột của mình...


~ ♥♥♥♥♥ ~

“Rầm!!!”

Yi Rang tung cửa lao thẳng vào căn phòng sáng sủa. Vừa lúc đó, một “cái kén” màu xanh ngọc đang vón cục trên chiếc giường nhảy dựng lên, sau đó là giọng hét oanh vàng của một người quen thuộc.

- Yah! hôm nay cậu định ngủ nướng đến bao giờ?

- Khụ... khụ... - Jin Ki ho sù sụ - Tôi đã nhắn tin cho cô bảo rằng hôm nay tôi bị bệnh và nhờ cô đi hỏi thăm tin tức giúp tôi rồi mà!

- Không cần biết! Có bị bệnh cũng phải đi! Dậy ngay nào!

Yi Rang nhào vào kéo Jin Ki ra khỏi cái chăn vẫn được trùm kín người anh từ lúc cô vào đến giờ. Jin Ki ra sức ghị lại, còn Yi Rang lại cố gắng kéo ra. Hai bên giằng co một hồi lâu, đột nhiên một mùi hương nóng ấm, thoang thoảng lan tỏa khắp căn phòng và lọt ngay vào lỗ mũi của Jin Ki. Anh ngay lập tức tung bật tấm chăn ra, dáo dác dòm khắp phòng, và dừng đôi mắt lại trên một hộp gà rán thượng hạng.

Nhanh như cắc, anh lao ù đến ôm chầm lấy cái hộp gà, và bắt đầu thủ thỉ:

- Gà ơi gà à, biết tao đang bệnh nên tự tìm đến đây phải không? Thế là đôi ta lại có nhau rồi nhé~

Nhìn điệu bộ hí hửng của Jin Ki, Yi Rang phì cười.

- Gà nào mà tự tìm đến! Là tôi mua nó cho cậu đấy!

- Thế à? Cảm ơn cô nhiều nhé, Rangie! - Jin Ki cười tít mắt, bắt đầu gặm miếng thịt gà đầu tiên. Mê ly!

Yi Rang ngẩn người ngắm nhìn Jin Ki. Trên người anh lúc này chỉ mặc một bộ pajama có hình những chú gà dễ thương, tôn lên làn da trắng như đậu phụ của mình. Khuôn mặt ửng hồng do đang sốt, vầng trán lấm tấm mồ hôi, nhưng nhìn vào đôi mắt phấn khởi khi được ăn gà của anh, cô đang cảm thấy vui lây với niềm hạnh phúc ấy.

Nhẹ nhàng, cô bước đến gần Jin Ki, và kề trán mình vào trán anh.

Jin Ki ngạc nhiên dừng việc cắn, nhai, nuốt của mình lại, tròn xoe mắt trước biểu hiện kì lạ của Yi Rang.

Một lúc sau, Yi Rang di chuyển trán của mình ra xa khỏi vầng trán nóng hổi của Jin Ki.

- Chà, cậu sốt khá cao đấy Dubu!

- Sao cô biết cái tên này? - Jin Ki vừa nhai nhồm nhoàm vừa tỏ vẻ khó chịu.

- Cậu không nhớ sao? Lần đầu tiên gặp nhau, chính Min Ho đã gọi cậu như thế trước mặt tôi còn gì! - Yi Rang trêu.

- Hứ! Cái tên đó tôi cũng không biết từ đâu chui ra mà Min Ho lại gán cho tôi nữa! - Jin Ki cằn nhằn.

- Tôi thì biết lý do đấy! - Yi Rang nhoẻn miệng cười tinh nghịch.

- Hở? Nói tôi nghe xem! - Jin Ki nghệt mặt ra.

- Không nói! Plè~ - Yi Rang thè lưỡi ra, cười tít mắt.

- Đáng ghét! Không nói chuyện với cô nữa! - Jin Ki làm bộ mặt giận dỗi.

- Thế thì trả gà lại cho tôi! - Yi Rang xòe tay ra, chờ đợi.

- Hứ! Còn lâu!!! - Jin Ki ôm lấy hộp gà, nhìn Yi Rang với ánh mắt thận trọng.

Yi Rang bất giác phì cười với điệu bộ đáng yêu của Jin Ki.


“Naemameulppaeseungeudae
Naesonnochimayo, nareulsallyeojwo S.O.S
Naegajigeumgalge
Syupeomaencheoreom naraseo jikyeojulge”


[Bodyguard - SHINee]
Tiếng điện thoại của Jin Ki reo vang khiến Yi Rang phải dứt mắt khỏi anh mà nhìn về phía chiếc điện thoại đang rung rè rè trên bàn.

Jin Ki vội vàng nhào đến chụp lấy cái điện thoại, nhưng vì tay đang dính mỡ gà, nên khi vừa cầm lên thì cái điện thoại đã tuột ra khỏi tay anh. Anh hốt hỏang quăng mình theo cái điện thoại, và một màn tung hứng đẹp mắt đã diễn ra. Cho đến khi anh trượt chân trên tấm thảm lông trải trong phòng, hất văng luôn cả hộp gà lẫn điện thoại lên cao. Gà là trên hết, anh thảy mình cái oạch thật suôn sẻ xuống sàn nhà trải thảm để hứng lấy hộp gà mà không làm rơi một tí vụn nào ra ngoài, và cái điện thoại “xui xẻo” rơi bịch xuống trước mặt Yi Rang, vẫn tiếp tục reo inh ỏi.

Thở dài một tiếng, Yi Rang cầm điện thoại lên, nhấn nghe và mở loa, rồi kề vào tai giúp Jin Ki.

- Alô? - Giọng một người đang ông trung nhiên vang lên - Cho hỏi đây có phải là cậu Lee Jin Ki?

- Vâng! Vâng! Tôi đây! - Jin Ki vẫn đang trong tư thế nằm dài dưới đất, hai tay giữ hộp gà rán.

- Tôi là trung tá Sai! Tôi đã có kết quả phân tích từ những bằng chứng cậu đã đưa mấy tháng trước!

- Sao cơ? Có rồi ạ? - Jin Ki reo lên. “Thế mà mình cứ nghĩ họ sẽ không bao giờ kiểm chứng! Mất cả một thời gian lâu như thế này, cuối cùng cũng có kết quả!”

- Đúng vậy! Theo như giám định, chúng tôi tìm được dấu vân tay của hai người thanh niên Choi Min Ho và Lee Tae Sun, và trên thanh sắt ấy còn dính vài sợi tóc do máu khô giữ lại, chúng tôi cũng đã xác định, đó là của cậu Kim Ki Bum!

- Vâng! Em ấy là em họ tôi!

- Hiện giờ chúng tôi đã bắt giữ cậu Lee Tae Sun để lấy lời khai, mời cậu và cậu Choi Min Ho đến đồn công an để hợp tác điều tra với chúng tôi!

- Vâng! Tôi đến ngay!

Jin Ki ngước khuôn mặt rạng rỡ của mình lên nhìn Yi Rang, sau đó lồm cồm ngồi dậy, để hộp gà lên bàn, hớn hở gọi cô:

- Ta mau đi ngay thôi!

- Với bộ dạng này... - Yi Rang hơi e ngại - Sẽ không sao chứ?

- Đừng lo! Tôi chỉ bị cảm nhẹ thôi mà! - Jin Ki cười tươi rói.

- Ý tôi là... - Yi Rang che miệng cười - Cậu tự nhìn lại mình đi! Cả người toàn mỡ gà. Cậu định để nguyên thế này lên đồn công an sao?

- Hơ... Tôi quên mất...

Jin Ki cười bẽn lẽn, đưa tay lên gãi đầu, trây hết cả mỡ lên mái tóc óng ả của mình, khiến Yi Rang ôm bụng cười sặc sụa. [Au: Oppa à... ==" Ngơ gì mà ngơ kinh khủng! E bấn oppa ở chỗ đó đó :x]



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


killua9x_5ting
Hiện:

Pisces
Tổng số bài gửi : 93
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 17/03/2012
Age : 22
Đến từ : quảng ninh
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 20/8/2012, 7:12 pm
tem!!!!!!!!!! lụm tem, vất phong bì đấy ai lụm được thì lụm
cuối cùng au c~ ra chap mới, mình chờ lâu ùi nhá
lạy ông gà ngơ cả nón, hic mình tự hỏi ko có gà đời ổng ra sao nữa, thick yirang nuna, couple này hay đấy
Key tính cách sau khi mất trí nhớ khá dễ xương nhưng mềnh thick tính nó đanh đá chút xíu, không biết bà mẹ Jong sẽ giở trò gì, còn đôi 2min không biết số phận em té ra sao đêy
hóng hóng chap sau của au nhé



Chữ ký của killua9x_5ting

Làm quen với killua9x_5ting


KimKiRin_Shawol
Hiện:

Aries
Tổng số bài gửi : 141
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 29/04/2012
Age : 18
Đến từ : Hải Phòng
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 20/8/2012, 8:56 pm
tks ss đã để lại phong bì! em giật
hô hô Key dễ thương quá à, kya~~~~~
JongKey muôn năm. bà Kim mà chia rẽ JongKey là em no mercy
Minnie cũng dễ thương nốt, khóc oa oa như trẻ sơ sinh á! haha
Au mau ra chao tiếp nha!!! Hóng chap


Chữ ký của KimKiRin_Shawol

Làm quen với KimKiRin_Shawol


nam_kyo
Hiện:

Tổng số bài gửi : 135
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 29/11/2011
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 20/8/2012, 9:27 pm
dạo này cô chăm chỉ ra fic gớm
cứ thế mà phát huy nhé
thích nhất đoạn Tae bị Ho to6ngg,cứ khóc lên như trẻ con ấy
mà cô sn bao nhiêu nhỉ


Chữ ký của nam_kyo

Làm quen với nam_kyo


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 20/8/2012, 10:16 pm
Hic hic, KiBum và Taemin đều đáng yêu quá, làm mình cũng thấy "liêu xiêu"

"Key lay lay cánh tay Jong Hyun: Hyunie à~~~" mình mà là Jiong chắc "đổ" cái rầm! Hi hi

"Hyung thật là một người tốt... - Cục bông ngồi sau yên xe, lí nhí." sao mà giống thiên thần Tuyết thế không biết ^^

"Gà ơi gà à, biết tao đang bệnh nên tự tìm đến đây phải không? Thế là đôi ta lại có nhau rồi nhé~" ha ha ha, chắc cho ăn gà là

"dụ khị" được cái bạn Ngơ này rồi, con nít không chịu được




Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 27/9/2012, 1:21 pm
killua9x_5ting đã viết:
tem!!!!!!!!!! lụm tem, vất phong bì đấy ai lụm được thì lụm
cuối cùng au c~ ra chap mới, mình chờ lâu ùi nhá
lạy ông gà ngơ cả nón, hic mình tự hỏi ko có gà đời ổng ra sao nữa, thick yirang nuna, couple này hay đấy
Key tính cách sau khi mất trí nhớ khá dễ xương nhưng mềnh thick tính nó đanh đá chút xíu, không biết bà mẹ Jong sẽ giở trò gì, còn đôi 2min không biết số phận em té ra sao đêy
hóng hóng chap sau của au nhé

Ko biết mọi ng có thích kết cục là couple JinYi thành đôi ko nhỉ? :3

Vẫn thích Ongà hơn :"(

Băn khoăn wá :-S

Key vì mất trí nhớ nên vẫn chưa lấy lại đc phong độ, từ từ bạn íh sẽ trở lại như trc thôi, hehe



KimKiRin_Shawol đã viết:
tks ss đã để lại phong bì! em giật
hô hô Key dễ thương quá à, kya~~~~~
JongKey muôn năm. bà Kim mà chia rẽ JongKey là em no mercy
Minnie cũng dễ thương nốt, khóc oa oa như trẻ sơ sinh á! haha
Au mau ra chao tiếp nha!!! Hóng chap

Yeap, theo các truyện kinh điển thì mẹ "chồng" thường ăn hiếp "nàng dâu", nên việc bà Kim gây khó khăn là đương nhiên ^^

Dạo này Au khá bận, hix, nhưng vẫn đang cố gắng type chap 15.

Fighting!!!



nam_kyo đã viết:
dạo này cô chăm chỉ ra fic gớm
cứ thế mà phát huy nhé
thích nhất đoạn Tae bị Ho to6ngg,cứ khóc lên như trẻ con ấy
mà cô sn bao nhiêu nhỉ

Hix, chỉ chăm chỉ vào ngày hè thôi T^T

Cái fic này mần đc 1 năm trời góy đó *khóc ròng*

Ko có thời gian mà ôm show tùm lum :(

Au sn 94, hình như Kyo cũng thế nhỉ?



kytich đã viết:
Hic hic, KiBum và Taemin đều đáng yêu quá, làm mình cũng thấy "liêu xiêu"

"Key lay lay cánh tay Jong Hyun: Hyunie à~~~" mình mà là Jiong chắc "đổ" cái rầm! Hi hi

"Hyung thật là một người tốt... - Cục bông ngồi sau yên xe, lí nhí." sao mà giống thiên thần Tuyết thế không biết ^^

"Gà ơi gà à, biết tao đang bệnh nên tự tìm đến đây phải không? Thế là đôi ta lại có nhau rồi nhé~" ha ha ha, chắc cho ăn gà là "dụ khị" được cái bạn Ngơ này rồi, con nít không chịu được


Hìhì, e xây dựng Tae Min theo hình ảnh trẻ con, ngây thơ, trong sáng. Key thì wuyến rũ, đanh đá, nhưng rất đảm đang và ấm áp. Jin Ki thì ngơ ngáo, tính tình trẻ con, nhưng là 1 ng đáng tin cậy :D


P/S: Ko biết mọi ng có ủng hộ JinYi ko nhỉ? Au có nên đổi Pairings từ "Ongà" sang "JinYi" ko? :"(
Thật sự thì Au chung thủy w Ongà, nhưng lại cảm thấy JinYi cũng hay hay, mới lạ hơn việc Jin Jin nhà ta lúc nào cũng ôm hộp gà thầm lặng :"(




Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 27/9/2012, 6:40 pm
Bling Bling Takki đã viết:
P/S: Ko biết mọi ng có ủng hộ JinYi ko nhỉ? Au có nên đổi Pairings từ "Ongà" sang "JinYi" ko? :"(
Thật sự thì Au chung thủy w Ongà, nhưng lại cảm thấy JinYi cũng hay hay, mới lạ hơn việc Jin Jin nhà ta lúc nào cũng ôm hộp gà thầm lặng :"(


Couple JinYi dễ thương đó nhưng au phải viết pink nha (ái chà, đòi hỏi nữa chứ)^^

Chị đọc fic 2min hay JongKey nhiều khi thấy Onew toàn iu đơn phương hoặc tan vỡ không hà, thấy tội quá trời luôn. Mặc dù biết au có

dụng ý riêng, với lại 5 mem, 2 couple thì phải lẻ một chứ biết sao giờ, haizz...






Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


evyshine
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 195
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 11/08/2012
Age : 17
Đến từ : Key's sexy Diva House
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 28/9/2012, 12:25 am
Kyahh ~ 2min thật dễ thương
JongKey thì vẫn mạnh mẽ và cute ~~~
Lão ngơ thì * ngẩn ngơ tò te * S chẳng ngơ nữa =))) Mà zống mợ Hớn qá ~
Tóm lại là rất thích fic của au :''x ~~ Dạo này au chăm thật nha :''x
Good luck ~ :'x



Chữ ký của evyshine

Làm quen với evyshine


Sponsored content
Hiện:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] Today at 5:19 am



Chữ ký của Sponsored content

Làm quen với Sponsored content

[Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14]Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 8 trong tổng số 8 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
SHINeeShow :: 

SHINee's fanfic heaven

-


Powered by phpBB & Version 2.0
Forumotion_ripped by vlt