SHINeeShow
Chào mừng các bạn đến với Forum S2 and SHINee!
Một chốn nhỏ để tình cảm của bạn bay xa cùng SHINee.
Nơi không bao giờ cho rằng tình cảm ấy là ảo,
nơi để bạn cùng giải bày bao cảm xúc chất chứa trong lòng,
và là nơi bạn được là chính bạn.
Với SHINeeShow và SHINee bạn là tuyệt vời nhất.Bởi chúng ta cùng là Shawol.
Diễn đànVietsub ShowVietsub MV/PerformanceNhật kí Shawol4rum nhắn gởiHang ổ subberTin tức

Forum S2
:: Quên mật khẩu? ::

Auto Login
Chat S2[Off] - Online [?] Away [?]

[Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14]Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next
Tác giả

Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: [Long fic] Bồ công anh trong gió - chap 7 16/1/2012, 6:48 pm
Chap 7:




"Tình yêu trong tôi vẫn còn, nhưng niềm tin thì đã vỡ vụn."


---oOo---

Min Ho cùng ba ngồi im trong góc bếp, căn nhà đã được tắt đèn, tối om. Đây là kế hoạch làm Ki Bum bất ngờ của Min Ho. Bên cạnh cậu là cái lồng hamster màu hồng mới toanh với hai chú hamster đang đào bới lót chuồng và lăng xăng chơi đùa trong ấy. Trên lồng còn có một tấm thiệp với dòng chữ mà cậu đã cố gắng nắn nót viết:

“Tặng Ki Bum hyung, sinh nhật vui vẻ ♥”

Ông Young Jin cũng rất hào hứng trong kế hoạch này, buổi sáng ông đã đi làm thật sớm để sắp xếp công việc, rồi xin nghỉ cả ngày để ở nhà trang trí căn phòng khách, và làm một cái bánh kem thật to. Những ngọn nến lung linh, bập bùng trong căn phòng tối ấm áp giữa tiết trời đầu Đông, khiến các tấm giấy kiếng trang trí xung quanh thêm óng ánh, lung linh huyền ảo.

Min Ho cũng đã bí mật mời hết các bạn bè trong lớp Ki Bum, giờ đây Yi Rang cùng những người bạn khác đang đứng chực chờ ở hai bên cánh cửa, chờ Ki Bum bước vào là sẽ bắn bông giấy, rồi hát vang bài ca chúc mừng sinh nhật.

Tuy nhiên, đã 9 giờ hơn rồi mà Ki Bum vẫn chưa về, cơn mưa cũng đã thôi nặng hạt.

“Quái thật! Cậu ta đang ở đâu mà chưa về thế không biết!” Min Ho vừa bực bội, vừa lo lắng. Cuối cùng, cậu cũng đành gọi cho Ki Bum.


“Cold heart, baby!
Cold eyes, baby!
Let’s go!

Mannatda banhaetda
Keunyeo-ege banhaetda
Cheoeum boneun sexy
(Keunyeodo nareul bwa)”

[Amigo - SHINee]


Tiếng điện thoại reo vang giữa hành lang tĩnh mịch. Bác bảo vệ uể oải ngồi dậy, dáo dác tìm nơi bắt nguồn cái âm thanh đáng ghét vừa phá vỡ giấc ngủ ngon của mình. Là từ cặp của Ki Bum. Bác đứng dậy lục cặp, tìm cái điện thoại.

“Flaming charisma’s calling”

- Alô?

- ...

Min Ho im lặng. Cậu gọi nhầm số rồi sao? Đây là điện thoại của Ki Bum mà?

- Alô? - Bác bảo vệ hỏi lại lần nữa.

- Xin lỗi, cho hỏi đây có phải là điện thoại của Ki Bum không?

- Ừ, đúng rồi. Cậu là người nhà của nó hả? Tôi là bảo vệ của học viện SM!

- Dạ, cháu là... dongsaeng của Ki Bum hyung. - Min Ho lí nhí, cậu không quen tự nhận mình là em của Ki Bum - Cho cháu hỏi, Ki Bum hyung có ở đó không ạ?

- Không. Tầm 6 giờ hơn nó đã về rồi, nó gửi cặp lại cho bác sợ ướt tập vở. Nó chưa về nhà à?

- Dạ... chưa... bác có biết Ki Bum hyung đi đâu không ạ?

- Ờ... bác nhớ hình như có ai gọi cho nó, hẹn nó ra đường Lucifer...

- Vâng, cảm ơn bác!

Min Ho cúp máy. Đầu óc nhanh nhạy của cậu đã hoạt động và phân tích ngay khi nghe thấy bác bảo vệ nói về nơi Ki Bum tới. Đường Lucifer nổi tiếng là địa điểm tụ tập ăn chơi của những tụi côn đồ, lưu manh, và là nơi bắt nguồn của mua bán dâm.

Và cậu đã nhanh chóng biết, ai đã gọi Ki Bum đi, và mục đích là gì.

Vốn nóng tính, Min Ho không nói với ai tiếng nào, đôi mắt nổi lửa phừng phực, cậu chạy ngay ra ngoài trời mưa, vớ lấy chiếc xe đạp, và lao đi với một tốc độ kinh hồn.

“Ki Bum đang gặp nguy hiểm!”


~ ♥♥♥♥♥ ~

- Aish! Chết tiệt! Lại bị bám đuôi!

Một chàng thanh niên với mái tóc nâu vàng ra sức chạy giữa con đường rộn rã, mưa làm mái tóc được vuốt keo bết vào khuôn mặt góc cạnh của anh. Theo sau anh là một toán 10 tên vệ sĩ to con mặc veston đen, đeo kính râm đen và liên tục ra hiệu cho nhau bằng tai nghe.

“Aish! Bực thật! Mình cũng đã 19 tuổi rồi, sao cứ phải theo kè kè như canh em bé thế? Umma thật là, lúc nào cũng bắt mình phải quanh quẩn ở nhà!”

Anh rẽ vào khu chợ đêm, người người tấp nập ra vào, nhưng lại có khá nhiều vật cản để anh có thể sử dụng. Anh đi tới đâu, liền đạp đổ đồ để gây cản trở cho lũ vệ sĩ đến đấy. Cả khu chợ vang đầy những tiếng chửi bới và tiếng la hét, nhưng anh không quan tâm. Miệng cười toe, anh chạy ra khỏi khu chợ mà không chút khó khăn.

Trước mặt anh hiện lên một con hẻm tối, anh quẹo ngay vào đó, rồi núp vào một góc khuất, anh khoái chí cười khì khi đám vệ sĩ chạy ngang mà không phát hiện ra anh. “Cắt đuôi được bọn chúng rồi, he he.”

Chợt, anh cảm giác thấy được một cây gậy chạm lên vai mình, quay ngoắt đầu lại, anh nhận thấy mình đã bị bao vây bởi 6 tên côn đồ cao to.

- Đồ chuột nhắt, ai cho mày vào đây? - Joon Myeon phun điếu thuốc chỉ còn một mẩu xuống lòng đường.

- Đến đây do thám à? - Kyung Soo chĩa cây gậy vào vai anh.

- Ai phái mày đến? - Chan Yeol trừng mắt, kéo lê ống sắt dưới lòng đường sình lầy.

- Hừ, đúng là thằng ẻo lả! - Jong In cười cợt.

- Chuẩn bị chết đi nhóc! - Baek Hyun nhổ nước bọt xuống đất.

- Thằng này thì chỉ cần 5 phút là xong! - Se Hun bẻ các ngón tay.

- Ha ha ha! - Anh ôm bụng cười vang, sau đó nhìn lại bọn chúng với ánh mắt đầy sát khí, mái tóc ướt nước mưa rũ xuống, khiến đôi mắt ẩn hiện sau mái tóc, thêm phần đáng sợ - Tụi mày nói đùa không vui chút nào!

- Yah! Vậy thì ai vừa cười như bị dại thế hả?! - Chan Yeol tức khí.

- Chà... - Anh ngóng người lên, nhìn ra phía sau bọn chúng, bắn ánh mắt tới một thằng khốn đang lôi một cậu nhóc vào trong khu hẻm nhỏ - Chúng mày vào đây cũng chỉ để giở trò đồi bại ra thôi, nhỉ?

- Grr... thằng chó! Câm miệng! - Kyung Soo thúc cây gậy vào vai anh lần nữa.

- Hừ, đối với tụi bây... - Anh nở nụ cười nửa miệng - Tao chỉ cần 1 phút 30 giây!

Dứt lời, anh giật mạnh cây gỗ khỏi tay Kyung Soo, và nhào tới đập mạnh vào đầu hắn trong tích tắc. Những tên còn lại đứng đơ cả ra, không kịp phản ứng. Đến khi Kyung Soo té uỳnh xuống đất bất tỉnh, 5 tên còn lại mới nhận ra tình hình. Chúng hét lên một tiếng xung trận, rồi lao đến hội đồng cùng lúc.

5 thằng. Có là gì so với một người ngày ngày phải đánh nhau với một lúc 10 tên to con hơn chúng nó. Chuyện này quả thật rất dễ dàng với anh. Và đương nhiên, 5 thằng còn lại cũng sớm được đo đất.

Tae Sun sau khi vừa phang vào đầu Ki Bum một cú chí mạng, thấy máu chảy ra lênh láng, tâm thần đã bắt đầu sợ hãi. Hắn hoảng hốt quay đầu định chạy, nhưng cảnh tượng đập vào mắt hắn là... đám đồng bọn của hắn nằm rải rác dưới mặt đất, không ngừng rên rỉ. Và chính giữa bọn chúng, là một thanh niên có mái tóc nâu vàng ướt đầm nước, đứng hiên ngang dưới trời mưa.

Khi anh ngước lên nhìn hắn, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên vẻ khinh đời ngạo mạn, và sát khí đáng sợ rùng rùng tỏa ra từ người anh...

Tae Sun hoảng sợ, hắn cầm lấy một thanh gỗ to, lao đến, nhắm vào đầu anh mà giáng xuống...

“Rắc!”

Tiếng thanh gỗ gãy nát.

“Uỵch!”

Tiếng một người ngã phịch xuống.

- Kim thiếu gia, cậu biết là không được vận động mạnh mà!

Tên vệ sĩ cao lớn đã xuất hiện kịp lúc, gã bẻ gãy thanh gỗ và đè Tae Sun xuống mặt đường, ngoặt tay hắn ra sau, rồi ngồi đè lên để hắn không thể cựa quậy.

- Hừ, phiền phức! - Anh hất mái tóc rũ nước.

- Thiếu gia, xin thiếu gia về nhà với chúng tôi!

Những tên vệ sĩ còn lại nhanh chóng chạy đến, và bủa vây thành một vòng lớn, bao quanh chàng thanh niên.

- Aish! Chết tiệt!

- Mời thiếu gia ra xe ạ!

- Được rồi! Aish!

Anh dợm bước đi, nhưng lại sực nhớ ra điều gì đó, anh quay đầu lại nhìn vào con hẻm tối. Cậu nhóc kia vẫn không nhúc nhích. Tò mò, anh quay người lại, bước đến.

Mưa đã bắt đầu nhỏ dần, anh đến gần, ngồi xổm xuống, đưa tay lay cái cơ thể xụi lơ ấy.

“Cái nước gì sệt sệt thế này?”

Ánh đèn xe rọi vào con hẻm tối...

Đèn pha soi rõ khuôn mặt nhợt nhạt của Ki Bum...

“Là máu?”

- Chết tiệt thật! - Anh lòn tay trái xuống dưới đùi Ki Bum và tay phải ôm lấy hai vai nó, nhấc bổng nó lên, rồi quay qua nói với đám vệ sĩ - Tôi chưa thể về nhà ngay được!

Dứt lời, anh bồng Ki Bum chạy ngay ra chiếc BMW màu đen đang chờ sẵn ở đầu con đường, anh leo lên và đóng sầm cửa lại gấp gáp ra lệnh cho tài xế.

- Bệnh viện! Đến bệnh viện gần đây nhất! Ngay!

Chiếc xe BMW lăn bánh, lao đi trong gió với tốc độ hơn 70km/h. Anh ngồi thấp thỏm trong xe, đôi tay vẫn ôm chặt người con trai đang không ngừng run rẩy, trong khi máu vẫn chảy lênh láng mỗi lúc một nhiều hơn.


~ ♥♥♥♥♥ ~

Min Ho vẫn ra sức đạp xe, mưa lất phất tạt vào mặt, vào mắt cậu, nhưng cậu cũng không buồn lau đi.

Cậu đạp nhanh thật nhanh, bánh xe chà sát xuống mặt đường nhựa, sên xe quay lộc cộc...

Cậu chạy qua cửa tiệm thuốc, chạy qua bệnh viện lớn, chạy qua cả 1 chiếc BMW màu đen đang đi ngược đường về...

Cuối cùng, con đường Lucifer cũng đã hiện lên trong tầm mắt.

Min Ho quẳng xe ngay đầu đường, lao vội vào bên trong. Con đường tối om, không nhìn rõ được bất cứ thứ gì. Nhưng như thế cũng đủ cho cậu biết...

Cậu đã đến quá trễ!

[...]

Sáng, buổi sáng đẹp trời, những chú chim non đang duỗi cánh trên các cành cây còn đẫm sương.

Min Ho đã đứng trước cổng học viện SM từ rất sớm. Cậu đang chờ một người...

“Chỉ có hắn! Duy chỉ có hắn mà thôi! Nguyên nhân sự mất tích của Ki Bum!”

Khuôn mặt cậu hầm hầm sát khí, khiến các học sinh khác bước ngang qua vừa bắt gặp đã phải lật đật chạy vội vào trong.

Kia rồi!

Tae Sun đang ung dung bước vào, hai tay hắn đút vào túi quần, miệng khe khẽ hát.

Trông hắn rất bình thản.

Nhưng khi Min Ho nhìn kĩ, trên mặt Tae Sun có vài vết bầm tím.

“Chuyện gì đã xảy ra?”

Mặc kệ. Min Ho không thể chờ lâu, cậu hùng hổ đi về phía Tae Sun, nắm lấy cổ áo hắn, gằn giọng.

- Ki Bum đâu? Đêm qua mày đã làm gì cậu ấy, hả?!

- Tao chỉ muốn vui vẻ một chút thôi mà, ha ha... - Tae Sun cười vang, khuôn mặt hết sức đểu giả.

“Bốp!”

Tae Sun ngã xuống mặt đường trước sự ngỡ ngàng của những học viên khác, hắn đưa tay lên chậm lấy dòng máu đang trào ra nơi khóe miệng, sau đó lại nhếch mép cười khinh bỉ, và lặng bặt, không nói gì.

- Trả lời tao! Ki Bum đâu? - Min Ho gầm lên.

- Chà, huýt huýt, Bummie à, em đâu rồi? - Tae Sun đứng dậy, dáo dác dòm xung quanh, sau đó lại nở nụ cười nửa miệng - Rõ ràng nó không có ở đây!

- Mày muốn khai ngay cho tao hay muốn tao đưa mày lên đồn cảnh sát? - Min Ho nói qua kẽ răng.

- Chà, mày nghĩ dễ dàng vậy sao? Nên nhớ, tao là cái gì của trường này?

Máu nóng dồn lên tới não. Thật khó chịu đựng nổi vẻ ngông nghênh điên khùng của tên này. Min Ho lao vào đè Tae Sun xuống đất, rồi đánh hắn túi bụi. Đánh cho đến khi hắn ngất đi, cậu vẫn tiếp tục đánh. Đánh đến khi đôi tay đã mỏi nhừ, nhưng cậu vẫn không dừng lại.

Mọi người xung quanh ái ngại nhìn cậu.

Chợt, một bàn tay đặt lên vai Min Ho, kéo cậu ra.

- Min Ho, em đang làm cái trò gì vậy?!

Min Ho quay người lại, định cho cái gã vừa lôi mình ra một trận, nhưng cậu lập tức thu nắm đấm lại.

- Dubu hyung? - Min Ho ngạc nhiên.


~ ♥♥♥♥♥ ~

- Kim Jong Hyun! Con nghĩ con đã làm gì vậy, hả?!

Giọng một người phụ nữ âm vang qua điện thoại, oai nghi và đanh thép.

- Con chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí thôi mà!! - Chàng thanh niên với mái tóc nâu vàng ương bướng trả lời.

- Con biết tình trạng của mình mà! Tại sao cứ cãi lời ta?!

- Con biết! Nhưng ở nhà tù túng lắm... - Jong Hyun mè nheo.

- Ta đã giao điều kiện cho con rồi! Nếu con muốn được tự do, con phải lấy vợ!

- Con mới 19 tuổi mà! *Giãy nảy* Vả lại, lấy vợ thì liên quan gì chứ!

- Ý ta đã quyết! Lo mà đi tìm vợ đi!

“Cụp!”

“Tút tút...”

Tiếng cúp máy thô ráp phát ra từ đầu dây bên kia. Jong Hyun chán nản cất điện thoại vào túi. “Aish! Chết tiệt! Tại sao umma cứ nằng nặc bắt mình phải lấy vợ chứ?! Thế thì còn gì là tự do?!”

[...]

Ki Bum từ từ mở đôi mắt nặng trĩu ra, nó khát nước và đói bụng kinh khủng. Nhưng... việc gì vừa xảy ra vậy?

Nó đang ở trong một căn phòng sang trọng, đầy đủ tiện nghi, được bày trí theo phong cách cổ điển. Cái giường nó đang nằm cũng thật to, nệm rất êm, và cái chăn dày sụ thật sự giữ cho cơ thể nó ấm áp trong tiết trời chuyển Đông này.

“Đây là đâu?”

Ki Bum gượng ngồi dậy, nhưng chợt một cơn đau đầu ập đến. Nó thấy xung quanh quay cuồng, trời đất bỗng tối sầm lại. Ngã xuống giường, nó đưa tay lên ôm chặt lấy cái đầu đang đau như búa bổ của mình.

- Cậu không sao chứ? Vẫn chưa ngồi dậy được đâu! - Một ông lão đang ngồi gần đó chạy đến đỡ lấy Ki Bum. Ông chêm lại gối và đắp lại chăn cho nó.

- Bác là ai? - Ki Bum sờ lên lớp băng trên đầu mình.

- Lão là quản gia của nhà này, quản gia Kang. - Ông lão pha ly sữa.

- Mình đang ở đâu thế này? - Ki Bum lầm bầm tự hỏi.

- Nào, cậu ngồi dậy uống chút sữa cho khỏe người.

Ông Kang đỡ Ki Bum ngồi dậy, trao cái ly thủy tinh được chạm khắc tinh xả cho nó. Ki Bum vô thức đón lấy, vẫn chưa khỏi ngỡ ngàng. Nó đưa ly lên miệng, uống từ từ cái ly sữa thơm lừng ấy, nó cảm thấy cơ thể như đang khỏe lại từng chút một.

- Bác Kang! Mở cửa!!

Một giọng hét cao vút với sức công phá lớn vang lên. Ki Bum giật mình, xém chút nữa là đánh rơi ly sữa, nhưng ông Kang lại rất bình tĩnh [Au: wen wá gòy ==”]. Ông dọn dẹp đồ đạc, rồi từ tốn ra mở cửa.

Jong Hyun bước vào, nhìn thấy Ki Bum đã tỉnh, anh chậm rãi bước đến, ngồi xuống bên cạnh nó.

- Này, cậu khỏe rồi chứ?

Ki Bum ngẩn ngơ nhìn Jong Hyun thật lâu. Mái tóc nâu vàng được cắt tỉa rất hợp với khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính. Đôi mắt linh hoạt, đầy sức quyến rũ. Sóng mũi cao, tao nhã. Đôi bờ môi cuốn hút. Làn da hơi rám nắng tăng thêm phần nam tính. Cơ thể anh lại còn toát ra một mùi hương dễ chịu, đầy ma mị. Bất cứ cô gái nào gặp phải, cũng không thể nào rời mắt hay cưỡng lại được sự quyến rũ từ người con trai này. [Au: E cũng zậy! Oppa àh, Saranghea!!! XD]

Thấy Ki Bum cứ mãi nhìn mình mà không trả lời, Jong Hyun huơ tay trước mặt nó.

- Nè, cậu ổn đấy chứ?

- Ơ... - Ki Bum dứt mắt ra, tự cảm thấy mình hơi vô duyên khi nhìn chằm chằm người khác một cách kì cục như thế, nó cúi gằm mặt xuống, lí nhí - Vâng, tôi khỏe.

Bất chợt, Ki Bum cảm thấy choáng váng. Nó nhắm chặt mắt lại, tay ôm lấy đầu. Những hình ảnh đen tối liên tục nháng lên. Những giọng cười mang rợ văng vẳng bên tai...

Jong Hyun ngạc nhiên. “Sao cậu ta lại có những hành động bất thường như thế?”

Anh nắm lấy tay nó, khẽ lay.

- Này, cậu sao thế?

Một hình ảnh khác lại nhánh lên trong ký ức của Ki Bum. Một cánh tay lôi nó vào góc tối...

- AAAAA!!! BUÔNG TUI RA!! ĐỂ TUI YÊN!!!

Ki Bum hoảng loạn. Nó hất tay Jong Hyun ra, huơ đổ ly sữa. Nó lùi vào sát đầu giường, co ro, hai tay ôm lấy đầu, liên tục lẩm bẩm, cả người run lên bần bật, đôi mắt dáo dác, hoảng sợ nhìn xung quanh.

- Bác sĩ! Bác Kang! Gọi bác sĩ ngay! - Jong Hyun cuống cuồng.

Ông Kang tức tốc chạy ra ngoài hành lang, nơi bác sĩ cùng các y tá đang chờ theo dõi. Tất cả bọn họ vội chạy vào, đem theo các dụng cụ hỗ trợ, rồi đẩy Jong Hyun ra ngoài.

Đứng bần thần trước cánh cửa gỗ trơn láng, Jong Hyun bỡ ngỡ không biết mình đã làm sai chuyện gì.

[...]

Sau khi làm vài phương pháp trị liệu cho Ki Bum, vị bác sĩ bước ra ngoài, ôn tồn thông báo.

- Cậu ta đã chịu phải một cú shock nào đó, gây ra việc bấn loạn tinh thần nhẹ. Nhưng lúc này thì đã ổn. - Vị bác sĩ đưa ra những tờ giấy chuẩn bệnh - Ngoài ra, có vẻ như cậu ta bị mất trí nhớ do chấn thương đầu khá mạnh. Nhưng đây chỉ là tạm thời, sau khi cậu ta hoàn toàn hồi phục, thiếu gia nên đưa cậu ấy đến viện điều trị tâm lý để giúp cậu ta hồi phục trí nhớ.

Nhận lấy đơn thuốc, Jong Hyun sai người tiễn vị bác sĩ về.

“Mất trí nhớ ư?”

Jong Hyun nghĩ ngợi. Chợt, bộ óc thông minh của anh lóe lên, 1 cái bóng đèn sợi tóc bừng sáng ngay phía trên đầu anh.

Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa được làm bằng gỗ quý, bước vào căn phòng Ki Bum đang nằm.

Ki Bum đã tỉnh và thôi không còn bấn loạn, nó đang nhìn chằm chằm vào cánh tay trái mình, nơi có một cây kim nối với túi dịch đang được truyền vào cơ thể nó.

Thấy Jong Hyun bước vào, nó ngẩng đầu lên, đưa ánh mắt vô hồn nhìn về phía anh.

- Em thấy thế nào rồi?

Jong Hyun ngồi xuống giường, bên cạnh nó, vuốt nhẹ mái tóc rối lòa xòa của nó.

- Tôi là ai? Đây là đâu? - Ki Bum khẽ hỏi.

- Em đang ở Seoul, thành phố lớn nhất Hàn Quốc. Và đây là nhà của hyung! - Jong Hyun mỉm cười dịu dàng. - Còn em, yeopo à, em là vợ hyung!

- Vợ? - Ki Bum ngẩn ngơ - Không phải tôi là con trai sao?

- Ngốc à... - Jong Hyun đặt nụ hôn nhẹ lên tóc Ki Bum - Thời nay, con trai có thể yêu nhau như bất cứ người nào khác!

- ... - Ki Bum im lặng. "Mình là vợ của anh ta sao?" - Vậy... tôi tên gì? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao tôi không còn nhớ gì hết?

- Em đã bị tai nạn... - Jong Hyun đau khổ thì thầm, sau đó ôm chặt lấy Ki Bum - Tạ ơn Chúa, em đã qua khỏi!

- Gặp tai nạn ư? - Ki Bum lẩm bẩm.

- Đúng thế, vì vậy mà em đã mất trí nhớ!

- Vậy... tôi là vợ của anh thật à?

- Đúng! Chúng ta rất yêu nhau!

- Nhưng... tôi tên gì?

- Ừm... - Jong Hyun im lặng. “Chết thật! Mình chưa kịp nghĩ ra tên cho cậu ta”. Nhưng rồi, anh mờ bừng mắt ra khi nhìn thấy chiếc chìa khóa nạm bạc trên bàn. - Key! Đúng rồi! Em tên là Key!

- Key ư?

- Đúng! Key! Thôi, em ngủ đi, chắc em vẫn còn rất mệt sau những chuyện vừa qua.

Jong Hyun nhanh chóng đỡ Key nằm xuống. Anh sợ rằng nó sẽ lại hỏi những câu khác nữa mà anh không biết phải trả lời như thế nào.

Key ngoan ngoãn làm theo lời Jong Hyun, nó nằm xuống, để cho Jong Hyun đắp chăn cho mình, và hôn lên vầng trán cao của mình. Nó nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Jong Hyun bước ra ngoài, khép nhẹ cánh cửa lại, rồi khẽ thở phào. May mà không bị phát hiện, anh nói dối tệ lắm ạ~

“Ngây thơ thật. Lợi dụng cậu ta một tí cũng không sao đâu nhỉ? Umma à, con có vợ rồi đây! Con tự do nhá!"



Chữ ký của Bling Bling Takki

Làm quen với Bling Bling Takki



Được sửa bởi Bling Bling Takki ngày 24/7/2012, 2:31 pm; sửa lần 5.

Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: [Long fic] Bồ công anh trong gió - chap 8 17/1/2012, 1:06 pm
Chap 8:




"Trong tình yêu, 1 cộng 1 bằng tất cả và 2 trừ 1 bằng 0."


---oOo---

Lớp A-yo ồn áo náo nhiệt.

Bây giờ đã bước vào giờ nghỉ trưa. Nhưng Yi Rang vẫn chưa thấy Ki Bum vào lớp. Hôm nay đã bước vào năm học mới rồi. Từ sau cái đêm sinh nhật bất ngờ mà thiếu nhân vật chính, mọi người đều tiu nghỉu gửi quà lại rồi ra về. Yi Rang ngỡ rằng ngay sau đó Ki Bum đã về nhà, nhưng hôm nay Ki Bum lại không đi học.

“Bệnh rồi chăng?”

Yi Rang đảo mắt một vòng, ánh nhìn của cô lại hướng về dãy bàn cuối.

Tae Sun đang được vây quanh bởi đám SNSD của lớp Stranger. Đứa nào mặt mũi cũng tươi như hoa, đứa thì ngây thơ, đứa thì xinh xắn, có đứa lại yểu điệu, đứa nào trông cũng xinh đẹp cả. Tae Sun vòng tay ôm vai Yoon Ah, há miệng cười vang, tiếng cười vô cùng sảng khoái và kiêu căng, sau đó, hắn đặt lên má Yoon Ah một nụ hôn. Ả làm ra vẻ ngượng ngùng, những đứa khác lại làm bộ đang ghen tị.

“Thật là trơ tráo!”

Nhìn những vết bầm trên mặt Tae Sun, lại thêm tin đồn Min Ho đã xử hắn trước cổng trường, Yi Rang đã sớm đoán ra được vì sao Ki Bum không đi học. Chắc chắn Tae Sun đã bỏ rơi Ki Bum ngay ngày sinh nhật, khiến nó thiểu não đến độ không muốn về nhà. Đêm qua lại mưa rất to, có lẽ đã bệnh mà nằm liệt giường rồi. Nghĩ thế, Yi Rang lại càng cảm thấy tức thay cho bạn mình. Cô hùng hổ đứng dậy, bước về phía Tae Sun.

- Yah! Tae Sun! Ki Bum đâu rồi?

- Mắc mớ gì đến tui? - Tae Sun lạnh lùng đáp.

- Cậu nói cái khỉ gì thế? Ai cũng biết cậu và Ki Bum đang quen nhau mà! Cậu có thể làm thế này được sao?

- Ki Bum? Cậu ta chỉ như một món hàng thôi, hết giá trị sử dụng thì còn giữ làm gì? - Tae Sun nhếch môi.

- Thế sao? - Yi Rang cố gắng giữ bình tĩnh - Thì ra con người cậu cũng chỉ đến thế.

Quăng lại một câu mang tính móc họng, Yi Rang đủng đỉnh đi về chỗ của mình. “Tan học phải đến nhà Ki Bum ngay!”

- Này, đồ ngốc kia, vừa nói gì đấy? - Yoon Ah gằn giọng.

- Tôi nói gì chỉ có đứa điếc mới không nghe thấy! - Yi Rang bình thản trả lời.

- Xí, cái đồ xấu ỉn, định tìm cách thu hút Sunnie của tao sao? - Yoon Ah tức khí.

- Ai cơ? Tôi không thích động đến giẻ rách! - Yi Rang ngó lơ.

- Mày...

Mặt Yoon Ah đỏ bừng, ả bước đến, giơ cánh tay lên định tát Yi Rang.

Nhanh như chớp, Yi Rang đứng bật dậy nắm lấy cánh tay đang giơ lên của ả, cô bẻ quặp nó ra sau và ép cả người ả vào tường.

- Cẩn thận chứ! Rơi mất silicon thì lấy gì để quyến rũ đàn ông nữa, hồ ly tinh à!

Dứt lời, Yi Rang buông Yoon Ah ra, cô phủi tay rồi bước ra ngoài. Để lại tám cái miệng tô son đang há hốc ra, một cái miệng méo xệch nghiến răng, và cái miệng còn lại đang nhếch lên thích thú.

“Được lắm! Tôi thích cô rồi đấy!” - Tae Sun’s POV.


~ ♥♥♥♥♥ ~

- Nói cho hyung biết đi! Chuyện gì đã xảy ra?

Jin Ki sốt sắng hỏi khi cùng Min Ho bước vào nhà.

- Suỵt! - Min Ho đưa tay lên miệng. - Hyung bé miệng thôi! Chuyện này không thể để appa em biết được!

- Hơ? Hôm nay bác trai không đi làm à?

- Không, appa em quyết đi làm trễ để chờ Ki Bum về!

- Thế Ki Bum đâu?

- Em nói với appa rằng Ki Bum qua nhà bạn chơi rồi ngủ lại đó!

- Thế chừng nào Ki Bum về?

- Aish! Chuyện dài dòng lắm! Đi lên phòng với em!

Min Ho lôi Jin Ki đang trưng cái mặt ngơ hết chỗ nói ra chạy huỳnh huỵch lên phòng của mình.

[...]

- Này, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì hả?

Jin Ki vò đầu khi đã yên vị trong phòng Min Ho, anh đang muốn điên lên với hành động úp úp mở mở của cậu.

- Ki Bum có bạn trai, hyung biết không?

- Biết chứ! - Jin Ki cười buồn - Đêm nào Ki Bum chẳng tâm sự với hyung...

- Ừ! Hôm qua là sinh nhật Ki Bum đó!

- Biết rồi! Hôm nay hyung đem quà tới này, vì hôm qua hyung bận quá nên...

- Ki Bum mất tích rồi! - Min Ho ngắt ngang.

Jin Ki đơ người. Câu nói của Min Ho như gáo nước lạnh dội vào người anh.

Jin Ki là một chàng trai đáng yêu với mái tóc nâu hạt dẻ bồng bềnh, đôi mắt một mí dễ thương híp lại khi cười, đôi gò má phúng phính hồng, cái mũi cao thanh lịch, đôi môi đỏ hồng như trái đào tươi, làn da trắng mịn như đậu phụ, mọi phụ nữ tiếp xúc với anh đều không khỏi đổ rạp trước vẻ ngây thơ hồn nhiên của anh.

Ngoài ra, anh cũng là quý tử của bà chủ một thương hiệu thời trang nổi tiếng: Note, cũng là cháu ruột của ông Young Jin và là anh họ của hai đứa em dễ thương: Ki Bum và Min Ho. Bây giờ, anh đang là chủ một mạng lưới siêu thị 24 giờ nhỏ tên Senorita Mart.

Khi hồn đã trở lại xác, Jin Ki ngơ ngác hỏi:

- Ki Bum mất tích lúc nào?

- Đêm qua! Chúng em đã chờ cả buổi chiều nhưng không thấy Ki Bum về. Và đến tận bây giờ...

- Sao em nói... Ki Bum ngủ ở nhà bạn mà? - Jin Ki vẫn chưa hoàn hồn hẳn.

- Em nói dối để appa đỡ lo... Dạo này appa yếu lắm...

- Nhưng tại sao Ki Bum mất tích?

- Em nghĩ là tên bạn trai của Ki Bum đã làm gì cậu ấy rồi! Khốn nạn! Hắn hẹn Ki Bum ra đường Lucifer vào lúc mưa tầm tã mà bây giờ lại nói những câu vô trách nhiệm như thế!

- Đường Lucifer? Đấy là hang ổ của lũ lưu manh mà?

- Thì đó! Em không ngờ rằng Ki Bum lại tin lời hắn mà đi đến đó dễ dàng như thế! Thiệt là ngốc mà! Em cũng là một thằng ngốc! Để cái tính sĩ diện che át mất, không bảo vệ Ki Bum cho tốt...

- Vậy... bây giờ chúng ta cùng đến đó tìm xem có biết được gì không!

- O.K! Đi thôi! Có Dubu hyung giúp thì còn gì bằng!

- Sao em không thử một lần gọi hyung là "Jin Ki hyung" chứ?

Jin Ki cằn nhằn với tay lấy cái áo khoác, luýnh quýnh thế nào mà hai chân móc vào nhau, té oạch xuống sàn nhà. Min Ho ôm bụng cười vang. Đúng là lúc nào gặp thằng cha này cũng giúp tâm trạng cậu giãn ra được.

[...]

Min Ho và Jin Ki bước nhanh về phía cửa, nhưng bất chợt Min Ho dừng lại. Cậu ra dấu bảo Jin Ki chờ mình, rồi hướng về phía phòng của ông Young Jin.

- Appa! Sao appa chưa đi làm?

- Ki Bum về chưa? - Ông đang ngồi xem quyển album hình hai anh em cậu lúc nhỏ.

- Ki Bum đi du lịch rồi! Vừa rồi Ki Bum giành được giải thưởng lớn cho học viện, nên đã được tài trợ một chuyến du lịch dài hạn đến đâu đó, con quên mất rồi.

- Vậy à? Sao nó đi mà không nói cho appa biết tiếng nào hết?

- Dạ... Ki Bum có nói với con, mà con quên nói lại cho appa biết.

- Ừ, nó không sao là tốt rồi. Appa tin con, con bảo nó khi nào rảnh thì gọi về nói chuyện với appa nhé. Thôi, appa đi làm đây!

- Dạ, con đi ra đây với Dubu hyung một chút nha!

Min Ho quay lưng đi, cậu thật sự cảm thấy khó chịu khi phải nói dối appa mình như vậy, nhưng sức khỏe của ông không được tốt, cậu không muốn ông phải lo lắng thêm.


~ ♥♥♥♥♥ ~

Key chớp chớp đôi mắt ngái ngủ của mình, ánh nắng dịu soi qua khung cửa sổ, in bóng xuống sàn nhà bằng gạch men trơn láng. Nó ngồi dậy, vươn vai và ngáp thật dài.

Khi đã tỉnh táo hẳn, nó bắt đầu quan sát xung quanh căn phòng. Chắc chắn chủ nhà phải rất rất giàu, vì chỉ mỗi căn phòng ngủ này thôi mà đã rộng thênh thang. Nội thất thì đầy đủ tiện nghi, chiếc ghế so-fa thật to ở giữa phòng, cùng chiếc tivi màn hình phẳng cực lớn, gần đó là cái tủ áo bằng gỗ cao tầm 5 met, mang vẻ ngoài sang trọng cùng những hoa văn được chạm khắc tinh xảo, lại còn toát ra hương thơm dễ chịu của loại gỗ quý.

Chiếc giường nó đang nằm cũng thuộc loại đắt tiền, nệm êm ái như đang nằm trên mây, khung giường bằng gỗ cũng được khắc những loại hoa văn lạ mắt, đẹp mê hồn.

Key nhìn lên chiếc đồng hồ nhỏ đặt trên chiếc bàn cạnh giường. "Mấy giờ rồi?"

3:40 P.M

Đã chiều rồi sao? Key đã ngủ miên man đến tận bây giờ. Theo quán tính, đột nhiên nó lại nghĩ đến việc phải nấu cơm. Thế là nó vùng dậy, nhanh chóng đi rửa mặt rồi xuống bếp.

Đẩy cánh cửa gỗ to, nó ló đầu ra ngoài. Oa, căn nhà thật sự rất rộng. Phòng ngủ đã to thế, nhà rộng là điều đương nhiên. Mắt nó đang dần hoa lên với những hành lang, đường đi, các bức tranh thêu sống động, và những đồ vật gia bảo cổ truyền, ...

"Biết đi đâu để xuống bếp đây?"

- Chào thiếu gia!

Không biết từ lúc nào ông Kang đã đứng trước mặt Key, ông mỉm cười với nó, một nụ cười hiền từ.

- Dạ... chào bác! - Key gật đầu, cười lại với ông. - Bác chỉ cho cháu đường xuống bếp được không ạ?

- Vâng, thiếu gia đi theo lão.

Key lóc chóc chạy theo ông quản gia già. Đường đi xuống bếp sao mà xa vời vợi, quẹo đủ ngã, Key muốn chóng mặt vì cố nhớ hết đường đi.

Cuối cùng cũng vào được gian bếp chính. Các anh, các chị đầu bếp đang tất bật với những loại nồi niêu xoong chảo, cố gắng làm một bữa ăn hoành tráng.

Đứng nhìn mọi người băm, chặt, xẻ, vò, ... trong lòng Key chợt trở nên chộn rộn. Cảm giác muốn chạm tay vào những dụng cụ làm bếp và tự tay chế biến những món ăn theo ý mình khiến toàn than nó như muốn run lên.

- Bác Kang! - Key phấn khích nói. - Cháu muốn gặp bếp trưởng ạ!

Ông Kang nhìn Key một thoáng, dường như hiểu ra ý định của nó, khẽ mỉm cười rồi đến gần một ông bác cao to đang luôn miệng chỉ dẫn những người kia làm việc. Ông nói nhỏ vài điều với ông bác đó, rồi cả hai cùng đi về phía Key.

- Dạ, chị hai, có điều gì cần sai bảo?

Key hơi đơ trước hai từ “chị hai”, nhưng bản năng đầu bếp thôi thúc nó nhanh chóng vào luôn vấn đề chính.

- Bữa cơm hôm nay để cháu nấu được không ạ?

Bác bếp trưởng e ngại nhìn ông Kang. Hồi sáng này Kim thiếu gia đã thông báo rằng Key là vợ của anh ta, và dặn mọi người phải đối xử tốt với nó. Bây giờ, chính Key lại yêu cầu được làm việc trong bếp của ông, làm sao ông dám để Key phải bẩn tay? Kim thiếu gia sẽ mắng ông chết mất.

- Ờ... - Ông ngập ngừng. - Nhưng...

- Cháu làm được mà!

Nhìn vẻ nhiệt huyết cháy bừng trong đôi mắt xếch long lanh của Key, bác bếp trưởng đành đứng lui sang một bên, bảo các đầu bếp dừng tay, nhường gian bếp lại cho nó.

- Nếu có gì cần giúp, cứ bảo với chúng tôi nhé!

- Dạ! Mọi người cứ coi cháu như đồng nghiệp làm chung được rồi, đừng khách sáo quá, cháu sẽ ngại lắm ạ! - Key mỉm cười, đẹp như hoa.

Tất cả đầu bếp đều đứng vào một chỗ, nhìn Key tất bật chạy từ chỗ này sang chỗ kia, canh lửa nồi canh rong biển, xào rau, trộn gỏi, ... Toàn những món bình dân. “Kim thiếu gia sẽ ăn những món này sao?” Ai cũng không khỏi phân vân.

Cuối cùng, khi các món ăn đã hoàn thành, thì cũng là lúc đồng hồ điểm 5 giờ. Key đưa tay quệt những giọt mồ hôi nhễ nhại, mỉm cười mãn nguyện.

Các gia nhân xếp hàng, bưng từng khay thức ăn, dọn ra phòng ăn chính, nơi Jong Hyun đang chờ.

Jong Hyun đang trong trạng thái cực kì khó chịu. Anh không thích tới giờ ăn cho lắm. Quanh năm suốt tháng cứ phải ăn toàn những món sơn hào hải vị đến nhàm chán cả. Anh thích ăn ở những quán lề đường một lần cho biết, nhưng umma anh không đời nào để anh đụng đến những món đó. “Mất vệ sinh” và “Không đủ chất” là những lý do bà luôn đưa ra khi anh có ý định lẻn ra ngoài thưởng thức những món lạ mắt mà anh hay trông thấy trên đường.

Vì thế, khi gia nhân đem các khay thức ăn bằng bạc ra, Jong Hyun chán nản, không thèm động đũa.

Cho đến khi các nắp úp được giở ra, Jong Hyun đã thật sự ngạc nhiên.

Toàn những món lạ!

Khai vị là sushi và bánh bao hấp. Món chính là cơm trộn rau củ với sốt ớt đỏ, súp bí đỏ, mì lạnh sốt kem, canh rong biển, kim chi nước củ cải. Tráng miệng là trái cây lạnh với kem tươi.

Những món bình dân mà anh chưa bao giờ được nếm qua!



- Bữa ăn hôm nay do ai nấu? - Jong Hyun lạnh lùng hỏi.

- Dạ... - Các gia nhân bắt đầu cảm thấy lúng túng.

- Là tôi!

Key từ trong bếp bước ra, quần áo dính thức ăn bẩn, vẫn còn mặc cái tạp dề hồng đáng yêu. Nó nhìn anh với ánh mắt đầy tự hào.

- Cậu khỏe rồi đấy à?

- Ừm!

- Ai cho cậu tự tiện xuống bếp thế?

- Tôi... tôi nghĩ là... - Key ấp úng, nét tự hào trong mắt nó đã biến mất - Tôi chỉ muốn nấu cho hyung một bữa ăn...

- Từ bây giờ cậu đừng làm như thế nữa! - Jong Hyun cầm đũa lên và gắp lấy một cái bánh bao hấp cho vào bát - Ở đây hyung có người làm đầy đủ, em không cần phải động tay!

- Vậy là trước đây... tôi chưa từng nấu ăn cho hyung lần nào sao?

- Đúng! Vì thế, đừng cố làm điều đó!

Lạ thật. Thật sự thì Key có cảm giác như nó đã nấu ăn suốt mấy năm trời, niềm đam mê nấu nướng đã ăn vào tận trong xương tủy nó.

Cả hai im lặng. Jong Hyun vẫn điềm tĩnh thưởng thức từng món ăn trên bàn. Key trầm ngâm ngồi đối diện anh, hồi hộp nhìn nét mặt của anh khi anh chạm đến những món khác.

- Hyung cảm thấy như thế nào?

- Hửm? - Jong Hyun nhếch mày lên, húp lấy một thìa súp.

- Các món ăn ấy... Nó như thế nào?

- Ừm... có thể nuốt được.

Cả hai lại rơi vào bầu không khí thinh lặng. Jong Hyun vẫn tiếp tục ăn, Key lại trầm ngâm ngắm nhìn anh ăn. Cái con người này quả thật rất đẹp trai, đến khi ăn cũng không có chỗ nào để chê trách được. Nhưng thú thật thì đến bây giờ nó vẫn chả thấy thiện cảm tí nào với anh, nói rằng trước đây nó và anh từng yêu nhau tha thiết có nên tin không?

Jong Hyun ăn đến sạch sẽ những món trên bàn, đặc biệt là món trái cây trộn kem tươi. Ăn xong, anh đứng dậy, lau miệng rồi bỏ đi, thậm chí không thèm nhìn đến Key một lần.

Đến khi các gia nhân đến dọn dẹp bàn, tất cả đều biết Key vẫn chưa động đến món nào, hẳn bụng đã đói ngấu, bèn kéo nó xuống sau bếp.

Sự thật là ban nãy vì quá hào hứng nên Key làm khá nhiều, nó đã chia phần cho các đầu bếp và gia nhân trong nhà. Nhưng vì gia nhân không nhiều nên dù đã chia đều cho nhau, vẫn còn dư lại một phần. Thế là tất cả mọi người cùng Key làm một bữa tiệc nhỏ trong bếp.

- Cậu Key nấu ăn ngon thật đấy! - Các chị đầu bếp trầm trồ.

- Chưa bao giờ tôi được ăn ngon như thế này!

- Chỉ là những món ăn bình thường mà cậu Key làm ngon hơn hẳn! - Anh phụ bếp giơ ngón cái lên.

- Chưa bao giờ tôi thấy Kim thiếu gia ăn hết bữa như hôm nay đâu! Lại còn vét rất sạch nữa chứ! - Chị gia nhân cười khúc khích.

- Cảm ơn mọi người, nhưng em nghĩ em vẫn còn kém lắm ạ, mọi người cứ chỉ bảo em thêm nhé! - Key nở nụ cười đáng yêu. [Au: Máu mũi của e!!! *Hét*]

Mọi người ồ lên trước hành động đáng yêu của Key, rồi cùng nhau thưởng thức bữa tiệc ấm cúng.

Key đã nhanh chóng chiếm được thiện cảm của mọi người.

- Này, cậu ấy thú vị đấy nhỉ? - Bác bếp trưởng thì thầm với quản gia Kang - Cậu ta nấu ăn rất cừ, có khi tay nghề còn giỏi hơn tôi. Đúng hơn là giỏi hơn cả các đầu bếp nhất nhì Seoul!

Bác Kang không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười hiền hậu.


~ ♥♥♥♥♥ ~

Jin Ki và Min Ho đã đứng trước đường Lucifer. Quả là nơi đầy tội lỗi, dù đang là buổi sáng nhưng cũng chả có một bóng người. Số người dám sống ở đây cũng cực kì hiếm, họ thuộc thành phần không còn nơi trú ngụ, phải chui rúc trong khu ổ chuột này.

- Này, em nghĩ chúng ta sẽ tìm được gì ở một nơi như thế này? - Jin Ki nhìn quanh quất.

- Cứ tản ra rồi lục tung các ngõ hẻm xem. Chắc chắn mọi việc đều bắt đầu từ đây!

Min Ho bước đến cái hẻm nhỏ gần cậu nhất. Cậu vào trong, lục tung hết mọi thứ, từ những chiếc thùng giấy đến các thùng rác hen gỉ. Cậu có gắng căng mắt để tìm kiếm một chút manh mối của Ki Bum. Dù chỉ là một manh mối nhỏ tẹo.

Jin Ki đi vòng quanh, anh kiểm tra đèn đường. Chậc, tất cả đều bị ném bể. Đích thị là việc làm của bọn tiểu nhân kia. Rõ ràng quá rồi, chúng đã sắp đặt việc này từ trước! "Ki Bum ngốc nghếch! Sao em lại dễ bị mắc lừa thế hả?!"

- Dubu hyung! Lại đây, nhanh!!!

Tiếng hô hào gấp gáp của Min Ho khiến Jin Ki cảm thấy bất an, anh lao ào đến bên Min Ho.

Min Ho đang đứng trong một cái hẻm cụt cách đầu đường chừng 10 met, hai bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm, khuôn mặt biểu lộ rõ nét căng thẳng. Jin Ki bước đến gần, và anh đã thấy những gì Min Ho thấy.

Dưới chân Min Ho, bên cạnh cây gỗ gãy nát đầy đinh gỉ sắt nhọn là một vũng máu khá lớn đã khô, và một chiếc giày của Ki Bum.

- Chuyện này là sao? - Jin Ki nhớn nhác.

Min Ho im lặng. Cậu quan sát vũng máu thật kĩ, nheo mắt lại. Vũng máu có vài vết quệt và tray trét, sau đó lại nhỏ thành giọt đến đầu đường Lucifer.

- Đã có ai đó đưa Ki Bum đi khi cậu ấy đang bị thương!

- Nhưng người đó là ai? - Jin Ki ngồi xổm xuống quan sát.

- Em không biết! Nhưng chắc chắn không phải tên Tae Sun khốn nạn!

- Sao em nghĩ thế?

- Lúc sáng trước khi em đánh hắn đã phát hiện trên mặt hắn có sẵn vài vết bầm còn rất mới! Chắc chắn là từ cái người đã đưa Ki Bum đi!

- Vậy... bây giờ mình làm gì tiếp theo?

- Báo công an! Đây sẽ là hiện trường!

- O.K!

Jin Ki đứng dậy phủi tay định quay bước đi, nhưng linh tính mách bảo anh rằng cả hai đang bị theo dõi. Jin Ki nhìn quanh, mọi vật đều im lìm một cách đáng sợ.

Nhắm mắt lại để suy nghĩ và phán đoán. Jin Ki cố gắng bắt lấy từng chuyển động hay bất cứ âm thanh nào dù nhỏ nhất. Tiếng nước cống chảy tong tỏng, tiếng chuột sục sạo tìm mồi, tiếng gió lùa qua khung cửa sổ...

Ra rồi! Jin Ki mở bừng mắt và quay ngoắt đầu về hướng đó. Anh đã biết được vị trí của tên đó rồi!

Jin Ki khẽ khều vai Min Ho, hất mặt về phía căn nhà nhỏ lụp xụp, ra dấu có nguy hiểm, sau đó, anh chậm rãi bước về phía đó.

Min Ho nhận được tín hiệu của Jin Ki, nhìn chằm chằm vào căn nhà cũ kĩ, mục nát, tối om kia. Đúng là cực thích hợp cho đám chuột nhắt đó! Cậu với tay lấy cái ống sắt gần đó, rồi đứng dậy, đi theo Jin Ki.

Min Ho có cảm giác rằng, cậu sắp có được những manh mối lớn cho việc mất tích của Ki Bum.



Chữ ký của Bling Bling Takki

Làm quen với Bling Bling Takki



Được sửa bởi Bling Bling Takki ngày 24/7/2012, 2:46 pm; sửa lần 4.

Lee nuti ngố
Hiện:

Aquarius
Tổng số bài gửi : 12
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 29/12/2011
Age : 19
Đến từ : nơi có nắng và gió
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 17/1/2012, 3:38 pm
Tem~~~~~~~ tèn ten....chờ lâu lắm r` mới đc póc tờ tem của ss Takki đó nha 1 ..*rưng rưng*..ăn tết mà đc nhai 2 chap thế này..làm e iu ss quá =))=))...đang dạo vòng vòng 6 tìm cái gì đó để *gặm*cạp*nhai*cấu*xé*...lần sau mà thế là e lôi ss ra gặp lun thể=))...r` thì h` e ngăm chap 10 cái đã sau đó edit nhá..há há há *cười lăn lộn*
p/s: e edit r` đây này...=))chap này hay á..chã pk Key nó suy nghĩ cho lắm vào r` bệnh đây..haha=)))...ep đọc cả 2 chap mà cứ tưởng đọc có 1 chap ko à..hơi ngắn nhưng cực kì hấp dẫn nhá ss:x...iu ss quá..ráng mần chap 12 nha ss...5ting~~~



Chữ ký của Lee nuti ngố

Làm quen với Lee nuti ngố



Được sửa bởi Heenuti_ayumi ngày 18/1/2012, 6:48 pm; sửa lần 1.

comtesse
Hiện:

Cancer
Tổng số bài gửi : 434
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 10/10/2010
Age : 23
Đến từ : Gryffindor
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 17/1/2012, 7:46 pm
comeback rồi hả???
Dạo này lặn mất tiêu tưởng đâu là ăn tết rồi nên ko ra chap (giống tôi) nữa chứ.
Up luôn chap 11 đi. Đọc tự nhiên cứ bị cắt hoài!!!!


Chữ ký của comtesse

Làm quen với comtesse


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 17/1/2012, 9:18 pm
@ Comtesse: Tình hình là đã up chap 11 rầu mà, oan oan oan... ức Dạo này ko phải Takki lo ăn tết, mà lo mần cái secret để ra mắt ngày sinh nhật Jjong iu vấu nên lâu ra chap mới thôi

@ Nuti ngố: Hehe, bù cho mọi người nên up luôn 2 chap, bây h ngồi vắt óc fic tiếp chap 12 đây Mà e nói sẽ edit mà sao sis ko thấy



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


ChoCho
Hiện:

Virgo
Tổng số bài gửi : 295
Chỉ số thành sao : 18
Join date : 13/12/2011
Age : 20
Đến từ : TP HCM
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 19/1/2012, 1:40 pm
Hjhj 2 t/y đã rút ngắn khoảng cách rồi
Cơ mà Jjong nhà mình hôm nay không phải khủng long mà đã trở thành tên mặt heo òi
Hóng chap mới, ss fighting!


Chữ ký của ChoCho

Làm quen với ChoCho


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 20/1/2012, 9:09 am
@ Nuti: hè hè, Key nhà ta bệnh là do ông Jjong nhà ta hành hạ wá ấy chứ T^T Tội umma T^T Sắp có chap 12 cho e rồi đây

@ Cho Cho: Thanks e nhìu nhìu *chụt chụt *



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: [Long fic] Bồ công anh trong gió - chap 9 20/1/2012, 10:08 am
Chap 9:




"Hãy sống cho cuộc đời bạn yêu, và hãy yêu cuộc đời bạn đang sống."


---oOo---

“Cốc cốc cốc”

Jin Ki từ tốn gõ cửa. Anh cố tỏ ra tự nhiên hết sức có thể, để cái người đang theo dõi họ từ bên trong có thể cảm thấy an toàn mà bước ra. Anh nghĩ không nên làm ầm lên, vì chưa biết được người này có liên quan đến việc mất tích của Ki Bum không. Biết đâu, người này lại có chút manh mối nào đó giúp cho việc tìm kiếm Ki Bum trở nên dễ dàng hơn thì sao.

Vẫn không có tiếng trả lời, Jin Ki kiên nhẫn gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ mục nát lần nữa.

“Cốc cốc cốc”

Lần này, có tiếng đồ đạc rơi vỡ rầm rầm bên trong. Jin Ki cất tiếng nói ngọt như đường của mình.

- Làm ơn hãy mở cửa cho chúng tôi! Chúng tôi chỉ muốn hỏi các vị một số chuyện! Chúng tôi đến trong hòa bình!

Một khoảng im lặng thật lâu. Bên trong căn nhà lụp xụp cũng không có động tĩnh gì. Min Ho nhìn Jin Ki, Jin Ki khẽ gật đầu rồi bước lùi lại, nhường chỗ cho cậu. Min Ho bước đến đứng trước cánh cửa. Trông cánh cửa thật cũ kĩ và yếu ớt, có vẻ cậu sẽ không cần phải tốn nhiều sức để phá nó đâu.

Min Ho lùi xuống lấy đà, vừa định lao vào thì...

“Két...”

Tiếng kẽo kẹt khô khan từ cánh cửa vang lên, và từ từ, cánh cửa cũng được mở ra một cách khó khăn.

Jin Ki và Min Ho cùng hồi hộp nhìn về phía cánh cửa.

Ló ra từ khe hở nhỏ của cánh cửa là một cái đầu bé xíu, khuôn mặt ngây thơ lấm lem đất cát, đôi tay gầy gò run lẩy bẩy, đôi mắt trong veo tĩnh lặng như hồ nước mùa thu...

Chỉ là một thằng nhóc con tầm 10 tuổi.

Min Ho hụt hẫng thả rơi ống sắt xuống đất. Tiếng lanh canh thô ráp vang lên giữa bầu không khí tĩnh mịch.

Chậc, làm cậu cứ tưởng...

[...]

- Tại sao em theo dõi các hyung?

Jin Ki nhẹ nhàng hỏi khi tất cả đã yên vị bên trong căn nhà nhỏ liêu xiêu.

- Dạ... vì em tưởng... “bọn chúng” lại đến... - Thằng nhóc lắp bắp.

- “Bọn chúng”? Ai thế? - Jin Ki nhíu mày.

- Băng nhóm EXO, bảo kê của quán bar Four Seasons...

- Bọn chúng có mấy người? - Min Ho đã ngờ ngợ.

- Tổng cộng là 12 người... nhưng chúng chia ra làm 2 nhóm là K và M... Mỗi nhóm 6 người...

- 6 người? - Min Ho gần như đã đoán ra được. - Bọn chúng đã làm gì em?

- 6 người của nhóm K thường xuyên chặn đường để giật tiền em nhận được sau khi bán vé số...

- Chúng có thường xuyên tới đây không? - Jin Ki trầm ngâm.

- Dạ... có... đêm qua chúng cũng có đến...

- Đêm qua... Đêm qua chúng đến đây làm gì, em biết không?

Min Ho nóng nảy nắm chặt lấy vai thằng bé. Đứa bé khẽ nhăn mặt sợ hãi. Jin Ki gạt tay Min Ho ra, nghiêm mặt.

- Yên nào! Chuyện này cứ giao cho hyung, được chứ?!

Min Ho thở dài, sau đó cũng bước lùi ra sau lưng Jin Ki.

- Em đã biết được những gì? - Jin Ki nhẹ nhàng trấn an thằng bé.

- Chúng... chúng... - Thằng nhóc lắp bắp. - Chúng bắt nạt một anh con trai...

Thằng nhóc run rẩy thuật lại toàn bộ câu chuyện từ tầm nhìn của nó ở trong căn nhà nghèo nàn. Từ chuyện Ki Bum bị lừa như thế nào, cho đến chuyện bọn EXO-K bị hạ gục ra sau. Và câu chuyện kết thúc khi chàng trai lạ hạ gục lũ côn đồ đó mang Ki Bum đi.

- Khoan đã! - Min Ho ngắt lời - Em nói hắn đánh cậu kia bằng một ống sắt?

- V... vâng... - Thằng nhóc ngạc nhiên.

Min Ho ngoác miệng cười lớn. Cười thật to và thật tự mãn, mặc kệ bốn cặp mắt đang tròn ra nhìn cậu như nhìn một kẻ điên. Cười đã rồi, Min Ho tung cửa lao ngay ra ngoài. Jin Ki cũng bất giác chạy theo, anh đang lo cho Min Ho, nhỡ như cậu tuyệt vọng quá mà hóa điên thì khổ.

Min Ho dừng lại trước cái ống sắt cậu đã quẳng đi ban nãy. Mạnh bạo cởi chiếc áo khoác jeans trên người ra, Min Ho khom xuống dùng nó bọc lấy cái ống sắt, rồi đưa lên ngang tầm mắt mình mà săm soi. Jin Ki đứng sau lưng cậu, vẫn lo lắng nhìn cậu với đôi mắt khó hiểu.

- Quả nhiên là nó... - Min Ho lầm bầm.

- Chuyện gì vậy? - Jin Ki thận trọng hỏi.

- Ống sắt! Haha! Cái ống sắt!!! - Min Ho reo vang, điệu bộ rất sung sướng.

Jin Ki nhíu mày nhìn Min Ho. “Chết thật! Nó bị điên rồi!!!”

Nhận ra được ánh mắt kì quặc của Jin Ki, Min Ho nói một cách thiếu kiên nhẫn.

- Ống sắt bị lõm và dính máu! Đấy là dấu hiệu của sự va đập mạnh! Và theo lời thằng nhóc đó thì mọi việc lại xảy ra ở đúng cái chỗ mà ban nãy mình tìm thấy chiếc giày của Ki Bum! Như vậy có nghĩa là...

Min Ho kéo dài lời nói của mình, nhướng mày chờ Jin Ki tiếp lời. Nhưng cái mặt thịt kia vẫn đơ ra và ngơ ngẩn như không nuốt được một lời nào của cậu. “Đồ Dubu Ngơ!” Cậu nôn nóng giải thích.

- Nghĩa là đây chính là ống sắt thằng khốn Tae Sun đã dùng để đánh Ki Bum của e... À, của chúng ta! [Au: Mém nữa thì hố gòy thấy chưa?! *Cười gian*]

- Vậy... đây có thể là bằng chứng buộc tội nó?! - Jin Ki reo lên. Rốt cuộc thì anh cũng tiêu hóa được những lời nói của Min Ho.

- Đi báo công an nhé? - Min Ho hớn hở.

- Để hyung đi lấy chiếc giày rồi ta cùng đi! - Dứt lời, Jin Ki chạy về hướng cái hẻm.

- Đừng cầm trực tiếp bằng tay đấy nhé!

Min Ho gọi với theo, sau đó lại mỉm cười sung sướng. Thằng bé im lặng chứng kiến mọi việc, sau khi thấy cả 2 người đều tìm được những thừ cần tìm, nó tiu nghỉu bước vào nhà.

- Này, nhóc! - Min Ho kêu nó.

Thằng nhóc quay lại, giương đôi mắt mơ màng lên nhìn cậu.

Giống thật! Rất giống! Thằng nhóc giống hệt Min Ho lúc còn bé. Từ ngoại hình, mái tóc, khuôn mặt, cái mũi... và nhất là... đôi mắt.

Đôi mắt của sự cô độc.

Min Ho bước đến gần, xoa đầu nó.

- Hyung là Min Ho. Hôm nay... cảm ơn em nhiều lắm!

- D... Dạ!

Thằng nhóc ngạc nhiên, rồi nhoẻn miệng cười thật tươi. Khi nó cười, Min Ho cảm thấy tim mình đập chệch đi. Nụ cười này... rất giống một người có mái đầu nấm...

- Này! Hyung xong rồi! Mình đi chứ? - Jin Ki bước đến.

- O.K! - Min Ho trả lời Jin Ki rồi quay lại với thằng nhóc - Tạm biệt em nhé!

Jin Ki và Min Ho rảo bước nhanh đến chiếc Mercedes Benz màu xanh ngọc đang đỗ ở đầu con đường. Min Ho nhất định phải tìm được Ki Bum, người mà cậu đã thề phải bảo vệ bằng cả mạng sống!

[...]

Đồn công an...

- Được rồi, vài ngày nữa chúng tôi sẽ đem mẫu máu đi xác nhận và dò dấu vân tay. Khi nào có thông tin chính xác chúng tôi sẽ thông báo. Các cậu cứ để lại thông tin liên lạc rồi ra về!

Anh công an lật giở đóng tài liệu, ghi chép rồi phán “xanh rờn” như thế.

- Tại sao các ông không làm ngay mà phải chờ đến vài ngày như thế?! - Min Ho nóng nảy đập bàn.

- Cậu cũng phải biết là công an chúng tôi bận nhiều việc lắm, chứ không thảnh thơi chơi mấy cái trò con nít như các cậu! Mới tí tuổi đầu mà bày đặt yêu đương, tự rước họa vào thân! - Anh công an tản lờ.

Min Ho vùng đứng dậy, toan “động thủ” thì Jin Ki nhanh chóng đứng lên chặn ngang.

- Dạ, vâng, chúng em biết rồi, cảm ơn các anh, nhờ cậy các anh cả đấy!

Đoạn, Jin Ki kéo Min Ho ra ngoài.

[...]

- Yah! Chết tiệt!

Min Ho đập, đá và hành hạ cái ghế tội nghiệp ở công viên Juliette [>”<]

- Bình tĩnh nào! - Jin Ki ngồi xuống cái ghế đó, tay chống cằm - Chúng ta không thể nhờ cậy bọn công an đó rồi, dù có bằng chứng, nhưng rõ ràng theo đứa bé kia nói, thì Ki Bum đã được người khác đưa đi, có bắt được Tae Sun thì cũng không thể biết được Ki Bum đang ở đâu!

Min Ho vuốt cằm ngẫm nghĩ. “Thằng bé nói có ai đó đã đưa Ki Bum đi khi cậu ấy đang trong tình trạng bất tỉnh. Nhưng rõ ràng người đó đã cứu Ki Bum, nên chỉ có 1 nơi để đến!”. Mắt cậu chợt sáng rỡ, cậu hét vang.

- Dubu hyung!!!

Tiếng hét lớn đến nỗi Jin Ki đang định ngả lưng ra ghế nghỉ ngơi, phải giật mình té bịch xuống đất. [Au: Min Ho là 1 ng có chất giọng cực tốt ạh~]

- Vụ gì nữa đây... - Jin Ki càu nhàu, cú té làm mông anh ê ẩm.

- Gần khu Lucifer có bệnh viện nào không?

- Có! - Jin Ki gãi đầu - Hình như là bệnh viện Real...

- Tới đó, nhanh!

Min Ho quay đầu chạy 1 mạch đi, trong khi Jin Ki còn gãi đầu vẻ khó hiểu. Cậu chán chường quay lại kéo hắn đi.


~ ♥♥♥♥♥ ~


Ánh mặt trời le lói ở phía sau dãy núi, luyến tiếc nhuốm đỏ cả bầu trời về chiều. Vài chú chim hót vài tiếng từ biệt, rồi sau đó cũng cất cánh chao lượn trên nền trời, về tổ của mình. Cảnh hoàng hôn đẹp như tranh vẽ, khiến ai đó không kiềm lòng được, đứng lặng hồi lâu bên cửa sổ, ngẩn ngơ ngắm nhìn.

Cái người đứng bên khung cửa sổ đó cũng xinh như búp bê, làn da trắng mịn màng không tì vết, mái tóc nâu gọn gàng, mượt mà cứ bay lòa xòa trong cơn gió nhẹ, ánh mắt trong veo thoáng gợn buồn, mơ hồ và mong manh. Khuôn miệng xinh đẹp vẽ lên một nụ cười đáng yêu.

Thật sự, cả hai đã tạo nên một bức tranh vô giá!

Bức tranh hoàn mĩ đến độ, khiến một người ham mê nghệ thuật vẽ tranh sơn dầu cũng phải lặng ra vì xúc động. Không kiềm được lòng, người đó lôi chiếc điện thoại di động đắt tiền ra, kéo đến mục chụp ảnh, và lưu lại khoảnh khắc đáng quý này.

Cất điện thoại lại vào túi, Jong Hyun ngán ngẩm nhìn Key mơ mơ màng màng. Bác sĩ bảo rằng Key chỉ vừa được trị liệu cho dứt khỏi cơn khủng hoảng, nhưng vẫn còn lại di chứng, nên lúc này nó ngoan ngoãn như một chú mèo con.

Cả cuộc đời Jong Hyun, anh toàn chỉ sống cô độc, cha anh mất từ lúc anh mới chào đời, và mẹ anh vì công việc mà bỏ bê anh cho bảo mẫu từ bé. Anh vốn dĩ sống mà không có tình thương, điều đó khiến anh dễ nổi loạn để được mọi người quan tâm đến.

Gia nhân trong nhà cũng chả ai dám thân thiện với anh. Đương nhiên, họ là đầy tớ mà! Nhưng, anh lại giận họ, ghét họ. Anh thèm lắm những người bạn cùng anh chơi trò năm-mười, oảnh tù tì, hoặc rượt bắt. Anh căm ghét cái thái độ cung kính nơi họ. Cả cuộc đời anh, đến tận lúc này, cũng chỉ có duy nhất một người bạn.

Việc anh thường xuyên trốn nhà đi chơi, cốt cũng chỉ để mẹ anh biết đến sự tồn tại của anh. Bà càng lo lắng, răn đe, anh càng quậy phá, hư hỏng.

Giờ đây, anh lại mang Key về nhà ở chung mà chưa hỏi qua ý kiến của bà. Bà muốn anh lấy vợ, ừ, thì “vợ” đây. Anh vốn dĩ không thích con gái. Phụ nữ là gì? Toàn những loài động vật yếu đuối, hở tí là nước mắt, suốt ngày cứ “oppa, oppa”, thấy anh là mắt sáng rỡ như bắt được vàng. Thật sự, anh cảm thấy ghê tởm phụ nữ! [Au: Oppa T^T Shawols đa phần đều là phụ nữ đấy!!]

Suy nghĩ mông lung một hồi lâu, Jong Hyun mới chợt nhận ra, Key vẫn đang mặc cái áo mỏng đem từ Daegu đến. Trời đã bắt đầu lạnh, mọi người ai đều mặc áo khoác. Cả anh cũng vậy!

Dù Key là một người bất đắc dĩ bị anh bắt về làm vợ, nhưng anh nghĩ, dù sao cũng phải đối xử đàng hoàng với nó, có như thế, nó mới ngoan ngoãn mà răm rắp tin rằng anh là chồng nó chứ!

- Này, em không lạnh à? - Anh nhẹ giọng, nhưng như thế cũng đủ khiến Key giật mình.

- À... không lạnh lắm đâu! - Key cười híp mắt.

Đôi mắt Key cong cong như một vầng trăng khuyết nhỏ, đuôi mắt như đang phát ra hàng trăm bông hoa li ti. Nụ cười rực rỡ hòa với phông nền bình yên phía sau, khiến Jong Hyun nhất thời ngẩn ngơ. Đây là lần đầu tiên... ngoài người bạn chí cốt của anh... có người cười với anh như thế.

Cảm thấy mặt đang dần nóng ran lên vì nụ cười ấy, Jong Hyun vờ lạnh lùng quay lưng đi.

- Aish, thật là phiền phức! Mau thay đồ rồi đi với hyung!

- Đi đâu? - Key tròn mắt nhìn tấm lưng rắn chắc ấy. Tấm lưng toát ra một vẻ cô đơn đến nao lòng...

- Đi mua đồ cho em! Trời chuyển Đông rồi!

Dứt lời, Jong Hyun bước ra ngoài, không thèm ngoảnh mặt nhìn lại lấy một lần, để lại một khuôn mặt xinh đẹp đang đơ ra vì ngạc nhiên.

“Đáng ghét! Mình sao vậy chứ?! Chỉ là 1 nụ cười, có gì mà phải đỏ mặt?!” - Jong Hyun’s POV.

[...]

Trung tâm mua sắm Obsession...

Key tròn mắt nhìn những bộ đồ thời trang được treo đầy trên các giá, kệ, và xinh lung linh trên người các ma-nơ-canh. Nó ngẩn ngơ giữa 1 đống đồ đẹp. Đây quả là trung tâm mua sắm lớn! Jong Hyun đi bên cạnh, anh dựa theo kinh nghiệm của bản thân, đến thẳng những khu vực bán hàng hiệu nổi tiếng, chỉ cần ưng ý bộ quần áo nào ma-nơ-canh đang mặc là bảo cô bán hàng lấy ngay loại có số đo của anh để Key mặc thử. Nhưng Key lại cao hơn anh những 6 centimet, eo lại gọn gàng hơn, bắp tay nhỏ hơn, và đôi chân dài thon hơn Jong Hyun, làm sao có thể mặc vừa đây? Cô bán hàng nhìn Jong Hyun và Key, cười gượng.

Lúc này, Jong Hyun mới kịp phản ứng lại. Anh không trách mình suy nghĩ không được chu đáo, ngược lại trách Key không có cơ thể giống anh, không tập Gym để có thân hình “người mẫu” như anh, khiến anh mất mặt! [Au: Lùn mà đổ thừa hoàn cảnh ==” - Jong Hyun: *Cốp!!!* - Au: *Ôm đầu*]

Jong Hyun cố kềm cơn giận, nói với cô bán hàng:

- Thôi, bỏ đi, cảm ơn cô!

Nói rồi, Jong Hyun kéo Key đi. Chợt, ánh mắt Key bắt gặp một chú khủng long nhồi bông Dooly to thật to với đôi mắt híp rịp và cái miệng đang ngoác ra cười thật tươi, để lộ hai hàm răng trắng tinh. Thật là đáng yêu! Key cứ liên hồi quay lại nhìn con khủng long, cũng ngại không dám mở miệng ra bảo Jong Hyun mua, miệng chu ra vẻ oan ức.

Jong Hyun nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của Key, bực bội:

- Quần áo còn chưa có mà mặc, vòi vĩnh vớ vẩn!

- Chỉ cần... chỉ cần hyung mua cho tôi cái đó thôi... thì tôi sẽ không đòi thêm bất cứ món nào nữa! - Key lí nhí.

Jong Hyun mặc kệ Key, sẵn đang đứng trước một gian hàng quần áo, tiện tay, Jong Hyun chỉ đại vào bộ đồ trước mặt, bảo cô bán hàng tìm kích cỡ của Key rồi cho vào túi. Key không thích, giãy nảy:

- Đây là quần áo dành cho đàn ông trung niên, dành cho những ông bố 50 tuổi mặc!

Jong Hyun không thể nhịn nổi nữa, hét lên:

- Thích mặc hay không thì tùy! Bộ đồ này còn mắc hơn những bộ đồ khi nãy những 15 000 Won! Cậu còn không hài lòng? Cậu muốn chết à? Muốn chết thì ra ngoài đâm vào xe đi!

Cô bán hàng kinh ngạc nhìn hai người, đoán xem họ có quan hệ gì với nhau. Dựa vào cách nói nói chuyện, chắc chắn họ không phải là anh em. Người giúp việc? Ánh mắt Key nhìn Jong Hyun không hề giống người giúp việc nhìn ông chủ. Người yêu chăng? Trông không hợp.

Key hầm hầm lườm Jong Hyun, định chửi gì đó nhưng chưa nghĩ ra được, bèn nói:

- Đồ thần kinh!

Sau đó quay người đi luôn. Jong Hyun tức điên người, hồi lâu mới nhớ ra việc đuổi theo nó, chớ để nó bị lừa bắt ở chốn đông người như thế này, thế thì trò chơi của anh còn gì là thú vị.

Bất chợt, anh dừng lại ở một gian hàng bán quần áo phụ nữ. Đôi mắt anh bắt gặp một chiếc váy trắng tinh, kiểu dáng vô cùng giản dị đang khoác trên người một ma-nơ-canh, bên cạnh còn có một tấm poster chụp hình một cô gái vô cùng xinh đẹp đang nô đùa giữa cánh đồng hoa bồ công anh. Trong thoáng chốc, hình ảnh Key với mái tóc dài trong bộ váy đó cùng nụ cười tỏa nắng vụt qua tâm trí anh.

“Mình bị sao thế? Đột nhiên lại nghĩ đến cậu ta, mà lại trong một hình dạng rất là... kì cục. Aish! Mình điên rồi!”

Jong Hyun tìm kiếm một lúc lâu, khó khăn lắm mới tìm thấy Key đang đứng trước gian hàng thú bông. Nó đang ôm con khủng long Dooly, áp khuôn mặt trắng hồng xinh xắn lên lớp lông mềm mại làm bằng chất liệu đắt tiền. Ngay lúc đó, chợt có một chàng trai đến gần, vỗ vai nó và nói gì đó.

Cảm giác tức giận và lo lắng chèn ép lên ngực khiến Jong Hyun cảm thấy khó thở. Máu nóng lại được dịp bốc lên, Jong Hyun đùng đùng đi về phía đó, gạt phăng tay người kia ra.

- Xin lỗi, cậu ta là người của tôi!

Người kia e ngại nhìn anh, rồi nhìn lại Key với ánh mắt tiếc nuối. Cuối cùng cũng nhún vai và quay đầu bước đi.

Jong Hyun không nói lời nào, giật con khủng long nhồi bông ra khỏi đôi tay mịn màng của Key, anh quẳng đại vào gian hàng rồi lôi Key ra khỏi trung tâm, đẩy nó vào xe, về nhà! Suốt dọc đường đi, Jong Hyun bực bội nghĩ "Không đợi đến lúc bày được trò hay, tận hưởng thú vui thì đã bị tên mắt xếch này làm cho tức đến chết mất! Không tức chết thì cũng sẽ bị tổn thọ mất 20 năm!" Anh nhấn ga, chiếc xe BMW đen bóng xé gió lao nhanh về phía trước, để lại làn khói mù đằng sau. Những chiếc xe màu đen kia cũng xếp thành một đường thẳng tắp, tiếp tục nhiệm vụ bám sát và bảo vệ anh.

~ ♥♥♥♥♥ ~

- Xin lỗi, bệnh viện chúng tôi một ngày có hơn 100 ca tai nạn giao thông, chấn thương đầu, nhưng chúng tôi không có bệnh nhân nào tên Kim Ki Bum như cậu miêu tả cả!

Sau một hồi lật giở sổ sách, tra hết trang này qua trang khác, cô y tá lắc đầu. Min Ho và Jin Ki thở dài thất vọng. Họ đã đi khắp ác bệnh viện nằm trong vùng bán kính 20 kilomet đổ lại từ đường Lucifer, nhưng tất cả đều vô vọng.

Cả hai thật sự đã mệt lắm rồi.

- Oáp... - Jin Ki ngoác miệng ngáp một cái rõ dài - Thôi, về ngủ trước đi, rồi ngày mai tính tiếp được không? Tụi mình đã đi tìm suốt đêm rồi con gì. Theo lời thằng bé kia, thì người đó đã cứu Ki Bum mà, phải không? Hyung nghĩ Ki Bum sẽ không sao đâu!

- Nhưng vẫn phải tìm và đưa Ki Bum về chứ! - Min Ho nóng nảy.

- Hyung biết! Ki Bum cũng rất quan trọng với hyung, nhưng em nghĩ xem, bây giờ cả hai đều đã rất mệt, nếu tiếp tục đi tìm liệu sẽ thu được kết quả tốt chứ? Cứ về nghỉ ngơi, khi đã khỏe lại rồi, ta sẽ lại đi tìm Ki Bum!

Min Ho miễn cưỡng gật đầu, bước ra khỏi xe, vẫy tay tạm biệt Jin Ki rồi quay bước vào nhà. Lại một ngày nữa Min Ho bỏ học. Chừng nào chưa tìm được Ki Bum, chừng đó Min Ho không thể chú tâm vào việc học hành được. Với cậu, việc được đào tạo thành ca sĩ chuyên nghiệp đã xa vời lắm rồi. Không có Ki Bum cùng cậu thực hiện điều đó, thì ước mơ đó không còn ý nghĩa với cậu nữa.

- Này, con đi đâu cả đêm mà appa gọi không bắt máy thế? - Ông Young Jin ngồi chờ sẵn ở chiếc ghế sofa ngoài phòng khách, đôi mắt thâm quầng vì thức cả đêm. - Appa lo cho con lắm, biết không hả?

- Con qua nhà Dubu hyung ngủ mà... - Min Ho lí nhí, cảm thấy có lỗi vì đã lo cho Ki Bum mà quên mất ông.

- Ít ra con cũng phải gọi báo cho appa một tiếng chứ! Đằng này gọi điện thoại cũng không có hồi âm!

- Con... con xin lỗi...

- Haiz... - Ông thở dài. - Lần sau không được như vậy, nghe chưa!

Nói rồi, ông đứng lên, chuẩn bị đi làm. Nhưng vừa bước được vài bước, ông đã ngã gục ra sàn.

- Appa!!! Appa sao vậy?! Appa à!!!

[...]

- Ông ấy bị ung thư máu nặng! Bệnh đã đi vào giai đoạn cuối. Chúng tôi thật sự đã cố gắng hết sức... xin lỗi...

Nhận được kết quả, mặt Min Ho biến sắc. Sau một lúc bần thần, cậu điên cuồng nắm lấy cổ áo vị bác sĩ, hét lên:

- Khốn nạn! Đừng có mà gạt tôi! Appa tôi không sao đúng không? Nói với tôi đây chỉ là nhầm lẫn thôi đi! Chỉ là nhầm lẫn thôi!!!

- Cậu Choi... - Vị bác sĩ khó khăn nói - ... Xin cậu bình tĩnh...

- Ông không hiểu gì hết! Appa tôi nhất định phải sống!!! Tôi đã không còn ai rồi... appa tôi... - Giọng Min Ho vỡ vụn ra thành những tiếng nấc nghẹn.

Vị bác sĩ nhìn Min Ho, khẽ thở dài, vỗ nhẹ vào vai cậu rồi bỏ đi. Ông biết, lúc này cậu cần ở một mình.

"Tại sao chứ? Tại sao appa lại giấu chúng con 1 thời gian dài như thế..." Min Ho quỵ ngã trước cánh cửa phòng cấp cứu, hai hàng nước mắt nhẹ nhàng chảy xuống từ đôi mắt tĩnh lặng, lăn dài trên đôi gò má cậu...

Bước từng bước nặng nề đến bên giường bệnh, nơi ông Young Jin đang nằm mê man với những thiết bị đo nhịp tim và mạch, Min Ho khẽ chỉnh lại tốc độ truyền nước biển. Sau đó, cậu đứng im như tượng một hồi lâu chỉ để ngắm nhìn khuôn mặt chìm lặng trong giấc ngủ của ông. Thật bình yên...

- Appa à... hãy mau khỏe lại nhé... Chúng con cần appa lắm... Ki Bum cần appa lắm...

Nước mắt Min Ho lại lặng lẽ tuôn rơi...


~ ♥♥♥♥♥ ~

Mệt mỏi thả mình xuống giường, đôi mắt Min Ho díp lại. Lạ thật, tay, chân và đôi mắt đều đình công, muốn được nghỉ ngơi, nhưng cậu không tài nào vào giấc ngủ được. Chỉ trong vài ngày mà nhiều chuyện xảy ra quá. Với một người phải gặm nhấm nỗi cô đơn từ bé, làm sao cậu có thể chịu nổi đây?

Căn nhà thân yêu, ấm áp giờ đây chợt trở nên quạnh vắng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết...

Cố ép đôi mắt mình nhắm lại để nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng Min Ho không tài nào có thể thôi suy nghĩ về ông Young Jin hoặc ngừng lo lắng cho Ki Bum. Cả hai người quan trọng nhất còn lại trong cuộc đời cậu đang dần vuột đi, cậu phải làm sao chứ?

“Chít chít! Chét!!!”

Tạp âm làm Min Ho bừng tỉnh. “Chết tiệt, vừa mơ màng được một tí thì...” Bực bội, Min Ho ngồi bật dậy, ngó quanh quất, tìm nơi bắt nguồn tạp âm. [Au: Tìm chi cho xa, nó bắt nguồn từ cặp hamster thiên thần đó chứ đâu >:)]

CandyLollipop cắn nhau. Lạ thật, hai đứa này thường ngày thân thiện lắm mà, lúc nào cũng ăn chung, chơi chung, ngủ chung, có khi còn rỉa lông cho nhau, thế mà hôm nay đánh nhau kịch liệt thế nhỉ?

Min Ho mở nắp lồng, bồng bé Lollipop đang rượt đánh bé Candy tội nghiệp đến mức chỉ biết lật ngửa người ra rồi nằm la làng um sùm. Lúc này, Min Ho mới phát hiện ra, Lollipop hôm nay rất mập. Mập hơn thường ngày rất nhiều. Mà ngộ, chỉ mỗi phần bụng là to khác thường, nhìn tổng quát toàn thân thật rất giống trái lê.

Tình huống lạ, Min Ho lật giở đống tài liệu ra, chăm chú dò đọc. Nhiều quá đi! Cậu đọc đến nỗi mắt muốn nổ đom đóm mà vẫn không tìm ra trường hợp khác thường của Lollipop.

Đây rồi!!! Hamster cái sẽ không muốn gần bé đực, thường xuyên cắn các bé chung bầy, ngoài ra còn hay giấu thức ăn vào trong góc chuồng, gom lót chuồng lại thành 1 cái ổ nho nhỏ. Đến giai đoạn gần cuối, bụng bé sẽ to ra thấy rõ, với hình dáng như trái lê, và dưới bụng nổi lên những cái ti bé tí màu trắng đục...”

Đây là...

Triệu chứng có thai?!!!

Min Ho quăng xấp tài liệu sang một bên, trương đôi mắt ếch ra nhìn bé Lollipop đang khoái chí tung hoành ngang dọc trên giường. Như biết cậu đang nhìn nó với cái miệng chữ "O", nó cũng dừng lại và đứng lên bằng hai chân, hỉnh hỉnh mũi lên, đôi mắt hấp háy như muốn nói "Cậu sắp có cháu bồng rồi nhé, ke ke!" [Au: Đồ hams quỷ, mới đem về ko bao lâu mà có bầu gòy =="]

Tung cửa chạy như bay, Min Ho lao ngay đến Pet shop gần nhất.

[...]

Tấm bảng hiệu “Pet shop Kiss Kiss Kiss” bạc màu đã bám đầy bụi hiện lên ngay đầu một con hẻm nhỏ. Pet shop nằm trên con đường vắng người qua lại, thảo nào ít ai biết đến. Min Ho đẩy cánh cửa kiếng đã trở nên mờ đi do năm tháng, chiếc chuông nhỏ trên cánh cửa reo vang, báo hiệu có người bước vào.

Trong shop chỉ có duy nhất một cậu nhóc với mái tóc nấm đen láy ôm cúp vào khuôn mặt bầu bĩnh, khoác trên mình bộ đồng phục màu vàng trắng của Pet shop, trông nhóc thật sự rất đáng yêu.

Vừa nhìn thấy Min Ho bước vào, nhóc ngạc nhiên thốt lên.

- Min Ho hyung?



Chữ ký của Bling Bling Takki

Làm quen với Bling Bling Takki



Được sửa bởi Bling Bling Takki ngày 24/7/2012, 3:03 pm; sửa lần 4.

comtesse
Hiện:

Cancer
Tổng số bài gửi : 434
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 10/10/2010
Age : 23
Đến từ : Gryffindor
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 20/1/2012, 8:36 pm
e hèm!!!
Tình tiết ngày càng loãng đấy nhé!!!
Tập chap 12 mà chưa có gì gây cấn hết vậy ta?? Đề nghị bạn au phải mạnh tay hơn nữa nha, phải.... [chắc do ta viết toàn yaoi với lại đầu óc ko mấy trong sáng nên mới cảm thấy như thế]
Tết rồi, ăn chơi đú đởn thôi pà kon ơi!!!
p/s: ta xin kếu cái fic đầu tay của mình lun....


Chữ ký của comtesse

Làm quen với comtesse


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 21/1/2012, 10:59 am
@ Comtesse: Sao lại kiếu T^T Fic đang hay mà T^T

Tình hình là tạm thời Takki sẽ nghỉ tết, wa tết mới tiếp tục viết fic. Đang suy nghĩ xem có nên viết yaio ko, mà nếu có yaio thì cũng chưa sớm như vầy đc, phải để các bạn chẻ từ tốn đến với nhau, chứ vội vàng wá ko đc tự nhiên lắm, nhỉ


P/S: Happy Lunar New Year!!!



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


ChoCho
Hiện:

Virgo
Tổng số bài gửi : 295
Chỉ số thành sao : 18
Join date : 13/12/2011
Age : 20
Đến từ : TP HCM
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 2/2/2012, 8:56 pm
@Ss Takki: Ss ơi viết chap mới đi Em hóng quá


Chữ ký của ChoCho

Làm quen với ChoCho


MyOpPaIsNo1
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 77
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 03/01/2012
Age : 18
Đến từ : Noj mak Key thjk nhut
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 7/2/2012, 7:52 pm
ss mau ra chap moj dj

e hog may thag oj


Chữ ký của MyOpPaIsNo1

Làm quen với MyOpPaIsNo1


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 8/2/2012, 10:34 am
@ Cho cho, MyOpPaIsNo1: hix, tình hình là hết ý tưởng rầu, đang ủ não để sáng ra 1 tí đây


Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


Ariel_NioNguyen
Hiện:

Tổng số bài gửi : 14
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 01/01/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 8/2/2012, 2:44 pm
au cố lên nhé!
rds hóng gió lâu quá xá rùi!
ủng hộ au! 5ting!


Chữ ký của Ariel_NioNguyen

Làm quen với Ariel_NioNguyen


MyOpPaIsNo1
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 77
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 03/01/2012
Age : 18
Đến từ : Noj mak Key thjk nhut
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 8/2/2012, 5:50 pm
takki: ss 5ting co ra chap moj nhak ss


Chữ ký của MyOpPaIsNo1

Làm quen với MyOpPaIsNo1


babyheo228
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 23
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 05/01/2011
Age : 25
Đến từ : gầm giường JongKey ==
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 25/2/2012, 6:15 pm
lâu rùi không có ghé, sr au vì đã đọc 1 lượt mới com a~
Mình sẽ com thật lòng nhé
*cười đệ tiện* chuẩn bị chém đây:

- Mấy chap đầu tớ thấy nó mơ hồ thế nào ấy nói chung là cách au dẫn chuyện quá nhanh, hấp tấp làm sao í......rồi cả việc biến Ki Bơmmi thành con gái =.= [ sr, tớ là hủ nữ aka fan girl :">]
-Càng về sau nội dung có vẻ ổn hơn trước nhưng mà câu chuyện có nhiều điểm vô lí lắm.

Ví dụ: khi cha nuôi của MinKey[ Minho và Key] thấy vợ mình bị tai nạn. Tại sao ông ta không kêu cấp cứu mà cứ ngồi ôm bà ta khóc cho tới khi bả tắt thở =.= đã yêu thì dù ko thể cứu cũng nên cố gắng chứ.
Hoặc như: Jonghyun và Kibum chưa có ấn tượng gì sâu sắc mà Jjong đã ''cảm'' rồi =.=''
“Anh sẽ không phạt em nữa. Nhiêu đây đã là quá đủ rồi, em đã làm rất tốt. Anh xin lỗi” - Jong Hyun’s POV => tờ ko bik ý au là gì nhưng câu này thực sự không ổn a~
rồi rõ ràng khi Kibum chạm mặt Taesun lần đầu, theo cách au diễn tả, tớ cảm nhận, đây là 1 cô gái rất-cá-tính. Nhưng càng về sau, chả hiểu mô tê gì 2 bạn lại yêu nhau, rồi cũng chả hiểu tại sao, ''cô gái cá tính'' lại biến thành 1 người yếu đuối, phụ thuộc vô người yêu
Cái lúc Kibum bị Taesun và mấy tên côn đồ làm nhục, theo tớ, au nên tả kĩ hơn. Vì đó là lần đầu tiên JongKey gặp nhau, lần đầu gặp cần chi tiết để rds ấn tượng chứ nhỉ? Cái cách cậu cho 1 đám lao vô Kibum rồi đùng 1 cái chuyển ý khiến 1 ng đọc như tớ hơi khó chịu a~? Tớ tự hỏi sao cậu không miêu tả cái đoạn Jjong cứu Key thay vì lúc sau mới cho Jjong nhớ lại?
-Hoàn cảnh gia đình trong fic tớ cứ nghĩ các bạn ấy ở Việt Nam . Cậu dùng văn từ hơi bị hoa mĩ làm fic không mượt tý nào. Đúng là chúng ta là người VN không thể tả HQ đúng được, nhưng cũng đừng dùng từ quá thô or quá hoa mĩ, fic nó lảng lắm.
-Tình tiết fic nhanh đến chóng mặt, vấn đề này chưa xong cậu đã chuyển quá vấn đề khác. Nói thật khi đọc, tớ chưa mường tượng được câu chuyện và tình huống đó, đã thấy cậu chuyển ý

=> Thật lòng tớ nói thẳng, fic cậu có rất nhiều điểm vô lí. Tớ không định com toẹt ra như thế, nhưng tớ nghĩ, một khi đã viết fic thì tất nhiên ai cũng muốn o bế tác phẩm của mình thật hoàn hảo. Tớ chỉ muốn góp ý thật lòng với cậu. Mong cậu sẽ hoàn thiện fic mình hơn ^^




Chữ ký của babyheo228

Làm quen với babyheo228


[9S2 K.O.M]Choi min_mjn
Hiện:

Gemini
Tổng số bài gửi : 117
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 17/05/2011
Age : 24
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 25/2/2012, 7:12 pm
16 bạn babyheo228 chém kình thế, k chừa chỗ cho ng ta chém j hết ak

mình thấy bạn dùng nhiều tư miêu ta hao mỹ quá.....nhưng nhìu wa nên bị phản tác dụng. k hình dung dc cảnh tượng bạn muốn diễn tả
sao phải cho key là con gái vậy bạn ? fic đa phần là thể loại boy love, ai đọc fic thi cũng đã chấp nhận vấn đề này. đổi giới tính thấy nó ngượng ngượng ( mình là aka hủ nữ ạh)
trong fic của bạn kibum là 1 cô gái cá tính, nhưng sau lại thấy kibum yếu đuối và lệ thuộc tae sun quá nhiều.
câu chuyện đi quá nhanh làm mình k theo kip cảm xúc của nhân vật lun 13

chỉ mới đọc tới chap 3. nên com nhiu đó thui !!!
góp ý chân thành mong bạn đừng bùn :




Chữ ký của [9S2 K.O.M]Choi min_mjn

Làm quen với [9S2 K.O.M]Choi min_mjn


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 25/2/2012, 9:21 pm
tình hình là tớ cũng bỏ fic rồi, dạo này đầu óc đang cực kỳ rối loạn

Sorry readers vì những sai phạm trong fic đầu tay, và phải để readers hóng gió wá lâu

* nhảy sorry sorry *





Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


Choj MjnMjeo
Hiện:

Taurus
Tổng số bài gửi : 354
Chỉ số thành sao : 7
Join date : 26/11/2010
Age : 25
Đến từ : Heaven..[nơi nào có SHINee thì nơi đó là heaven]
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 25/2/2012, 11:03 pm
babyheo228 : Yah yah!...ta thấy cũng ổn mừk trừ cái việc làm Ho nhà tao xấu đi nhưg cơ bản là không đến nổi nào.... Mài chém chuẩn đấy. Đúng là dân pro con nhỉ? ....

Choi MinMin: con gái àh.... đi về nhà đê.... lang thang đi đâu vậy hả?! =))

Au: Mình không bik bạn bao nhiu tuổi nên mình gọi bạn bằng bạn nghen....^^~

Fic của bạn câu từ khá ổn không đến nổi nào (ngoài 1 đống con babyheo com ở trên) thì tớ chả bik phải nói gì hơn vì có nói nhiu nưa thì nó cũng chỉ có thế. Đừng vì vài cái cmt chân thành như thế mà tuyên bố bỏ fic chứ. Là Au bỏ fic là tội đấy. Nó chỉ là những điều sẽ khiến bạn càng ngày càng trưởng thành hơn thôi.... 5ting bạn.


P/s: bạn nên bảo cái con babyheo228 kia xưng tên thật của ả ra đi, tớ ko tin dân fic mà bạn ko bik ả đấy. nếu làm bạn dc vs ả có khi ả còn edit fic cho bạn rất nhiệt tình nữa cơ.... vậy nhé! bye bye



Chữ ký của Choj MjnMjeo

Làm quen với Choj MjnMjeo


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 28/3/2012, 10:22 am
đã edit đc đoạn mở đầu, phù =="

Đầu óc bấn loạn cực kì nên chỉ edit đc nhiu đó

Sẽ sớm edit tiếp các chap sau nữa

Tks mọi ng đã ủng hộ



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 13/4/2012, 12:02 pm
Đã edit xong chap 1, phù phù. Các bạn đọc xong chap 1 thì dừng nhé, đọc tiếp chap 2 sẽ ko hiểu gì đâu, ke ke

Comt nhiệt tình vào để au có động lực edit tiếp chap 2 nha, hức hức



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


Wannah
Hiện:

Aquarius
Tổng số bài gửi : 26
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 23/02/2012
Age : 23
Đến từ : Bà Rịa - Vũng Tàu
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 16/4/2012, 9:07 pm
hihihihi, mới tìm được fic của bạn để đọc...bi h mềnh com cho bạn nha :d
mềnh hem hiểu cái cốt truyện cho lắm...
zậy là umma của MinKey chết vì cứu MinKey hả? hay do cứu hai đứa nhóc khác?
mừ lúc đầu bạn cho KiBum làm kn trai mừ...
sao một hồi chuyển KiBum thành kn gái mất ùi...
mềnh bị mất phương hướng từ lúc đó lun...hem biết đường nào mần nữa
mừ sao tự nhiên Taesun cua KiBum có vẻ khó khăn, một hồi cái KiBum trở nên hiền queo zậy?
Umma đú đởn nhà mềnh au ùi?
cái rùi koi bộ thèn Jong vs thèn (hay kn giề đó) KiBum tiếp cận nhanh thế nhỉ?
mềnh đọc Boyxboy quen ùi, tự nhiên cóa girl cái thấy nó... chưng hửng sao sao ấy?
chỉ là ý kiến chủ quan của mềnh thôi, cóa giề bợn au đừng giận mềnh nha
chỉ cần bạn giải thích cho mềnh hiểu thôi hem


Chữ ký của Wannah

Làm quen với Wannah


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 17/4/2012, 2:40 am
Wannah đã viết:
hihihihi, mới tìm được fic của bạn để đọc...bi h mềnh com cho bạn nha :d
mềnh hem hiểu cái cốt truyện cho lắm...
zậy là umma của MinKey chết vì cứu MinKey hả? hay do cứu hai đứa nhóc khác?
mừ lúc đầu bạn cho KiBum làm kn trai mừ...
sao một hồi chuyển KiBum thành kn gái mất ùi...
mềnh bị mất phương hướng từ lúc đó lun...hem biết đường nào mần nữa
mừ sao tự nhiên Taesun cua KiBum có vẻ khó khăn, một hồi cái KiBum trở nên hiền queo zậy?
Umma đú đởn nhà mềnh au ùi?
cái rùi koi bộ thèn Jong vs thèn (hay kn giề đó) KiBum tiếp cận nhanh thế nhỉ?
mềnh đọc Boyxboy quen ùi, tự nhiên cóa girl cái thấy nó... chưng hửng sao sao ấy?
chỉ là ý kiến chủ quan của mềnh thôi, cóa giề bợn au đừng giận mềnh nha
chỉ cần bạn giải thích cho mềnh hiểu thôi hem

stt ~~> edit chap 1 ~~> edit nguyên fic

Mình đang edit lại, nên bạn chỉ nên đọc từ phần mở đầu wa chap 1 thôi, đọc tiếp sẽ ko hỉu gì luôn

Mình có dể cái com [com mới nhất =="] bảo là đừng nên đọc tiếp còn gì, hix hix

Đang edit chap 2, từ từ bạn ơi

Ban đầu cái fic của mình nó dở tệ íh, bây h đang edit lại đây, trông chờ nhé, hìhì



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 5/5/2012, 9:59 pm
Phù, xong cái chap 2.

Có cái chap 2 mà lâu wá xá, bụi bám đầy fic rồi. * Phủi phủi *

Chả ai vào em để phụi bụi giùm mình nữa, hix hix

Thiệt là tủi thân.

Đi tự kỉ đây, khi nào có reader mới edit tiếp chap 3



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


sakurakinomoto_106
Hiện:

Tổng số bài gửi : 315
Chỉ số thành sao : 9
Join date : 11/03/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] 10/5/2012, 9:09 am
To Takki: Sak sang nhà Takki đây~! (mà Takki mới edit lại chap 1 đúng không? Lần trước Sak đọc thấy khác! Vâng… Sorry Takki vì lần trước Sak đọc chùa! Hic, tại lần trước Sak đọc nó tới đoạn có S9 là Sak không đọc nữa nên Sak không com được~, bữa nay com bù được không?)

Sak kết câu mở đầu ah~ nha!



"Đến một lúc nào đó, những giọt nước mắt mà anh đã để lại cho em sẽ khô đi...
Nhưng còn nỗi đau này là mãi mãi..."



Sak thấy nó hay thật đó!!!!!!!!!!!!!!!

Sak năn nỉ au (gọi là au nha, Sak đoán Takki thích được gọi là au) 1 điều được không? Đừng dìm Taeyeon, Sak đau lòng ah! Au dìm 8 người kia thoải mái (te tua bầm dập cũng được), làm ơn chừa Taeng của Sak ra đi, nếu cần phải dìm cho hợp với mạch fic thì au dìm nhẹ thôi nha, nếu không là Sak đặt bom nhà au đó! (huhuhuhuhuhu) Au ơi năn nỉ đó năn nỉ đó năn nỉ đó! Sak không phải là Sone nhưng Sak thường né những fic có “Not for Sone” vì thường trong đó dìm te tua leader S9 luôn! Huhuhuhu! Au ah!!!!! Đừng mà!!! Sak khóc ngập fic của Au bây giờ!

Còn nữa~, au tính viết MinKey sao? *khóc tiếp* paring rõ ràng là 2Min JongKey mà! Không chịu đâu!!! Oa oa oa!*giãy đành đạch*



Chữ ký của sakurakinomoto_106

Làm quen với sakurakinomoto_106


Sponsored content
Hiện:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14] Today at 3:12 pm



Chữ ký của Sponsored content

Làm quen với Sponsored content

[Long fic] Bồ công anh trong gió [update chap 14]Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 8 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
SHINeeShow :: 

SHINee's fanfic heaven

-


Powered by phpBB & Version 2.0
Forumotion_ripped by vlt