SHINeeShow
Chào mừng các bạn đến với Forum S2 and SHINee!
Một chốn nhỏ để tình cảm của bạn bay xa cùng SHINee.
Nơi không bao giờ cho rằng tình cảm ấy là ảo,
nơi để bạn cùng giải bày bao cảm xúc chất chứa trong lòng,
và là nơi bạn được là chính bạn.
Với SHINeeShow và SHINee bạn là tuyệt vời nhất.Bởi chúng ta cùng là Shawol.
Diễn đànVietsub ShowVietsub MV/PerformanceNhật kí Shawol4rum nhắn gởiHang ổ subberTin tức

Forum S2
:: Quên mật khẩu? ::

Auto Login
Chat S2[Off] - Online [?] Away [?]

[T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu]Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giả

dudu_s2_dubu
Hiện:

Cancer
Tổng số bài gửi : 19
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 04/12/2011
Age : 19
Đến từ : trại nuôi gà của dubu oppa
Bài gửiTiêu đề: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 16/2/2012, 10:23 pm
[b]Author : kyumin...kimin
Pairing: Jongyu (Jonghyun x Onew)
Rating : T
Summary : Khi một kẻ “bị bắt nạt” yêu người “bắt nạt”…
Category : General
Disclaimer: Họ không thuộc về tôi, đương nhiên
Note: Đây là fic đầu tiên Ki viết về Shinee, hay chính xác hơn là về Jongyu. Mong mọi người cm cho mình để mình rút kinh nghiệm. Kamsa.

Begin.


Mọi chuyện diễn ra như mới chỉ là ngày hôm qua vậy.

Từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy em đến bây giờ, cho đến nay…

Đã bao lâu rồi nhỉ, Jonghyun?



Nhớ lại lần đầu tiên gặp em, tôi cảm thấy… mình ghét em, ghét rất nhiều.

Cái bản mặt đó, cái mũi đó, cái miệng đó… thật dễ ghét.

Lần đầu gặp em, cũng là lần đầu tôi thấy có kẻ … hỗn với đàn anh đến vậy. Này, em có bao giờ nhớ tôi là hyung của em không? Thằng nhóc kia!




Thời gian trainee của học viện dần trôi qua, cũng là lúc tôi cảm thấy em… càng lúc càng đáng ghét hơn.

Cái bản mặt đó, tôi ghét nó, ghét rất nhiều. Nó đẹp, đương nhiên. Nhưng khi nhìn thấy tôi, nó luôn tỏ ra lạnh lùng.

Cái miệng đó, tôi ghét nó, ghét rất nhiều. Nó đẹp, đương nhiên. Nhưng khi nhìn thấy tôi, nó lại buông ra những lời trêu chọc, khiến tôi mất mặt với mọi người xung quanh.

Cái bàn tay đó, tôi ghét nó, ghét rất nhiều. Nó đẹp, đương nhiên. Nhưng khi nhìn thấy tôi, nó luôn chỉ trỏ, cái miệng cũng “hợp tác”, nói xấu tôi đủ điều.

Và quan trọng hơn, đôi mắt đó, tôi ghét nó. Vì nó vẫn luôn nhìn tôi như một kẻ xa lạ không hơn không kém.

Vì nó mà các cô cô gái vây quanh em, nhìn tôi như muốn lao vào xé xác tôi, muốn cho tôi một trận. Để tôi biến đi cho khuất mắt.

Vì nó mà những đứa con trai coi em là “đại ca”, đã lao vào đánh tôi không thương tiếc.

Và khi đó, ánh mắt ấy, vẫn lạnh lùng nhìn tôi_ một kẻ bị bắn nạt không chút thương xót.


Những điều trên gộp lại, chắc tất cả mọi người cũng biết tôi là kẻ “chẳng ai muốn lại gần”, là kẻ mà “muốn chết thì cứ chơi với Lee Jinki”.


Tôi ghét em. Rất nhiều.


Điều đó đã diễn ra rất lâu, hơn một nửa quãng đường trainee để trở thành một ca sĩ của tôi.



Cho đến một ngày…

----------------------

-Thưa cô, em bị mất ví tiền.- Một nữ sinh lên tiếng.

-Cái gì cơ??? Em đã tìm kĩ chưa?- Cô giáo hốt hoảng.

-Em đã tìm kĩ rồi ạ.- Cô nữ sinh lên tiếng khẳng định.

Một nữ sinh khác đứng lên.

-Thưa cô, lúc nãy em thấy Jinki ở trong lớp một mình. Em nghi Jinki đã lấy ví tiền của bạn ấy.

Tôi ngạc nhiên, không thể nào. Tôi đâu có ở trên lớp lúc nãy, tôi luôn luôn ra khỏi lớp để tránh mặt Jonghyun mà. Không thể nào, là họ vu oan cho tôi. Tôi thực sự không làm.

Nhìn bạn nữ sinh vừa kêu mất ví tiền, tôi thấy cô ấy nhìn tôi khinh bỉ, nụ cười chứa chất đầy hàm ý.

-Thật chứ? Lee Jinki!!! Có thật vậy không?- Cô giáo nghiêm nghị, nhìn thẳng vào tôi.

-E…em…

Tôi chưa kịp nói hết câu, nữ sinh vừa tố giác tôi bước ra giật lấy cặp sách của tôi, đổ hết mọi thứ ở trong ra. Và hiện trước mắt mọi người, chiếc ví tiền được cách điệu đẹp đẽ rơi ra.

-Jinki!!! Tôi thật không ngờ, em là một học sinh ngoan cơ mà.

-Cô àh…e…em thực sự không lấy mà.- Tôi cố thanh minh, mong cô tin tôi dù chỉ một chút. Nhưng đôi mắt cô lại nói điều ngược lại.



Không còn một chút hy vọng nào. Tôi cười chua chát khi tôi ra khỏi phòng hiệu trưởng, tờ giấy buộc đuổi học trên tay.

Lại là em, tôi lại nhìn thấy em, em nhìn tôi, dù cho không còn vẻ khinh khỉnh trên khuôn mặt như trước. Nhưng tôi đã nghĩ, chắc em vui lắm nhỉ? Người em ghét nhất_ Jinki này đã bị đuổi học rồi.

Tôi bước qua em, chợt cách tay em giữ chặt tay tôi lại, kéo tôi đi. Gì nữa đây Jonghyun? Tôi như thế này còn chưa đủ sao???

-Bỏ tôi ra Jonghyun! Bỏ ra!

Em không nói gì, bàn tay chỉ đơn giản siết chặt tay tôi hơn, vẫn kéo tôi đi khắp học viện. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của các học viên khác.

Bất chợt em dừng lại ở vườn trường, ở đây không chỉ có chúng ta, mà có cả cô bạn bị mất ví và cô nàng đã tố giác tôi lấy cắp, cả những người đã từng đánh tôi nữa. Tôi bất chợt hoảng sợ, nỗi sợ dâng lên. Em rốt cuộc định làm gì tôi nữa Kim Jonghyun???

Giọt nước nóng ấm rơi xuống gò má. Cái gì đây? Khóc ư? Tôi còn gì để mất nữa chứ? Tại sao lúc bị phán quyết đuổi học, tôi không khóc? Tại sao lúc bị nghi oan lấy trộm, tôi không khóc? Tại sao tôi lại khóc ở đây? Trước mặt em_người mà tôi ghét nhất.




Tôi ngạc nhiên tột độ. Em_ Kim Jonghyun đang lau nước mắt cho tôi. Bằng đôi môi của em.

Ấm lắm, và sự ấm áp này làm tôi không thể cử động.

Lướt nhẹ môi từ giọt nước ở cằm đến mắt, em hôn nhẹ vào đôi mắt nhắm hờ của tôi.

-Đừng khóc nữa. Nhìn xấu lắm.

Tôi từ từ mở mắt, mặt cũng đỏ ửng, gật nhẹ đầu.

Em thả vòng tay đang ôm eo tôi ra, nhìn về phía hai cô gái và những người đứng đó_mặt vẫn đang ngạc nhiên vì hành động vừa rồi của em.

-Còn chờ gì nữa?- Em lên tiếng.

-J…Jonghyun oppa, em xin lỗi –Cô gái tố giác lên tiếng trước.

-Tôi có làm sao đâu mà xin lỗi tôi? Tôi bị đuổi học àh?- Em cười khinh bỉ

-Op…oppa àh…

Em nhếch mép, sự tức giận hiện rõ trên khuôn mặt đẹp. Tôi bỗng chốc lại thấy hoảng sợ thay cho cô gái kia.

Hai cô gái thấy vậy giật mình, nước mắt chảy ra. Miễn cưỡng chạy đến gần tôi. Quỳ xuống.

-Jinki, chúng tôi xin lỗi *hức* tha cho tôi *hức*…

Tôi lùi lại phía sau. Cái gì thế này???

-Tôi…Hai cô…làm gì thế?

Họ chưa kịp trả lời, em đã đi tới cạnh tôi, giật tờ giấy buộc đuổi học trên tay tôi, giơ ra trước mặt hai cô gái.

-Làm gì thì làm, hai cô bày trò thì đừng có bắt người khác gánh.

-Oppa, nếu vậy bọn em sẽ bị đuổi học mất- Cô gái kêu mất ví cãi cố.

-Tôi…- Em mỉm cười, ghé sát mặt vào họ-…không quan tâm.

Rồi em đứng lên và lại kéo tôi đi, gì nữa đây?



Em kéo tôi ra một góc khác của trường, và ở đây … chẳng có ai ngoại trừ hai chúng tôi.

Em bỏ tay tôi ra và quay lại, tay nâng cằm tôi lên.

-Hiền lành thật hay đang “giả nai” thế? *nhếch mép*

Tôi giật mình, em nói vậy là sao?

-Cậu…đang nói cái quái gì thế?

Em ghé sát mặt lại gần tôi, tay vẫn nâng cằm tôi lên, tay còn lại ôm chặt eo khiến tôi không còn đường chạy thoát.

-Lee Jinki, bị bắt nạt gần 3 năm rồi mà không có ý định phản kháng sao?

Tôi ngạc nhiên. “Ý định phản kháng” ư??? Có chứ, đương nhiên là có. Nhưng từ khi… từ khi tôi biết… mình để ý em…


Phải, nói cho thật rõ ràng thì tôi YÊU Jonghyun.

Một thằng “bị bắt nạt” yêu thằng “bắt nạt”.

Tôi không biết tại sao lại yêu, có thể là từ khi em … khóc trước mặt tôi.

Em khóc, vì sao tôi không biết, nhưng tôi đã ôm em lúc đó mà em không để ý.

Mà để ý làm sao được khi mà tôi đang hóa trang thành một chú hề để làm thêm chứ. Chắc em không biết đó là tôi phải không Jonghyun?




-Đang nghĩ linh tinh gì vậy?- Tiếng em mơn trớn bên tai, giật mình nhìn lại thì em đã ép tôi vào tường từ lúc nào rồi. Nơi đây là đâu?

-Jong…hyun, thả tôi…- Tôi lắp bắp, hơi thở em phả vào cổ làm tôi đỏ hết cả mặt.

-Vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.- Em thực sự hôn lên cổ tôi, chiếc áo khoác ngoài của tôi đang bị em kéo tuột xuống.

-Tôi…không biết. AH!!!- Tôi hét lên, đau quá. Sao lại cắn lên cổ tôi chứ?

-Vẫn chưa thực sự trả lời câu hỏi.- Em lạnh lùng, chiếc áo khoác ngoài đã bị ném xuống đất, tay em bắt đầu chạm vào khuy áo sơ mi của tôi.

-Tôi … không có ý định … phản kháng- Tôi yếu ớt nói.

Em từ từ rời khỏi cổ tôi, nhìn thẳng vào mắt với nụ cười khác lạ.

-Lee Jinki, với một “công tử” nhà giàu như anh, tôi không nghĩ anh là người yếu đuối vậy đâu.

Tôi giật mình.

Tại sao…em biết điều đó???

Chap 2

-C…Cậu đang nói cái gì vậy???- Tôi lắp bắp, không thể nào. Em sẽ không biết đâu, em chỉ đang xác định lại điều em nghe từ ai đó thôi. Chỉ vậy thôi.

Em lại cúi xuống cổ tôi, mơn trớn nó, tiếp tục công việc mà em đang làm dở dang, chiếc cúc áo thứ nhất của tôi đã bị bật tung ra. Và tôi vẫn hoàn toàn không thể cử động.

-Lee Jinki ah, vẫn còn cố giấu sao? Vậy chẳng phải là đang có ý định chống đối sao?- Dù không nhìn thấy mặt em, nhưng tôi biết: Em đang cười. Tay vẫn đang cố gắng mở chiếc cúc áo thứ hai.

-Jo…ng hyun, dừng lại đi- Tôi bắt đầu thở dốc khi chiếc cúc áo thứ hai bị bật mở, môi em di xuống ngực tôi, cắn nhẹ làn da ở đó.

-Sao, không thích àh?- Em ngửng lên, nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng của tôi. Cười đểu.

-K…hông…thíc…uhm…uh…

Không thể nói được một câu nào nữa.

Thực sự là như thế.

Em hôn tôi. EM ĐANG HÔN TÔI ĐẤY.

Tại sao em lại có thể hôn một con người mà em đã bắt nạt bao lâu nay chứ???

Tại sao em lại cướp mất nụ hôn đầu của tôi chứ???

Tôi không phủ nhận một điều rằng: Tôi yêu em.

Nhưng tôi không can tâm, nụ hôn này chẳng có một chút hạnh phúc nào.

Em hôn tôi một cách mạnh bạo, và nó làm tôi thấy nghẹt thở. Trong khi tay em xé rách cái áo sơ mi của tôi.

Tôi khẽ mở mắt, và nhìn thấy ánh mắt của em cũng đang nhìn tôi.

Nhưng ánh mắt đẹp đó tối đi, chứa chất đầy dục vọng.

Kim Jonghyun!!! làm ơn, buông tha tôi đi.


Dùng hết sức để đẩy em ra, tôi nhanh chóng nhặt cái áo khoác dưới đất, tóm chặt hai vạt áo sơ mi bị rách và chạy nhanh hết sức. Nước mắt rơi không ngừng.

Sợ hãi…

-Lee Jinki, chẳng phải hyung yêu tôi sao???- Giọng em vang lên, nhỏ nhẹ và bình thản. Không như tôi _ cực kỳ hoảng loạn.

Tôi khựng lại, tiếng em nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rất rõ.

Em…chẳng lẽ mọi thứ về tôi…em biết hết sao???

Kể cả những suy nghĩ tôi giữ kín trong lòng…

-Lee Jinki, là con trai duy nhất của Lee Jung, cũng là người sẽ thừa kế Tập đoàn J.A_ một trong những tập đoàn lớn nhất Châu Á. Đúng chứ???

-Đừng…nói…nữa…- Tôi gục xuống.

Giọng tôi khản đặc, nước mắt rơi càng lúc càng nhiều. Tôi ghét, ghét toàn bộ những thông tin “đáng quý” với hàng nghìn người khác. Nếu mọi người thích thì tôi nhường đó, có cho tôi cũng không lấy đâu, vì tôi ghét tất cả mọi thứ thuộc về nhà họ Lee. Ghét sự đối xử của gia đình đối với những người thấp kém hơn mình. Ghét cả những người làm trong nhà khi họ luôn giữ quy tắc, không khác gì robot do ông quản gia “điều khiển”. Ghét cả ánh mắt lạnh lẽo của ông bố nổi tiếng. Ghét cả nụ cười lạnh nhạt của bà mẹ chuộng hư danh. Ghét sự áp đặt của họ dành cho tôi. Ghét…

Khi người ta ghét sự cô đơn, là lúc người ta phải rời khỏi thế giới của chính họ.

Bỗng có một vòng tay ôm chặt lấy tôi, nhường cho tôi một chút ấm áp.

-Đã nói đừng khóc nữa mà.- Em khẽ trách móc, nhẹ nhàng quay người tôi lại, áp mặt tôi vào ngực em. Ôm chặt.

Tay tôi trong vô thức, nắm chặt lấy áo em. Em giống như cái phao cứu hộ của tôi vào lúc này vậy. Những tiếng nấc cứ bật ra, không dừng được.

Giống như một đứa trẻ con, càng được dỗ dành, lại càng khóc nhiều hơn.

Em chỉ im lặng và vỗ về tôi, bế tôi ra chiếc ghế đá gần đó. Đương nhiên, sao em lại phải ngồi đất mãi chứ.

Sự ấm áp ấy, cả cảm giác êm ái, cả hương thơm của bạc hà… tôi bỗng muốn ngủ. Trước khi chìm dần vào giấc ngủ trong vòng tay em, tôi nghe loáng thoáng…

-Jinki àh, cả đời này, anh là của tôi. Anh thuộc về tôi. Vợ tôi àh…


----------------------------

Nhà họ Kim.

-Alo, bác Jung ạ, cháu Jonghyun đây.

-…

-Vâng, cháu gọi cho bác vì chút chuyện thôi. Jinki hyung đang ở đây bác àh.

-…

-Hyung ấy không sao, chỉ đang ngủ một chút.

-…

-Cháu cũng nghĩ vậy, việc cưới xin đàng hoàng cháu không lo nữa. Bác và bố mẹ cháu cứ bàn bạc với nhau thoải mái đi ạ.

-…

-Bác àh, Jinki hyung PHẢI là của cháu. Cháu không thấy phiền gì hết. Với lại, hôn ước này không thể thay đổi nữa rồi.

-…

-Vâng, cháu chào bác.

Jonghyun dập máy, khẽ vuốt má con người ngủ say bên cạnh. Nhìn anh bên giờ, có sự mỏng manh, nhưng cũng có sự bình tĩnh và thoải mái. Sự mỏng manh tuy không nhiều giống như một cô gái, nhưng sự bình tĩnh và thoải mái thì cũng chẳng bằng một chàng trai.

“Nếu anh là con gái thì anh vẫn thuộc về tôi. Giới tính chẳng thay đổi được gì hết.”

Cậu khẽ chép miệng, nhớ lại thì cái tên này cứng đầu lắm.

Tại sao lại cứ thích làm khổ mình nhỉ???

Con của một gia đình danh giá lại … bỏ đi với lý do: Để sống cuộc sống bình thường.

Bị bắt nạt gần 3 năm mà không hề có ý định chống lại.

Cứ tiếp tục hiền lành trong sự ghen ghét của những người khác.

Giờ thì sốt cao, nằm bẹp ở đây. Chắc mấy hôm nữa cũng nghĩ học mà ở nhà trông tên ngơ này quá.


“Thật không ngờ mình suýt nữa làm chuyện đó với Jinki. Mình cũng chẳng biết tại sao nữa. Trước giờ từ chối biết bao cô gái mà còn chẳng có cảm giác gì, vậy mà…”

Vuốt nhẹ lên làn da ấm áp của anh, cậu khẽ trút ra một tiếng thở dài. Anh đẹp, đẹp lắm, một vẻ đẹp thánh thiện từ bên trong toát ra ngoài. Khi anh ngủ nhìn hiền đến lạ, mặc dù nhìn hơi…ngơ ngơ, nhưng vẫn đẹp. Mái tóc hơi dài xõa xuống trước trán, miệng khi ngủ hơi chu lên, nhìn giống như đang nũng nịu một ai đó vậy.

Chiếc cổ trắng ẩn hiện dưới lớp áo ngủ, nổi bật trên đó là dấu hôn của cậu khi cậu suýt làm điều đó với anh ở trường. Cậu nhếch mép cười tình khi anh khẽ cựa quậy, vùng da trắng như tuyết ở cổ hiện ra rõ ràng hơn.

Nếu kết hợp những điều trên thì…nói hẳn ra.



Anh. Thực sự rất quyến rũ.



-Nhìn như vậy mà sao lúc đến trường cứ thích làm rối tung mái tóc lên, ăn mặc thì luộm thuộm, nhìn không khác thằng ăn mày. Bảo sao người ta khinh- Cậu khẽ trách móc, nhảy hẳn lên giường ôm anh vào lòng. Nhẹ nhàng áp mặt anh vào ngực cậu, để anh cảm nhận được sự ấm áp cậu dành cho anh.

-Uhm…uh…Jong…

Cậu mỉm cười, hay thật đấy. Nãy giờ việc Jinki nói mơ không phải nhiều, nhưng lần nào cũng là tên cậu mới chết chứ. Rốt cuộc thì cậu đang làm gì anh trong giấc mơ nhỉ??? Bắt nạt giống như khi ở trường, hay là … rape (?!)

-Jonghyun…tôi…yêu…uh…

“Vậy là mơ đang tỏ tình với tôi àh??? Hay nhỉ???”

-Đừng rên rỉ nữa, ngủ ngoan đi. Không tôi rape anh thật đó.- Jonghyun cúi xuống, nói khẽ vào tai anh. Không ngờ anh cũng im thin thít, không nói mơ nữa..

“Ngoan nhỉ. Lee Jinki. Nếu anh mà ngoan vậy lúc đối mặt với tôi thì đã không phải nằm bẹp ở đây và bị bắt nạt liên tục vậy rồi.”

Chap 3.

Đầu tôi choáng váng, đôi mắt muốn mở ra nhưng không thể. Có lẽ vì đã nhắm mắt quá lâu.

Giờ là mấy giờ rồi nhỉ? Muộn học mất.

Mà mệt thế này, nghỉ một buổi có sao không nhỉ?

Thôi kệ, chắc gì mình đã được nhận lại, dù Jonghyun giúp nhưng cũng chẳng thay đổi được gì đâu.




Chiếc giường hôm nay êm đến lạ, ấm hơn nữa. Nhưng sao cái chăn nó … nặng vậy nhỉ???

Đưa tay sờ lên cái chăn. Àh không, không phải chăn. Nó giống một cái … gối, nhỏ nhưng mà hơi dài. Có lẽ giống một cánh tay đó.

Cánh tay àh…

Giường êm hơn bình thường…

Cánh tay…

Giường êm…
.
.
.


-Lee Jinki, đã dậy rồi thì đừng có nhắm mắt nữa. Và cũng làm ơn đừng bóp cánh tay tôi liên tục như thế.

Tôi mở choàng mắt và đứng bật dậy. Nhưng ngay lập tức lại ngã xuống, đầu tôi hơi choáng, với lại mắt vẫn chưa quen với ánh sáng nên vậy.

Em vòng tay qua eo tôi, kéo tôi lại kịp thời trước khi tôi … hiên ngang hôn đất.

Nhưng…

Tôi thà hôn đất còn hơn!!!

Bởi vì…






Giờ trước mặt tôi là hình ảnh một Kim Jonghyun … đểu cáng.

Chiếc áo ngủ chỉ cài độc khuy cuối, còn lại không cài để lộ ra thân hình rắn chắc.

Nhưng nó làm tôi…đỏ hết cả mặt.



-Lee Jinki, khi đỏ mặt nhìn anh dễ thương đó chứ.- Em nhếch mép cười tôi.

-Đ…đây là đâu??? Sao tôi ở đây???- Tôi quay mặt đi, hỏi thẳng vào vấn đề chính. Có đánh trống lảng để em không để ý đến sắc mặt tôi.

-Đây là nhà tôi, phòng tôi, trên giường của tôi. Còn anh…là vợ chưa cưới của tôi luôn.

Tôi trố mắt ra không tin vào mắt mình, em vừa nói cái gì thế???

-C…Cậu đang đùa àh??? Sao tôi lại ở nhà cậu??? Sao tôi lại phải lấy cậu chứ???

Em quan sát sắc mặt tôi và phì cười, sau đó lại trở nên nghiêm túc.

-Lee Jinki àh, anh không nhớ gì sao???- Em khẽ bĩu môi, ra vẻ giận dỗi.

-Nhớ gì???- Tôi nói tỉnh bơ, nhìn em…đáng yêu quá!!! Một chú cún đáng yêu!!! (?!)

-Jinki àh~~~ Hôm qua tôi nhỡ tay làm anh đau một chút, nhưng không sao, anh thích điều đó, phải không Jinki???- Em tiếp tục nói, vẻ mặt giận dỗi vẫn hiện lên, và giờ nó lại có chút…giả tạo.

-Đau gì??? Tôi áh??? Ở trường ấy hả???

-Không, ở trường là trước đó.- Rồi em nhếch mép, tiến lại sát tai tôi- Còn về sau, thì “chuyện đó” diễn ra ngay tại đây.

-“Chuyện đó” là chuyện gì???- Mặt tôi đỏ bừng vì hơi thở của em quá gần, nhưng tôi vẫn tò mò nên hỏi cho rõ. Tôi chẳng nhớ gì hết.

Em ngay lập tức đè tôi xuống, và hôn lên cổ tôi. Tôi mở to mắt ngạc nhiên không thốt được lời nào.

-Jinki àh, tôi giận đấy. Hôm qua chẳng phải chúng ta…- Môi em kéo lê đến tai tôi- …làm “chuyện đó” sao???


Tôi bất động, không nói được lời nào.

“Chuyện đó” là chuyện gì thì tôi cũng đã hiểu.

Nhưng…

-MO???- Tôi gần như hét lên.

-Yeobo àh~~~

Tôi cúi gằm mặt, không nói một câu nào nữa.

-------------------------------

- C…Cậu đang đùa àh??? Sao tôi lại ở nhà cậu??? Sao tôi lại phải lấy cậu chứ???

Tôi phì cười, nhìn anh mở to đôi mắt ra, nhìn đáng yêu thật đấy.

Nhìn lại một lần nữa. Bỗng một ý tưởng hiện ra trong đầu.

“Trêu Jinki một chút thì không hiểu anh ta sẽ phản ứng thế nào nhỉ???”

-Lee Jinki àh, anh không nhớ gì sao???- Tôi làm vẻ mặt giận dỗi, gì chứ đã học ở trường âm nhạc đào tạo ca sĩ thì đương nhiên cũng dạy một chút về diễn xuất rồi.

-Nhớ gì???-Anh nói tỉnh bơ.

Nhìn cái mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra kia làm tôi phát điên. Được, phải “tăng” cường độ “chém gió” thôi.

-Jinki àh~~~ Hôm qua tôi nhỡ tay làm anh đau một chút, nhưng không sao, anh thích điều đó, phải không Jinki???- Tôi nói với giọng nói dễ thương, nhìn chăm chú vào biểu hiện của anh.

Đừng bảo anh không có tí cảm xúc nào.

-Đau gì??? Tôi áh??? Ở trường ấy hả???

Đáp lại tôi là một loạt câu hỏi xuất hiện cùng một lúc. Chán quá, tên này đúng là …ba ngơ mà.

-Không, ở trường là trước đó.- Tôi làm vẻ mặt “bí mật”, tiến lại gần Jinki, anh không đỏ mặt tôi không phải người. (?!)- Còn về sau, thì “chuyện đó” diễn ra ngay tại đây.

-“Chuyện đó” là chuyện gì???- Quả nhiên, mặt tên ngơ đó cuối cùng cũng đỏ tưng bừng.

Nở một nụ cười “đắc thắng”, tôi đè nghiến hắn xuống giường, hôn lên cái cổ trắng nõn của hắn, nhìn vào dấu hôn đang mờ đi, bỗng tôi lại muốn đóng nó đậm thêm. Mùi hương sữa thơm cứ luẩn quẩn quanh tôi…

Không được, tập trung lại nào, Kim Jonghyun.

Lee Jinki. Anh rất quyến rũ, biết không???

-Jinki àh, tôi giận đấy. Hôm qua chẳng phải chúng ta…- Môi tôi kéo lê từ cổ đến tai anh- …làm “chuyện đó” sao???

-MO???- Anh hét lên.

Tôi mỉm cười, nhìn đôi mắt đó đáng yêu ghê.

-Yeobo àh~~~- Tôi cố tình kéo dài giọng, trêu anh.

Anh từ từ cúi gằm mặt xuống.

----------------------------

*hức*

*hức* *hức*

*hức* *hức* *hức*





-Oaoaoaoaoaoa…- Jinki gào lên, không hề biết một ánh mắt trố ra nhìn anh.

“T…Tôi…không nghĩ là…anh… tại sao…khóc…aishhhh…”

-Bình tĩnh lại nào Jinki.- Jonghyun lại gần kéo Jinki vào lòng cố vỗ về.

-*hức* L…Lần đầu…của tôi… *hức*…đó…*hức*. Cậu …*hức* quá đáng…- Jinki vừa nói vừa nấc, đấm vào ngực Jonghyun, không ngừng kêu khóc.

-Thôi nào, Jinki. Ngoan ngoãn chút đi.- Jonghyun ngán ngẩm.

-*hức* Cậu cướp …*hức* nụ hôn…*hức*… đầu…của tôi, tôi không …*hức*…nói gì thì thôi…*hức*- Jinki vẫn tiếp tục nức nở, vừa khóc vừa nói linh tinh, tay đấm vào ngực cậu càng lúc càng mạnh hơn. Làm ai đó sôi máu.

Jonghyun nắm chặt lấy hai tay đang dám đấm vào ngực cậu của Jinki, kéo ra đằng sau và giữ nó bằng một tay. Tay còn lại cậu di đến cổ, đẩy mạnh anh xuống giường.

-AH!!!- Anh kêu lên, cổ anh đau quá.

Jonghyun chống mạnh hai tay lên vai của anh, kìm hãm anh lại bằng một nụ hôn mãnh liệt.

Jinki ngạc nhiên, bất động trong phút chốc, và…đáp trả cậu.

Nụ hôn dần dần trở nên nhẹ nhàng hơn, tay của Jonghyun vô thức choàng ra sau Jinki, đẩy nụ hôn vào sâu hơn. Chỉ sâu hơn thôi, nhưng vẫn nhẹ nhàng, ngọt ngào. Mắt cậu khẽ mở, nhìn con người bên dưới đang nhắm hờ mắt và đáp trả cậu…

Anh thật đẹp.

Tay của Jinki cũng vô thức choàng qua cổ Jonghyun, ôm thật chặt.

Rời nhau ra khi dưỡng khí của cả hai đều cạn kiệt, chỉ nhìn nhau trong im lặng.

-Anh đẹp lắm, biết không Jinki ?- Jonghyun lên tiếng, phá vỡ bầu không khí. Ánh mắt của Jinki thay đổi, nó ánh lên sự ngạc nhiên và có phần…vui vẻ.

-Thật sao???

Jonghyun khẽ gật đầu, lưỡi cậu liếm sạch nước mắt trên mặt anh, rồi tìm đến môi anh, tiếp tục nụ hôn còn dang dở.

-Jinki àh, tôi đùa đó…hôm qua anh ngủ li bì mà…- Jonghyun thì thầm trong nụ hôn, bất giác miệng Jinki nở một nụ cười_trong sáng và thánh thiện.

Vẻ đẹp trong sáng này của anh, tôi không muốn đánh mất nó, Jinki àh…

Đầu anh tựa nhẹ lên vai cậu, nhắm mắt lại. Mệt quá.

-Đang ốm mà đánh người ta đau vậy sao?- Jonghyun trêu.

-Ủa, thế tôi đang ốm àh?- Jinki hỏi thẳng, khuôn mặt quyến rũ chuyển sang khuôn mặt siêu…ba ngơ.

-Thế anh không tự nhận thấy mình nóng như lò lửa àh?- Jonghyun hỏi ngược lại.

-Uhm- Anh gật nhẹ đầu.

“Sao lại có một tên ngốc thế này hả trời?”

Jonghyun nhấc bổng anh lên, để anh nằm hẳn lên giường. Kéo chăn đắp lại cho anh, cậu khẽ nói:

-Nằm yên ở đó đi, tôi sẽ lấy cháo và thuốc cho anh. Tôi cũng xin phép nhà trường cho anh nghỉ rồi. Vậy nên đừng lo lắng gì hết.

-Trường nhận lại tôi hả? Không đuổi tôi nữa sao?- Anh nói bình tĩnh.

-Nhờ công tôi đó- Jonghyun hất mặt, làm Jinki lè lưỡi bĩu môi.

-Gớm.

Jong đi ra cửa, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu ngoảnh đầu lại.

-Lee Jinki, tôi thừa nhận là tôi nói đùa việc tôi làm “chuyện đó” với anh. Nhưng không hề đùa chuyện anh sẽ lấy tôi đâu.

-Cái gì cơ???- Anh bật dậy như cái lò xo.

-Hôn ước đặt trên bàn đó, người thừa kế nhà họ Lee như anh phải chấp nhận là lẽ thường tình thôi. Hai nhà Kim – Lee sẽ gặp nhau để chọn ngày lành vào 2 hôm nữa. Anh cứ chuẩn bị tinh thần đi là vừa.

Nói rồi cậu bước ra ngoài, không hề biết con người đằng sau cánh cửa lại rơi nước mắt.

“Lại là nhà họ Lee, các người ép tôi chưa đủ sao???”

Chap 4

Sáng hôm sau.

-Ki Bum hyung !!! Đói!!!- Jonghyun ngồi xuống bàn ăn, nũng nịu nói.

-Xong rồi, cậu đợi tôi một chút.- Ki Bum trả lời, mắt vẫn không thèm nhìn Jonghyun.

-Cậu đang hành chồng tôi đó hả cậu chủ Jong???- Changmin từ đâu nhảy vào, lên mặt hất hàm với Jonghyun.

-Aida, Changmin hyung, hai người cưới nhau từ khi nào vậy ta??? Không mời em hả???-
Jonghyun hỏi đểu.

-Rồi sẽ đến lúc đó thôi.- Changmin nói và ôm eo Ki Bum, mỉm cười ngọt.

-Cậu chủ Shim, làm ơn bỏ tay ra.- Ki Bum nói một cách lịch sự, tay vẫn múc cháo sang bát, nói không chút cảm xúc.

-Không thích~~~- Changmin nũng nịu.

-Cậu Shim Changmin, xin hãy tự trọng.- Ki Bum lạnh lùng gỡ nhẹ tay Changmin ra, bê bát cháo lên cái khay đã chuẩn bị sẵn.- Cậu Jonghyun, cháo và thuốc này cho cậu Jinki. Bữa sáng của cậu ở bên cạnh gồm bánh ngọt Pháp và cốc café sữa Hà Lan. Tôi xin phép.- Ki Bum cúi đầu, rời khỏi phòng bếp.

-Đáng ghét Kim Ki Bum- Changmin khẽ càu nhàu. Nhưng ngay sau đó lại mỉm cười.

Jonghyun biết, Ki Bum càng làm thế, Changmin càng hứng thú, và sẽ làm mọi cách để Ki Bum thuộc về anh ta.

Shim Changmin là thiên tài mà. Và đồng thời…

…Cũng là một con người đáng sợ.



-Changmin hyung, sao ghét em???- Key từ đâu nhảy ra.

-Đã bảo cậu hoặc Ki Bum hyung đổi tên cho đỡ nhầm mà.- Jonghyun nói nhẹ tênh.

-Thì cậu cứ gọi tôi là Key đi. Tên họ đầy đủ là Almightly Key- Key hất mặt

-Thấy ghê cái tên này quá.- Jonghyun lè lưỡi

-Vừa rồi hyung không nói ghét em đâu, yên tâm.- Changmin gập cái điện thoại lại, xoa đầu Key, rồi rời khỏi đó.- Hyung có việc, xin lỗi.

Changmin chợt dừng lại, hơi ngoảnh đầu về phía sau, khẽ mỉm cười. Cậu biết có người đang nhìn cậu mà. Chẳng phải “đồ chơi” đó cũng đã và đang để ý cậu sao?

-Kim Ki Bum, tôi tạm tha cho anh, hôm nay tôi bận rồi.- Nói rồi Changmin đi thẳng.


“Shim Changmin, cậu rốt cuộc muốn bám tôi đến khi nào? Trêu đùa tôi hấp dẫn cậu đến vậy àh???”


-Changmin hyung đi đâu nhỉ???- Key khẽ thắc mắc.

-Chắc tổ chức gọi chứ gì???- Jonghyun nói như không, nhấc cái khay cháo lên.

-Đi đâu đó, bỏ tôi ở đây một mình àh???- Key chạy theo.

-Mang cháo cho vợ.

-MO???- Key hỏi, vẻ ngạc nhiên.

-Mang cháo cho vợ.- Jonghyun nhắc lại.

-Jinki hyung đang ở đây àh???- Key hỏi vẻ thích thú.

-Đang ở trên phòng, nhưng bây giờ cậu không được vào, đợi lúc khác đi.- Jonghyun nói phũ phàng.

-Tại sao chứ???- Key vùng vằng.

-Vì anh ấy mới ngủ dậy. Và với tôi, đó là hình ảnh duy nhất CHỈ TÔI được nhìn thấy, vậy thôi.- Nói rồi Jonghyun đi thẳng, mặc kệ con người phụng phịu phía sau.



“Đáng ghét, Changmin hyung đáng ghét, Jonghyun cũng đáng ghét luôn. Có Jinki hyung ở đây mà không cho tôi gặp. Tôi sẽ cho mấy người biết tay, xem mấy người dỗ Taemin như thế nào nếu nó khóc um lên nhá, tôi phá Minho cho xem.”


----------------------

Jonghyun bước vào phòng, nhìn cảnh bên trong đó và thở dài.

“Đừng bảo anh lại cố ngủ nhá.”

-Yah!!! Lee Jinki, dậy mau.- Jonghyun sau khi đặt cái khay xuống bàn bên cạnh, quay sang đạp đạp lên cái “đống lù lù” giữa giường.

Cái “đống lù lù” đó khẽ đụng đậy, tay vò rối mái tóc nâu mượt.

-Cho ngủ chút đi mà…

-Không! Dậy ngay, anh không định đi học hay sao?-Jonghyun kéo tung đống chăn ra khỏi người “con sâu” đang “đóng kén” trên giường, khẽ nuốt nước bọt.

“Chết tiệt, Lee Jinki, khi ngủ quần áo xộc xệch thế này àh??? Anh là loại người gì vậy?”

-Cứ nói tôi ốm là được mà Jjong…

-Không được, anh vừa thoát được khỏi cái “án đuổi học” đấy, đi hôm nay thôi, mai nghỉ rồi. Với lại tuyệt đối không được gọi tôi như thế.- Jonghyun kéo Jinki ngồi dậy, chỉnh lại quần áo cho anh ta (?!?), ấn vào phòng tắm.

-Sao ngày mai lại nghỉ vậy Jjong???- Jinki vừa thay đồ vừa hỏi.

-Ngày mai hai nhà gặp nhau mà, tôi nói với anh rồi còn gì. Với lại đã bảo là không được gọi thế mà!!!- Jonghyun gắt lên, đầu bốc khói (?!)

“Thế rốt cuộc ngày mai lại phải gặp appa hả? Điên mất. Hai năm rồi không gặp nhau, rốt cuộc phải nói gì nhỉ?”

Jinki thở dài, gặp appa khác nào gặp búp bê gỗ đâu.

-------------------------------

Jinki bước ra ngoài, và Jonghyun (lại) thở dài:

-Này, rốt cuộc anh vẫn muốn đến trường trong cái bộ dạng đó àh? Nhìn có khác thằng ăn mày không?

-Nhưng tôi quen rồi.- Jinki mở to mắt ra, trả lời một cách ngây thơ cụ.

-Điên!

Jonghyun càu nhàu, kéo Jinki lại giường và chải lại mái tóc của anh. Cái mái tóc bị anh cố tình làm rối tung lên dần gọn gàng trở lại. Và điều này làm Jonghyun …

“Thằng nào dám đụng đến anh, tôi sẽ cho nó không còn răng ăn cháo. Anh là của tôi cơ mà.”

-Lee Jinki, hôm nay anh sẽ ngồi cạnh tôi, OK???- Bế (?!) anh ra chỗ bàn, đặt tô cháo nóng hổi trước mặt anh, bắt anh ăn nó. Jinki bất đắc dĩ đưa một thìa cháo lên miệng.

-Tại sao?- Ngạc nhiên vì bát cháo khá ngon, anh hỏi bật lại khi miệng vẫn ngậm thìa cháo.

-Anh là trẻ con sao? Ngậm vậy cháo dính ra mép đó.

Lại gần anh, lau cho anh bằng lưỡi (>”< ~~~ ), thỏa mãn nhìn khuôn mặt ai đó đỏ dần, ghé sát miệng vào tai anh. Khẽ mỉm cười.

-Chính vì lý do này đấy, yeobo àh~~~



Chap 5


Jinki đang tức giận. Rất tức giận.

Kim Jonghyun, em thật đáng ghét!!!


-------Flash back-------



-Chính vì lý do này đấy, yeobo àh~~~



-------End flash back-------


Lý do??? Lý do gì ???

Chẳng khác nào nói vì tôi ngậm thìa cháo mà phải ngồi cạnh em. (?!?!?!)

Hay em đang có ý nói tôi trẻ con? Này nhá, tính tình trẻ con thì sống lâu được nên tôi mới thế chứ bộ (?!)

Hay em muốn tôi thường xuyên bị sốt hả??? Nói cho em biết, tại ở cạnh em nên tôi mới sốt nhá. Chẳng hiểu sao mấy lúc ấy thân nhiệt lại tăng theo cấp số nhân. ( )



Chưa hết đâu.




Thế rốt cuộc đến trường tôi sẽ bị “bắn tỉa” bao nhiêu lần nếu các cô gái trong trường biết em sẽ lấy tôi???

Em thì không sao nhưng số người thù ghét tôi sẽ tăng vọt vì em đấy. Biết chưa???

Aishhhh… Sao số tôi khổ thế không biết??? (Khổ thì đừng yêu )



---------------End Jinki’s POV-----------------


-Yah!!! Lee Jinki, rốt cuộc anh định ngồi đó đến khi nào? Muộn học bây giờ! –Jonghyun gắt ầm lên, cái tên ngơ đó vẫn ngồi như con phỗng trên giường, thở dài liên tục. Bộ không muốn đi học nữa hả???

-Lee Jinki!!! Có nghe tôi nói gì không đấy???

*Vẫn tiếp tục trơ ra như đá*

Jonghyun thở dài, tên này chưa biết sợ là gì thì phải? Bị bắt nạt 3 năm, giờ bỗng nhiên được chiều chộng thì đâm ra hư hỏng thế này àh? Chắc cưới xong phải dạy dỗ lại tên ngơ này quá.

“Lee Jinki, rồi anh sẽ thấy bị phạt thì đau như thế nào??? Yên tâm đi, bé con (?!)”

Cúi sát xuống tai anh, nói bằng giọng…điệu chảy nước. >”<

-Jinki àh, đi học thôi. Hay anh muốn ngồi trên giường mãi thế này.

*Vẫn không có chút phản ứng*

Đẩy mạnh anh xuống giường và nằm đè lên anh, Jonghyun nở nụ cười mà con dê gọi bằng cụ (?!)

-Anh đang trêu tôi đấy àh? Thử thách sự kiên nhẫn của tôi? Hay anh muốn…

Jonghyun bỏ lửng câu nói, liếm tai của Jinki làm anh rụt người lại vì nhột.

-Đ…Đi học…Tôi muốn đi học…-Jinki rụt rè đáp lại Jonghyun, tay đẩy cậu ra thì rốt cuộc lại bị cậu nằm lấy, kéo mạnh lên.

*chụt*

-Đi học thôi, yeobo àh~~~- Jonghyun vừa nói vừa kéo Jinki đi, không ngừng cười thầm vì cái mặt của anh bây giờ làm quả gấc còn phải cúi đầu chào thua.





-------------Jonghyun’s POV------------


Quả nhiên, tại tên ngơ đó mà chúng tôi đi trễ, 5 phút.

May mà có lý do chính đáng do nhà trường tự đề ra (?!?) nên không bị phạt.


“Nhà nào có thế lực học trường này may thật đấy”


Cô giáo còn chưa vào lớp, nên cái lớp giờ không khác gì cái chợ vỡ.

Đột nhiên cả lớp ngưng bặt khi thấy chúng tôi.

Nhìn lại thì mới nhớ, lúc nãy nhà trường suýt chút nữa là bắt phạt Jinki. Cũng phải, cả cái trường này đâu có biết nhà anh chàng như thế nào đâu, tên ngơ giấu kín quá. Thế nên ngay sau đó tôi nắm tay anh, nói rằng chúng tôi đi cùng nhau, nếu phạt thì phạt cả hai luôn. Vậy nên tên ngơ được tha bổng.

Ai ngờ cảm giác ấm áp tràn vào, tôi cảm thấy…uhm…thích khi nắm tay anh như thế này, vì nó ấm lắm, như chủ của nó vậy. Không khác cái lò sưởi.

Giờ quên béng không rút tay ra, cứ tiếp tục tay trong tay mà đi vào lớp.

Quay lại nhìn thì mặt tên ngơ đó gần như nổ tung luôn rồi. Nhìn yêu quá. >”<

Àh quên nói, Jonghyun thiếu gia đây luôn ngồi một mình. Vậy nên tôi kéo anh ngồi xuống bên cạnh tôi, trong ánh mắt ngỡ ngàng, tiếng khóc nấc của một vài cô nàng nào đó, tôi không quan tâm.

Áp tay lên hai má anh, cố làm cho nó nguội bớt. Rốt cuộc hình như còn nóng hơn.

Đành ngậm ngùi đặt tay xuống, khẽ mỉm cười, anh đang phồng mồm ra kìa. ÔI~~~

Nhìn xung quanh, tôi biết ngay mà. Có mấy thằng đang chảy nước miếng kìa, tôi khẽ lườm chúng, nhưng đáp trả lại cái lườm của tôi vẫn là mấy cái mặt hiện rõ chữ thèm khát đánh thẳng vào Jinki. Chẳng lẽ tôi phải “đánh dấu chủ quyền” trước mặt chúng nó thì chúng nó mới ngừng lại àh ???


Lee Jinki!!! Dẫm nát cái quyến rũ chết tiệt của anh đi!!!


----------End Jonghyun’s POV----------


Jinki khẽ giật mình vì bỗng nhiên bàn tay bị giữ chặt bởi ai-đó, quay sang nhìn thì thấy cậu nghiến răng kèn kẹt, mắt trừng trừng nhìn lên bảng, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

 Đang giận => Đừng có đụng vào nếu muốn sống.


“Nhìn em đáng sợ quá Jjong…”


Cô bước vào lớp, cả lớp trở về trật tự của nó. Đột nhiên cô nhìn quanh, miệng hỏi.

-Jinki đâu rồi?

Cả lớp nhìn về phía anh, từ đó cô giáo cũng xác định được vị trí chỗ ngồi mới của Jinki. Khẽ ngạc nhiên vì vẻ bề ngoài của anh hôm nay, cuối cùng cô cũng lên tiếng.

-Sao em lại ngồi đó? Về chỗ ngay!!! Nếu muốn đổi phải xin phép cô chứ!!!- Cô khẽ gắt lên.

-D…Dạ, em xin lỗi- Jinki cuống lên, cầm cặp sách đứng dậy.

“Tôi đã bảo rồi mà, cô sẽ không cho đâu. Tôi lại bị mắng vì em nữa. Em không biết cả cô giáo cũng để ý em hả???”

Jonghyun giữ chặt tay Jinki lại, không cho đi, trong ánh mắt ngỡ ngàng của cô giáo, Jinki và mọi người.

-Vậy em xin phép cô, cho Jinki hyung ngồi đây. –Jonghyun lên tiếng, tay vẫn nắm chặt cổ tay của Jinki.

-Tại sao? –Cô hỏi luôn khi nghe câu xin phép của Jonghyun, mặt không có chút biến đổi, chắc vì ngạc nhiên quá.

-Vì anh ấy sẽ cướ…uhm…-Chưa kịp nói hết, Jinki đã lấy tay chặn lời nói của Jonghyun, lắc mạnh đầu.

Jonghyun khẽ thở dài, nhượng bộ một lần vậy.

-Anh ấy là học sinh đứng thứ hai trong trường, em muốn ngồi cạnh để nâng cao năng lực bản thân. Lý do vậy được chứ cô?

Cô giáo lưỡng lự, trước giờ Jonghyun luôn bắt nạt Jinki, Jinki vì thế luôn tự động tránh xa Jonghyun. Giờ bỗng nhiên…

-Cô không cho cũng được, em sẽ xin phép hiệu trưởng vậy.- Jonghyun tung ra câu cuối cùng, buông tay ra.

-Thôi được rồi, Jinki, em ngồi đó vậy. Mà nhân tiện, tôi cũng xin lỗi em Jinki vì sự việc hôm qua, tôi đã không tin em.- Cô giáo nói với nụ cười hiền –Giờ chúng ta bắt đầu bài luyện âm số …

----------Jinki’s POV-------------

Cả tiết học tôi không thể tập trung vào bài. Mà xét ra thì đó cũng là lẽ dĩ nhiên.

Thử hỏi mọi người có học được không khi ngay bên cạnh mình có một quả BOM NỔ CHẬM ??!

Nhỡ đột nhiên nó nổ thì sao???

Tôi chưa muốn chết đâu, vậy nên cứ ngồi yên để mặc “quả bom” muốn làm gì thì làm.

Thỉnh thoảng ngồi nghiến răng, xong tự nhiên quay qua lườm tôi. Lúc thì tự nhiên bóp chặt tay người ta, đau muốn chết, gân xanh cứ nổi lên, mà mặt thì chẳng có chút biểu cảm. Đã thế chẳng hiểu sát khí từ đâu ra cứ vây quanh tôi.

Kiểu này tôi tổn thọ quá, chết sớm chắc luôn. Aish…



Mà sáng nay tôi đâu có làm gì, chỉ có mỗi việc ngồi trơ ra như đá để em gọi rát cổ bỏng họng. Nhưng em cũng đã cười rồi,…uhm…hôn rồi. Coi như xong rồi còn gì nữa. Giờ tự nhiên thế, đúng thật là…

Bỗng dưng muốn chết!!!



Cưới em xong thì chắc tôi chết thật luôn nếu em cứ tiếp tục như thế này quá.

----------End Jinki’s POV-----------





Chap 6


---------Jinki’s POV----------

Jonghyun đang ở phòng hiệu trưởng, đơn giản là vì thầy ấy gọi, vì việc gì thì không biết và tôi cũng không quan tâm.

Tôi chăm chú vào bài tập của mình, vì hôm nay khi có em ở bên cạnh tôi đã không thể tập trung. Hơn nữa, tôi nghĩ mình cũng nên giữ vững vị trí thứ 2 của trường.

Một bàn tay đập mạnh lên vở tôi, giống như một dạng thu hút sự chú ý. Và theo phản xạ, thì tôi ngẩng lên.


-Rốt cuộc mày đã làm gì Jonghyun? –Một cô gái đứng trước mặt, buông ra câu nói khi mặt đỏ bừng (vì tức), tay vuốt nhẹ cằm tôi khiến tôi rụt người lại theo phản xạ vì cảm giác nhồn nhột.


Àh, cô gái này là hoa khôi của trường, thường được cả trường gán với Jonghyun. Vì cô ấy hay đi theo Jjong và hai người cũng rất đẹp đôi.

Đẹp đôi… Chính tôi cũng đã từng nghĩ họ yêu nhau mà.

Ngay cả khi tôi đứng cạnh em, tôi chắc chắn chúng tôi không đẹp đôi hai người đâu


-Làm gì là làm gì?- Tôi nói tỉnh bơ, mặt nghiêng nhẹ để tránh sự đụng chạm của cô gái.


Bất chợt cô gái nắm lấy cổ áo tôi, dí sát mặt vào mặt tôi.


-Tránh xa Jonghyun ra nếu mày muốn sống, JONGHYUN LÀ CỦA TAO.- Cô gái hét thẳng vào mặt tôi. Điếc hết cả tai.

-Tôi không phải của cô, và yêu cầu cô bỏ tay ra khỏi Jinki của tôi. –Một tiếng nói vang lên làm cô gái và cả tôi giật mình. Sau đó vài tích tắc, em đã ôm chặt tôi từ lúc nào.


Có cái gì đó làm tôi cười, nụ cười mỉm bất chợt nở ra khi đó. Chẳng lẽ là niềm vui? Hay là hạnh phúc?


-T…ại sao? Anh ghét tên này mà Jonghyunie~~~ -Hơi ngạc nhiên vì hành động bất ngờ của Jonghyun dành cho Jinki, cô gái lên tiếng hỏi.

-Vì tôi và Jinki…uh… -Một lần nữa, không để em nói hết câu, tôi đã chặn nó lại.


Tôi không thể để cả trường biết tôi và em sẽ kết hôn được, chúng tôi còn đang đi học. Với lại, nếu sau này em trở thành ca sĩ thật thì việc này sẽ ngăn cản điều đó.

Tôi thì không biết có được làm ca sĩ không, vì tôi không dũng cảm như em, đứng trên sân khấu tôi đã không hát được một câu nào. Trong khi em lại rất tự tin khoe giọng hát cao và khỏe của mình.

Tôi nhìn em và lắc mạnh đầu, tôi không muốn cho họ biết, đơn giản có thể nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em.


Em thở mạnh một tiếng trước khi đẩy mạnh tôi ra khỏi lòng em, gục xuống bàn.

Em lại giận nữa rồi…


------------End Jinki’s POV-----------

.
.
.


Ngồi trên xe ô tô, bật điều hòa ở nhiệt độ khá thấp, vậy mà cả tài xế lẫn Jinki đều vã mồ hôi ra như tắm.

Ai cũng sẽ như vậy thôi, nếu như trong xe ngập tràn sát khí.

Trong lúc xe chạy không ai nói một câu. Jonghyun thì nhìn ra ngoài cửa sổ, không hé răng nói một từ nào, tay nắm chặt, gân xanh nổi lên.

Sợ quá!!!

.
.
.

-Cậu Jonghyun, cậu Jinki –Ki Bum đứng đón ở cửa, cúi chào lễ phép.

Jonghyun đi qua không nói gì, lên phòng đóng mạnh cánh cửa, giống như để cho Jinki biết: ta-đây-đang-giận

*Rầm*

Jinki nhìn theo, khẽ lắc đầu. Chán quá, rốt cuộc anh và cậu ai đúng ai sai nhỉ???

Ki Bum quay sát kĩ biểu cảm trên khuôn mặt Jinki, và anh nghĩ mình nên mời Jinki uống trà.


-Cậu Jinki, dùng chút trà chứ? –Ki Bum lễ phép hỏi, tay hướng về phía nhà bếp.



Jinki lưỡng lự, nhưng cũng gật đầu, giờ mà lên trên phòng thì khác nào tự sát.



-Cậu và cậu Jonghyun có chuyện gì sao? –Ki Bum vừa pha trà, vừa hỏi Jinki.

-Haizzzz… -Jinki vò đầu, làm đôi mắt Ki Bum có chút thay đổi, nó ngạc nhiên. Và môi Ki Bum khẽ ở một nụ cười.


“Bảo sao cậu Jonghyun giữ kĩ ngay từ khi biết tin, dễ thương thật.”



-Rốt cuộc là có chuyện gì đau đầu sao cậu Jinki? –Ki Bum đặt chén trà trước Jinki, miệng vẫn cố hỏi.


Tự nhiên Jinki quay ngoắt ra phía Ki Bum, mắt nhìn thẳng vào anh, làm Ki Bum giật mình, suýt chút nữa làm đổ cả ấm trà.


-Ki Bum àh, nếu… Giả dụ như anh có một hôn ước, và người lấy anh là người anh yêu. Anh sẽ công khai chuyện đó cho cả thế giới này biết không? Trong khi người anh yêu và cả anh vẫn còn đi học. Đồng thời anh là người bị cả cái trường này ghét, trong khi đó người kia lại là đại ca của trường. Và đó là người thường xuyên bắt nạt anh.


Nói xong ngay lập tức Jinki thở hồng hộc, không để ý có một con người đang cố sắp xếp lại dữ liệu để còn đưa ra câu trả lời. Nhưng rốt cuộc, dù IQ có cao đến đâu, Ki Bum cũng thể trả lời câu hỏi.


“Cái đống dữ liệu này lùng bùng quá…”


-Nếu theo tính cách của Jonghyun, thì chắc chắn nó sẽ muốn công khai, còn theo những người biết suy nghĩ kĩ một chút, thì tốt hơn hết là đừng có làm thế. –Một tiếng nói vang lên làm Ki Bum giật mình.


“Giờ này đã về rồi cơ àh, tôi tưởng phải muộn hơn chứ.”


Quay người ra đằng sau, cúi người lễ phép. Khẽ buông ra một tiếng thở dài.


-Cậu chủ Shim.

-Bummie~~~ -Changmin chẳng kịp chờ cho Ki Bum đứng thẳng lên, đã kéo anh lên và ôm chầm lấy, giọng nói vừa có chút dễ thương, vừa có chút ngọt ngào.

-Cậu Changmin… -Khó khăn cho việc gỡ tay Changmin ra, cậu ôm chặt quá. Với lại có cậu Jinki ở đây, như vậy thật bất tiện.

-Uhm…em nghĩ là em sẽ lên nói chuyện với Jonghyun một chút, hai người… -Jinki nói đến đó thì đỏ bừng mặt, chạy thẳng lên phòng không ngoảnh lại.


Ki Bum thở dài, nhìn Changmin mỉm cười đắc thắng, tay bỏ anh ra và khẽ liếm môi.


-Ki Bum àh, nhìn cậu bé ấy đáng yêu ghê ha.

-Shim Changmin, cậu thích trêu đùa tôi đến mức này àh? Chẳng phải tôi đã bảo tôi không thích cậu bám tôi như vậy rồi mà? –Nhìn kĩ xung quanh để chắc chắn không còn ai ở lại, “Quản gia lễ phép” Kim Ki Bum tự cho phép mình nói trống không với cậu chủ.

-Ki Bummie, đúng là anh có nói thế… -Changmin khẽ mỉm cười, không có ai dám nói thẳng tên họ cậu ra như thế này, ngoại trừ “con mồi”. Thú vị thật -… Nhưng tôi đâu có nói là tôi sẽ buông tha cho anh, phải không?


Changmin lại gần, vuốt nhẹ má con người lùn hơn cậu hẳn một cái đầu. Khẽ mỉm cười khi người đó nhìn trân trân vào cậu. Cúi sát xuống tai anh, cậu thì thầm.


-Bummie, cả đời này anh là của tôi. Cho dù anh có cố kháng cự, thì anh vẫn phải là nô lệ của tôi. Mãi mãi. –Nâng cằm anh lên, cậu đặt lên đôi môi đỏ đó một nụ hôn mạnh mẽ. Làm ai kia giật bắn mình, cố đẩy cậu ra nhưng không thể.


Nụ hôn này 100% là cưỡng ép.

Nhưng Ki Bum cũng nhanh chóng buông xuôi, cậu khỏe hơn anh, rất rất nhiều.

Cách cậu hôn anh, khám phá khuôn miệng anh, đủ để hiểu cậu đã từng hôn rất nhiều người, đến mức thuần thục.

Nghĩ đến đó, trong lòng anh lại dấy lên một cảm giác khó chịu. Anh không hiểu sao, nhưng anh ghét điều này. Anh muốn khóc.

Nhưng anh hiểu chính bản thân mình và Changmin, anh không cho phép mình khóc trước mặt người này.

Shim Changmin bây giờ và ngày xưa. Khác nhau. Rất nhiều.

Và anh sẽ dùng cả cuộc đời mình để tìm lại Changmin ngày xưa_ Changmin mà anh yêu.



Đẩy mạnh cậu ra và chỉnh lại quần áo. Anh mỉm cười.

-Xin lỗi cậu chủ Shim, tôi còn có việc phải làm.

Anh nhìn thấy tia nhìn không hài lòng mà Changmin chiếu vào anh và anh chỉ cười trừ. Anh biết việc dứt khỏi nụ hôn mà cậu đang mê đắm là không nên, nhưng anh vẫn phải làm, nếu có người nhìn thấy cảnh này thì sẽ không hay chút nào, với lại người hầu ở ngôi nhà này là không ít.

Changmin nhếch mép.

-12 giờ, có mặt ở phòng tôi. Chúng ta sẽ tiếp tục nụ hôn mà anh chủ động dừng lại. –Nói xong cậu quay về phòng.


------------------



Chap 7


Ki Bum bước ra khỏi phòng bếp, cũng là lúc Changmin lên tiếng.

-Kim Ki Bum, em nghe lén rất đúng nơi và đúng chỗ đấy.

Key bước ra với nụ cười gian tà. Khoanh tay và dựa lưng vào cánh cửa.

-Lần sau em sẽ thủ sẵn một cái máy quay phim.


--------------------

Jinki bước từng bước lên phòng, trong lòng cảm thấy lo sợ. Vì chưa gì đã cảm thấy xung quanh toàn sát khí rồi.

Mở cửa ra một cách nhẹ nhàng và từ từ, tự đặt tay lên ngực để trấn an mình. Đã thế còn cẩn thận, đếm từ 1 đến 60 thì mới thò đầu vào.

Thò đầu vào xong thì tự thấy mình ngớ ngẩn, vì chẳng có ai trong phòng cả.

Bước nhẹ vào phòng, anh thấy đèn phòng tắm đang bật, cùng lúc với tiếng nước chảy, hòa vào cả giọng hát đặc biệt cao và trong của người mà ai-cũng-biết-là-ai-đấy.


“Đang tắm sao??? Còn hát nữa, yêu đời vậy àh???”


Ngồi xuống ghế, nhìn ra cảnh vật bên ngoài bằng ánh mắt xa xăm và nhẹ nhàng, chống cằm suy nghĩ. Jinki thực sự không hiểu rốt cuộc tại sao Jonghyun lại giận, vì thực sự anh đâu có làm gì đâu. Anh chỉ không đồng ý việc để cho tất cả mọi người biết cậu và anh sẽ kết hôn thôi mà.

Này nhé, nếu kết hôn thì tương lai của cả hai chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, không những thế thân phận thật của anh cũng sẽ được cả trường quan tâm đến.

Quay lại câu hỏi, rốt cuộc tại sao cậu lại giận nhỉ???

Thật không thể hiểu được.







Jonghyun bước ra khỏi phòng tắm, chiếc áo choàng bên ngoài không thắt dây lưng để lộ ra thân hình rắn chắc, tay cầm khăn lau lau mái tóc vàng ướt nhẹp.

Ánh mắt cậu lia đến chỗ có con người đang tập trung suy nghĩ ở lan can phòng.

Và trong một phần nghìn giây, ngay lập tức cậu đơ người.

Mái tóc nâu dài hơi rủ xuống đôi mắt màu đêm đang hướng những ánh nhìn xa xăm ra ngoài. Đôi môi hồng của anh hơi chu ra, thỉnh thoảng buông ra tiếng thở dài khó hiểu. Chiếc áo đồng phục trên người vẫn chỉnh tề, phẳng phiu, ngược lại hoàn toàn cái cà vạt đang vắt vẻo trên hai vai một cách vô tình. Ánh trăng sáng từ trên cao chiếu vào làm anh như tỏa sáng rực giữa bầu trời đêm. (shinee~~~)

Cậu biết cậu đã nói câu này rất nhiều lần, nhưng cậu không thể không tiếp tục nhắc lại được, vì nó là sự thật.


-Anh đẹp lắm Jinki ah…



Anh khẽ giật mình vì câu nói của cậu ở sát bên tai, quay người lại nhưng không được.

Cậu đang ôm chặt anh từ phía sau, làn da mát lạnh chạm vào phần lưng áo, khẽ kích thích lên làn da nóng rực của anh.

Hương hoa hồng ở sữa tắm cậu dùng lan tỏa, làm đầu óc anh mụ mị dần đi.

Mái tóc vàng ướt dựa trên vai anh, từng giọt nước rơi xuống nền áo trắng khi anh vô thức dựa sâu hơn vào cậu…

Thích thật…






“Khoan!!! Tóc em…”



Anh mở to mắt quay mạnh về phía sau mặc kệ ánh mắt của cậu đang vô cùng ngạc nhiên chiếu vào anh.


-Cậu muốn cảm chết àh, KIM JONGHYUN???


Nói đoạn, anh giật lấy cái khăn lau tóc mà cậu vắt trên vai, ấn cậu xuống ghế và lau tóc cho cậu.

Và lúc này, cậu vẫn cứng đờ người trong tiếng quát nạt, rít lên nhẹ nhàng của anh.


-------------------------------------

-Sao cậu lại giận vậy Jonghyun??? –Jinki hỏi khi tay không ngừng thấm từng giọt nước ở tóc cậu, cậu từ từ mở mắt, nhìn anh.

-Giờ mới nhớ, tôi đang giận mà, đừng lại gần tôi. –Nói xong Jonghyun giựt mạnh cái khăn bông trên tay Jinki, tự lau tóc cho mình và bỏ ra ngoài lan can.


Jinki khẽ nhún vai, lè lưỡi và bĩu môi.

“Em thật trẻ con quá mức, Kim Jonghyun. Làm thế nào thì em mới nói cho tôi biết…”

Sau đó anh tự nhiên đỏ mặt.

“Chẳng lẽ lại…quyến rũ em??? Em vừa nói tôi đẹp mà…Nhỡ em siêu lòng nói tôi biết tại sao em giận thì tốt quá…”

Tiếp sau đó là lắc mạnh đầu.

“Mà không được, nhỡ…”

Lại đỏ mặt…

Tiếp tục lắc mạnh đầu…

Tiếp tục đỏ mặt…


Ôi~~~ Onew sangtae~~~ Không thể đỡ được.

.
.
.

“Sao khi không lại làm những hành động kì quặc mà…dễ thương đến mức thế??? Cố trêu tôi àh???”

“Tôi sẽ không mắc bẫy đâu…”

“Sao lại nhìn tôi bĩu môi… Đôi môi đỏ hồng, bóng bóng…”

“Yah!!! Dừng lại ngay mấy cái hành động đó đi trước khi tôi thực sự không chịu được!!!”

“Tôi biết anh không muốn kết hôn với tôi, bởi vậy nên mới không muốn ai biết về quan hệ của chúng ta, nhưng làm như thế này chỉ có anh thiệt thôi.”

“Yah!!! Anh cứ làm vậy là tôi sẽ không để anh yên đâu…”

“Tên ngơ kia, tất cả là tại anh, giờ anh đừng mong số phận mình thoát khỏi cuộc đời của Kim Jonghyun này!!!”

.
.
.

Cậu lao vào anh như một con thú đói mồi, tìm đến môi anh rồi tự cho phép mình mút mát đôi môi đỏ hồng đó.

Anh thoáng ngạc nhiên, nãy giờ anh mải suy nghĩ, chẳng biết gì cả. Tại sao lại hôn anh, sao lại hôn vồn vã kiểu này…???


-Jjong ah…uh…tô…uhm…hyung ngộp…


Cậu mặc kệ mọi lời nói của anh, tiếp tục nụ hôn mạnh mẽ của mình, môi anh đã bị cậu cắn đến bật máu, nó làm cho nụ hôn tanh nồng, nhưng lại càng kích thích ham muốn của cậu hơn. Cậu sẽ càng muốn anh nhiều hơn nữa.


-Hyunnie…hyung đau…quá…uhm…

-Đau mà…uhm…đau mà…*hức*…Hyunnie…*hức*…uh…


“Cái khỉ gì thế? Tại sao tôi lại thế này?”


Cậu suy nghĩ nhưng đôi môi lại hành động giống như nó đang tự quyết định, nó không để cậu dừng lại.


“Kim Jonghyun!!! Anh ấy khóc rồi…”

“Kim Jonghyun, mày cứ làm đi, mày muốn Jinki mà phải không???”

“Kim Jonghyun!!! Mày là một kẻ tồi tệ…”

“Kim Jonghyun, hãy làm anh ấy thuộc về mày”.

“Kim Jonghyun!!! Anh ấy đang đau kìa, dừng lại đi…”

“KIM JONGHYUN!!!”


Nhắm nhẹ mắt lại, cố trấn tĩnh mình. Cậu từ từ chuyển nụ hôn vồn vã sang một nụ hôn nhẹ nhàng, liếm sạch máu vương trên môi anh bằng cái lưỡi mềm mại.


-Xin lỗi…


Cậu thì thầm trong nụ hôn. Anh cũng đã tự cảm thấy nụ hôn nhẹ nhàng hơn, nên bắt đầu đáp trả một cách e dè, anh muốn thử xem cậu đã thực sự bình tĩnh chưa? Trong khi cậu đang nghĩ nếu không dừng lại thì sớm muộn cậu cũng sẽ lao vào anh lần nữa vì cách đáp trả dịu nhẹ của anh.



Lee Jinki, rốt cuộc anh không hiểu nếu đáp trả nhẹ như vậy sẽ càng dễ dàng làm bùng lên dục vọng của Jonghyun này sao???

Đồ ngốc, Lee Jinki, đồ ngốc.

Tôi chưa yêu anh, nhưng anh lại làm tôi muốn anh.

Anh thật hư đốn, thật tệ.

Thật…ngốc…

.
.
.

-Môi còn đau không? –Jonghyun hỏi trỏng khi cậu ôm chặt anh trong lòng, ngồi trên…nóc nhà ngắm trăng. (Lãng mạn nhểy =.=)

Lắc nhẹ đầu và mỉm cười để trả lời câu hỏi, anh cảm thấy dễ chịu lắm.

Rồi như nhớ ra điều gì, anh ngồi bật dậy, làm cậu sợ sệt, giơ tay ra đỡ, nhỡ anh ngã thì sao???


-Sao hôm nay em giận hyung?


Anh nhìn cậu một cách nghiêm túc, làm cậu giật mình, giờ mới biết tính tò mò của anh cũng chẳng thua ai đâu nhỉ?


-Sao muốn biết? –Cậu hỏi lại, mặc kệ anh có xưng “hyung-em” thì cậu cũng chẳng để ý, chẳng lẽ lại gọi vợ chưa cưới của mình là hyung hay sao??? Điên!!!

-Vì hyung chẳng hiểu gì cả. –Trưng ra bộ mặt ngây thơ nhất có thể, anh hỏi cậu.

-Hiểu gì?

-Hyung có làm gì quá đáng để em giận đâu?

Cậu liếc anh, miệng cười đểu.

-Thật không???

Anh cúi gằm mặt, giọng nói cứ theo gió nhỏ dần, nhỏ dần…

-Hyung chỉ không cho em nói với những người khác việc… -Đến đây, cậu không nghe thấy anh nói gì nữa.

Cậu mỉm cười, xoa đầu anh, mặc kệ anh cằn nhằn việc anh lớn hơn cậu một tuổi, nhưng cậu không quan tâm, cậu ngắt lời cằn nhằn của anh bằng một nụ hôn nhẹ như gió thoảng.



Và lúc này, đồng hồ chỉ đến số 12.

Với nhiều người, đây là giờ nghỉ ngơi sau một ngày mệt mỏi.

Với vài người, đây là khoảng thời gian lãng mạn ngắn ngủi hiếm hoi.

Nhưng với một người, đây là lúc đối diện với một sự thật, đối diện với một con người khó có thể thay đổi.



Kim Ki Bum đứng trước phòng ngủ của thiếu gia Shim Changmin đã được năm phút.

Và chỉ khi đồng hồ của anh điểm 12h00’13 giây, anh mới bước vào, sau khi suy nghĩ kĩ.


-Lần đầu tiên anh trễ hẹn những 13 giây, anh giải thích thế nào đây Kim Ki Bum??? –Bóng một con người nhâm nhỉ ly rượu cạnh cửa sổ, bên ngoài kia là ánh trăng sáng.

Changmin, Shim Changmin của anh.

-Tôi xin lỗi, cậu chủ Shim. –Cúi đầu lễ phép, Ki Bum trả lời, nhưng cũng để giấu đi đôi mắt đã đỏ lên từ lúc nào.


Changmin đứng lên, đặt ly rượu xuống bàn và bước về phía anh. Nâng cằm anh lên để nhìn thẳng vào mắt anh, anh thấy cậu mỉm cười.


-Chúng ta tiếp tục chứ nhỉ?

-Thiếu gia, tôi đến đây để từ chối việc này. –Lùi lại một bước để bàn tay cậu không với được tới anh, anh nói khẽ.


Changmin nhìn Ki Bum khó hiểu.

Từ bao giờ “nô lệ”_ thứ đồ chơi xinh đẹp quý giá của cậu biết làm trái lời cậu vậy nhỉ???

Hư thật đấy.

Kim Ki Bum, anh có đáng bị phạt không???


-Từ chối???


Ki Bum gật nhẹ đầu, để trả lời câu hỏi.

Changmin cười, một nụ cười nhếch mép điển hình.


-Anh đang cố làm cái trò gì vậy??? Kim Ki Bum…

-Không có, thưa cậu chủ.

-Anh từ chối tôi, mà không quan tâm đến hậu quả sao? –Changmin tiến lại gần Ki Bum.

Chạm nhẹ tay vào cậu để ngăn cậu tiến lại mình gần hơn, Ki Bum nói dịu dàng.

-Cậu Changmin, tôi và cậu chẳng có quan hệ gì cả, vậy tại sao cậu lại hôn tôi??? Dừng lại ở đây được rồi…

Khóe mắt Changmin giật giật, miệng vẫn giữ nụ cười nhếch mép, tay hất tay của Ki Bum ra rồi khéo léo vòng ra sau, kéo anh lại gần hơn, lướt môi lên những đường nét khiến người khác điên cuồng trên gương mặt của con người đối diện.

-Sao lại không có quan hệ gì??? –Lướt đến tai phải của Ki Bum, cậu nói khẽ.

Đẩy nhẹ cậu ra, nhưng cậu lại sán vào, tay anh bị cậu giữ lấy, bóp chặt. Anh khẽ nhăn mặt, đau quá.

-Nếu muốn, cậu hoàn toàn có thể chơi bời với các cô gái khác. Nhưng sao cứ phải là tôi???

Changmin giữ nguyên nụ cười của mình, tay cậu bỏ tay anh ra, ôm chặt lấy vòng eo thon của anh. Áp sát vào phần thân dưới của cậu.

-Chơi bời với lũ gái điếm đó chỉ làm tay và môi tôi bẩn thêm, còn chơi với anh…-Cậu nói khẽ vào tai anh, bằng chất giọng cao nhưng đáng sợ-…thì rất thi vị với tôi.

Nhìn thẳng vào anh, hôn khẽ lên vầng trán ấy. Cậu nói tiếp.

-Anh là nô lệ của tôi, tôi là chủ nhân của anh. –Hôn nhẹ lên mũi anh, cậu mỉm cười. –Và nô lệ thì không được phép cãi lệnh chủ nhân, vì như vậy sẽ bị phạt nặng đấy.


Nói dứt lời, cậu kéo anh vào nụ hôn mãnh liệt.


Ki Bum àh… trò vờn bắt này sẽ không dừng lại. Không bao giờ dừng lại.

Đây là cái giá mà anh phải trả vì đã phản bội tôi.

Tôi đã có thể giết chết anh, nhưng sao tôi phải làm vậy, khi tôi hoàn toàn có thể khiến anh trở thành của tôi.

Tại sao tôi phải giết anh, khi tôi hoàn toàn có thể chà đạp lên cuộc đời của anh.

Tại sao tôi phải giết anh, khi tôi hoàn toàn có thể khiến anh mất đi tất cả, không còn gì hết.

Tại sao phải giết anh, khi tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết.

Kim Ki Bum, cả cuộc đời này, anh phải là của tôi. Anh sẽ mãi là nô lệ của tôi, và đó là điều không bao giờ thay đổi.


Nhếch mép cười khi nhìn thấy nước mắt ai đó cuối cùng cũng rơi trước mình.

Đè nghiến anh xuống giường, cậu tiếp tục nụ hôn mạnh mẽ của mình, tiếp tục làm anh đau đớn trong nụ hôn tanh nồng vị máu.

.
.
.


Key buông thõng tay khỏi n


Chữ ký của dudu_s2_dubu

Làm quen với dudu_s2_dubu


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 17/2/2012, 11:51 am
tem!!!

Truyện hay lắm, cố phát huy au nhé


Trông chap tiếp của au



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


dudu_s2_dubu
Hiện:

Cancer
Tổng số bài gửi : 19
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 04/12/2011
Age : 19
Đến từ : trại nuôi gà của dubu oppa
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 17/2/2012, 10:01 pm
Key buông thõng tay khỏi nắm cửa phòng Changmin, cậu đang định bàn với anh vài việc, nhưng có vẻ như giờ không phải là lúc.

Cậu thở dài và trở về phòng mình.

“Ki Bum àh, huyng không biết rằng, hiểu lầm giữa hyung và Changmin hyung rất nghiêm trọng hay sao???”



Chap 8


Ki Bum tỉnh dậy, và không thấy Changmin bên cạnh. Anh khẽ buông ra một tiếng thở dài.

Anh không nhớ gì về tối qua, anh không biết Changmin đã làm gì anh.

Anh chỉ nhớ mình đã ngất đi khi nụ hôn vẫn còn chưa kết thúc, vì thiếu khí.

Ngồi thẳng dậy cho tỉnh hẳn, anh nhận ra bộ vest hôm qua đã được thay bằng đồ ngủ. Anh ngán ngẩm, rốt cuộc cậu cũng không để anh chạy thoát thật, còn tự ý thay đồ cho anh. Khẽ đỏ mặt, rốt cuộc cậu nhìn thấy gì rồi??? (^^~)

Nhìn vào đồng hồ, đã 5 giờ sáng, anh lại thở dài, anh đã ngủ quá giờ bình thường 30 phút, không ra bây giờ sẽ muộn mất.

Đứng dậy một cách dễ dàng làm anh an tâm hơn một chút, vì chứng tỏ cậu không làm chuyện đó với anh.

Nhưng niềm vui ngay lập tức tắt ngấm, vì cánh cửa phòng đã bị khóa.

Cậu nhốt anh trong phòng.

Đưa mắt đến tờ giấy đặt trên bàn, anh lại gần và đọc nó.


“Ở trong phòng và không được rời khỏi đó nửa bước.”


Anh định thần lại, cố không nổi điên vì bức thư “ngắn gọn đầy xúc tích” mà “chủ nhân” của anh gửi cho anh.


Cậu rốt cuộc đang muốn làm cái quái gì???

Hôm nay hai nhà Kim-Lee gặp nhau, anh còn phải chuẩn bị để đón tiếp họ chứ!!!

Cho dù có là “nô lệ” của cậu, thì anh cũng là quản gia nhà này.

Aishhh… Chết tiệt!!!


.
.
.

Bước vào phòng tắm với tâm trạng tồi tệ, anh lại sốc máu một lần nữa.

Cái dấu hôn đỏ chót trên cổ…


AHHHH!!! Shim Changmin, em thật quá đáng!!!


----------------------------------


Người giúp việc trong nhà đang vô cùng bận rộn, mọi thứ cứ lung tung hết cả lên.

Sẽ không lộn xộn như thế này nếu quản gia Kim Ki Bum không nghỉ phép.

Từ lúc thiếu gia Shim Changmin ra khỏi nhà, đã kịp nói lại với thiếu gia Jonghyun cho “Ki Bummie của mình” nghỉ ngơi vài ngày.

Vì vậy, gia nhân và người giúp việc vừa làm, vừa cầu trời cho Ki Bum về ngay lập tức.

Nói hẳn ra thì điều này ai cũng biết, nếu cái nhà này thiếu sự quản lí của Kim Ki Bum, thì nó sẽ chẳng khác gì một…túp lều rách do tự tay con người phá hoại.


----------------------------------


Changmin mỉm cười khi suy ngẫm xem, rốt cuộc “nô lệ” của cậu đang có vẻ mặt như thế nào???

Rồi nụ cười tắt ngấm khi cậu nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm qua.

.
.
.

Anh ta đã phải khóc.

Rốt cuộc, thứ nước mắt mà anh ta cố kìm nén đã chảy ra trước mắt tôi.

Tôi đã cười khi đó.

Nhưng…

Tôi cười chính mình.

Tôi cười khi chính mình vẫn còn thấy đau nhói trong lòng khi nhìn thấy anh khóc.


Cúi đầu nhìn ly rượu vang đỏ trên tay rồi lại mỉm cười chua chát.

Rốt cuộc, tôi vẫn yêu anh nhiều như vậy hay sao??? Kẻ phản bội đáng chết…

.
.
.

Ra khỏi công ty, cậu lên xe và lái về nhà.

Cậu và Ki Bum sẽ đi mấy ngày.

Anh ta không biết, nhưng cậu thì biết.



Umma àh…Minmin của umma sắp gặp lại umma rồi… Còn có cả kẻ phản bội đó nữa. Con sẽ bắt anh ta quỳ trước umma, bắt anh ta xin lỗi umma…

Con cũng xin lỗi umma… Umma tha lỗi cho con…

…con vẫn yêu anh ấy…con không thể để anh ấy rời khỏi con…

Cho dù anh ấy là người khiến cho umma phải rời khỏi thế giới này, nhưng con cũng không thể để mất anh ấy.

Con yêu anh ấy, rất nhiều, umma ah… Và con chấp nhận để sai lầm được lặp lại lần nữa nếu anh ấy thuộc về một mình con.

Anh ấy phải là của con. Của một mình con thôi…

----------------------


-Jinki àh, dậy thôi, sáng bảnh mắt ra rồi…-Jonghyun dỗ dành.

-Cho hyung ngủ một chút…một chút thôi…- Quàng tay lên vai Jonghyun kéo cậu xuống khi mắt vẫn nhắm, anh dụi đầu vào ngực cậu để cố nướng thêm vài phút.


Cậu mỉm cười. Quay lên và giơ ngón tay trỏ trước miệng. Cậu muốn để anh ngủ thêm một chút.

Hai ông bố đứng đó hiểu ý Jonghyun, nhưng bố Jinki không thấy điều đó là hay. Ông không thể để con trai mình làm mất hình tượng như vậy được.

Lại gần và vỗ lên vai anh trước đôi mắt không hài lòng của Jonghyun. Nhưng ông không quan tâm, ông phải gọi thằng con ông dậy để nói chuyện đại sự giữa hai nhà chứ.


-Lee Jinki!!! Con có dậy ngay không thì bảo?


Jinki nhất thời không nhớ được đó là giọng nói của ai, anh vẫn nhắm mắt và cố nhớ lại.

5 giây sau, như đã nhớ ra, anh mở choàng mắt, ngồi bật dậy và…lại ngã xuống.


-Ah…chói…

-Bình tĩnh chút coi, cách ngủ dậy của anh cứ như chuẩn bị cháy nhà đến nơi ý!!! –Jonghyun miệng thì cằn nhằn, tay thì ôm chặt anh vào lòng, che mắt cho anh. Ngón tay cậu khẽ giật giật vì cảm giác ấm nóng của cái-gì-đó-vừa-chạm-vào-da-mình.


Quay lên để nhìn “bố vợ tương lai”, cậu nở nụ cười dễ thương đầy…giả tạo.


-Bác và appa cứ ra phòng khách, con và anh ấy sẽ ra ngay.


Khi hai ông bố bước ra ngoài, cũng là lúc Jonghyun bỏ tay ra khỏi mắt Jinki, dùng lưỡi liếm sạch những giọt nước mằn mặn vừa rơi trên mắt anh…

-Tôi biết anh không muốn gặp lại appa mình, nhưng chỉ hôm nay thôi…Jinki ah…

Jinki không nói gì cả, nước mắt vẫn cứ lăn dài trên gò má bầu bĩnh.

-Đừng khóc, sau hôm nay, sau đám cưới…chúng ta sẽ không gặp ông ấy thường xuyên nữa đâu…

-Ngoan nào… Chúng ta phải đi thay đồ thôi, mọi người đang chờ…


Jinki gật đầu, cũng cố nín khóc. Jonghyun đặt nhẹ anh lên giường, ra phía cửa kéo rèm và khóa lại, căn phòng bỗng chốc trở nên tối hơn.

Jinki không thể làm được gì, chân tay cứ mềm nhũn ra và chỉ khóc. Làm cậu khó chịu.

Cậu khó chịu vì không biết tại sao anh lại như thế, chỉ là gặp appa mình thôi mà.

Ông ấy đã làm gì anh ấy sao??? Sao anh ấy lại trở nên như thế khi nghĩ đến việc gặp ông ấy chứ???

Anh không ghét ông ấy, mà anh sợ ông ấy. Anh sợ chính appa của mình sao Jinki???


-Mau đi thay đồ đi –Thảy vào tay anh một bộ vest trắng được cách tân, cậu nói. Nhưng đáp lại cậu, vẫn chỉ là những tiếng *hức hức* không ngừng.

-Nếu anh không làm ngay bây giờ, thì người cởi đồ và mặc nó vào cho anh sẽ là tôi đấy!!!


Nghe vậy anh mới lau sạch nước mắt, mặc kệ việc lau xong nó lại rơi ra, cầm bộ quần áo vào phòng tắm.

Vài phút sau đi ra, anh vẫn khóc. Nhưng nó lại làm anh đẹp hơn, trong căn phòng hơi tối này.

Bộ vest trắng cùng đôi với bộ vest đen cậu đang mặc, kiểu cách tân làm nó hợp với dáng người thon nhỏ của anh.

Căn phòng tối cùng với bộ đồ trắng làm anh tỏa ra ánh hào quang.

Cậu mỉm cười, ôm chặt anh, hôn nhẹ lên đôi mắt ướt nước và đôi môi hồng đang chu ra hờn dỗi.


-Chúng ta ra thôi, yeobo ah…


---------------------------------


Ki Bum thay bộ đồ ngủ bằng bộ đồ vest của quản gia. Anh quen mặc bộ đồ này rồi, mặc đồ ngủ mãi anh cảm thấy không thoải mái, chưa kể đồ của cậu…dài hơn so với kích cỡ của anh.

Ra lan can, nhìn xuống bên dưới, anh ngán ngẩm, nhìn người hầu trong nhà…đánh rơi mấy chục cái lọ hoa quý, cắn xén cỏ lung tung, đĩa đồ ăn trên tay rơi vỡ loạn xạ… nản không thể tả.

Bỗng cánh cửa bật mở, chưa kịp quay ra xem thì anh đã bị ai đó ôm chặt cứng từ phía sau.


-Bummie~~~

-Cậu Changmin, cho tôi ra ngoài đi, nhìn bọn họ làm việc giống như chuẩn bị phá nhà vậy… -Ki Bum mè nheo, cố không để ý về việc cậu ôm anh chặt cứng, tay chỉ về phía mấy người giúp việc trong nhà.

-Kệ bọn họ đi, Ki Bum sẽ thay Bummie làm quản gia mấy ngày… Còn bây giờ Bummie đi với em…


Ki Bum mở to mắt ngạc nhiên.


-Đi đâu??? Key thiếu gia sẽ làm quản gia thay tôi mấy ngày chứ???

-Đi chơi. –Changmin nhún vai, trả lời như kiểu “đó là điều dĩ nhiên” làm anh bỗng thấy bực, ngôi nhà của cậu, Jonghyun, Key và Minho như kiểu sắp sửa bị phá, mà cậu chẳng quan tâm là sao???

-Cậu chủ Changmin!!!

-Ki Bum ah… -Ghé sát tai anh, nếu anh muốn biết cậu sẽ cho biết- Mai là ngày gì nhớ không? Đừng nói anh không nhớ…


Ki Bum giật mình, Changmin thường thường chỉ nói vậy nếu…ngày mai là ngày giỗ của umma cậu.


-Cậu Shim…

-Bây giờ đi với tôi, tôi phải tận mắt nhìn thấy anh quỳ trước mộ bà, xin lỗi bà… Nếu không tôi sẽ không để cho anh yên dễ dàng như hôm qua đâu. –Changmin nói như đổ mật vào tai Ki Bum, nhưng lại vô cùng đáng sợ.


Ki Bum nhất thời không biết phải làm gì. Anh để yên cho cậu dày xéo đôi môi anh, rồi kéo anh ra xe.

Anh đang sợ sao??? Không hề, anh chỉ thấy hận bản thân mình…


Anh xin lỗi, Minmin ah…

-------------------------------------------


-Rất vui được gặp ông Lee Jung ngày hôm nay, thật là quý hóa quá… -Ông Kim Young Woon_bố Jonghyun nói khi hai nhà đã ngồi tụ họp đầy đủ hai phía phòng khách. Miệng cười cười.

-Tôi cũng vậy. –Ông Lee cũng nở một nụ cười xã giao. –Được nhà họ Kim đón tiếp, thật sự rất vinh hạnh cho dòng họ chúng tôi.

-Ấy, ông đừng khách sáo thế, dù sao chúng ta cũng sẽ là thông gia mà, phải không? Haha…

-Thật sự thì tôi cũng rất ngại, khi con trai nhà chúng tôi lại làm phiền mọi người nhiều đến vậy… -Vỗ nhẹ vào lưng Jinki đang ngồi cạnh, ông nói, rồi quay sang nhìn anh.


Anh đang cố tỏ ra bình tĩnh nhất, để không phải khóc như một đứa trẻ trước mặt nhiều người như vậy. Jonghyun biết điều đó, và cậu cũng chỉ nhìn anh nãy giờ, anh ngồi đối diện với cậu mà.

Cậu nghĩ nếu cứ tiếp tục để hai ông bố “quý hóa” lai rai từng chuyện một thì Jinki chắc phát điên lên mất.


-Không có đâu bác, anh ấy rất tốt, không phiền gì đâu ạ. –Nói một cách lễ phép nhất có thể, Jonghyun nở nụ cười khiến mấy chị em họ của Jinki dù ngồi cạnh anh, vẫn cười thẹn thùng, nhìn cậu bằng ánh mắt e lệ và nháy mắt lộ liễu với cậu.


Jinki bỗng cảm thấy bực bội khi thấy cảnh đó, anh biết là vì anh yêu Jonghyun, nhưng anh thực sự không biết từ khi nào anh muốn cậu chỉ nhìn anh, chỉ cười với anh và chỉ hôn anh.

Đây là sự chiếm hữu sao…?

Quay ra nhìn cậu, anh thấy cậu mỉm cười với các cô ấy, nhưng là nụ cười khinh khỉnh, sau đó quay phắt ra nhìn anh cười hiền.


Môi bất giác nở một nụ cười.

Hạnh phúc, có khi chỉ đến từ những điều giản đơn…


-Thực sự rất cảm ơn mọi người thời gian qua đã quan tâm đến cháu… -Nói khi miệng vẫn nở nụ cười hiền lành ngu ngơ, giờ đến lượt các anh em bên nhà Jonghyun chết đứ đừ.


Cậu liếc xéo anh, rồi quay đi hờn dỗi.

Anh cũng chỉ cúi đầu chào những người anh em đó của cậu cho có lệ, rồi quay phắt đi như cậu đã làm.


Bố Jinki nhìn anh, nhưng với khuôn mặt lạnh như băng, anh lại trở về trạng thái ban đầu. Bố lại bực gì anh rồi.

Ghé sát vào anh, ông nói một câu đầy ngắn gọn.


-Đừng có lên tiếng khi ta đang nói chuyện. Hãy ngồi yên đó thôi.

-Con xin lỗi… -Anh nói khẽ.


Ngồi thẳng dậy và tiếp tục cười nói với ông thông gia, ông Lee biết cậu con rể ông đang nhìn ông với ánh mắt không hài lòng.

Khẽ nhoẻn miệng nở nụ cười thực sự.


“Con nhất định sẽ sống tốt khi ở cạnh cậu ấy, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, Jinki ah…”


Suy cho cùng, đó cũng chỉ là một ông bố nghiêm khắc với con mình để dạy dỗ mà thôi.


-------------------------------


-Chúng ta chọn ngày tốt cho hai đứa nó chứ??? –Phu nhân nhà họ Kim_Park Jungsu lên tiếng một cách hào hứng.

-Tất nhiên là phải chọn chứ. –Ông Kim cười phớ lớ.

-Tôi đã hỏi rồi…-Ông Lee bỗng nhiên hào hứng không kém (?!?)- Ngày tốt nhất trong tháng này là ngày…

-Ngày đó được đấy. Jonghyun, con đồng ý chứ???

-Mọi người cứ lo liệu ạ, giai đoạn này con nghĩ bọn con cũng không cần phải lo lắng nữa. –Jonghyun cười dễ thương.

-Con thì sao, Jinki? –Tự nhiên ông Kim quay ra hỏi anh, làm anh khẽ giật thót mình.

-C…Con cũng nghĩ vậy ạ…

-Uhm, vậy chọn ngày đó đi –Ông Lee chốt câu cuối.

-Nhưng còn những việc khác, như chọn đồ cưới, chọn nhà hàng hay khách sạn nào??? …blah…blah…etc. –Một người từ nhà họ Lee lên tiếng.


Jonghyun bỗng nhiên đứng phắt dậy.


-Mấy việc đó mọi người hãy bàn với nhau được không ạ? Con không nghĩ mình hiểu lắm về mấy chuyện này đâu ạ... –Jonghyun nhìn bố mình và ông Lee, hỏi lễ phép với phong thái của con trai trưởng.

-Uhm, con cứ lui đi, chúng ta sẽ bàn với ông Lee.


Jonghyun cúi đầu, chào cả hai dòng họ, rồi tiến về phía cửa, nơi mà anh chị em của cả nhà họ Kim lẫn nhà họ Lee đang đứng nói chuyện với nhau, dù sao việc hai đứa nó cưới nhau cũng đâu liên quan đến mình, chỉ đến cho có lệ thôi. Vào được một lúc thì chui ra để hít thở không khí, ai liên quan và muốn tham gia thì cứ việc. Có mỗi việc định ngày cưới thôi mà cũng lan man, rề rà, giả tạo xã giao…

Thấy bóng Jonghyun hiện lên ở cánh cửa, các chị em bỗng chỉnh lại quần áo, quay ra nhìn chờ đợi. (?!?)

Bước xuống hai bậc thang, bỗng nhiên Jonghyun quay lại phía sau, lại bước lên trước cánh cửa, cậu nói lớn khi mọi người đang ngạc nhiên không hiểu sao cậu vừa xuống lại lên.


-Jinki ah… Anh không định đi với tôi sao?


Jinki giật mình ngẩng lên, không kịp nhận ra việc gì xảy ra thì đã anh nằm gọn trên tay cậu từ lúc nào.


-Con xin phép… –Nhấc bổng anh lên, bế theo kiểu bế một cô công chúa ( ), cậu cúi nhẹ đầu, giữ chặt anh trong tay, bước ra ngoài.


Ông Kim cứng đờ người khi bà Kim thì cười khúc khích. Ông Lee thì cười thành tiếng làm mọi người ngạc nhiên.


“Thằng con rể của mình, nó còn không cho bố vợ nó ngồi cạnh vợ nó lâu hơn một chút… Thú vị thật…”

----------------------------------


Một cảnh chỉ có trong cổ tích xuất hiện ngoài đời, với những cô nàng yêu thích thể loại SA hoặc là mê cả hai anh chàng kia đều không thể bỏ qua.

Một vest đen bế một vest trắng, vest trắng tỏ vẻ ngượng ngùng khi trong tay vest đen.

Vest trắng nói điều gì đó có vẻ nhỏ nhẹ, thỏ thẻ như một chú thỏ con rồi lắc đầu, mặt đỏ bừng lên.

Và sau đó, vest đen cúi xuống, thơm lên bên má trắng hồng của vest trắng. Vest trắng đặt tay lên chỗ “bị” thơm, khẽ cằn nhằn gì đó với khuôn mặt đáng yêu.

Vest đen mỉm cười với vest trắng, và bế vest trắng đi một mạch

Đi chết đây~~~~~~~~~~~~~~~~~~



Khoan!!! Sẽ chẳng như thế đâu nếu chúng ta ghét hình cùng lời nói của hai nhân vật trên…

.
.
.

-Jjong àh, bỏ hyung xuống đi, mọi người nhìn kìa…

-Không!!! Sao lúc nãy thấy tôi đi ra anh không đi theo hả??? –Jonghyun gắt lên nhẹ nhàng khi cúi xuống nhìn anh. Cúi thấp quá nên không ai thấy cậu đang nhăn nhó.

-Hyung…Appa…ngồi cạnh… -Ấp a ấp úng, mặt Jinki đã đỏ hơn trái cà chua.

-Đừng có viện cớ!!! Appa mình mà cũng sợ không dám lên tiếng nữa. –Gắt tiếp.

-Không phải mà… -Lắc mạnh đầu, Jinki nói khẽ.

-Không phải gì??? Anh thật là… -Bỏ lửng câu nói, Jonghyun cúi xuống, môi đặt lên cái má phính của anh, cắn lên đó. Làm anh rên lên.

-Đau hyung!!! –Jinki đặt tay lên má của mình, cằn nhằn, vô thức dựa sâu người mình vào Jonghyun. Jonghyun biết điều đó, và cậu mỉm cười.

-Sau này còn đau dài dài, yeobo àh…


Jonghyun àh… Nói vậy là có dụng ý gì???


------------------------------------
p/s: truyện này k phải do mình tự sáng tác. mình thấy hay nên copy về cho mọi người đọc thui. mong mọi ngừi thông cảm cho mình



Chữ ký của dudu_s2_dubu

Làm quen với dudu_s2_dubu


sinyshawol99
Hiện:

Libra
Tổng số bài gửi : 125
Chỉ số thành sao : 15
Join date : 26/01/2012
Age : 17
Đến từ : tủ quần áo onkey,gầm giường 2min
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 17/2/2012, 10:55 pm
tuyệt vời quá ss ơi , fic quá hay

jongyu dễ thương quá nhưng sao ít thấy 2min với key vậy

chủ yếu là kimin và jongyu không à, ss nhớ đăng chap tiếp theo sớm nhá

ngóng fic ss đây


Chữ ký của sinyshawol99

Làm quen với sinyshawol99


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/2/2012, 12:55 pm
tiếp đi, tiếp đi!!!

* Đập bàn đập ghế *

Coi 1 mạch như vầy mà vẫn thấy ko đã T^T



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


dudu_s2_dubu
Hiện:

Cancer
Tổng số bài gửi : 19
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 04/12/2011
Age : 19
Đến từ : trại nuôi gà của dubu oppa
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/2/2012, 5:17 pm
sinyshawol99: từ từ rồi sẽ có đủ em ạ. ss sẽ cố gắng pót đều cho mọi người đọc.

bling bling takki:em sẽ cố gắng pót đều ss ạ. ss yên tâm
------------------------------------------------------------------------------
Chap 9. Part 1



-TAEMINNIE!!! RỐT CUỘC EM ĐÃ LÀM GÌ CĂN PHÒNG CỦA HYUNG???!!!



Một tiếng hét thất thanh vang lên, làm căn nhà rung lên ngang với tần suất 16 độ rít te.

Cái tiếng thét “oanh vàng” ấy, ai mà không biết. Giọng của Jonghyun thiếu gia chứ ai.

May mắn cho những người dòng họ Lee vì họ đã về hết. Cũng phải, trời đã tối rồi.

Vấn đề ở đây là, vừa mới đặt chân về nhà, Taemin thiếu gia đã làm gì với Jonghyun thiếu gia hay nói cụ thể là với căn phòng yêu quý của anh ta???

Để biết thêm chi tiết, chúng ta hãy nói về tình trạng của căn phòng vào lúc này.


Không. Còn. Mảnh. Tường. Nguyên. Vẹn.


Không thốt nên lời nào nữa…


-------------------------------


Changmin nhìn sang bên cạnh, anh đang ngủ, nhưng có vẻ ngủ không ngon giấc.

Miệng ư ử tiếng gì đó nghe không ra, người run lên, toát mồ hôi ra không ngừng.

Nếu là người bình thường, chắc chắc cậu sẽ muốn chạm vào anh để lôi anh ra khỏi những ác mộng quái quỷ đang hành hạ anh, nhưng…đáng tiếc, cậu là ai chứ? Shim Changmin đấy.

Nói hẳn ra, thực sự cậu thích nhìn anh như thế này.

Nếu nói Jinki có một vẻ đẹp thánh thiện của thiên thần, thì Ki Bum đẹp một cách hoàn toàn khác, một vẻ đẹp khiến người phải mê mẩn. Cho đến chết.

Vẻ đẹp của anh, càng đối xử tan thương, càng hành hạ nó, nó sẽ càng đẹp hơn.

Giống như giờ đây, mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt trắng hồng bầu bĩnh, đôi môi đỏ khẽ hé ra, khuôn ngực phập phồng theo hơi thở dồn dập, chiếc áo ngủ không cài khuy đầu làm hở ra phần da cổ trắng như tuyết. Khuôn mặt cho dù có nhăn nhó cũng không che đi được những đường nét quyến rũ.


Một vẻ đẹp nguy hiểm…


Mỉm cười nhẹ, gọi anh dậy một cách “đặc biệt” thì hơn chứ nhỉ?

Cúi xuống cổ, cắn mạnh lên dấu hôn được cậu đặt lên anh lần trước rồi thưởng thức thứ máu đỏ tươi của anh. Cậu mỉm cười, nó ngon một cách kỳ lạ. Đối với cậu.


-AH!!!


Có vẻ như anh đã tỉnh dậy rồi, lưỡi cậu lướt từ cổ lên tai anh, một nụ cười nửa miệng lại được “sử dụng”


-Ngủ hư quá, phạt!!!

-Cậu Shim…đau…uh… -Ki Bum khẽ rên rỉ. Làm Changmin phì cười, giọng anh khi đó…thế nào nhỉ? Thật dễ thương.


Ngồi hẳn dậy, tay vuốt nhẹ mái tóc ướt mồ hồi của anh, cậu nở nụ cười hiền lành hiếm có trên khuôn mặt đáng yêu.


-Mơ thấy gì đáng sợ hơn tôi sao, Bummie?

-K…không có gì đâu…thưa cậu chủ. -Ki Bum ấp úng, quay đi chỗ khác, che giấu khuôn mặt đỏ lên của mình, tự thấy xấu hổ vì đã đơ ra vì nụ cười hiền của ai kia.

Rồi như nhớ ra điều gì đó, anh ngồi bật dậy.

-Tôi…Tôi nhớ mình nằm đất cơ mà, sao giờ lại nằm cạnh cậu chứ???

-Tôi không thích nằm một mình, nằm với anh vẫn hay hơn chứ, cảm giác ấm áp khi ôm anh ngủ…rất thú vị. –Dứt lời, Changmin nở nụ cười đểu cáng khi mặt ai kia đỏ hơn trái ớt chín.

-CẬU CHỦ!!!

-Nằm xuống ngủ đi, trước khi tôi khiến anh bất tỉnh đến hết ngày mai. –Changmin nói nhẹ, nhưng như đè nặng lên tậm trạng người nghe. Miệng lại cười mỉm.


Ai đó nghe xong, ngay lập tức nằm xuống cạnh người vừa nói, mặt úp vào gối, lắc lắc đầu.

Nhưng cũng chính vì thế, mà Ki Bum đã bỏ qua một giây hiếm hoi…

Chỉ một giây ngắn ngủi…

Shim Changmin lạnh lùng lại đi đỏ mặt vì hành động dễ thương đó. ^^~


Khẽ tằng hắng lên một tiếng, Changmin kéo Ki Bum dậy, dùng khăn lau vết máu trên cổ người tình, lấy một chai thuốc gì đó từ trong túi, bôi lên vết thương cái chất nhầy nhụa lấy ra từ chai thuốc.

Ki Bum nhăn mặt, rõ ràng cậu bôi rất nhẹ, nhưng nó xót lắm. Sao cắn sâu quá vậy!!!

Cậu là vampire àh???


-Lần sau còn mơ thấy ác mộng nữa, thì cứ coi đây là một “thứ thuốc” giúp anh tỉnh nhanh chóng, OK? *Cười đểu ep… n*

-Nhưng cậu chủ…

-Đừng cố chống đối, không giúp được gì đâu. –Cậu nằm xuống nệm, kéo anh vào lòng mình.-Ngủ đi Bummie.

*Phụt*


Một nụ hôn mạnh lại đặt lên môi Ki Bum ngay sau khi đèn vừa tắt, anh khẽ ngán ngẩm rồi đáp trả cậu, anh không muốn mình lại bất tỉnh nhanh như lần trước.


-Mai, tôi sẽ ra mộ một mình…uhm… -Changmin nói khi nụ hôn vẫn chưa dứt.


Ki Bum đẩy mạnh cậu ra, ngồi dậy và bật đèn.

“Em vừa nói cái khỉ gì thế Minmin???”


-Vậy cậu đưa tôi đến đây làm gì chứ??? –Gắt
.
-Đến thăm mộ mẹ tôi –Cậu nhún vai.

-Vậy sao cậu lại ra một mình? –Thở mạnh một cái, Ki Bum tiếp.

-Kế hoạch thay đổi, ngày mai, anh phải ở đây, chỉ có tôi được ra khỏi phòng thôi.

-Tại sao tôi không phải đi nữa? Tại sao tôi không được ra khỏi phòng? –Ki Bum nói một cách bình tĩnh nhất có thể.

*Phụt* -Vì đó là mệnh lệnh!!! –Nói xong, cậu lại kéo anh vào nụ hôn khác.




Muốn cướp Kim Ki Bum của tôi? Ông nghĩ ông đủ trình độ làm điều đó sao Shim Yongha??? Kim Ki Bum không phải của ông, mà mãi mãi, anh ấy chỉ thuộc về tôi, cả thể xác lẫn tâm hồn… Tất cả đều là của riêng tôi.


Hãy nhớ lại đi…nhớ lại cái ngày ông vứt nó, vứt con chó Shim Changmin ra đường…

Nhớ lại cái ngày ông bắt Kim Ki Bum giết mẹ nó trước mặt nó…

Nhớ lại cái ngày nó quay lại, đe dọa sẽ phá sập công ty ông nếu không giao Kim Ki Bum cho nó…

Hãy nhớ lại đống quá khứ đã trôi qua đi…

Nếu nó đủ khả năng đe dọa ông, thì ông nghĩ nó không đủ khả năng giết chết ông àh?

Nếu nó đủ khả năng giết chết ông, thì ông nghĩ ông có thể cướp vật thuộc quyền sở hữu của nó khỏi chính nó sao?

Tên giết người vô cảm… Chính ông là người lôi Kim Ki Bum vào chuyện này…không phải nó.

Đòi lại Kim Ki Bum?! Giữ sức yên nghỉ đi thì hơn…

Nó để ông sống đến ngày hôm nay là phúc 3 đời cho ông và con bồ nhí của ông rồi…


Còn Ki Bum…người nắm trong tay cuộc đời anh ta…chỉ có thể là nó…chỉ có thể là Shim Changmin này…

Còn ông, ông không có quyền để chơi với tôi nữa…

Chỉ một lần nữa có ý định này, một lần nữa đe dọa cho người bao vây mộ mẹ tôi nếu không giao Kim Ki Bum cho ông…

Tôi thề với mẹ tôi…và với cả Kim Ki Bum…

Cả dòng họ nhà ông…sẽ không còn nhìn thấy ánh mặt trời nữa đâu…



Mở nhẹ đôi mắt, nhìn con người đang ngủ yên bình bên cạnh. Cậu bất giác nở nụ cười đáng yêu…

“Ki Bum ah…Anh thấy không, người yêu anh nhất…chỉ có Minmin thôi…”


-Em yêu anh, nên đừng bao giờ rời khỏi em. Chỉ cần mãi bên em như lúc này, chỉ cần vậy thôi, Bummie ah…


-------------------------------


-Jonghyun hyung~

*không có tí biểu hiện*

-Bling bling hyung~~

*đã có chút phản ứng*

-Jjong hyung dễ thương~~~

-YAH!!! ĐỪNG CÓ GỌI HYUNG NHƯ THẾ!!! –Jonghyun đứng bật dậy, quay ra phía sau và quát ầm lên, Jinki ngồi cạnh thì bịt tai lại, nhưng vẫn choáng vì suýt điếc. Còn Minho thì nhìn Jinki nhún vai, gì chứ, mấy vụ cãi nhau giữa Jonghyun và Taemin, đây hứng chịu nhiều nên “lờn” rồi.

-Vậy gọi thế nào? Mấy lần gọi trước hyung có trả lời Minnie đâu? –Taemin nói rồi thản nhiên ôm chặt lấy Jonghyun –Em xin lỗi mà hyung~~~

-Xin lỗi gì- Jonghyun gạt tay Taemin ra- Em có nhảy Sorry Sorry trước mặt hyung thì cũng chẳng có ích gì đâu. Em phá tan cái phòng của hyung rồi, với lại bây giờ hyung còn chung phòng với Jinki nữa…

-Xin lỗi mà~~~ -Không cho Jonghyun nói hết, Taemin đã chặn họng cậu, miệng dài ra –Lần sau, em thề em hứa với cái bóng đèn sáng trưng trên cái đầu vàng hoe của hyung, em sẽ…không chế tạo bom rồi mang vào phòng hyung nữa đâu. *Chớp chớp*

-EM CÒN DÁM NÓI NỮA SAO??? –Với cái đầu bốc khói, Jonghyun cầm chiếc dép của…Jinki giơ lên, dùng nó như vũ khí để đuổi Taemin chạy khắp nhà.



-------------------------------
P/s: dudu biết là chap này ngắn, biết là Kimin còn nhiều gấp đôi Jongyu với 2min…nhưng du thề với cái bóng đèn vừa chấp nhận lời thề của Taemin, part sau không có một tí dấu vết nào của Kimin đâu…

du xin lỗi mà…

Đừng đánh du… Du không thích chơi trò ném đá, ném bom nguyên tử và chọi dép đâu…





Chữ ký của dudu_s2_dubu

Làm quen với dudu_s2_dubu


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/2/2012, 7:16 pm
hehe, hay :D

Tiếp tiếp



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


jen3pi.95line
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 27
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 18/02/2012
Age : 21
Đến từ : lỗ hổng trần nhà shinee
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/2/2012, 11:52 pm
tiếp tục đi nhé hay lắm đó
đọc mà thấy jongyu pink hết sức cute k chịu nồi
ss hâm mộ em rùi đó 5ting,sẽ ngóng fic nên post nhanh cho ss đó
@sin: vô nhanh hơn ta tường lại hóng fic nữa rùi coi chừng cổ như hươu cao cổ bây h


Chữ ký của jen3pi.95line

Làm quen với jen3pi.95line


dudu_s2_dubu
Hiện:

Cancer
Tổng số bài gửi : 19
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 04/12/2011
Age : 19
Đến từ : trại nuôi gà của dubu oppa
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 19/2/2012, 4:38 am

Chap 9 part 2.


-Đừng có đuổi nhau nữa, định phá nhà àh!!! –Key từ đâu đi ra, mắng.


Một anh chàng dễ thương đến mức có thể làm người khác nổ tung trong bộ trang phục quản gia bước ra ngoài kèm theo tiếng cằn nhằn khẽ. Liền sau đó là những biểu hiện hết sức…kì cục của người chứng kiến: Jonghyun nấc cục, Jinki đang uống nước nên bị sặc, Minho thì trố mắt ra, còn Taemin thì không thể ngậm miệng lại.

Nhìn mấy biểu hiện đó làm Key bật cười. Thấy chưa, sức quyến rũ của Key không thua ai đâu nhá!!! Muahahahaha…


-Cậu…nhìn già đi mấy tuổi đó nhỉ? –Minho lấy được bình tĩnh lên tiếng. Cười đểu.

-Tôi nhìn già đi mấy tuổi, nhưng chắc chắn nếu đứng cạnh cậu, người ta vẫn sẽ bảo tôi là em trai cậu, cho dù hai chúng ta có bằng tuổi. –Key nhếch mép, vặn lại Minho. Và có vẻ đã chạm đúng mạch, Minho dần đỏ mặt lên, vì tức.

-Ý CẬU NÓI TÔI GIÀ, ĐÚNG KHÔNG??? –Minho chạy đến, nắm cổ áo Key.

-Tôi bảo vậy hồi nào nhỉ? Là cậu tự nói đó chứ. –Nhún vai + Thản nhiên nói tiếp…




Jinki bắt đầu thấy…bốn anh em nhà này lạ lùng thật, Jonghyun vs Taemin, Key vs Minho. Chắc họ đánh và cãi nhau cho vui nhà vui cửa. Mỗi ngày. (?!)

“Jonghyun, những người anh em của em… Họ rất tuyệt… Gia đình em rất hạnh phúc. Nhưng nếu tôi bước chân vào, nó có còn như thế này nữa không?”

Jonghyun quay sang nhìn Jinki, anh đang nhìn Minho và Key, miệng nở nụ cười. Nhưng là nụ cười buồn.

“Anh…lại buồn vì gì nữa thế?”

Thấy Jonghyun không còn chú ý đến mình, Taemin nhìn theo ánh mắt của Jonghyun. Cậu mỉm cười, quan sát kĩ Jinki, và trong đầu cậu nhóc, xuất hiện một câu mà hầu như ai trong cái nhà này cũng từng nghĩ tới.


“Hyung dễ thương thật, bảo sao Jonghyun hyung giữ kĩ ngay từ lúc biết tin mình có hôn ước.”


Haizzz… Tư duy giống nhau thật. Cái nhà này…đánh đồng tư tưởng, tư duy chủ nghĩa có cơ sở pháp lý. (?!?)


----------------------------------


-Ki Bum hyung đâu? Sao cậu lại phải làm quản gia trong khi cậu là một “chủ nhân” của cái nhà này chứ? –Minho hỏi khi tất cả ngồi tại bàn ăn.

-Changmin hyung đưa “Bummie của mình” đi du lịch rồi. –Jonghyun trả lời thay. Chữ “Bummie của mình” được Jonghyun nhại giọng Changmin, cả lũ cười ầm lên.

-Ốh ồh… đi chơi kìa… -Taemin với Key ồ lên rồi quay ra cười với nhau.

-Sao chúng ta không đi chơi nhỉ? –Minho chống cằm suy nghĩ, rồi hỏi –Em cũng muốn tạo kỷ niệm riêng với Minnie *Mơ màng*

Taemin mỉm cười dịu dàng với Minho rồi quay ra chỗ khác, làm điệu bộ như muốn nôn làm Jinki bật cười.

Ai đó cũng mỉm cười, nhưng cười vì ai-kia cười, chứ không cười vì trò đùa của Taemin.

Ai khác cũng mỉm cười, vì đã phát hiện ra điều đó.


“Kim Jonghyun hyung, đừng bao giờ nói với em hyung không…Àh, chưa yêu Jinki hyung. Hyung chỉ chưa nhận ra mà thôi. Đồ ngốc.”


-------------------------------------


-Gia đình của em rất tuyệt, Jjong ah… -Nằm phịch xuống giường ngay sau khi thay xong bộ đồ ngủ, Jinki nói khi nhắm nhẹ mắt.

-Anh có vấn đề àh? Trêu nhau, đánh nhau vậy mà tuyệt??? –Jonghyun hỏi bật lại.

Jinki gật nhẹ đầu khi đôi mắt vẫn nhắm, miệng mỉm cười- Gia đình hyung mà được như vậy, thì đó chính là giấc mơ đẹp nhất đời hyung…


Jonghyun đặt nhẹ ly rượu vang xuống bàn, rồi ngồi xuống giường, cạnh chỗ Jinki đang nằm.


-Vậy gia đình anh như thế nào?

-Không quan tâm đến ai, sống được thì sống, chết được thì chết. Mình không chết thì không phải quan tâm. –Giọng Jinki trầm hẳn xuống, nước mắt rơi nhẹ trên khuôn mặt đẹp.


Jonghyun sững người, như vậy mà cũng gọi là một gia đình sao?

Thấy biểu hiện đó của Jonghyun, Jinki chỉ mỉm cười, cười trong nước mắt…


-Nhưng sau khi lấy em, đây sẽ là gia đình mới của hyung, không phải sao?


Jonghyun gật đầu, tay nâng cằm anh lên rồi đặt một nụ hôn lên đó. Cậu không cần biết gì nữa, lúc này cậu không muốn giữ hình ảnh của chính mình. Cậu chỉ muốn hôn anh, hôn lên đôi môi mềm của con người đối diện ngay bây giờ, ngay lúc này, ngay tại đây.

Anh nhắm mắt hưởng ứng nụ hôn của cậu, nước mắt không nghe lời cứ chảy ra ngày một nhiều, phó mặc mọi thứ. Anh muốn cậu, anh cần cậu ở bên cạnh lúc này. Anh thừa nhận rằng anh thích gia đình của cậu. Nhưng nếu một người bước từ một thế giới buồn chán sang thế giới mới, một thế giới ngược lại hoàn toàn với thế giới cũ như anh, anh có làm cho gia đình này gượng gạo hơn hay không?

Anh sợ…


-Đừng khóc, chẳng phải tôi đã từng nói anh khóc nhìn rất xấu sao?


Anh cười thành tiếng, dù chỉ rất nhỏ khi lưỡi của cậu rời môi anh để liếm dòng nước mắt đọng trên má. Đúng là cậu có nói điều đó, ngay sau khi cướp nụ hôn đầu của anh.


-Em biết phải không?

-Biết điều gì?

-Tôi yêu em…


Jonghyun khựng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi rời khỏi khuôn mặt anh, vuốt nhẹ mái tóc mềm của Jinki với ánh mắt dịu dàng.


-Thì sao?

-Em biết điều đó nên mới bắt nạt tôi đúng không?

-Anh ngốc àh? –Cốc nhẹ lên đầu con gà một cái, Jonghyun mỉm cười –Tôi bắt nạt anh ba năm, nhưng anh mới yêu tôi chưa được hai năm, đâu thể nói đó là lý do chứ!!!

-Vậy sao bắt nạt tôi? –Jinki ngồi bật dậy, hỏi.

-Thích!

-Nói cho biết đi mà Jjong~ -Mè nheo.

-Hối lộ đi. –Nụ cười nửa miệng xuất hiện khi mặt anh nghệt ra, nhìn ngơ không thể tả.

-Hối lộ? Tiền? Em đâu có thiếu chứ.

-Ai bảo anh đưa tiền cho tôi? –Vẫn nụ cười đểu cáng, cậu trả lời khi khuôn mặt anh trở nên nghiêm trọng.

-Vậy hối lộ gì? –Chớp chớp mắt, ngây thơ~

-Lần đầu tiên của anh. Cho tôi đi, rồi tôi sẽ cho anh biết.


Đôi mắt nâu nhìn Jinki tinh nghịch, và ánh lên thích thú khi mặt anh xanh lè, rồi trắng bệch, sau đó đỏ bừng.

Không nói thêm câu nào nữa, Jinki lặng lẽ nằm xuống, chùm chăn kín mít.


-Tôi…Hyung ngủ đây…


Khuôn mặt anh đỏ hơn nữa khi nghe tiếng cười lớn của cậu. Chắc cậu đang lăn lộn dưới sàn cười anh. Ôi~ quê chết đi được!!!

Cười chán chê mê mỏi, câu trèo lên giường, ôm lấy vòng eo thon gọn của anh rồi kéo cái chăn ra, hôn chóc lên cái mũi đáng yêu.


-Không dám hối lộ sao?

*Lắc mạnh đầu*

-Ngoan ghê!!! Hay tôi tự đến đòi hối lộ nhỉ?

-Là sao? –Kéo cao chăn lên quá mũi, chỉ chừa lại đôi mắt bé tí như hai sợi chỉ, anh nói nhỏ.


Không một câu trả lời nào cho câu hỏi của Jinki được thốt ra, Jonghyun kéo mạnh cái chăn khỏi người anh, cái cảm giác muốn nhìn khuôn mặt Jinki khi bị chính mình trêu chọc đã kích thích cậu. Cậu muốn nhìn thấy con gà ngơ ấy thua trận trong tay cậu, cậu muốn thấy anh đỏ mặt vì cậu, muốn thấy anh chớp mắt nhìn cậu, muốn thấy anh xấu hổ rồi rúc vào trong chăn tránh cậu…

Muốn nghe anh thổ lộ với cậu như lúc nãy.

Chỉ là một câu nói thốt ra trước một câu hỏi, nhưng nó làm cậu cảm thấy thoáng ngạc nhiên và bồn chồn.

Nếu có cỗ máy thời gian của Doraemon, cậu sẽ quay lại khoảnh khắc đó, chỉ khoảnh khắc đó thôi…


-Em biết phải không?

-Biết điều gì?

-Tôi yêu em…



-Tự đòi hối lộ, là thế này…


Bàn tay hư hỏng rờ nhẹ mấy chiếc khuy áo ngủ, rồi tiện cởi luôn nó ra. Tách hai bên áo sang hai phía để nhìn rõ làn da trần trắng như tuyết của anh.

Định cúi xuống *đòi hối lộ*, nhưng bàn tay ai đó chặn ở ngực làm cậu nở nụ cười mỉm.


-Đau lắm! Lần trước em để lại dấu, mấy ngày mới tan, lại còn cắn nhẹ lên nữa. Hyung sợ rồi…


Nắm lấy tay anh rồi ép nó, cố định nó trên đầu anh, cậu vẫn giữ nụ cười mỉm gian tà.


-Tôi thích như vậy, anh cấm được sao?


Rồi như minh chứng cho lời nói của mình, cậu cúi xuống, bắt đầu nút mạnh cổ của anh, làm anh rên siết. Chiếc lưỡi của cậu vẫn làm điều nó muốn làm, đôi mắt nâu hơi hé ra để nhìn cái yết hầu ai đó nhấp nhô lên xuống. Đối với cậu, điểm này của anh kích thích cậu vì đơn giản nó làm anh…sexy hơn rất nhiều

Tay anh nắm chặt tấm drap giường, cảm giác bị đê mê siết chặt làm anh nghẹt thở. Anh nửa muốn thoát ra, nhưng nửa muốn kéo nó lại…

Cảm nhận anh cựa quậy khi nằm bên dưới cậu, cậu thở dài một tiếng, anh thực sự muốn cậu điên lên lúc này mà rape anh sao?


-Anh cũng thích cảm giác này mà…

-Nhưng sau đó rất đau…


Cắn nhẹ lên đó khi anh nói xong, cậu chồm dậy hôn lên trán anh.


-Vậy là còn nhẹ đó, lần sau tôi sẽ cho anh biết thế nào mới là cắn.


Bật cười khi anh mở to đôi mắt tí hin nhìn cậu khi nghe thủng câu nói trên, cậu lắc đầu, anh đúng là ngốc chưa từng thấy.

Đưa tay cài lại khuy áo cho anh, cậu nói khẽ.


-Không chúc tôi ngủ ngon sao?


Anh thoáng ngạc nhiên, có phần hơi giật mình. Anh cười rồi nói ngọt.


-Ngủ ngon Hyunnie…

-Không phải câu đó. –Cậu nằm xuống cạnh anh, cằn nhằn.

-Vậy câu gì?

-Câu lúc nãy…anh nói…đó… -Ấp úng.


Jinki đờ người ra, lúc nãy anh nói gì nhỉ?


-Lúc nãy hyung đã nói gì?

-Không nhớ thì thôi!!! Đây không cần!!! –Jonghyun cảm thấy giận một cách vô cớ, cậu quay phắt đi, cho anh nhìn cái lưng. (?!)


Đưa tay tắt đèn, Jonghyun thở mạnh trong vô thức, cậu đang giận cái khỉ gì thế nhỉ?

Tay ai đó luồn qua eo một cách rụt rè làm cậu giật mình, sém tí nữa là hét vang nhà không cho ai ngủ.


-Anh làm cái trò gì thế???

-Tôi yêu em… -Jinki rụt rè, nói nhẹ, bàn tay nhỏ bấu chặt vào áo cậu vì cảm giác hồi hộp.


Nụ cười nở nhẹ trên môi ai đó, hạnh phúc…

Quay lại ôm chặt anh vào lòng, hít hà mùi hương từ tóc con gà ngơ đáng yêu ấy.


-Ngủ ngon yeobo ah…



Đêm đó, có hai người đã biết được bí mật quan trọng cho chính mình…

Jjong biết một điều…Cậu đã yêu anh…yêu con người ngốc nghếch ấy từ lúc nào mất rồi.

Còn Dubu thì lại nghĩ rằng…rốt cuộc mình cũng đã có một vị trí nhất định trong trái tim Jonghyun.

Ước vọng chinh phục Jonghyun, biến Jonghyun thành của riêng mình, bắt đầu từ đêm nay đã hình thành trong trái tim nhỏ bé ấm áp của một con người ngốc nghếch_Lee Jinki.


Tôi yêu em…em sẽ cho tôi một cơ hội chứ?



P/s: Toàn Jongyu nhớ ~ Không có tí Kimin nào nhớ ~ Quên béng không cho 2min vô òi ~

Chap 10



*Phịch*

Một người đàn ông bị đánh thương nặng nề bị ép quỳ xuống, ông đau đớn nhưng vẫn không hề kêu lên một tiếng, mắt nhìn trừng trừng về phía chàng trai dễ thương đang nở nụ cười mỉm trước mặt.

Ông đang không tin vào mắt mình, nó vừa một mình hạ gục hết đống thuộc hạ của ông ngay cả khi người của nó còn chưa đến nơi. Nó đã trở nên nguy hiểm hơn cả những gì ông tưởng tượng.


-Vẫn chưa định thần lại sau những gì vừa xảy ra sao ông Shim? –Chàng trai hỏi.

-Mày…mày…- Ông lắp bắp, cố tỏ ra mình cứng cỏi, nhưng có vẻ hoàn toàn không có chút xi nhê gì với con người đang cười tươi trước mặt.

-Tôi làm sao? Không phải người bao vây tôi trước là ông sao, ông Shim? Tôi chỉ là tự vệ thôi mà.- Chàng trai nói một cách nhẹ nhàng, nhún vai tỏ vẻ đương nhiên, làm ông tức nhưng không thể làm gì.


Đôi môi đang cười chọc tức ông dần dần biến mất, đôi mắt toát lên sự lạnh lùng vốn có, ông cảm thấy rùng mình, có gì đó nguy hiểm đang cận kề ông. Rất gần.


-Chẳng phải tôi đã cảnh cáo ông tránh xa nơi này rồi sao? Ông cho rằng tôi không thể làm gì ông sao, ông Shim Yongha? –Câu nói toát lên với tông giọng cao đặc biệt, nó làm người nghe có cảm giác sợ hãi đến tột cùng, ông Shim nhất thời không thể cử động, nhưng nếu ông không lên tiếng bây giờ, nó sẽ làm gì ông?

-Shim Changmin…mày sẽ làm gì tao…?

-Ông muốn biết sao?


Ông lại rùng mình, bụng ông dấy lên một cảm giác khó chịu, rồi ộc lên họng, ông nôn hết ra ngoài.


-Ông sợ chết đến mức nôn mửa vậy sao, ông Shim?- Cậu cười đểu

-Mày…- Ông tức giận đến mức nếu ông không bị trói chắc cậu đã ra cám dưới tay ông rồi.

-Đừng vội, trò vui dành cho ông vẫn chưa hết mà…ông sẽ không chết bây giờ đâu… -Cậu nói khi đặt bó hoa cúc trắng lên ngôi mộ ở bên cạnh. Ngôi mộ trắng khác hoàn toàn với các ngôi mộ đen xung quanh, nó thật đẹp, thật đặc biệt. Chắp hai tay lại, cậu nhắm mắt, thì thầm điều gì đó mà chắc chỉ có mẹ cậu nghe thấy…

-Mày muốn gì?

-Không phải tôi muốn gì…- Cậu đứng dậy, xoa hai bàn tay vào nhau-…mà là ông muốn gì mới đúng, ông Shim…

-Mày nói thế là sao?- Ông nhướn mày.

-Ông muốn gì khi cho người bao vây mộ mẹ tôi? –Changmin nói bình tĩnh nhất có thể, cậu không thể xông đến đấm ông ta cho đến chết ngay bây giờ, ngay lúc này, cậu phải bình tĩnh, các trò vui vẫn đang chờ mà…

-Tôi nghĩ cậu biết mà, cậu Changmin. –Ông đổi tông, nói với sự bình tĩnh nhất có thể, trực giác của ông cho rằng chuyện này đã ổn thỏa, không còn nguy hiểm nào đang chờ ông nữa.

-…Kim Ki Bum?

-Cậu thật thông minh, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh mà nhỉ? –Ông cười, tất nhiên là trong sự tức giận của ai đó.


“Bình tĩnh…bình tĩnh nào…Shim Changmin…”

Cậu mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế mà đàn em vừa bê ra, nói ngọt.


-Ông chỉ nhằm vào anh ấy thôi mà, nhưng rốt cuộc, anh muốn có anh ấy để làm gì?

-Tôi nghĩ cậu cũng muốn chuyện này xảy ra thôi mà…- Giọng nói gằn xuống, giống như đang ra oai, cũng giống như một cuộc thương lượng.

-Haha…Sao tôi lại muốn chuyện đó xảy ra chứ? –Cậu nói khi nụ cười vẫn chưa khép lại, đôi mắt nhìn vào một khoảng vô định.

-Chẳng phải đó là tên giết mẹ…*Bốp*…


Ông không thể nói hết câu, vì cậu đã xông tới đấm thẳng vào mặt ông.

Ông nghĩ gì mà nhắc tới Ki Bum và mẹ tôi với cái vẻ đó?

Ông nghĩ ông là ai? Là cha tôi sao?

Hóa ra ông vẫn ra dáng một người cha cơ đấy.


-Có nghĩa là ông muốn tôi trả lại Kim Ki Bum cho ông? –Cậu quay lại, ngồi lên ghế và tiếp tục màn tra hỏi.

Ông gật đầu mạnh khi đàn em của cậu nhấc ông trở lại tư thế quỳ vì cú tát của cậu làm ông ta ngã hẳn sang một bên.

-Ông sẽ làm theo kế hoạch của ông khi có lại anh ấy phải không? –Cậu nhìn ông và lại thấy cái gật đầu –Àh… Nhưng tôi không hiểu lắm, một người như Kim Ki Bum mà lại phải chết thì thật đáng tiếc. –Cậu chép miệng –Vừa đẹp, vừa có tài, hơn nữa đã từng là một tay sai đắc lực cho ông… Tại sao lại phải giết một người như thế?

-Tôi không nghĩ cậu muốn biết đâu. –Ông thẳng thừng.

-Ô, đó chỉ là hỏi cho có lệ thôi. Ông Shim, việc Kim Ki Bum biết bí mật gì bất chính của tập đoàn ông, tôi không quan tâm đến điều đó cho lắm. –Cậu nói nhẹ, tay ra hiệu gì đó cho đàn em –Cái tôi muốn là được thỏa mãn, với một người đẹp như thế, ai lại bỏ lỡ chứ? Và tôi nghĩ không ít lần anh ta suýt lên giường với ông rồi, đúng không?


Ông cứng đơ người, rõ ràng con người trước mặt đang xúc phạm ông, nhưng ông chẳng thế nói gì, vì những điều đó…hoàn toàn đúng sự thật.


-Ông Shim, cái gọi là ham muốn, tôi nghĩ ai cũng sẽ có khi đứng trước một con người như thế… Nhưng nếu anh ta không nhanh chóng tự tạo ra cái cớ để “chuồn” trước khi ông kịp làm trò đồi bại, thì chắc đã bị ông “ăn” rồi nhỉ?...- Cậu phẩy tay khi có đàn em ra cúi chào, cái cậu cần đã tới.


Ông mở to mắt ra khi đàn em của cậu bế Ki Bum đưa cho cậu, cậu ta đang ngủ, ngủ rất say, cái chăn quấn quanh người có vẻ mỏng, nên mặt hơi nhăn lại, mồ hôi chảy từ thái dương xuống má, rồi đọng lại ở cằm.

Cậu thì lắc đầu, hôm qua bị cảm, uống thuốc rồi mà anh vẫn sốt cao đến mức này, chiếc chăn lại mỏng không thể giữ ấm, nhỡ sốt hơn thì thế nào?


-Cậu…chẳng phải đó là người đã… -Ông lắp bắp.

-Giết mẹ tôi. Đúng rồi, nhưng đâu có cố ý, chỉ là tay anh ta giết, nhưng người thì không muốn giết, bị ai đó sai bảo cơ mà…- Cậu nói nhẹ bẫng, ôm chặt anh trong lòng, như thế sẽ ấm hơn.


Ông thở mạnh, cậu đang coi ông không bằng cái thằng chết tiệt đang nằm trong lòng cậu.


-Cậu Shim…hãy trả lại Ki Bum cho tôi!!! –Ông lấy hết can đảm để nói.

-“Trả lại Ki Bum cho tôi”? –Cậu hỏi, ánh mắt rời khỏi khuôn mặt Ki Bum, hướng đến người đàn ông bị trói vẫn đang quỳ dưới cậu.

Ông gật đầu chắc chắn, nhưng đáp lại ông, lại là tiếng cười thoải mái từ cậu.

-Kim Ki Bum là của ông từ bao giờ thế? –Cậu hỏi khi vẫn chưa thể nín cười.

-Tôi đã đem cậu ta về nuôi từ khi cậu ta lên 5, cậu ta là của tôi!!!

-Tôi đã lấy lại anh ấy từ tay ông, chính ông đã đưa cho tôi anh ấy, giờ Kim Ki Bum là của tôi… Không phải sao? –Cậu không cười nữa, mà nhìn về phía ông ta thách thức


“Nói tiếp đi nào…”


-Đó là vì cậu uy hiếp chúng tôi, đó là bất đắc dĩ…

-Hãy uy hiếp lại tôi đi, rồi tôi sẽ tự đưa anh ấy cho ông. –Cậu nói khi ánh mắt lại hướng về phía khuôn mặt con người đang nằm trong lòng cậu, nụ cười vừa tan giờ lại nở. –Dậy rồi sao? Nghe được đến đâu rồi Bummie?


Ki Bum đã tỉnh dậy từ lúc nào, đôi mắt nhìn chăm chăm vào Yongha. Nó hoàn toàn vô hồn, ánh mắt anh không có chút cảm xúc làm ông sững người, Kim Ki Bum đang nhìn ông…ánh mắt ấy…đáng sợ.

Nghe cậu hỏi thì anh ngửng lên nhìn cậu, khuôn mặt anh ướt mồ hôi, đôi mắt thấm vẻ mệt mỏi, nhưng nó làm anh đẹp hơn dưới ánh sáng mờ đục của buổi sớm. Vẻ đẹp của anh, chẳng phải cậu đã từng nói: nó càng tang thương, nhìn anh sẽ càng đẹp hay sao?


-Tôi không có cố ý, xin lỗi cậu chủ…- Giọng nói của anh trầm đục, nhưng yếu ớt, anh sốt cao thật…

-Đừng có nói gì cả, cố ngủ tiếp thì hơn đấy. –Changmin lo lắng thấy rõ, anh thấy điều đó, nên anh mỉm cười, Minmin của anh đang lo cho anh mà…

-Không cần đâu, tôi…

-Đó là mệnh lệnh, Kim Ki Bum!!! –Cậu ngắt lời anh, anh trông như chuẩn bị ngất đến nơi mà còn cố.

-Tôi…Hãy cho tôi tham gia cuộc nói chuyện này…cậu Changmin- Ki Bum nhìn Changmin, ánh mắt như đang cầu xin, cậu không thể không đồng ý.

-Rồi anh phải đi nghỉ được chứ? Tôi và ông ta nói chuyện sắp xong rồi, nên nếu muốn cứ ngủ luôn cũng được. –Cậu quay đi chỗ khác để nói, cậu không muốn nhìn vào mắt anh lúc này.

Anh cười rồi gật đầu, cậu cũng chính lại tư thế, ôm anh chặt hơn, tay cầm khăn lạnh đặt lên trán anh. Xong xuôi, cậu mới mỉm cười, quay ra phía ông Shim.


-Tiếp tục nói về Kim Ki Bum nào… Đến đâu rồi nhỉ? Àh, nói đến việc anh ấy suýt lên giường với ông, rồi anh ấy là của tôi… Đúng không? –Changmin cười tươi.

Ông Shim lại cứng đơ người khi Ki Bum mỉm cười, anh ta cười khi hai con người nói về anh ta sao? Cười khi hai con người tranh giành anh ta? Cười khi rõ ràng cả hai bên, bên nào cũng muốn giết và hành hạ anh ta???


-Cậu Changmin, cậu phải trả lại Ki Bum cho chúng tôi!!!

-Không không… Nói thế không hợp lý chút nào. Ông Shim, việc ông dâng Ki Bum cho tôi, đồng nghĩa với việc ông đã từ bỏ Ki Bum, và để cho anh ta đến làm nô lệ của tôi. Không đúng sao? –Changmin nói, cậu thực sự muốn kết thúc cuộc nói chuyện này sớm.

-Cậu Shim Changmin, cậu không thể làm thế. Xin phép cho tôi nói thẳng, tôi muốn giết anh ta, anh ta biết những thứ mà không ai được phép biết. Và anh ta cũng đã giết mẹ của cậu, cậu trả lại anh ta cho tôi, tôi sẽ giết anh ta để trả thù cho mẹ cậu. Vậy chẳng phải vẹn đôi đường hay sao? –Ông nói và quan sát khuôn mặt Changmin, và ông tự cảm thấy mình may mắn khi Ki Bum nằm gọn trong lòng cậu, cậu không thể xông đến, tiếp tục cho ông vài cú đấm nữa.


Ki Bum thấy rõ ràng Changmin đang mất bình tĩnh, tay anh vòng ra sau lưng cậu, vỗ nhẹ.

Cậu nhìn xuống anh, thấy anh mỉm cười ngọt nhìn cậu. Và cậu biết, lúc này việc nói chuyện không còn quan trọng bằng một việc khác.


“Chết tiệt!!!”


-Ông Shim, vậy tôi cũng xin nói ngắn gọn, nếu chuyện này một lần nữa xảy ra, thì tôi không chắc tập đoàn nhà ông có còn tồn tại nữa không đâu. Và nếu muốn giành lại Ki Bum từ tay tôi…Hãy giết chết tôi đi đã. –Cậu nói, mắt vẫn nhìn về phía Ki Bum. –Cởi trói cho ông ta, rồi đưa ông ta ra khỏi đây. Mọi chuyện đến đây là kết thúc.


Bế xốc anh lên rồi ra xe, cậu lái về khách sạn.

Ném anh lên chiếc giường trong phòng, cậu cởi mạnh cái áo khoác ngoài, rồi nhảy vào hôn anh.


-Chỉ một lúc thôi được không, cậu chủ?…uh… Tôi hơi mệt…

Cậu gật nhẹ đầu rồi tiếp tục nụ hôn của mình. Chỉ một lúc, nhưng cậu tin anh sẽ làm cậu đủ thỏa mãn.


----------------------------------------------


-Đi chơi…!!!Đi chơi cơ~~~ -Taemin chạy khắp nhà nhõng nhẽo, hét ầm nhà.

-Ngồi yên cái coi Taemin, Jinki còn đang ngủ mà. –Jonghyun gắt khẽ.

-Hyung chỉ lo cho Jinki hyung thôi sao? Hyung không lo em sẽ chán đến chết àh??? –Taemin sụt sịt, ôm chặt lấy Jonghyun, bắt đầu màn “diễn xuất” tài năng của mình.

-Bỏ Jonghyun hyung ra đi Taemin!!! –Minho gắt.


Taemin phụng phịu rồi buông Jonghyun ra, Minho mà đã giận hoặc ghen thì đúng là đáng sợ.


-Hyung về rồi đây!!! –Key mở cửa bước vào, hai tay xoa nhẹ vào nhau.

-Key hyung~~~ Đi chơi~~~- Taemin nhõng nhẽo, hai mắt sáng long lanh như đã tìm thấy kho báu. –Umma ah…đi chơi nha~~~

-Uhm thì đi, trời tạnh mưa rồi, đưa Taemin đi theo kế hoạch hôm qua thôi. –Key ngửng lên nhìn Jonghyun và Minho rồi nói.

Taemin nghe xong lập tức chạy ra ban công mở cửa để xem có thật mưa đã tạnh chưa. Minho thì vác mấy túi đồ mà Key, Jinki và Taemin đã chuẩn bị hôm qua. Jonghyun thì kéo cái chăn khoác lên người Jinki, rồi bế anh ra xe.


“Mưa tạnh rồi~~~ La la la…Ta được đi chơi…”

“Mấy “bà thím” gói gì mà lắm đồ thế!!! NẶNG QUÁ!!!”

“Ngủ say như chết nhỉ? Nhưng nhìn yêu quá, không nhỡ gọi… Mày điên thật rồi Jonghyun…”


Chẳng là hôm qua, Key tự nhiên…hứng, lên tiếng kêu gọi những ai…thừa thời gian, bỏ học để…đi chơi. Taemin cũng thấy hay hay, lâu rồi không được đi chơi nên nhảy bổ vào đồng ý, Jinki thì định không đi, nhưng bị Key dụ dỗ theo kiểu “Thừa dịp tranh thủ ở bên Jonghyun, lấy điểm trong lòng hyung ấy, chẳng phải sao?”, thế là lỡ…dại mà gật đầu. Minho và Jonghyun không được phép chọn lựa, vợ đi rồi chẳng lẽ không đi cùng để *giữ* sao?

Khi thấy tất cả không ai phản đối, Key kéo tay hai “bà thím” Taemin cả Jinki, lôi ra xe, lấy lý do phải đi mua đồ, làm Jonghyun với Minho đơ ra một lúc, đến khi nghe thấy tiếng xe ai-đó nổ máy, mới tất tả chạy ra, lên xe khác rồi đuổi theo. (=.=)

Đến nơi thì khỏi nói loạn như thế nào. Jinki thì…bám dính ở cửa hàng…gà rán, nên Jonghyun nói ba người kia đi mua đồ, mua xong thì tập trung tại đây. “Vị thần shopping” Key kéo Taemin đi khắp nơi, chọn một đống đồ làm Minho xách mỏi cả tay lẫn giò, hết quần áo, thức ăn hay chỉ nói riêng vụ xách “sữa” thôi cũng đủ để anh chàng không bao giờ đi mua đồ cùng hai “con quỷ” này nữa.

Cửa hàng gà rán thì gần như loạn vì khách hàng bỗng nhiên…tăng đột biến, làm Jonghyun ngán ngẩm, cái hình ảnh ai đó hai tay cầm đùi gà, sốt cả chua dính ra mép, liếm môi liên tục, thỉnh thoảng lại chu mỏ xin món nữa… Ai nhìn thấy chẳng chết, cậu còn…suýt chết nữa thì nói ai. Chưa kể, sau đó còn khó khăn trong việc ngăn người khác không được… chụp ảnh. Lần sau đến đây không bao giờ cậu để anh ngồi cạnh cửa sổ nữa.

Rốt cuộc, cậu kéo anh ra khỏi quán, lôi anh ra xe để anh ăn trong đó.

Nói thế thôi, nhưng cậu lại cười ngốc khi ai đó đút cho mình một miếng gà, dù đã bị…cắn dở. Nụ cười tinh nghịch nở ra ngay sau đó, ghé sát vào tai anh, thì thầm một vài từ, cũng đủ để anh đỏ mặt, rồi bỏ dở miếng gà cuối cùng còn sót lại trong hộp, không (thèm) ăn nữa. =.=

“Dubu ah…anh dụ tôi hôn gián tiếp với anh sao?…”


Tóm lại người mệt nhất là Minho.

Xem ra, anh không có duyên với mấy cái siêu thị rồi…



Chap 11


-Chúng ta sẽ đi đâu?-Minho hỏi.

-Tới Paris, tôi đặt một nhà nghỉ ở đó òi ~~~ -Key nói một cách dễ thương khi nhìn xung quanh sân bay.

-Đi chơi~~~ đi chơi~~~- Taemin vui vẻ nhảy tưng tưng lên như bắt được vàng, song lại khựng lại. –Umma ah~ Sao đợt này đi ít thế, có mỗi một nơi thôi àh?

-Đi thế thôi, đây gọi là “trốn học đi chơi” chứ có phải được nghỉ đâu! –Jonghyun gắt. –Anh với Jinki nghỉ học nhiều quá rồi…

-Thế sao hyung không ở nhà đi, một mình Jinki hyung đi cũng được mà… –Key nói đểu.


Jonghyun liếc Key một cái cháy xém lông mày, rõ ràng biết người ta đi vì ai và vì cái gì rồi còn nói đểu.


--------------Flash back--------------


Jonghyun ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, nhìn xa xăm ra bên ngoài, thở dài.

Cậu yêu, yêu thật rồi…

Nhưng lại yêu con người bị mình bắt nạt bao lâu nay.

Biết là người ta có yêu mình, hơn nữa còn chấp nhận thầm lặng yêu cậu hơn một năm trời kể cả khi bị đánh đau, hay bị cả trường khinh bỉ… Vì cậu.

Cậu đang tự hỏi tại sao mình lại dùng cách đó để “giữ” anh. Vì rõ ràng có thể dùng những cách khác. Như nói rõ ràng với anh rằng anh chính là vị hôn thê của cậu ngay từ đầu, hay…đem anh về nhà rồi nhốt cho đến khi đám cưới được diễn ra (?!), hoặc…tuyên bố cho cả thế giới này biết rằng cậu sẽ lấy anh, anh chỉ thuộc về một mình Kim Jonghyun này.

Cậu chỉ nhớ rằng, cậu dùng cách bắt nạt để “giữ” lấy anh, vì cậu ghét, cậu ghét nụ cười đó, ghét những cái ôm ấm áp của anh, ghét những cử chỉ dể thương đó…vì nó không dành cho cậu.

Anh ban phát chúng cho tất cả mọi người xung quanh. Và cậu ghét điều đó.

Rõ ràng, ngay từ đầu, cậu không hề thích anh.

Nhưng…chỉ là tính chiếm hữu của cậu đã có từ khi cậu còn rất bé.

Anh sẽ lấy cậu, vậy nên, anh là của cậu. Nhưng rõ ràng, anh không hề ý thức được điều đó.

Nếu vậy, Jonghyun này sẽ ý thức điều đó hộ anh.

Nếu anh không tránh xa họ, vậy Jonghyun này sẽ khiến họ tự lánh xa anh…

.
.
.

-Hyung ah, đang làm gì vậy? –Key bước vào.

-Chaki ah~

-Đừng có gọi thế nữa!!! Hyung bây giờ còn bé lắm hay sao? Hơn nữa, vợ chưa cưới của hyung vẫn đang ở phòng bên cạnh đấy. –Key cằn nhằn.

-Anh sẽ không gọi vậy nữa nếu *honey* giúp anh một việc. –Jonghyun cười tươi.

-Muốn gì đây? –Key mở to mắt nhìn Jonghyun.

-Thực ra… -Sau câu hỏi của Key, Jonghyun ranh mãnh biến đi đâu mất, để lại một Jonghyun lắp ba lắp bắp, nói mãi không xong một câu. –Thực ra…

-Thực ra cái khỉ gì? –Key cáu, nãy giờ quay đi quay lại, gãi đầu gãi tai thì cậu cũng chỉ nhận được chữ “Thực ra”.

-Hyung cần em giúp…giúp hyung… -Vẫn tiếp tục lắp bắp.

-?

-Hyung thích…àh không…yêu…uhm… -Mặt Jonghyun đỏ và nóng bừng, miệng vẫn nói không hết được một câu hoàn chỉnh.


Key cười ranh mãnh, nhìn “Chaki” yêu dấu nói mãi không xong một câu yêu. Dở hơi thật…


-Jinki hyung?


Jonghyun gật đầu lia lịa sau câu hỏi của Key, giống như cậu bắt được cái phao cứu trợ vậy.


-Vậy chaki muốn em giúp gì? –Lại gần Jonghyun, ngồi lên đùi anh, vuốt nhẹ mái tóc vàng, cậu hỏi nhẹ.

-Giúp hyung chiếm lấy anh ấy. Hyung muốn anh ấy chỉ thuộc về hyung… -Jonghyun nhìn thẳng vào mắt Key, nói rõ ràng.


Key mỉm cười, thơm nhẹ lên má Jonghyun rồi ôm lấy anh.


-Rốt cuộc thì chaki cũng đã *khôn* ra một chút…


-------------End Flash back------------------


.
.
.


Kéo tai nghe ra, cậu nhìn sang bên cạnh mỉm cười.

Jinki của cậu đang gặp rắc rối với cái dây an toàn trên máy bay.

Lắc nhẹ đầu, cậu quay người sang, gỡ cái “mớ bòng bong” mà trước đó còn là cái dây an toàn.


-Đần. –Cậu nói nhỏ, nhưng đủ để ai-kia nghe thấy, rồi đỏ bừng mặt vì giận, đấy là cậu đoán thế.

-Mắc mớ gì mắng hyung??? Đáng ghét… -Anh nói nhỏ, cũng đủ để cậu nghe thấy, rồi quay mặt đi, chắc giận thật rồi.


Vò mái tóc của anh làm nó rối lên, Jonghyun mới đeo tai vào nghe nhạc tiếp, mắt nhắm lại, tìm một giấc ngủ, tối qua không ngủ được chút nào. Cũng tại tự nhiên đờ người ra nhìn người khác ngủ, đến lúc nhận thấy mắt mỏi nhức, lưng cứng đơ mới biết là đã thức trắng nguyên đêm chỉ để ngắm ai-đó. Chết tiệt thật!!! (Phục sát đất >”<)

Cũng chính vì đang buồn ngủ, nên cậu mới không thấy ai đó nhìn (lén) mình.

“Đáng ghét!!!”


-------------

Ở hàng ghế phía trên.


-Mới lại gần tí đã đỏ bừng mặt rồi, kế hoạch ghép cả hai với nhau của bọn mình dễ bị Jinki hyung phá hỏng lắm áh!!! –Taemin phụng phịu, vò đầu mình.

-Bình tĩnh, sang đó umma sẽ dạy Jinki hyung vài cách để mặt bớt đỏ khi ở cạnh Jonghyun. –Key thổi sáo ra vẻ chuyện chẳng có gì lớn, nói nhỏ với Taemin.

-Nhưng sao cứ phải bắt Jinki hyung lạnh lùng với Jonghyun hyung làm gì? Cái kế hoạch của cậu sến quá đấy Ki Bum!!! –Minho cằn nhằn. –Cái khỉ gì mà sang đó, ghép cho Jinki hyung một cô gái, xong bắt hyung ấy giả vờ phớt lờ Jonghyun hyung, để Jonghyun hyung đau khổ rồi tỏ tình chứ!!!

-Có giỏi nghĩ kế khác xem. –Key hất hàm, ném cho Minho cái nhìn giận dữ, dám chê cái kế hoạch người ta vắt óc nghĩ ra là sến bựa sao???

-Đừng có khinh tôi!!! Tôi thừa sức nghĩ ra kế hoạch khác nhá!!! –Minho cãi lại.

Taemin ngồi giữa nhưng không ngăn cản lại còn mang bỏng ngổ ra cạp, miệng cười cười làm mấy cô nhân viên máu mũi chảy không biết lau vào đâu.

-Cãi nhỏ thôi, hai hyung ấy nghe thấy đó~~~ -Nói dễ thương + tiếp tục cạp bỏng ngô, công nhận Taemin chuyến này đi chỉ để phá rối thôi…

-Kế hoạch gì, nói tôi nghe coi nào. Hồi hộp quá ~ Hồi hộp quá ~ -Key giả giọng trẻ con, nói bằng tiếng nhão nhoét, điệu chảy nước làm Taemin thích thú, umma giận thật kìa.

-Ngắn gọn mà lại vô cùng súc tích. Ba từ thôi… -Minho hạ giọng, cúi xuống nói thầm để Key và Taemin nghe thấy-…Mặc. Kệ. Họ!!!

Nói xong ngúng nguẩy đeo tai nghe vào, dúi vào tay Taemin hộp sữa, Minho mới dựa người vào ghế, nằm dài với nụ cười ranh mãnh nở nhẹ…

“Jonghyun hyung…em giúp hyung một lần thôi đó. Làm gì thì làm, đứng có làm mất mặt đám seme tụi này…”


Nói thế là sao trời?!


----------------------------------------------


-Đồ ăn ở trên máy bay gói nhìn hay quá àh!!!

-Woa!!! Trà thơm nè, khác hẳn trà Hàn Quốc, đây là trà Trung Quốc hay Việt nam vậy???

-Woa!!! Nhìn kìa, đám mây kia giống đùi gà quá!!!




Và còn vô vàn những câu nói ngây thơ không đụng chạm nhưng đủ làm phiền mà không tiện biên dịch khác.

Jonghyun đang đeo tai nghe mà còn thấy khó chịu, nói gì những người khác. Nhưng đấy là cậu nghĩ thế, trước khi quay sang phía anh cảnh cáo.

Sự thật có khi hoàn toàn ngược lại, vì không biết từ lúc nào nhưng cô tiếp viên xinh đẹp đã vây đầy xung quanh Jinki, nói chuyện này nọ, rồi woa lên ngưỡng mộ khi anh làm cử chỉ dễ thương với Jonghyun, chỉ để nịnh bợ, chút nữa đến nơi “cho hyung ăn thử gà rán Paris”.

Cậu thực sự, thực sự muốn dùng băng dính dán miệng anh lại, miễn thao thao bất tuyệt lắm chuyện.

Nhưng có khi hoàn toàn bất khả thi, vì khi cậu hỏi trên máy bay có băng dính không, thì không tiếp viên nào trả lời, giờ thì cả nam lẫn nữ chỉ mải nhìn Jinki với Taemin thôi.

Minho thì một là đang ngủ, hai là đang giận nên mới không ngăn cản Taemin bắt chuyện với người lạ. Nhưng chí ít, nếu Minho có ngăn cản, thì cũng có lý do vì Taemin là người yêu của cậu ấy. Cậu ấy có quyền can thiệp.

Còn cậu, thì có cái lý do khỉ gió gì mà can thiệp chứ!!!

Àh mà đợi đã…

Chẳng phải anh là của cậu sao?

Đó chẳng phải lý do vô cùng chính đáng sao?

Anh sẽ là vợ của cậu, anh là vật sở hữu được đánh dấu độc quyền của Kim Jonghyun.

Vậy chẳng phải cậu cũng có quyền tham dự vụ này sao?


-Lee Jinki, nếu muốn ăn gà thì ngậm miệng lại và ngủ đi!!! –Jonghyun gắt.


Jinki chu miệng phụng phịu, ý không muốn. Người ta đang nghe anh tiếp viên kể chuyện…gà (?!), đang đến đoạn đùi gà chui vô miệng (?!?!), thì gọi giật lại bắt người ta đi ngủ, thật là đáng ghét mà!!!


Àh mà chờ đã…

Mình là hyung cơ mà…

Phải có chút uy quyền gì chứ!!!


-Em đi ngủ đi!!! Mặc kệ hyung!!!- Jinki hất mặt, gắt lại Jonghyun, rồi quay qua chỗ anh tiếp viên đang nói chuyện, buôn tiếp.


Đuôi mắt Jonghyun giật giật…

Được lắm Lee Jinki…

Nếu anh muốn, thì tôi chỉ còn cách chiều thôi.

Tôi đã bảo tự tôi sẽ khiến mọi người lánh xa anh mà.


-Jinki hyung…

Jinki thoáng rùng mình, anh có nghe nhầm không ta? Rõ ràng là giọng của Jonghyunnie mà…

-Em bảo hyung cái này…Quay lại đây đi…

-Có gì…không…? –Anh cất giọng nói run rẩy, lắp bắp hỏi cậu, rõ ràng có gì đó không bình thường, hay nói trắng ra là nguy hiểm đang chờ anh thì phải.

-Quay lại đây đi, có cái này…em muốn cho hyung…-Giọng thằng nhóc nhẹ nhàng như vậy, nhưng sao anh lại cảm thấy lạnh sống lưng vậy nhỉ???


Jinki thở mạnh một cái rồi từ từ quay lại.

Mới quay được một nửa vòng, thì có bàn tay ai đó áp vào má, nhanh chóng kéo anh sát vào cậu. Môi anh chạm vào cái gì đó mềm mềm, mà không phải chạm, hình như môi anh đang bị…nuốt.


Tất cả tiếp viên sững sờ trước cảnh tượng ấy, mắt chữ A mồm chữ O.


-Tôi nghĩ mọi người nên về vị trí để cho họ chút riêng tư nhỉ? –Key nhổm dậy, lên tiếng rồi mỉm cười, tay lăm lăm cái máy quay kĩ thuật số mới nhất.

-Hyung bảo người khác cho họ riêng tư, còn hyung thì sao? –Taemin nói rồi cười cười, tay tìm gói bỏng ngô. “Đang có phim-gần-đen, thôi coi tạm vậy”.


-H…yun… đa…u

Jonghyun nhếch miệng khi nghe tiếng anh rên rỉ. Biết cái này gọi là gì không? Là trừng phạt đấy Lee Jinki, chẳng phải tôi đã từng nói phạt sẽ rất đau sao?

-J…jong…thở…

Cười thỏa mãn rồi buông đôi môi của anh ra, môi cậu tìm đến tai anh, nút nhẹ nó.

-Lúc nãy quát tôi hùng hổ lắm cơ mà…sao giờ hiền thục thế?

-Hyunnie… -Jinki cố lấy lại không khí vào buồng phổi. Nhưng mắt vẫn nhìn Jonghyun, àh không, bị Jonghyun giữ khuôn mặt bằng hai tay thế kia, phải gọi là vẫn *bị* nhìn mới đúng.

-Sao? Muốn tiếp tục nói chuyện GÀ với anh chàng đẹp-trai, dễ-thương kia hả?

Jinki lắc lắc đầu –Không có mà…

-Thật vậy sao? –Jonghyun nhếch mép, cắn nhẹ lên cái mũi cao đáng yêu –Anh nạt cả tôi chỉ để nói chuyện với anh ta còn gì?

-Hyung xin lỗi…Jjong ah… -Anh nói câu xin lỗi nhẹ nhàng rồi phồng má lên, lùi người về đằng sau.

Jonghyun cũng không phản ứng gì khi anh lùi dần lùi dần để tránh xa cậu, chỉ mỉm cười. Bỗng cậu đứng thẳng dậy, đến trước mặt anh, trấn hai tay hai bên ghế để anh hết đường thoát, nhếch mép cười khi ai đó đỏ bừng mặt. Thật đáng yêu ~

-Yeobo ah~ -Ghé sát tai anh, cậu thì thầm- Chúng ta sẽ giải quyết tiếp vụ này khi về khách sạn nhé. Chắc yeobo cũng biết chúng ta sắp cưới, nên ở chung phòng là điều đương nhiên, phải không?

Jinki nhắm tịt mắt lại rồi quay mặt sang một bên, làm cho Jonghyun lắc nhẹ đầu ngán ngẩm rồi về chỗ của mình.

Không phải anh không biết việc hai người ở chung phòng, mà cái anh đang nghĩ tới bây giờ là cậu sẽ “giải quyết” anh như thế nào?

Chẳng lẽ…lại như hôm trước…cái hôm anh tỏ tình với cậu…

Cậu đã…chạm…vào anh…

Dùng cách đó giải quyết…cũng không tệ nhỉ?

Cảm giác khi đó…rất tuyệt…

AAAAAAAAHHHHHH!!! Không được!!!!!!


“Mày không được phép nghĩ linh tinh đâu Lee Jinki!!! Lần đó đau lắm, không tệ là thế nào???”






Chữ ký của dudu_s2_dubu

Làm quen với dudu_s2_dubu


jen3pi.95line
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 27
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 18/02/2012
Age : 21
Đến từ : lỗ hổng trần nhà shinee
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 19/2/2012, 10:33 am
tem vui quá ik lần đầu ta lấy được con tem
hạnh phúc qua thôi onl cả ngày cũng k có uổng tí nào
fic hay lắm nhưng sao ss thấy vẫn ít 2min quá nhỉ tập trung 2 cặp chính quá bỏ cặp phụ thì hơi bùn đó 18


Chữ ký của jen3pi.95line

Làm quen với jen3pi.95line


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 20/2/2012, 11:09 am
Tiếp đi

Hóng chap mới nhắm nhắm



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


Ariel_NioNguyen
Hiện:

Tổng số bài gửi : 14
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 01/01/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 22/2/2012, 11:27 pm
Hay + Hóng =
Au ơi! Thương tình kẻo rds trúng gió hết mất thui!
Mong đợi chap mới! Hix hix


Chữ ký của Ariel_NioNguyen

Làm quen với Ariel_NioNguyen


dudu_s2_dubu
Hiện:

Cancer
Tổng số bài gửi : 19
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 04/12/2011
Age : 19
Đến từ : trại nuôi gà của dubu oppa
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 23/2/2012, 1:21 pm
Chap 12


Vài tia sáng hắt nhẹ qua khung cửa sổ, chiếu vào khuôn mặt người con trai ngủ yên bình trên chiếc giường trắng. Khuôn mặt đáng yêu, không còn nét cương nghị giả tạo thường ngày.

Một con người như mất hồn vào cảnh tượng ấy. Nụ cười thực sự đã biến mất từ mấy chục năm trước giờ trở lại.

Kim Ki Bum ngớ người ra vì Shim Changmin.


Nhưng bỗng nhiên Ki Bum cảm thấy rùng mình. Nụ cười của anh vụt tắt.

Cậu chủ tỉnh rồi.


-Đang cười cơ mà, sao bỗng nhiên không cười nữa? –Changmin từ từ mở mắt, nói với khuôn mặt không hài lòng.

-Cậu chủ…tỉnh từ lúc nào? –Ki Bum ngỡ ngàng.

-Vừa xong. –Changmin trả lời cụt lủn.

-Tôi…tôi đi làm bữa sáng. –Ki Bum trở nên lúng túng đến mức lạ thường.

-Nụ cười đó…tôi chưa bao giờ thấy nó ở anh… -Changmin cười đểu, tay ôm eo Ki Bum, kéo ánh vào lòng –Nó đẹp đó chứ?

-…

-Tại sao không bao giờ anh cười như thế trước mặt tôi?

-Tôi…cười thế nào cũng là cười, giống nhau hết mà cậu chủ… -Ki Bum cười gượng, dựa hẳn vào người cậu. –Tôi đã cười trước cậu. Rất nhiều lần.

-Anh không hề! –Changmin gắt lên.

-Cậu chủ…

-Anh nghĩ anh là ai? Là người của tôi! Vậy mà giờ anh đang tìm mọi cách không trả lời câu hỏi từ tôi, mọi khi đây là việc anh làm hoàn hảo nhất cơ mà!!! –Changmin trở nên mất bình tĩnh.

-Đúng!!! Tôi chưa hề cười như vậy trước mặt Shim Changmin, mà chỉ cười như vậy trước mặt Minmin của tôi thôi. –Ki Bum đứng hẳn dậy, chính lại quần áo. –Tôi mong câu trả lời đó sẽ làm cậu hài lòng. Giờ tôi đi làm bữa sáng, quần áo của cậu ở trên giá đằng kia. Xin phép.


Anh cúi đầu rồi đi hẳn.

Để lại một con người đau khổ với bàn tay nắm chặt, nước mắt rơi nhẹ trên gò má lạnh lẽo, trái tim như vỡ vụn thành từng mảnh…


“Anh chỉ yêu Minmin thôi sao? Chẳng phải chính anh nghe thấy Minmin nói rằng nó sẽ biến thành một Shim Changmin khác hoàn toàn hay sao? Chẳng phải chính anh nhìn thấy tôi giết chết nó sao? Chẳng phải nó và tôi cùng một thể xác sao? Tại sao anh chỉ yêu Minmin mà không quan tâm gì tới Changmin này hết…

Vì ai mà tôi giết chết Minmin để tạo ra Shim Changmin???

Không phải anh sao Kim Ki Bum…?

Tôi đã nhờ anh bảo vệ mẹ tôi…

Để rồi cuối cùng anh để tôi nhìn thấy cảnh chính tay anh hạ sát bà…

Anh đã phản bội tôi. Phản bội mọi thứ.

Anh nói anh yêu Minmin…Nhưng anh đã làm nó tổn thương…

Rồi Shim Changmin này xuất hiện, thì anh lại coi như một người xa lạ…

Tại sao anh không yêu tôi?

Tại sao tôi lại yêu anh nhiều đến mức này chứ?

Minmin!!! Rốt cuộc mày đã chết chưa???”


-*Hức*…*hức*…Đáng ghét…đáng ghét mà…


Ki Bum khựng lại, mình nghe nhầm không…nhưng…đúng là giọng của cậu chủ…


-Cậu Shim… -Anh chạy về phía cậu, hốt hoảng, tại sao cậu lại khóc? Cậu có bao giờ khóc đâu…từ khi biến thành Shim Changmin…

-Đừng *hức*…đừng có đi…*hức*…mệnh lệnh…


Cậu tóm lấy áo anh, nhất quyết không chịu buông. Anh thở dài một tiếng, rồi bế bổng cậu lên, đặt cậu lên nệm rồi nằm xuống bên cạnh.


-Changminnie…ngoan nào…

-*hức*…mệnh lệnh…*hức*

-Chẳng phải anh đang tuân theo mệnh lệnh của Changminnie hay sao?


Rúc đầu mình vào ngực anh, cậu nói khẽ trong tiếng nấc nghẹn đứt quãng.


-Minmin…*hức* đừng bao giờ nói cái tên đó trước tôi…tôi là Changmin…*hức*…là Changmin cơ mà…

-Uhm, em là Changminnie…Là chủ nhân duy nhất của Kim Ki Bum này…Đừng khóc nữa…Ngoan nào…


Anh nói và đặt lên môi cậu một nụ hôn hoàn hảo…

----------------------------------------


-Ngó xong chưa??? Tất cả các sân bay, cái nào chẳng giống cái nào??? –Jonghyun cằn nhằn.

-Cái này đẹp hơn Hàn Quốc mà~~~ Ra kia mua kẹo đi~~~ -Mè nheo…mè nheo…

-Aishhh!!! Đừng có điên!!! Mau về khách sạn thôi!!! –Jonghyun gắt lên, cậu mệt gần chết sau mấy tiếng đồng hồ trên máy bay. Mà có được ngủ tí nào đâu, toàn nghe giọng ai đó léo nhéo bên tai đó chớ!!!

-Jjong ah~~~

-VỀ!!! HOẶC MIỄN GÀ!!! CHỌN ĐI!!!

-…gà…không cần kẹo nữa… -Jinki rụt rè, đi đằng sau Jonghyun, miệng chu ra phụng phịu, anh lại bị giận rồi…


Key, Taemin và Minho cố nín cười trong cái cảnh tượng ấy.


-Lần đầu tiên trong đời em thấy Jonghyun *người lớn* thế… -Taemin suýt xoa.

-Lần đầu tiên trong đời hyung thấy có người cao hơn Jonghyun mà để cậu ta mắng xơi xơi thế… -Key chép miệng.

-Lần đầu tiên trong đời tôi thấy có cái đôi dở hơi như thế này… -Minho lắc đầu.

-Lần đầu tiên em thấy Jonghyun hôn một người đấy!!! Trước mặt những người khác!!! –Taemin léo nhéo, kéo cái vali xanh vừa chạy vừa cười.

-Lần đầu tiên hyung thấy Jonghyun đe dọa Jinki hyung đấy!!! –Key chen vào.

-Lần đầu tiên tôi thấy Jinki hyung đỏ mặt, nhìn dễ thương đó chứ… -Minho suy nghĩ.

-Ăn nói cho cẩn thận Choi Minho!!! Xách đi!!! Tôi đi một mình cho rảnh nợ!!! –Taemin ném cho Minho cái nhìn *chết chóc*, rồi đút hai tay vào túi, bỏ đi.

-Giận rồi~~~ -Key hát…

-Minnie…Anh không có ý đó mà…

-Đúng là hai cặp dở hơi!!! –Diva phán.


Ai bảo tính sở hữu của Taemin không cao nào~~~ Nói đê~~~

-------------------------


-Tôi ra kia lấy chìa khóa phòng, ngồi đây đợi nhé… -Key nói rồi chạy ra quầy tiếp tân.

-Đừng có chạy linh tinh… -Jonghyun tóm lấy cổ áo Jinki kéo về phía mình ngay khi anh định chạy đi *khám phá* khách sạn.

-Đừng…cho hyung đi *giãy giãy*…hyung muốn xem khách sạn này to như thế nào mà Jjong…*giãy* -Jinki cố rướn người ra phía trước, mong Jonghyun thương tình buông tha cho (cái áo của) anh, ngồi một chỗ chán lắm aw~

-Tôi mà buông tay bây giờ là anh dập mặt đó, có muốn làm ca sĩ mà phải qua khoa thẩm mĩ viện cấp cao không? –Jonghyun cười đểu.

-Jjong~~~ -Jinki nài nỉ, vẫn cố rướn người ra phía trước.

-Tôi bỏ tay ra bây giờ, ngồi xuống nhanh!!! –Gắt.

-Được rồi…-Ngậm ngùi.

.
.
.

-Minnie…ăn kẹo không? –Dụ dỗ.

-Không cần!!!

-Minnie…ăn bánh ngọt nè~~~ -Tiếp tục dụ dỗ.

-Không thích!!!

-Minnie…xin lỗi mà… -Nài nỉ bằng con mắt to như mắt ếch. (?!)

-Tạm chấp nhận, đưa kẹo với bánh đây. –Taemin chìa tay ra, mặt trơ trẽn không giấy bút nào tả nổi.


Đúng là dở hơi thật…


-------------------------------------


Paris_ thành phố xinh đẹp của thế giới, sở hữu những phong cách thời trang tuyệt đỉnh cùng những thiên tài mang đến cho chúng ta một diện mạo mới.

Những mốt thời trang thịnh hành nhất hiện nay, nếu không bắt nguồn từ Hollywood, thì chắc chắn chỉ bắt nguồn từ Paris.

Thiên đường của những sàn catwalk, nơi mà tất cả những người mẫu ao ước được đạt chân đến, được show những bước đi tuyệt đẹp dưới ống kính của những nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp, được đứng cùng với những siêu mẫu tầm cỡ quốc tế, được mặc những bộ đồ được tạo ra bởi những nhà thiết kế tài ba…

Một thiên đường thời trang_Paris.


-Jjong ah, tờ giấy này có nói đúng chính xác về Paris không đó? –Jinki nhìn Jonghyun, nhăn mặt.

Jonghyun gật đầu, thì mặt anh lại càng nhăn hơn.

-Sao nhăn mặt? –Jong hỏi trỏng.

-Hyung tưởng… -Jinki ngập ngừng.

-…?

-Paris là…thiên đường của gà rán… -Jinki nói càng lúc càng lí nhí, tuy nhiên, cả bốn người đi cùng đều nghe thấy câu đó.


*Im lặng*


-Phụt…HAHAHAHHAHAHAHHAHA …

-YAH!!! Đừng có cười nữa mà… -Đỏ bừng mặt.

-Paris…một nơi nhắc đến…haha… -Taemin vừa cười vừa nói.

-…là người ta nghĩ ngay đến thời trang…ha…-Minho cũng chẳng khá hơn.

-Vậy mà…hahaha…Jinki hyung… -Key không nhịn được cười.

-Lại liên tưởng đến gà rán??!... Đúng là ngơ mà, Dubu ngơ. –Jonghyun tặc lưỡi, lắc lắc đầu.

-Yah!!! Sao lại gọi hyung là “đậu phụ” chứ!!! –Jinki nhảy và gắt lên, mặt đỏ bừng vì ngượng.

-Thích, với lại không phải rất hợp với anh hay sao? –Jonghyun nói đểu.

-Hợp cái gì chứ!!! –Jinki hét lên. Ngượng chín mặt.

-Vì trong đầu anh có đầy cái-đó! –Jonghyun hất mặt -Bây giờ về phòng thôi, Key lấy xong chìa khóa rồi chứ?

Key gật đầu.

-Ủa, không đi chơi luôn àh??? –Jinki hỏi dò. –Hyung muốn đi luôn~~~

-Ba đứa vào trước đi, đưa chìa khóa phòng đây cho hyung. –Jonghyun tảng lờ Jinki, quay ra Key nói rồi mỉm cười nhẹ. –Nghỉ ngơi đi nhá.

-Jjong~~~

-Lee Jinki…anh không biết cả lũ bây giờ đang rất mệt àh? –Jonghyun đẩy Jinki vào tường, cúi sát mặt mình vào anh, ngay trước của thang máy.

-Jonghyun… -Jinki nói khẽ -Có người nhìn kìa…

-Lee Jinki! Anh đang cố tình kéo tôi đi chơi để tôi quên vụ trên máy bay đúng không? –Qua giọng nói, Jinki chắc chắn 90% Jonghyun đang cười đểu.

-Jjong ah…Tha cho hyung lần này đi…Lần sau hyung sẽ không lơ em nữa đâu, hyung hứa mà… -Jinki nhắm tịt mắt lại, nghiêng đâu để cả người “dính” vào tường, cố kéo khoảng cách giữa anh và Jonghyun xa ra một chút.


Jonghyun mỉm cười với thái độ của Jinki, cậu thừa biết là tên ngơ này cũng mệt lắm rồi, 5 tiếng đồng hồ không ngủ trên máy bay, đến nơi đương nhiên là mệt lả, những vẫn cố làm mặt tươi tỉnh với cậu. Anh nghĩ anh là ai mà dám đóng kịch trước mặt tôi. “Ăn” con gà ngơ như anh vào thời điểm này…không thích hợp.

Bế xốc anh lên, phẩy tay khi nhân viên khách sạn khẽ cúi chào. Anh không biết đây là khách sạn gia đình tôi sao? Nhìn thì kệ chứ, sao lại phải ngượng khi nhân viên ở đây ai cũng biết chúng ta sắp kết hôn?


-Jjong… -Tay Jinki đẩy khẽ Jonghyun. –Hyung tự đi được mà…

-Ngủ đi!!!Nếu tôi đến cửa phòng mà chưa thấy anh ngủ, thì… -Lại thì thầm. –Mọi việc sẽ diễn ra theo đúng “kế hoạch” mà anh “bắt” tôi bày ra trên máy bay.


“Miệng thì bảo tự đi được, sao còn rúc vào người tôi, mắt cũng bắt đầu lim dim, buồn ngủ thì bảo buồn ngủ chứ. Ngốc!!!”


------------------------------------------------------


-Thật sao? Jonghyun đến Paris rồi? –Một cô gái cười hớn hở.

Người gia nhân gật nhẹ đầu cho câu trả lời. Cô gái phẩy tay ra lệnh cho anh ta trước khi nhảy lên chiếc giường to bản màu hồng nhẹ, ôm gấu bông rồi hét lên thích thú.

“Jung Min Young! Cơ hội của mày đấy…Cố lên!!!”
------------------------------------------------------------------------------
sorry các rds thân iêu. tình hình là au thật của fix này đang bí nên k thể pót đều đặn đk 16 16


Chữ ký của dudu_s2_dubu

Làm quen với dudu_s2_dubu


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 24/2/2012, 11:47 am
tem!!! á á á

Hạnh phúc...


Chap mới nữa đi đi đi



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


dudu_s2_dubu
Hiện:

Cancer
Tổng số bài gửi : 19
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 04/12/2011
Age : 19
Đến từ : trại nuôi gà của dubu oppa
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 9/3/2012, 12:48 pm
Chap 13.


-Appa!!! Ngừng trêu con đi được không? –Jonghyun rít khẽ vào cái điện thoại –Đã bảo chuyến đi này là Key lên kế hoạch rồi mà!!!

-Thôi đừng ngượng *muahaha* -Tiếng Kangin vang lên thích thú, còn có cả tiếng cười kinh dị của umma Leeteuk bên cạnh làm nhạc nền –Con với Jinki tiến triển nhanh hơn cả appa và umma hồi trước đó~~~ *haha…*

-APPA!!! –Mặt Jonghyun đỏ bừng, mắt liếc vào khuôn mặt đang ngủ ngon lành một cách hằn học pha lẫn ngượng ngùng.

-Này, nhớ ở đó lâu lâu vào, có gì “gạo nấu thành cơm” luôn cũng không ai trách đâu *haha…*

-Young Woon appa!!! Con đã bảo là… -Kim Jonghyun thiếu điều là hét vào cái điện thoại.

-Bảo là gì??? Giang hồ nó đồn thổi hôm nay con *bắt nạt* nó trước cửa thang máy mà còn cãi cố sao? –Leeteuk giành được cái máy điện thoại từ lúc nào, nói đểu thằng con trai bằng giọng ngọt ngào và đáng yêu nhất có thể.

-Lại ông quản lý khách sạn John đúng không? Con không có cố…

-*tút*…*tút* -?!?


Ra chỗ con người đang ngủ yên bình trên cái giường to tướng trong căn phòng, cậu nhăn mặt tức giận, lấy tay bẹo hai bên má phính, trả thù anh cho bõ tức. Làm cho con người đang mơ màng ngủ bỗng nhăn mặt lại, tay khua khua trước mặt, đánh nhẹ vào tay cậu, cố thoát ra để tiếp tục ngủ cho ngon giấc.


-Uhm…uh…đau quá…


Jonghyun thấy vậy thì hậm hực bỏ tay ra khỏi má anh. Liếc xéo khuôn mặt thiên thần đang trên đường trở lại giấc ngủ yên bình.

Anh là đồ đáng ghét!!!

Tại anh mà bố mẹ tôi nói đểu tôi như thế…


Rồi từ từ môi câu giãn ra thành nụ cười hiền, nằm xuống bên cạnh Jinki, kéo anh vào lòng.

Anh sắp chính thức trở thành người của tôi rồi…


Căn phòng bỗng chốc chỉ còn tiếng thở đều đều của hai con người đang say ngủ…


----------------------------------------


-Lee Jinki!!! Mày vẫn cứng đầu như thế nhỉ? *Bốp*

-Lee Jinki, cái thứ như mày biến đi cho khuất mắt bọn tao!!! *Bốp*

-Đồ không biết trời cao đất dày!!!*Bốp*

-Có mày cùng học trong một trường tao thấy thật kinh tởm!!! *Bốp*


Lại nữa rồi…Sao ngày nào cũng thế này…?

Tôi chỉ muốn yên ổn để sống thôi mà…

Sao ngày nào cũng phải chịu cảnh này?

Tôi học trong trường này vì muốn biến ước mơ của mình trở thành hiện thực…

Tại sao lại đánh tôi? Sao lại xúc phạm tôi? Sao không để cho tôi yên?


Chẳng lẽ chỉ vì một thằng nhóc kém tôi một tuổi…

Chẳng lẽ chỉ vì thằng nhóc đó ghét tôi?...

Tại sao chứ? Thằng nhóc đó là gì mà cả các người_những người từng là bạn thân của tôi cũng xông vào đánh tôi…

Tại sao…


-Jonghyun ah…hyung xử lý hắn cho em rồi nè…

-Jonghyun ah…hôm nay đi uống với bọn này nhé…

-Jonghyun oppa~ Anh thật đẹp trai, hẹn hò với em nhé…

-Jonghyun oppa…nhìn hắn kìa, giống như một thằng ăn mày không?


Gượng nhìn lên, thằng nhóc đó đang nhìn tôi, vẫn cái ánh mắt khinh bỉ ngày nào nó cũng chiếu vào tôi.

Gượng nở nụ cười, dù chẳng đúng lúc, vì tôi không muốn khóc.

Gượng đứng dậy, tôi muốn về…

Đi được vài bước, cho đến khi tiếng cười của bọn chúng khuất bóng…

Lại rơi nước mắt nữa rồi…


Các người vui lắm đúng không?...

Chà đạp tôi…thú vị đến thế sao?...

Kim Jonghyun…tôi đã làm gì sai với cậu chưa? Từ khi cậu bước chân vào trường, một câu chào hỏi tôi cũng không nói…Vì tôi vốn không quan tâm…

Giờ cậu lấy hết sự quan tâm của tôi bằng cách này sao?...


Gắng gượng thôi…Tôi không muốn phản kháng, cũng không thể phản kháng…

Nhà họ Kim rất thân với họ Lee, nếu phản kháng, gia đình tôi sẽ gặp khó khăn, bố tôi cũng sẽ biết nơi tôi đang sống…

Tôi chỉ muốn một cuộc sống bình thường, như một con người bình thường…

Tại sao không thể để tôi yên…?

-------------------------------------------------


“Đau quá!!!”

“Đừng đánh nữa…”


Jonghyun giật mình tỉnh giấc, anh đang mơ thấy cái gì vậy?

Khuôn mặt ướt mồ hôi, người anh run lên, miệng lẩm bẩm không ngừng…


Bỗng anh mở bừng mắt và ngồi dậy, cậu thở phào, cuối cùng anh cũng tỉnh…


-Anh sao vậy? Mơ thấy ác mộng àh? –Cậu quan tâm hỏi, tay cầm khăn lau lau mồ hôi trên trán anh.

Nhìn sang cậu, đôi mắt anh khẽ dao động.

Nghiệng đầu để tránh sự đụng chạm của cậu, anh chỉ gượng nở nụ cười nhẹ.

-Hyung không sao…Hyung đi rửa mặt đã…

Rồi anh chạy nhanh vào phòng tắm trong ánh mắt khó hiểu của Jonghyun.

-------------------------------------


-Đi chơi nhé! –Cậu lên tiếng đề nghị khi anh đang ăn bữa ăn nhẹ.

-Không rủ bọn nhóc sao? Để hyung chạy đi gọi chúng nó dậy nhé.


Cậu cầm cổ tay anh kéo lại khi anh định chạy đi gọi mọi người. Anh quay lại nhìn cậu, thắc mắc.

-Ý tôi là đi chơi riêng…


Im lặng.

Anh chẳng biết phải làm gì bây giờ cả…

Nên buồn hay vui đây?


-Anh không thích?

-K…Không, đi chơi mà…Đợi hyung thay đồ đã…


Anh nói rồi gạt tay cậu ra, chạy vào phòng ngủ.

Cậu im lặng, nhìn vào bàn tay vừa bị gạt mạnh ra…

Có chút gì đó không bằng lòng dâng lên.

Rồi cậu cũng bước vào phòng ngủ.


-------------------------------------------

Tự nhìn mình trong gương, anh khẽ thắc mắc với chính mình…


Tại sao cậu lại quan tâm đến anh sau khi bắt anh trải qua những chuỗi ngày kinh khủng như vậy?

Tại sao lại nở nụ cười đó với anh khi trước đây chỉ sử dụng những nụ cười khinh bỉ?

Tại sao lại hôn anh khi trước đây cậu còn chẳng chạm vào người anh?

Tại sao lại luôn ôm anh vào lòng khi trước đây cậu luôn chà đạp anh?

Cậu vẫn ghét anh, và giờ đang trả thù theo cách mới hay sao?...


-Jinki ah…Anh đang nghĩ gì thế? –Jonghyun đã vào phòng từ lúc nào, cậu ôm anh từ đằng sau rồi hỏi nhẹ.

-Cậu đang trêu đùa tôi đúng không? –Giọng nói vang lên một cách lạnh lùng, anh nén tiếng nấc của mình trong cổ họng, nói những lời đó một cách bình tĩnh nhất.

-Anh nói cái quái gì thế??? –Cậu ngạc nhiên, anh đổi tông nói chuyện với cậu…

-Cậu không muốn để tôi yên đúng không? Đây lại là cái kế gì nữa thế? Cậu làm tôi yêu cậu rồi sau đó sẽ tiếp tục chà đạp tôi như những gì cậu đã làm trong 3 năm vừa rồi…?


Jonghyun im lặng không nói, có lẽ cậu biết anh vừa mơ thấy gì rồi.

Anh không hề tin tưởng tôi như những gì tôi mong muốn suốt mấy tuần tôi ở bên anh…

Anh muốn sao? Anh muốn câu trả lời cho những câu hỏi trên như thế nào???

Lee Jinki…Cho tôi thấy biểu hiện của anh đi nào…Người yêu của tôi…


-Vậy anh muốn nghĩ như thế nào? Anh đang nghĩ tôi có sở thích và ham muốn trêu đùa cái loại người như anh?... –Câu nói vang lên một cách khô khốc, đầy sự chèn ép, giọng nói đáng sợ của cậu vang lên trong căn phòng nhỏ, đập thẳng vào con người vẫn đang nằm trong vòng tay ấm áp của cậu…

-Haha…ha…Chết tiệt…tôi đúng là đồ sao chổi nên mới gặp phải cậu…*hức*…Chết tiệt…*hức*


Nước mắt anh rơi thành dòng trên khuôn mặt đẹp, anh không muốn những ngày đó tiếp tục tồn tại trong cuộc sống của anh.

Anh yêu cậu, đó là điều không chối bỏ. Nhưng anh không thể tiếp tục chịu đựng những điều khủng khiếp mà cậu tạo ra cho anh trong suốt 3 năm qua nữa.

Cố hết sức gạt cánh tay của cậu ra, anh muốn thoát khỏi cậu…

Gượng đứng dậy, anh không muốn ở đây, trong tầm nhìn của cậu thế này…


Cậu kéo mạnh cánh tay anh quay trở lại khi anh đã bước ra đến cửa.

Ném mạnh anh lên giường, cậu nằm đè lên rồi dày xéo đôi môi đỏ đó.

Cả thể xác lẫn tinh thần…đã đau lắm rồi…


Em muốn gì nữa…Kim Jonghyun…


-Tôi xin em… -Jinki thì thầm khi cậu tạm dừng nụ hôn vì thiếu khí –Buông tha cho tôi…được không?

-…

-Đã…không thể…chịu được nữa rồi… -Anh lại khóc, khuôn mặt anh ướt đẫm nước mắt –Xin em…hãy buông tha cho tôi…đã tới giới hạn chịu đựng rồi…

-Không! Anh là của tôi…Cả đời này anh phải ở bên tôi. Tôi phải nhắc lại điều đó bao nhiêu lần??? –Cậu hét lên.

-Jonghyun…

-Ba năm!!! Ba năm khi anh chưa biết chuyện gì sắp xảy ra thì tôi biết hết, cái chuyện hôn ước giữa hai nhà đó…

-…

-Ai là người đã tảng lờ tôi khi tôi cố gắng tiến đến bắt chuyện? Tôi đã hụt hẫng thế nào khi nụ cười của anh ban phát cho tất cả mọi người mà lại không hề có phần cho tôi?

-…

-Tôi chà đạp anh đấy!!! Tôi khiến những người bạn của anh quay lại trở mặt với anh đấy!!! Anh sẽ làm gì tôi???

-…

-Anh là của tôi, đã từ lâu rồi, từ khi hai bên viết ra cái bản hôn ước đó. Vậy mà anh không hề để tâm, khi bố mẹ nói tới việc kết hôn thì đùng đùng bỏ đi…

-…

-Anh nghĩ tôi thực sự có ham muốn trêu đùa cái loại người như anh? Tôi không hề!!! Tôi không muốn trêu đùa, mà muốn bắt buộc anh phải ở bên tôi!!! ANH LÀ CỦA TÔI CƠ MÀ!!!


Cậu nói rồi tiếp tục hôn anh, nụ hôn này đã nhẹ nhàng hơn lúc nãy, đã nhẹ hơn rất nhiều.

Anh không nói gì, chỉ từ từ rời khỏi nụ hôn, rồi rúc sâu vào lòng cậu.


-Hyung buồn ngủ…đừng làm ồn nhé…Jjong…


Ôm chặt anh, cảm nhận con người đang nằm gọn trong lòng cậu run lên từng đợt.

Thôi, hãy cứ để anh khóc cho đã đi…


-Lần sau đừng nghĩ linh tinh nữa nhé…Jinnie ah…


Đặt nụ hôn lên trán anh khi anh ngạc nhiên, ngẩng đôi mắt long lanh nước lên nhìn cậu.

Đặt môi lên đôi mắt ướt nước, cậu nói nhỏ như để thì thầm cho chính mình, để anh không thể nghe thấy…


-Tôi yêu anh …


-------------------------------------------


-Không được!!! Quá điệu đấy!!!

-Đôi giầy này cao quá vậy, đi đau chân lắm!!!

-Cái này mà cũng gọi là thời trang sao???


Min Young ngồi phịch xuống ghế, lắc đầu ngán ngẩm. Bao nhiêu quần áo mới hợp thời trang đã bị cô gạt phắt không thương tiếc.


-Các người tư vấn kiểu gì thế??? Tôi chẳng thể ưng ý cái nào!!!

-Thưa cô chủ…

-Không cần biết, đến tiệm khác rồi chọn những bộ khác mang về đây!!!


“Mặc những bộ này đi gặp anh ấy sao??? Chẳng hợp gì hết!!!”



Chữ ký của dudu_s2_dubu

Làm quen với dudu_s2_dubu


sinyshawol99
Hiện:

Libra
Tổng số bài gửi : 125
Chỉ số thành sao : 15
Join date : 26/01/2012
Age : 17
Đến từ : tủ quần áo onkey,gầm giường 2min
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 9/3/2012, 5:47 pm
sao ss k post hết ik trên 360 ss post tới 28 rùi mờ huhuhu ss típ ik thix fic ss lắm đó
*phởn* với ông gà trong fic này ngây thơ thấy ớn lun còn con cáo jiong lùn lun 'hại' bé gà ngây thơ vô số tội kkkkk


Chữ ký của sinyshawol99

Làm quen với sinyshawol99


Lu_he0
Hiện:
Subteam
Scorpio
Tổng số bài gửi : 415
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 21/09/2010
Age : 24
Đến từ : Lùn-Town
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 17/5/2012, 7:15 pm
đề nghị bé nào đang post thì post típ ... đừng làm mất dòng cảm hứng của ss =))

ss cũng thích cái fic ni r` =)) ... mà sao ss đọc fic JongYu nhưng trong mỗi lần đến đoạn JongYu là trong đầu ss toàn ra hình ảnh JongKey thoy >"<

hay ss tìm r` post full nghen mấy đứa ???

ss vừa đọc hết chap 22 ah ... bạn Au êu vấu sao hog post típ 23 đi chớ ... JongYu nóa đang phỡn siêu cấp cơ mà >"<


Chữ ký của Lu_he0


Thanks !!! My Dream ^^

Làm quen với Lu_he0


Lu_he0
Hiện:
Subteam
Scorpio
Tổng số bài gửi : 415
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 21/09/2010
Age : 24
Đến từ : Lùn-Town
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/5/2012, 12:51 pm
CHAP 14


Ki bum bước từng bước ra vườn, các cậu chủ đã đi chơi hết, cậu Changmin cũng đã đi làm, mọi việc cũng đã tạm hoàn tất.

Anh cần một chút thư giãn, một chút thời gian nghỉ ngơi.


Ngoài vườn, chiếc xích đu vẫn hờ hững đung đưa theo gió thổi. Ngồi xuống nhẹ nhàng, anh bỗng thấy rùng mình, chiếc ghế, nó lạnh ngắt.

Anh cuời trừ, cũng 1 tháng rồi anh mới ra đây ngồi…


-Này Xích Đu, mày không đoán được chuyện gì đã xảy ra đâu… -Nằm dài trên chiếc ghế, anh đưa tay vuốt nhẹ tán lá rủ xuống tầm tay, miệng mỉm cười buồn.

-Cậu chủ đã khóc, vì tao đấy…

-…

-Tao ghét lắm, ghét khi cụm từ “Cậu chủ khóc” lại liên quan đến cụm từ “vì tao”…

-…

-Tao ngu ngốc thật, không dưng lại nhắc tới Minmin.


Nói đến đó, anh đưa tay lên che mắt, che đi thứ ánh sáng chói lòa đang chiếu vào mình. Biến mọi thứ trong mắt thành một màu đen.


Nhiều lúc, sống trong bóng tối còn hơn khi có ánh sáng chiếu rọi…Phải không Changminnie…?


----------------------------------


-Hai hyung ấy vẫn ngủ sao, Umma??? –Taemin phụng phịu –Đúng là hai ông già!!! (?!)

-Chắc hai hyung ấy vẫn mệt. –Key cười trừ -Hay đi chơi trước?

-Đi năm người mà lúc đi chơi có mỗi ba người, nghe chán quá! Mà không có Jonghyun hyung đi cùng thì em biết chọc tức ai bây giờ??? –Taemin hét lên, trong đầu tưởng tượng đến viễn cảnh không-có-Jonghyun-đi-cùng. -SẼ MẤT VUI ĐÓ!!!

Minho lè lưỡi, Key bụm miệng cười, Taemin vò đầu bứt tóc hét ầm khách sạn, cảnh tuợng thật thú vị~


-Thôi được rồi, Taemin đi ăn nhẹ đi, hyung gọi hai người đó dậy. –Key khoát tay.

Taemin gật đầu và quay đi, khi bóng cậu dần khuất, Minho mới quay sang Key.

-Có chuyện gì sao?

-…

-Jonghyun không bao giờ dậy muộn cả!!!

-Không biết được, chắc hai hyung ấy cãi nhau lúc mình đang ngủ, mặt Jinki hyung hơi ướt. Mà cậu đi ăn với Taemin đi, cho thằng nhóc đi một mình mà đứng đây thảnh thơi quá ha!~~~


Minho lúc này mới giật bắn mình. Những vẫn cố nói với lại.


-Nhớ gọi hai hyung ấy dậy bằng được nhá!!! Không người hứng chịu Taemin có mỗi tớ thôi đó!!!


Key thở dài, miệng cười nhẹ.

Cả 4 người, y như lũ trẻ con chưa thèm lớn vậy…


*Này Chìa Khoá!!! Này Chìa Khoá!!!*


-Alo?

-…

-Ah, Min Young ah~ -Key nói với giọng hồ hởi –Có chuyện gì thế?

-…

-Jonghyun hyung đang ngủ mà, làm sao nghe điện thoại của em được chứ?~

-…

-Uhm, bọn anh mới đến hôm nay thôi, đang định đi chơi.

-…

-Ăn tối? Để anh hỏi ý kiến mọi người đã…

-…

-Uhm, chào em.


Dập nhẹ máy, Key mỉm cười…

Lại sắp có gì vui sao?

-------------------------------------

Phòng Jonghyun-Jinki.


-Ăn tối ở nhà Min Young áh? –Jonghyun và Minho ngạc nhiên.

-Không thích đâu, đi chơi~ Đi chơi~ Umma ah~ Đi chơi nha~ -Taemin phản đối ngay lập tức.

-Min Young là ai? Họ hàng sao? –Jinki hỏi, mặt đờ ra như ngưòi không hiểu gì.


Taemin mắt sáng lên, chạy ra chỗ Jinki như con cún đáng yêu. Mắt nhìn Jinki như đang nói anh-phải-phản-đối-chung-với-em. (?!)


-Jung Min Young đó, con nhỏ đó đáng sợ lắm!!! Lúc nào cũng nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống đến nơi!!! Nha~ đi chơi nha~ không đến đó nha~

-Bậy nào, Lee Taemin, Min Young đâu có thế. –Jonghyun nói nhẹ rồi quay sang Jinki –Jung Min Young là con gái cưng của ông chủ tịch tập đoàn C.C_đối tác làm ăn quan trọng của tập đoàn tôi.

-Vậy thì phải đi thôi. Bị tập đoàn đối tác “dỗi” vớ vẩn thì dở hơi lắm. –Key lên tiếng chốt. –Chúng ta có lẽ phải kiếm vài bộ vest đã nhỉ? Lee Taemin!!! Đừng có nhìn hyung như thế!!! Em đi hay để hyung vác em đi???

-Giờ chúng ta đi đâu? –Jinki hỏi, mặt vẫn ra vẻ mình ngớ ngẩn, chẳng hiểu gì. Mọi người đã bước ra đến cửa, quay lại nhìn anh với ánh mắt…không giấy mực nào tả được.

-Đi mua đồ!!! Đi shopping!!! Đi linh tinh!!! Có đi không con gà kia??? –Jonghyun bực, hét ầm nhà, sao lại có con nguời ngơ thế này hả trời???

-Đi…Hyung đi… -Jinki phịu mặt, bước ra cửa rồi để mặc cho Jonghyun kéo mình đi.


-----------------------------------------


-EM KHÔNG THÍCH MẶC VEST!!! BỎ EM RA!!! JINKI HYUNG AW~~~ -Taemin hét ầm cửa hàng lên khi Key ép cậu vào phòng thay đồ, cậu vùng chạy ra đằng sau Jinki nài nỉ -Jinki hyung…Key hyung ép em mặc cái thứ kinh-tởm đó~

-Kinh-tởm??? Thằng oắt đầu nấm láo toét kia!!! Đồ hyung chọn cho mà dám bảo là kinh-tởm àh??? –Key ném đồ vào tay Minho đứng gần đó rồi chạy đuổi theo Taemin.


Jinki nhìn cảnh tượng đó chỉ có thể cười thật thoải mái, chuyến đi này mới ngày đầu tiên đã vui vậy rồi.

Bỗng ai đó kéo mạnh anh ra phía sau, đẩy anh vào phòng thay đồ.

Jonghyun?


-Thay bộ này vào đi, kệ họ. –Nói rồi cậu kéo mạnh rèm của phòng thay đồ.


Nhìn xuống tay, là một bộ vest không có gì đặc biệt, có áo gilê bên trong và áo khoác ngoài.

Jinki bỗng nhiên mỉm cười nhẹ…

Anh vừa nhận ra một điều.

Khi chọn đồ cho anh, cậu luôn luôn chọn màu trắng…





-Hôm nay mặc đơn giản vậy sao? –Key hỏi Jonghyun khi anh đang chỉnh lại cổ áo cho Jinki. –Nhìn hai người mặc đồ giống nhau nhưng nhìn vào thật không nhận ra hai nguời sắp lấy nhau…

-Khi đi ăn với đối tác, nhất là khi ăn tại nhà người đó, mình không nên mặc đồ quá đặc biệt, hay quá nổi bật. Nếu muốn họ nhận ra hyung và Jinki là một đôi, hyung sẽ dùng cách khác. –Jonghyun mỉm cười -Rồi! Xong rồi đó! Đi chưa?


Jinki nhìn mình, rồi quay sang Jonghyun mỉm cười.


“Đồ giống nhau nhưng khác màu. Kể cả kiểu dáng cũng chẳng có gì đặc biệt.

Dù thế, sao tôi vẫn cảm thấy, chúng ta đang mặc đồ đôi?”


Cho dù có là ảo tuởng của một mình tôi, tôi cũng mặc kệ, Jjong ah…


--------------------------


-Jonghyun oppa~~~ Key oppa~~~ -Min Young chạy đến phòng khách, hơi khựng lại khi thấy ngoài hai người ra còn có những 3 người khác.

-Chào Min Young. –Minho cười tươi, tiến tới bắt tay cô. –Mong rằng em không quên anh là ai.

-Em xin lỗi, Minho oppa…

-Chào cô Jung, tôi cũng mong cô không quên tôi. –Taemin nói nặng trịch, miệng nhoẻn cười đểu.

-Yên tâm, em không quên được oppa đâu. –Min Young cũng đáp trả, Minho chính thức bị đá ra khỏi cuộc, lè lưỡi ngán ngẩm.

-Còn cô Jung, xin lỗi chứ tôi quên béng tên cô rồi, thông cảm nhé. –Nói rồi Taemin quay phắt đi, để lại một “cô Jung” tức xì khói.

-Cô chủ, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi ạ.

-Chúng ta vào ăn thôi oppa~ -Min Young bám lấy tay Jonghyun, hồn nhiên kéo vào phòng ăn.


Key mỉm cười, có ai đang bực mà không dám lên tiếng kìa.


“Một con gà ngơ mà nổi giận thì sẽ làm gì nhỉ?”

-----------------------------


-Em mong mọi người sẽ thích bữa tối này~ -Min Young cười tươi, kéo tay Jonghyun vào chỗ, ấn anh xuống ghế rồi thản nhiên ngồi cạnh.

-Min Young ah, em không thấy hôm nay còn có một người nữa sao? –Key nói khẽ, tay chỉ về phía Jinki.

-Ơh…Ai vậy oppa?

-Chào cô, tôi là Onew. –Jinki mỉm cười, một nụ cười xã giao khá chuyên nghiệp. Jonghyun, Minho và Taemin thì mở to mắt ngạc nhiên vì màn giới thiệu, Key thì mỉm cười, nhếch mép.



-Vâng…chào anh –Min Young hơi khó chịu vì nụ cười giả tạo đó, cô cảm thấy hơi lúng túng trước con người này.

-Onew??? –Jonghyun, Taemin và Minho lên tiếng, mặt đờ ra ý không hiểu gì.

-Onew là tên tiếng Anh của hyung ấy. Onew hyung, ngồi đây. –Key trả lời hộ rồi kéo Jinki xuống ngồi cạnh mình.


“Onew xuất hiện kìa, Jinki giận thật rồi… Jonghyun, hyung sắp lãnh đủ rồi. Phim hay, phim hay…” –Key nghĩ thầm, rồi tiếp tục nói chuyện như không có chuyện gì xảy ra.


-----------------------------


-Cậu chủ về rồi. Mời cậu… -Một tên gia nhân chạy ra, lễ phép cúi chào.

-Ki Bum đâu? Thường người phải chạy ra đón phải là anh ta, chứ không phải anh. –Changmin ngắt lời người gia nhân, hỏi lạnh lùng.

-A…Quản gia Kim…

-Anh. Ta. Đâu? –Changmin gằn giọng.

-Quản gia Kim…ngủ quên trên xích đu ngoài vườn ạ.


Changmin nhếch mép, không ra đón tôi vì lý do ngủ quên à???

Cho đi chơi 2 ngày, giờ về nhà thì quen thói lười biếng sao?

“Hay thật, đúng lúc tôi đang có chuyện cần xả.”


Bước nhẹ ra vườn, cậu khựng lại trong chốc lát.


Cơ thể thì không chịu được lạnh, mà nhất quyết không chịu đắp chăn khi ngủ.

Nằm trên cái xích đu bé tẹo, người thì co ro vào cố giữ ấm, mồ hôi ướt đẫm hai bên thái dương.

Lại bảo anh sốt tiếp đi.


-Kim Ki Bum!!! Dậy ngay!!! –Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng người thì không làm những gì mình muốn làm, Changmin vẫn đứng yên một chỗ, gọi Ki Bum.

-Uhm..uh…

-DẬY NGAY!!! KIM KI BUM!!!


*Phịch*

Ki Bum ngã từ xích đu xuống, Changmin nhếch mép.


-Cậu chủ… Cậu chủ về rồi àh? –Ki Bum vừa dụi mắt, vừa cố đứng lên. Nhưng chưa kịp định thần lại thì đã có cảm giác như bị bế thốc lên. Cố mở mắt, cậu đang bế anh đi ngang qua phòng chính, gia nhân và người hầu trong nhà thì cứ trố mắt ra nhìn, thật chẳng còn tí sĩ diện nào cả mà.

-Changmin!!! Bỏ tôi xuống!!!

-Nằm yên đi!!!


Tóm lại, anh cũng chẳng thể làm gì cho đến khi bị cậu bế vào phòng, ném lên giường rồi khoá cửa lại.


-Anh có biết vừa có chuyện gì xảy ra không? –Changmin cười, rót rượu ra chiếc ly, vẻ bình thản.

-Có chuyện gì sao không thành công sao, cậu chủ? –Ki Bum nói nhẹ, mắt nhìn Changmin thật kĩ, như thể nếu cậu có tí sơ suất nào thì anh sẽ có cơ hội chuồn ngay lập tức.

-Không, rất thành công. Chỉ có điều ngài Kyle đáng kính lại muốn gặp người quản gia Kim Ki Bum của tôi…


Ki Bum giật mình.


-Anh và ngài Kyle gặp nhau khi nào và có quan hệ gì thế?

-…

-Không trả lời sao? –Changmin nói rồi nhấp một ngụm Cognac, ép thứ chất lỏng cay xè đó vào miệng Ki Bum.

-Uhm…uh… Tôi gặp ông ta trong lần đi cùng với…Shim Yongha… Cũng khá lâu rồi cậu chủ, đừng nhắc đến nữa. -Nuốt vội ngụm rượu cậu truyền cho anh rồi cố trả lời, anh không muốn bị cậu dồn đến chân tường vào lúc này.

-Làm thế nào mà Kyle lại có ấn tuợng mạnh đến anh thế? –Changmin vẫn không them để ý đến câu nói của Ki Bum, cậu hỏi tiếp, miệng lại nở nụ cười khi nghe thấy tên “Shim Yongha”.

-Tôi…không biết. –Ki Bum ngập ngừng, anh không muốn kể. Đó là những đoạn kí ức mà anh muốn vứt đi nhất, muốn quên nhất, nhưng không làm được.

-Không biết? Shim Yongha không cho nói? –Changmin hỏi dò, mắt nhìn thẳng vào anh.

-Không phải…

-Giờ anh đang là người của tôi, của Shim Changmin. Thế mà bây giờ hỏi lại đang trốn tránh sao?

-ĐỪNG HỎI NỮA!!! –Ki Bum hét lên, lấy tay vò đầu, anh muốn ra khỏi đây.


Changmin có vẻ ngạc nhiên vì hành động của anh, cậu sững ra.

Nhưng Ki Bum càng thế, cậu càng tò mò.


-Trả lời đi!!! -Cậu nói nhẹ, đặt ly xuống bàn, tiến về phía anh. -TRẢ LỜI TÔI!!!

-ÔNG TA MUỐN TÔI!!! CÂU TRẢ LỜI THẾ ĐƯỢC CHƯA???

-…

-CẬU BIẾT SHIM YONGHA ĐÃ NÓI GÌ VỚI LÃO KYLE KHÔNG?

-…

-ÔNG TA NÓI TÔI LÀ MỘT THẰNG ĐIẾM CỦA ÔNG TA.

-…

-Nào, cậu chủ Changmin, có câu hỏi gì nữa không? Có cần tôi trả lời hết không? –Ki Bum mỉm cười cay đắng, nhìn vào khoảng không gian vô định.

-…

-Cậu cũng nghĩ như ông ta, chẳng phải sao?


Changmin ngẩng lên, anh đang nói cái gì cơ? Tôi và Shim Yongha nghĩ giống nhau?!


-Tôi, đối với cậu, cũng chẳng khác gì một thằng điếm được dùng để thoả mãn.

-Câm ngay. –Changmin đẩy mạnh Ki Bum xuống giường, trừng mắt nhìn đe doạ.

-Không đúng sao? –Ki Bum cười khẩy. -Cậu nhìn lại hành động của cậu với tôi và hành động của cha cậu đối với tôi xem, khác điểm nào?...



Changmin đang tức giận. Rất tức giận.

Anh biết. Nhưng anh cũng chẳng muốn sống làm gì cả.

Minmin đã chết rồi, còn Shim Changmin thì không bao giờ tin tưởng ở anh.

Minmin rất nhẹ nhàng với anh, còn Shim Changmin thì luôn hành hạ anh.

Mệt lắm rồi!!!


Chọc tức Shim Changmin, thì chỉ có chết.

Anh chưa bao giờ chọc tức cậu. Anh cũng chẳng bao giờ so sánh cậu với cái tên Shim Yongha chết tiệt đó. Anh luôn cố gắng hoàn thành mọi thứ một cách hoàn hảo nhất, cho dù có phải trả cái giá như thế nào.

Nhưng anh chán lắm rồi… Sống như thế thì sống làm gì???



-Nếu thực sự tôi nghĩ như thế… -Changmin ghé sát tai Ki Bum, nói khẽ. Cậu không muốn gây chiến lúc này. –…thì anh đã chẳng nguyên vẹn đến bây giờ.

-…

-Nếu thực sự anh nghĩ tôi như thế, thì anh không phải Kim Ki Bum của tôi… Anh đã không ở bên tôi…Anh đã không ôm tôi vào lòng và hôn tôi như hôm qua, Bummie ah…


Cậu rời khỏi anh, đang đứng dậy thì bị giật ngược lại.

Anh ôm cậu.


-Cậu đã làm mất giấc ngủ của tôi ở xích đu, giờ cậu phải trả nó lại cho tôi…


Changmin mỉm cười, ngồi xuống cạnh giường, chồm sang đắp lại chăn cho anh.

Anh đưa hai tay đặt lên vai cậu, kéo cậu xuống.


Ki Bum hôn cậu… Mặc kệ việc nước mắt đã bắt đầu rơi.


-Tôi yêu chủ nhân…


Changmin không nói gì, mặc kệ để Ki Bum muốn làm gì thì làm,
chỉ hơi nhếch cười và nhận nụ hôn.


Chữ ký của Lu_he0


Thanks !!! My Dream ^^

Làm quen với Lu_he0


Lu_he0
Hiện:
Subteam
Scorpio
Tổng số bài gửi : 415
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 21/09/2010
Age : 24
Đến từ : Lùn-Town
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/5/2012, 12:55 pm
CHAP 15




-Oppa~ ăn đi, cái này ngon lắm~~~ -Min Young gắp miếng thịt vào bát của Jonghyun, gọi anh một cách thân mật, mặc kệ việc khuôn mặt của người-được-gọi đang vô cùng khó xử.


“Trời ạ…làm thế nào bây giờ???”


Onew nhìn khuôn mặt đang xị ra của Jonghyun,mỉm cười thân thiện, chỉ có điều đầy-giả-tạo, rồi đứng dậy.


-Tôi ăn xong rồi. Tôi đi dạo một chút, được chứ cô Jung?

-A… -Min Young có vẻ hơi lúng túng –Nhưng…anh đâu có biết vườn ở đâu?

-Vậy…có vẻ em đã ăn xong rồi, em chỉ cho tôi vườn ở đâu được chứ? –Onew cười, bước về phía Min Young và Jonghyun đang ngồi, đưa tay về phía cô, mắt nhìn cô chờ đợi.


Min Young thoáng ngạc nhiên, con người này…có gì đó như đang chèn ép cô. Ngay sau đó lấy lại tinh thần, cô cũng mỉm cười, kéo ghế bước về phía Onew.


-Không được!


Giọng nói Jonghyun vang lên, miệng cười khẩy, mắt nhìn về Onew một cách đểu giả.

Làm gì có chuyện Kim Jonghyun lại đứng ngoài cuộc chơi thế nhỉ?

Đối với cậu, không có ai đa nhân cách.

Vậy nên chỉ một mình cậu luôn nghĩ rằng: Shim Changmin và Minmin là một.

Và bây giờ, Lee Jinki và Onew cũng chỉ là một mà thôi.


-Cô ấy đang ăn với tôi mà, sao anh lại muốn kéo cô ấy đi thế?

-Đâu có, ai dám tranh giành cô gái xinh đẹp này với Jonghyun thiếu gia, chỉ là nhờ cô ấy dẫn đường thôi mà. –Onew nhìn lại, miệng vẫn nở nụ cười giả tạo đó.


Chưa bao giờ.

Thực sự là chưa bao giờ…

Cậu ghét cái nụ cười của con người này. Nó giả tạo một cách quá đáng.

Cậu muốn nhìn thấy nụ cười sáng và thánh thiện kia cơ!!! Nhưng mà nó đâu mất rồi!!!


-Đừng có cười nữa. Nhìn xấu lắm. -Cậu quay mặt lại chỗ cũ, tay cầm khăn lau miệng một cách nhẹ nhàng, rồi đứng dậy. –Onew này, bộ anh không có vũ khí nào khác ngoại trừ cười không thôi àh?


Onew thu tay lại khi nghĩ Min Young không còn để ý đến anh, anh không cười nữa, mắt nhìn thẳng vào Jonghyun.


-Cười thôi mà, cậu Kim cũng có quyền cấm sao?

-Đương nhiên! -Cậu hất mặt –Vì anh thuộc về tôi, nên tôi có quyền cấm.

-Vậy tại sao tôi lại không được cấm cậu… -Onew nói đến đó thì ngừng lại, quay lưng lại với Jonghyun, dợm bước đi.

-Khoan đã. -Cậu nắm lấy tay anh, kéo lại –Tôi có nói anh không được cấm tôi thân mật với người khác đâu? Là do anh không cấm đó chứ~

-Cái gì đang diễn ra thế…? –Min Young hỏi, khuôn mặt vẫn hiện rõ chữ chẳng-hiểu-gì-cả. -Cấm thân mật với người khác là sao? Onew là của oppa…có nghĩa là gì?


Jonghyun nhìn về phía Min Young rồi mỉm cười với cô, tay thì kéo Onew lại gần mình, nâng cằm anh và hôn anh trước mặt mọi người.

Key_như đã có chủ ý, tay lăm lăm cái máy quay phim, hình ảnh sắc nét, chất lượng HD. Có gì cả hai cưới xong rồi đem phim đi bán cũng được ối tiền.

Minho đưa tay xoa xoa cằm, thì ra “dùng cách khác” là như thế này…


Nhưng không ai ngoài Taemin để ý thấy…

Min Young đang mỉm cười một cách đểu giả, và ánh mắt thì hướng về phía…(Ôi giời ơi )


-----------------------------------------


-Anh làm hơi quá đấy Jonghyun. –Minho nói khi tất cả đang ở trên xe ôtô, mặt hơi nhăn lại.

-Có gì đâu, bình thường mà –Jonghyun cười cười, dù không cố ý nhưng khoé miệng cứ nhếch lên, tạo ra một khuôn mặt đểu không cần chỉnh.

-Hôn đến mức làm người ta ngất vì thiếu khí không phải là bình thường đâu hyung ah~ -Taemin nói khẽ, miệng hơi chu ra, giờ là buổi tối rồi, chưa đi chơi được, nhưng mà buồn ngủ quá…


------------------------------------------


Bế Onew_giờ đã lại quay về hình dạng ngu-ngơ-thánh-thiện Lee Jinki, rồi đặt anh lên giường, Jonghyun mỉm cười.

Thực ra là cậu không có cố ý đâu.

Cậu chỉ cố tình thôi!!!~

Đó chỉ là một hình phạt vô cùng nhẹ nhàng mà cậu bắt Jinki phải hứng chịu.

Ai bảo anh nở nụ cười giả tạo đó ra với cậu chứ!!!


*Hyung Lùn ơi~ có người gọi~*

-Alo?

“Sao??? Jinki đâu? Con với nó đã làm gì rồi hử?” *ahaha* -Giọng Leeteuk vang lên, cái tiếng cười kinh dị thật làm người ta khiếp đảm.

-Umma, không có làm gì…

“Ông John nói con vừa mệt nhọc bế nó lên phòng xong!!! Con làm gì mà để nó bất tỉnh thế con trai? *haha*” –Điên thoại đã được chuyển sang cho appa Kangin, tiếng cười kinh dị của umma vẫn vang lên làm cậu ngán ngẩm.

-Không có gì, anh ta ngủ quên, con có lòng tốt bế anh ta lên thôi. Mà hai người gọi có chuyện gì thế? –Jonghyun đánh trống lảng.

“Ngày cưới của hai đứa, không thể thực hiện trong tháng này được, phải chuyển sang tháng sau, OK?”

-Tuỳ hai người, con đâu có tham gia. –Cậu gạt phắt, mắt nhìn về phía Jinki cười cười.

“Mà này, một câu hỏi nữa…”

-?

“Con…muốn công khai hay không? Ba không dám chắc về chuyện này, nếu con thực sự có ý muốn trở thành ca sĩ…”

-Con muốn công khai!!! –Jonghyun nói chắc nịch –Con vào trường đó là để gặp Jinki, chứ không phải nuôi ý định trở thành ca sĩ.

“Nhưng Jinki thì sao?...”

-…

Kangin thở dài, rồi tiếp tục nói một cách nhẹ nhàng. “Nếu Jinki muốn trở thành ca sĩ thì sao? Việc công khai chuyện này sẽ làm tiêu tan công sức của nó 4 năm trời…”

-… -Jonghyun cắn nhẹ môi, tay nghịch mấy lọn tóc của anh.

“Ta biết mọi việc con gây ra cho nó gần 3 năm qua…”

-…

“Nếu giờ con lấy đi giấc mơ của nó…thì…”


*CỤP*


Cậu dập máy.

Cậu không muốn nghe.

Chẳng phải mọi người biết tính cậu rồi sao?

Ba cậu đã từng nói rằng, trên đời này, không ai ÍCH KỶ như cậu.

Học trong trong trường 3 năm đủ để cậu hiểu, nếu làm ca sĩ, Jinki sẽ không có thời gian dành cho cậu.

Và cậu không-thích-việc-đó!!!

Anh là của cậu, và cậu không bao giờ muốn chia sẻ anh cho bất cứ người nào khác.

Nếu anh thực sự làm ca sĩ, thì anh không CHỈ là của cậu, mà anh là người CỦA công chúng.

CẬU KHÔNG THÍCH!!!


Jonghyun ngừng việc nghịch tóc của Jinki, cậu trừng mắt nhìn anh một lúc rồi nằm xuống bên cạnh, ôm anh vào lòng. Câu nói vang lên như đe doạ.


-Tôi và cái sự nghiệp ca sĩ chết tiệt của anh, anh chỉ được chọn một thôi Lee Jinki!!!


---------------------------------


-Minnie ah~ -Minho bước ra khỏi phòng tắm, tay cầm khăn lau mái tóc hơi ướt, gọi khẽ khi nhìn thấy một cậu bé đầu nấm nằm vắt vẻo trên giường, ngủ quên. –Chưa tắm mà, dậy thay quần áo đi~

-Để yên cho Min ngủ…Đi tắm trước đi… -Taemin lè nhè, lăn qua lăn lại, rồi cuối cùng chuyển về tướng nằm sấp, đã thế một chân lại còn rơi xuống đất, tay quàng ra hai bên, nói chúng là cái giường gần như bị chắn hoàn toàn bởi một cái nấm có tướng ngủ kì quặc.


Minho bật cười, nhìn cái tướng ngủ kìa, nên nói sao nhỉ? Quá kinh khủng hay quá…quyến rũ đây?

Chiếc áo bị kéo sát lên tới gần ngực, hở ra phần lưng trắng ngần, chiếc thắt lưng đã bị tháo ra từ lúc nào, hở ra một phần nhỏ cái…underwear mà cậu đang mang. Mái tóc dài che gần hết khuôn mặt, chỉ trừ mỗi…đôi môi đỏ hơi chu ra đầy sức hút. Chiếc cổ trắng cũng ẩn hiện dưới cái cổ áo nhàu nát, vết hôn mà anh đặt vào đó mấy hôm trước vẫn còn chưa mờ hẳn.


Chết tiệt thật!!!


Minho rủa thầm trước khi nhắm mắt lại, thở dài, cố đuổi mấy cái suy nghĩ không-được-trong-sáng đang luẩn quẩn trong đầu.

Nở một nụ cười, anh đi tới chỗ cậu, quay người cậu lại, ôm vào lòng.


-Anh tắm rồi, Taem àh, đi tắm đi…

-Để Min ngủ mà!!!~ -Cậu gắt khẽ, rúc đầu vào ngực Minho, bàn tay không biết vô tình hay cố ý mà…nhỡ kéo một bên cổ áo xuống.


AAHHHH!!! Thực sự là chết tiệt mà!!!


-Minnie àh, dậy đi tắm đi, người đẹp mà ở dơ phát sợ!!! –Minho giả nhăn mắt, lay lay người Taemin.

-Ở dơ thì bỏ ra!!! Ôm làm gì!!! Đã bảo để cho Min ngủ rồi cơ mà!!!- Cậu gắt thật, tay đẩy anh ra, lăn xuống giường rồi dụi đầu vào gối. Ngủ tiếp.

-Lee Taemin, em có đi tắm không??? –Anh nhắm mắt rồi cũng gắt lên, rủa thầm khi một lần nữa cái lưng trắng ngần lại hiện ra.

-Không!!!

-Vậy thì anh tắm cho em. Đừng có trách nhé!!! –Minho cười đểu, rồi tiến lại gần Min, nhấc Min lên, tay chạm vào khuy áo Min làm cậu phát hoảng.

-T…Thôi, không cần…uh…a… -Người cậu run lên khi anh cúi xuống, đặt môi lên cổ cậu, cắn rồi day nhẹ lên đó.

-Là do em không nghe lời thôi, anh đâu có làm sai –Minho cười khẩy -Tiếp tục nhé, honey…

-A…a…bỏ ra, buồn ngủ thật mà…uhm…


Minho hôn Taemin một cách mạnh mẽ, anh cười cười, việc Ki Bum thuê một phòng khác để ngủ một mình thật là may mắn cho anh, vì Taemin sẽ không thể kêu cứu vào lúc này nữa. Tự do hành sự, chẳng phải sướng àh?


-Em đẹp thật đấy… -Minho nói thầm khi dừng nụ hôn, chiếc áo của Taemin đã bị anh lột ra từ lúc nào.

-Minnie buồn ngủ thật mà…Min muốn ngủ… -Taemin nhìn anh với đôi mắt long lanh nước, mong anh mủi lòng mà không làm chuyện đó với cậu vào lúc này, cậu mệt lắm rồi.

-Làm xong thì ngủ thôi. Làm nhanh thì ngủ nhanh. –Minho liếm môi rồi đè Min xuống, tận hưởng mùi thơm nhẹ từ cơ thể ấy.

-Minho…uh…Đáng…ghét…*hức*…Biết thế tắm cho rồi…*hức*…


*phụt*


“Choi Minho, đợi tôi quay phim xong đã, mai cậu sẽ chết với tôi!!!” -Key vừa cầm máy quay, vừa nghiến răng.- “Vì đại nghiệp mà tôi cần cậu giúp, tôi sẽ để cậu yên ổn hết ngày hôm nay, Choi Minho đáng chết!!!”

Tóm lại, bé Min thể nào cũng…lên thớt



Chữ ký của Lu_he0


Thanks !!! My Dream ^^

Làm quen với Lu_he0


Lu_he0
Hiện:
Subteam
Scorpio
Tổng số bài gửi : 415
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 21/09/2010
Age : 24
Đến từ : Lùn-Town
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/5/2012, 12:56 pm

CHAP 16

Jinki mỉm cười nhìn con người bên cạnh vẫn đang ngủ say.


Jonghyun…


Sao cậu ấy lại đẹp vậy nhỉ? Đẹp một cách nam tính, khác hẳn anh. Nghĩ đến đó, anh đưa tay bẹo má mình, chu môi phụng phịu.


Giơ tay chạm lên từng đường nét khuôn mặt cậu, anh khẽ đỏ mặt khi nhớ đến chuyện tối qua. Cậu thật sự…rất quá đáng mà! Sao lại hôn anh đến mức…thế!!! Cái mặt lạnh Onew đã bị cậu làm cho “biến dạng” rồi…




-Tôi biết là tôi đẹp, nhưng có cần vuốt ve lâu vậy không?




Jinki giật mình, nhìn cậu. Cậu vẫn nhắm hờ mắt, nhưng đôi môi lại nhếch lên như trêu chọc.


Cả hai im lặng một lúc, rồi cậu bật cười. Không cần mở mắt, cậu cũng biết thừa là anh đang đỏ mặt, nhìn cậu hờn dỗi. Aigoo~


Mở mắt ra nhìn anh rồi đặt một nụ hôn lên vầng trán cao, cậu nói khẽ.




-Chào buổi sáng, yeobo Onew~




Anh nghe xong lại càng cúi gằm mặt xuống, sao lại gọi anh như thế?




-Hôm qua yeobo cũng được lắm, dám công kích tôi trước mặt mọi người…

-J..Jjong… -Anh lắp bắp, nhưng cũng chẳng biết phải nói gì. Chẳng lẽ lại huỵch toẹt ra là anh ghen với cô gái đó nên mới thế…Huhu…đáng ghét thật mà!!!




Cậu nâng cằm anh lên để nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoe hoe đỏ đó. Định làm nũng đấy àh?

Nhếch mép cười. Có trò mới~




-Onew shi~ Lát nữa anh gọi lũ trẻ… -Cậu vừa nói vừa giả đò ngồi dậy, định ra khỏi phòng.

-Jjong…hyung không… -Anh ngắt lời cậu, bàn tay nhỏ nắm lấy áo cậu kéo lại -Chỉ là…Hyung…

-Onew shi~ “Chỉ là” sao? -Cậu nhếch cười, cậu sắp thắng rồi.

-Chỉ là… -Jinki lắp bắp, không nói nên lời, mắt thì cứ đỏ bừng lên.

-Haiz… để sau được không Onew, tôi…

-Ah…chỉ là…Jjong thân… -Anh cố nói nhanh để cậu nghe hết, nhưng càng cố nói càng luống cuống, khuôn mặt thì như sắp nổ tung đến nơi, nhờ vậy mà anh không để ý nụ cười của cậu đã rộng ngoác đến mang tai.

-Chỉ là sao vậy? Onew? -Cậu ghé sát tai anh, liếm nhẹ vành tai, thân nhiệt Jinki nóng lên một cách bất thường.

-Jjong…*hức* Sao lại gọi hyung như thế? *hức*…hyung yêu em…nên chỉ ghen một chút…*hức* thôi mà… -Anh chịu không nổi, giọt nước mắt nóng ấm rơi xuống gò má, càng nói càng lí nhí.



Jonghyun nhếch cười, cố kiềm chế bản thân không nhảy cẫng lên vì sướng, rồi ôm anh vào lòng.




-Ok! Tạm tha…Lần sau anh còn như thế thì chết với tôi. Nhớ kĩ đấy Jinki!!!



---------------------------------



-Minho àh~ Xong chưa thế?~ -Giọng Key lanh lảnh, mắt nhìn vào đồng hồ, giục.




Không cần nói đến câu thứ hai, Minho bước ra khỏi phòng thay đồ, mắt gườm gườm nhìn Key.




-Ok~ Đẹp trai rồi đó~ -Key đứng dậy, bẻ cổ áo cho Minho.


-Cậu là đồ quá đáng!!! Sao lại lôi tôi vào cái kế hoạch của cậu chứ!!! –Minho gắt lên, tay nắm chặt như muốn đấm cho Key vài cái.


-Sao? –Kéo áo Minho xuống, Key ghé sát tai câu thì thầm. –Hôm qua hành sự tự do sướng rồi thì hôm nay phải chịu khổ chứ sao?




Minho trố mắt ra nhìn Key, Key chỉ nhún vai rồi lại cười khì, tiếp tục chỉnh trang quần áo cho cậu.




-Đi chơi với Min Young vui vẻ nhá~ Có gì ăn vài cái tát của Taemin cho đủ bộ~ -Key cầm khăn vẫy vẫy. Miệng nhếch cười nhìn cái dáng khó xử của Minho.



--------Flash bach---------


-Vậy anh gọi điện chỉ để nhờ em vài việc vậy sao? –Min Young cười cười, tay đẩy gọng kính.


-Ừh, chỉ để nhờ vài việc vậy thôi-Key nói khẽ.


-Nhưng em có điều kiện…


-Điều kiện gì cũng được, nói thử nghe xem nào?


-Minho phải đi chơi với em sau khi xong việc~ Thế thôi~ -Min Young nói một cách hào hứng, dù không thấy nhưng Key cũng biết cô nhóc đang cười đểu.


-Em đang tính làm gì vậy Min Young?


-Trêu Taemin! Em vẫn chưa quên vụ tên nhóc đầu nấm đó làm nổ căn phòng của em năm ngoái đâu!!! Nghĩ gì mà chế tạo bom rồi mang vô phòng người ta chứ!!! –Min Young nói như hét vào tai, để Key chịu trận.



----------End flash bach---------


Key thở dài, kiểu này tối nay Taemin lại rúc vào người mình khóc bù lu bù loa lên rồi.


- Alo? Umma ah? –Taemin nhấc máy, cái giọng ngái ngủ vang lên.


-Đi chơi không? Gần đây có một công viên nhìn hoành tráng lắm…



“Minnie àh…Umma xin lỗi…Có trách thì trách con cứ thích chế tạo bom rồi mang vào phòng người khác thôi…”


“Minho àh…Thực sự mà nói…tôi chẳng cần phải xin lỗi cậu, ai bảo cậu hành con trai tôi suốt tối hôm qua. Nhưng mà…Thôi, good luck”


.
.
.


Mưa…


Anh nhìn ra phía cửa sổ khi thấy tiếng động. Hoá ra là mưa…

Đã 11 giờ đêm mà Changmin vẫn chưa về. Bất giác, anh thấy lo.

Vốn chẳng bao giờ anh phải lo cho Changmin, nhưng giờ cái cảm giác bất an cứ lẩn quẩn trong đầu anh.

Thở dài, không còn cách nào khác.



*tít…tít*



Changminnie…làm ơn nghe máy đi…



*…tạm thời không liên lạc…*




Ki Bum dập máy một cách mất bình tĩnh, nỗi bất an trong lòng càng dâng cao.

Cậu đang ở đâu chứ…



*Kim Ki Bum!!!*



Anh giật mình nhìn ra phía cửa, rồi tự cốc vào đầu khi nhớ ra giọng cậu gọi được anh dùng làm chuông điện thoại. ==



“Ra biển. Và đừng có nói gì cả.”



Anh lao nhanh ra gara, trời mưa thế này, sao cậu lại dở hơi đến mức ra biển chơi chứ. Hóng gió àh???


Nhìn thấy cái bóng người cao cao phía xa đang đứng tắm mưa, ngay trên bãi biển, anh rủa thầm. Nếu ốm thì cậu chết với tôi!!!


Chạy về phía cậu, không quên cầm theo chiếc ô trong suốt, anh hét lớn.



-Cậu chủ!



Changmin nhìn về phía Ki Bum hớt hải chạy về phía mình, chỉ nhếch cười.



-Sao lại ra đây? Ướt sũng hết rồi! –Ki Bum thầm trách, một tay cầm ô che cho cậu, một tay vuốt những giọt nước vẫn đọng trên vai áo cậu.



Tại sao lại ra đây? Cậu cũng chẳng biết nữa.

Tại sao lại không trú mưa? Cậu cũng chịu.

Tại sao không về nhà?...



Cậu thực sự, chẳng thể hiểu bản thân đang muốn làm gì…



Gạt cái ô ra khỏi tay anh, cậu kéo sát anh vào mình, rồi đặt mái tóc ướt sũng lên vai anh, bắt anh dầm mưa cùng mình.


Mặc kệ việc…làm thế anh rất dễ lăn đùng ra ốm thêm một lần nữa. ==



-Đứng yên như thế, 60 giây nữa, chúng ta sẽ về…



Anh nghe lời, đứng yên một chỗ…


…và mỉm cười kín đáo…



Anh ghét mưa, vì khi chúng ngấm vào anh, anh sẽ bị cảm lạnh.

Minmin thích mưa, vì khi mưa tạnh, cậu sẽ thấy cầu vồng.


Còn Changminnie…Chẳng lẽ cậu cũng thích mưa?...



-Tại sao lại tắm mưa…-Anh hỏi khẽ, bàn tay chạm vào lưng áo cậu, rụt rè.


-Nếu biết tôi dầm mưa, anh sẽ đến đây ngay lập tức. -Cậu trả lời, ngắn gọn, đầu vẫn tựa vào vai anh.


-Tại sao lại ra biển?...


-Chẳng phải anh thích biển sao? -Cậu trả lời làm anh vang lên tiếng cười khúc khích.




Anh thích biển, thích khi nhìn thấy sóng ập vào bờ…giống như là cơn sóng đã đến đích mà nó muốn đến. Và anh muốn như một cơn sóng, dù thế nào, đích nó đến vẫn là bờ.


Minmin ghét biển, vì cậu không thích cái vị mằn mặn của nước, khi nó xộng vào mũi mình…rất khó chịu. Cậu chỉ thích nghịch cát, cậu thích ở trên bờ…


Còn Changminnie…




-Còn Changminnie… -Anh ngập ngừng, chỉ còn 10 giây nữa là hết 1 phút. –Em có thích mưa và biển không?



Cậu buông anh ra, hơi cúi người để nhìn vào mắt anh. Đôi mắt vẫn nhìn cậu chờ đợi.


Còn 5 giây nữa…



-Tôi không thích chúng… Vì chúng không thể tồn tại lâu…



Anh hơi thất vọng vì câu trả lời đó.

Nhưng chưa kịp thở dài, thì cậu đã đặt lên môi anh một nụ hôn.


Hết 60 giây rồi…



-Còn anh…anh có nghĩa vụ phải ở bên tôi mãi mãi… Nên, thứ duy nhất tôi thích…là anh…



Anh mỉm cười…giống như đó là câu nói anh đã chờ suốt cả cuộc đời.


Giọt nước lăn dài trên má Changmin…phải chăng là mưa… hay là một thứ khác…


--------------------------------


-Choi Minho!!! *hức* Chia tay!!! Chia tay đi!!! –Taemin khóc oà, tay vò nát tấm chăn, mặt úp vào gối.



Minho khổ sở nhìn Taemin, sau đó quay qua lườm Key.


Vợ chồng Chickpup nhìn Minho nhún vai, rồi kéo nhau về phòng, đi ngủ.



-Minnie ah…Nghe Umma nói nè… -Key cười cười nhìn Minho, ra chiều hối lỗi lắm. Rồi sán lại gần Taemin, nói nhẹ nhàng. –Minho với Min Young đi chơi như hai anh em đi chơi với nhau thôi mà…



Minho được thể gật gật đầu.



-*hức* Không tin!!! *hức* Umma thấy tận mắt còn gì!!! Oaoaoaoaoaoa…



Chữ ký của Lu_he0


Thanks !!! My Dream ^^

Làm quen với Lu_he0


Lu_he0
Hiện:
Subteam
Scorpio
Tổng số bài gửi : 415
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 21/09/2010
Age : 24
Đến từ : Lùn-Town
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/5/2012, 12:57 pm

CHAP 17


-*hức* Không tin!!! *hức* Umma thấy tận mắt còn gì!!! Oaoaoaoaoaoa…


Minho bực tức nhìn Key và Taemin, mặt đỏ dần lên. Hết sức chịu đựng, anh cầm cái máy quay của Key, lôi thẻ nhớ bên trong ra rồi ném cái máy xuống đất, không cần biết nó có hỏng hay chưa.


-Yah!!! Cậu làm gì thế chứ!!! –Key hét lên, cái máy quay của cậu, máy quay…


-Khi nào cậu giải quyết xong vụ việc của tôi với Taemin, tôi sẽ trả lại cho cậu. –Minho vừa nói vừa giơ cái thẻ nhớ lên cao, sau đó đi ra lễ tân, đặt một phòng khác.


Taemin ngừng khóc, mặt đờ ra một lúc, nhìn sang Key. Nhưng chỉ 5s sau, cậu lại…mếu. ==


-U..Umma…oaoaoaoaoaoaoa…


-Khổ quá, thôi nào Minnie… -Key bắt đầu ngán ngẩm, hối hận “phải chi mình mắc kệ hai cái lão hâm kia thì đã không thế này.” ==



-----------------------------------------------


-Jonghyun àh, để kệ bọn nhỏ sao? –Jinki hỏi khi cậu đắp chăn kín cho anh.


-Uhm, kệ đi. Mai đi chơi là chúng nó lại như cũ ấy mà… Ngủ đi. –Jonghyun nói nhẹ, đặt một nụ hôn lên trán Jinki, rồi rời khỏi phòng.


------------------------------------------------


-Taem ah!!! Em thừa nước mắt àh??? Khóc nhiều thế??? –Jonghyun sang phòng Taemin rồi quát ầm lên.


-Jjong…ah…*hức* Minho mắng yeobo…*hức* -Key chạy về phía Jonghyun rồi ôm anh, giờ anh mới để ý cậu cũng…khóc. ==


-Bummie…thôi nào… -Jonghyun khổ sở, hết vỗ vai Key lại quay qua lau nước mắt cho Taemin. Đúng là bỏ thì thương, vương thì…nặng nợ!!!


-Hyun hyung…Oaoa…Minho…đáng ghét… -Taemin lải nhải câu này mãi từ nãy đến giờ, chỉ khổ lỗ tai người chịu đựng.




Chịu không nổi, Jonghyun bước ra khỏi phòng, chạy sang phòng của Minho…cầu cứu (Hay còn gọi là quát tháo!)




-Choi Minho!!! Rước cái của nợ nhà họ Lee về đi!!! Mệt quá!!! –Jonghyun đứng ngoài cửa, hét vọng vào.


-Mặc kệ hyung!!! –Minho cũng hét vọng ra, kiểu này khách sạn sập sớm. ==


-Không ra hyung gả Taemin cho thằng khác đấy!!!


-Đố hyung luôn!!! Taemin nhà họ Lee cơ mà!!! Có phải họ Kim đâu!!!


-Cái thằng oắt kia!!!


-Hyung lùn…



Àh vâng, như trẻ con mẫu giáo… ==





Xa xa…có một người dùng ống nhòm để nhìn kĩ, bên phải là bắp rang bơ, bên trái là cốc coca, miệng cười cười, mắt mở to.


-Đấy mới gọi là xem phim chứ, khà khà… -Min Young dùng ống nhòm quan sát, tiếng cười khả ố vang lên tỏ vẻ thích thú.





-Được lắm, Choi Minho!!! Chờ đấy!!! –Jonghyun gằn giọng –Alo? Heechul hyung ạh? Hyung mở cho em cuộc thi kén rể cho Taeminnie đi, tiêu chí tham gia là…uhm…uh…


-Alo? Hyung àh? Bọn em đùa đấy, thôi nha… -Minho một tay bịt miệng Jonghyun, một tay cầm điện thoại nói lại với Heechul, chấp nhận nghe chửi vì tội “Chúng mày hết trò àh mà lôi hyung ra đùa!!!” ==


-Được rồi, khổ quá, em về dỗ là được chứ gì!!! –Minho ngán ngẩm khi Jonghyun nhìn cậu đắc thắng.




Xong Taemin, còn Key.




Đi thẳng xuống phòng bếp của khách sạn, Jonghyun nói lớn.


-Cho tôi gặp bếp trưởng Dongwoon…



------------------------------------------------


Đẩy Minho cùng Dongwoon vào phòng, Jonghyun nói to để cả Key lẫn Taemin đều nghe thấy.



-Hai đứa dỗ đi, nếu không nín thì cứ làm *nhiệm vụ của một thằng seme*, OK? –Jonghyun nháy mắt, cười cười khi Minho ôm Taemin, tay lau nước mắt nhìn rất chi tình cảm, còn Dongwoon thì cưỡng hôn xong bế Key về phòng.


-------------------------------------------------


Hí hửng bước vào phòng, Jonghyun chợt khựng lại khi nghe thấy tiếng Jinki. Hình như anh đang nói chuyện điện thoại.


Jonghyun rón rén, áp tai vào cửa, nghe trộm.



-Appa ah…con…


[…]


-Nhưng…


[…]


-Appa…làm ơn nghe con nói đã…


[…]


-Con…thực sự muốn làm ca sĩ, appa àh…



Giọng Jinki vang lên thật chắc chắn, và Jonghyun, cậu càng chắc chắn mình không nghe nhầm.


Tay run run nắm lấy cánh cửa, cậu nên làm gì bây giờ…


.
.
.


-Vâng…con chào appa…



Một lúc sau, cũng khá lâu, Jinki mới dập máy, Jonghyun cũng giật mình tỉnh lại. Đứng thẳng dậy khi biết mình vẫn đang trong tư thế nghe trộm, cậu chỉnh lại quần áo trước khi mở cửa, bước vào phòng.



-Jjong? –Jinki nghe động, nhìn ra phía cửa, Jonghyun chỉ đáp lại một nụ cười.


-Tại sao chưa đi ngủ? Lo cho bọn nhóc? –Jonghyun nói nhẹ, hỏi câu hỏi mà cậu thừa biết cậu trả lời, vào phòng tắm thay đồ.

-Ờ…hyung h…hơi lo… -Jinki nói dối, rồi đi vào phòng ngủ, nằm trước.


Jonghyun nghe câu trả lời của Jinki, cậu chỉ hơi nhíu mày…


.
.
.


“Jonghyun nó không thích việc con làm ca sĩ đâu…”


Lời nói đó của bố thực sự làm anh đau đầu. Đã nửa đêm mà giờ anh chưa thể ngủ được.

Đánh mắt sang bên cạnh, Jonghyun đã ngủ rồi…


Anh bất giác nở nụ cười, khi ngủ, cậu rất…uhm…có hơi giống thiên thần.

Ngồi hẳn dậy, đưa tay chạm nhẹ vào vành tai cậu, anh cúi dần xuống đủ tạo nên cái chạm nhẹ cho đôi môi.



-Tôi phải chọn thứ gì đây? Em … hay ước mơ của tôi?



Lời nói thoảng như gió nhẹ tan vào không khí…


Đặt một nụ hôn lên trán Jonghyun, rúc sâu vào cậu, anh cần một giấc ngủ, ít nhất là vào lúc này.



-----------------------------------------



Ki Bum ngồi bên cửa sổ trong phòng riêng, hướng mắt ra ngoài.


Một ngày lại sắp kết thúc.


Khẽ đỏ mặt khi nhớ lại việc vừa xảy ra…anh ngồi cười thành tiếng nhìn không khác một thằng…hâm!!!



Changminnie, có cần…dễ thương như thế không???


.
.
.


Sau khi lôi anh ra ngoài tắm mưa, khả năng anh tiếp tục bị ốm hoàn toàn không xảy ra. Nhưng khả năng cậu ốm thì lại…bất ngờ xảy ra!!! Và đó mới là chuyện hay.


Về đến nhà, đi qua cửa, thì cậu bắt đầu ho liên tục.

Lên phòng làm việc, thì không chỉ ho, cậu còn bị hắt xì, báo hại chẳng làm ăn gì được.


Nghĩ là tại mình chưa ăn gì nên hơi mệt, cậu xuống phòng ăn_nơi luôn có sẵn một bàn toàn thức ăn cho một người vốn ăn nhiều hơn voi. Và cũng chẳng giúp ích gì khi cứ ăn được một chút lại ho, báo hại cậu chỉ ăn được có … hơn nửa bàn ăn trong cái nhìn kinh ngạc của người hầu, và nụ cười có phần evil của quản gia họ Kim.


Nhất quyết không chịu chấp nhận sự thật là mình chắc chắn bị cảm, cậu ra phòng khách, bật TV xem, kéo tên quản gia đang bận đứng … cười vào lòng, ôm eo trước mặt những người khác. Tên quản gia đỏ bừng mặt, miệng không nở nổi một nụ cười nào.


Sự thật thì vẫn cứ là sự thật, không thể phủ nhận việc càng lúc cậu càng ôm chặt Ki Bum hơn, đến nỗi anh nhăn mặt vì đau. Cậu cảm thấy lạnh, trong khi thân nhiệt tăng cao, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy, ướt đẫm áo.


Rốt cuộc, dù muốn hay không thì cậu cũng phải để yên cho quản gia … chăm sóc.



-------------------



-Cậu chủ, cởi áo ra thì mới lau mồ hôi được chứ!!! –Ki Bum hét ầm lên.


-Lau mồ hôi làm gì??? –Changmin cũng hét, mặt giờ đỏ không khác trái cà chua, người thì cứ nóng bừng, tay giữ khư khư cái vạt áo, mắt hoa hết cả lên vẫn ngoan cố.


-Để đỡ sốt chứ còn gì nữa, cậu muốn người nhơm nhớp mồ hồi à???


-Thế thì tắm luôn cho nhanh!!!


-Muốn chết àh!!! Shim Changmin!!! Cởi đồ ra, nhanh lên!!! –Ki Bum nhắm mắt lại kiềm chế, quát tướng lên.


Changmin nhất thời…bất động.



Chữ ký của Lu_he0


Thanks !!! My Dream ^^

Làm quen với Lu_he0


Lu_he0
Hiện:
Subteam
Scorpio
Tổng số bài gửi : 415
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 21/09/2010
Age : 24
Đến từ : Lùn-Town
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/5/2012, 12:58 pm
CHAP 18


-Muốn chết àh!!! Shim Changmin!!! Cởi đồ ra, nhanh lên!!! –Ki Bum nhắm mắt lại kiềm chế, quát tướng lên.


Changmin nhất thời…bất động.





-Anh quát tôi? Anh dám quát tôi??? –Changmin định thần lại, cậu đáp trả.



Bỗng Ki Bum nhếch mép, thề có Chúa, anh ta chưa bao giờ cười như thế với cậu. Tay vẫn giữ vạt áo, cậu lùi về sau cảnh giác. Thấy cảnh tượng Changmin của anh lúng túng, anh loé lên trong đầu một ý tưởng trêu đùa mới.



-Changminnie… -Ghé sát tai cậu, anh thì thầm bằng cái giọng “mật ngọt chết ruồi”, liếm nhẹ lên vành tai đỏ, cậu nhất thời giật mình, nhưng mắt đã và đang hoa lên nên không thấy cái nụ cười đểu giả được Ki Bum sử dụng. –Em tưởng rằng hành hạ tôi ngần ấy năm là tôi để yên cho em muốn làm gì thì làm àh?

-Anh… -Cậu nhìn lên anh, cố làm bộ mặt đáng sợ nhất có thể, nhưng cái cơ thể chết tiệt này…

-Minnie…giận rồi àh? –Ki Bum hôn lên mắt Changmin.

-Kim Ki Bum!... –Changmin có quát lên nhưng thật sự không thể, cổ họng đau rát khiến câu quát lên của cậu chỉ thành tiếng rên rỉ không âm vực.



Ki Bum nhún vai, đưa tay áp vào má Changmin, khuôn mặt lại trở về một Ki Bum hiền lành, trêu đùa cậu như thế là đủ với anh rồi. Nếu tiếp nữa chắc anh sẽ…toi khi cậu khoẻ lại mất.



-Changmin, nếu em không để tôi lau mồ hôi thì bệnh sẽ nặng hơn, mà em thì chắc chắn không muốn như thế, phải không? –Anh ngừng lại một chút, đến khi thấy cái gật đầu nhẹ của cậu, anh tiếp –Vậy giờ nghe lời nào…



Tay Ki Bum đưa xuống hàng cúc áo của Changmin khi tay cậu buông thõng, bỏ phần vạt áo bị nắm chặt, anh cởi từng chiếc cúc nhỏ, môi chạm lên trán, rồi chạm nhẹ lên môi cậu. Và anh mỉm cười khi thấy cậu không phản đối.

Ném chiếc áo của cậu sang bên cạnh, anh ôm cậu, để cằm cậu tựa lên vai. Cầm chiếc khăn bông lau phần lưng trần của cậu, anh tỏ ra lo lắng, cậu nóng hơn anh tưởng tượng.



-Lần sau không được đi ra ngoài trời mưa nữa! –Ki Bum gắt, trán nhăn lại. Changmin nhìn sang, chỉ mỉm cười.

-Bực àh?

-Thử đứng vào vị trí tôi lúc này đi, xem cậu có bực không??? _Anh gằn giọng xuống, tay chà xát chiếc khăn vào lưng cậu mạnh hơn khiến cậu thấy hơi rát.

-Biết rồi…Nhẹ thôi…đau.



Lật người cậu lên khi chắc chắn phần lưng đã được lau sạch mồ hôi, anh chợt khựng lại khi nhìn vào phần ngực trắng.


Chết.tiệt!


Changmin nhếch mép, Kim Ki Bum mà cũng thế này àh?


Đưa tay lên chạm lên ngực anh, tim đập mạnh thế này thì làm ăn cái gì???



-Này!!! Không làm được thì cứ nói, tôi tự l…



Anh chồm lên, hôn cậu, nụ hôn mạnh mẽ tới bất ngờ làm cậu nhất thời choáng váng.



-Ki Bum…lây… -Changmin cố rên rỉ khi định thần lại. Cậu nguyền rủa cái cơ thể nóng bừng và mỏi nhừ của mình, bây giờ thì có muốn giành thế chủ động thì cũng chẳng làm được, cậu yếu thế rồi.



Anh dừng nụ hôn lại khi cảm nhận người cậu mềm nhũn trên tay anh, và cảm thấy ngực đau nhói khi bị cậu đấm liên tục vào đó.


Ốm mà khoẻ dễ sợ!!!


-Anh bị lên cơn àh? –Changmin gắt lên khi lấy được đủ dưỡng khí.

-Hả? –Mặt Ki Bum đờ ra, nhìn ngu phải biết.

-Hả cái khỉ gì??? Chết tiệt! Tôi cởi áo vì anh bảo anh lau mồ hôi cho tôi, chứ không phải thiếu điều đè tôi ra luôn thế!!! -Gắt rồi gắt luôn, cậu giật lấy cái khăn bông trên tay anh, tự lau cho mình.

-Cậu chủ…xin lỗi –Ki Bum sau một hồi im lặng cũng lên tiếng, anh biết là anh vừa mất bình tĩnh vì…ờh vì cái cơ thể nóng.bừng.quyến.rũ chết tiệt đó.

-…

–Tôi..thực ra không cố ý.



Cậu bơ anh, cho đến khi mặc xong áo ngủ thì mới bàng hoàng nhận ra là anh đang…ngồi ở dưới đất, ngay phía chân giường. Người thì cứ gật gà gật gù vì buồn ngủ.



-Ki Bum…thuốc của tôi… -Cậu nói khẽ, nhưng anh nghe thấy thì lập tức bật dậy, chạy toán loạn đi lấy thuốc cho cậu.



Cậu mỉm cười khẽ, ít nhất thì anh cũng yêu tôi hơn là yêu ngủ…


Đưa thuốc cho cậu, anh sững người khi cậu bắt anh uống.



-Tôi áh?

-Ừh~ Anh mà không uống thì đừng hòng sống đến ngày mai~

-Nhưng rõ ràng cậu bảo tôi đi lấy thuốc…

-Tôi bảo anh lấy thuốc của tôi chứ phải là lấy thuốc cho tôi đâu~Bummie ha~



Bất đắc dĩ làm theo lời cậu, anh vừa lắc đầu vừa nốc cả cốc thuốc đắng ngét vào miệng.


Và mặc kệ cậu đã há miệng cười khoái chí (anh biết thừa Shim Changmin ghét uống thuốc), anh đứng lên, kéo cậu lại, ép môi mình lên môi cậu rồi truyền cái thứ thuốc sang cho cậu.


Cậu vì ngạc nhiên, nuốt vội thứ thuốc đó, cuối cùng thu về kết cục là ho sặc sụa. Cậu ngẩng lên, trừng trừng nhìn anh, anh chỉ dùng tay áo quẹt miệng, nói thản nhiên.



-Muốn khỏi bệnh thì phải nghe lời. Cậu chủ muốn trừng phạt thì để sau đi.

-Để sau cũng được, giờ tôi muốn ngủ. –Changmin đưa tay về phía Ki Bum, chờ đợi. -Lại đây.



Ki Bum chỉ cười nhẹ, rồi tiến đến gần cậu hơn…để yên cho cậu dày vò bản thân, không phản kháng….


Cứ thế này cũng được… Cứ mãi mãi như thế này cũng được…


Cứ để Changmin hận như thế, cứ để anh làm nô lệ mãi như thế…cũng được…



------------------------------------------------------


-Jinki… dậy đi, sáng rồi… -Jonghyun lay lay người anh, nhưng chẳng thấy có tí dấu hiệu nào của việc anh sẽ tỉnh dậy cả.

-Hyung ngủ… -Jinki lè nhè, đoạn cọ dầu vào lòng cậu, ý muốn ngủ tiếp.

-Dubu, dậy đi chơi…rồi…chúng ta sẽ đi ăn gà… -Jonghyun dụ dỗ, nói thầm vào tai Jinki.



Và như dự đoán, Jinki của chúng ta đã...bay ra khỏi giường từ lúc nào…


Jonghyun thì lắc đầu.



-Lee Jinki! Rốt cuộc anh yêu tôi hay yêu gà hả?!!

-ờh…Hyung thì yêu em… -Jinki ngập ngừng -…Nhưng bao tử của hyung yêu gà…nên…



Mới nói đến đó, Jonghyun cảm thấy mình đã xì khói nơi lỗ tai.



-KHÔNG CÓ GÀ GÌ HẾT!!! HÔM NAY CHÚNG TA SẼ ĂN MÌ ĂN LIỀN!!! –Jonghyun hét to lên, và Jinki giờ khóc thầm trong phòng tắm, biết thế nói mỗi câu “hyung yêu em” cho xong.



Haizzz…lời hối hận muộn màng…



---------------------------------------



-Key àh, chân em sao thế? –Jinki hỏi khi thấy cậu đi khập khiễng, Jonghyun và Minho nghe thấy thì mỉm cười kín đáo, Taemin thì cười ngượng.


-Không sao đâu hyung… -Key nghe thế thì giật mình, mắt gườm gườm nhìn vào cánh cửa phòng ngủ, nơi cái tên chết tiệt gây ra cho cậu nông nỗi này, mà nói tới tên-chết-tiệt, hắn đã biến mất vào sáng sớm với lý do: anh còn phải chuẩn bị bữa sáng…blah…bleh các kiểu.


--------------------------------------


Hôm nay là ngày cuối cùng họ ở lại Paris, nên đương nhiên phải đi chơi đến mỏi chân rồi.



-Chaki àh, em đi đứng kiểu gì thế? Nhanh lên chứ!~ -Jonghyun nhếch mép, nói đểu.

-Liên quan gì đến anh?... –Key đỏ bừng mặt, thè lưỡi ra với Jonghyun, người ta dỗi luôn.

-Em là chaki của anh mà~ có cần anh cõng không babe?

-Đi chết đi!!!

-!@#$%^&*())(*&^%$#!@#$%^&*(...



Cãi nhau một lúc, Key cười đểu, vòng tay qua cổ Jonghyun, nói khẽ để mình anh nghe thấy.



-Honey~ Nếu em có thể làm cho Jinki thiên thần ghen điên lên, thì Dongwoon sẽ được nghỉ 2 tuần đi du lịch, okie?

-Cứ làm đi đã babe~ Còn phù thuộc vào mức độ Jinki ghen lên như thế nào, nếu khóc thì coi như thất bại, còn nếu điên lên đến mức muốn giết chết em thì thành công tuyệt đối~ -Jonghyun nói khẽ, miệng mỉm cười ngọt. Nhìn lén về phía 3 con người còn lại, Minho với Taemin đang há hốc mồm, Jinki thì mặt ngơ ra, cậu cảm thấy mình đang làm một chuyện khá điên rồ.


“Anh chọn tôi hay con đường sự nghiệp của anh vậy, Lee Jinki?”



-Được thôi, mà nói luôn, mọi rủi ro hay những chuyện không hay xảy ra, Kim Ki Bum này hoàn toàn đứng ngoài cuộc. –Key nhún vai, hôn nhẹ vào má Jonghyun.

-OK~



Jonghyun kết thúc việc nói thầm bằng một động tác thân mật: Liếm nhẹ vành tai của Key.


Jinki đứng nhìn, lặng lẽ không nói gì, hai bàn tay nắm chặt.


Quay đi chỗ khác, anh mỉm cuời kín đáo.


“Em và Key làm thế để làm gì? Dongwoon sẽ ghen đấy…”


------------------------------------


Taemin và Minho thực sự là đáng vô cùng khó xử.


Jonghyun và Key thì thân mật với nhau như đúng rồi trước mặt Jinki, còn Jinki thì cứ mỉm cười ngờ nghệch một cách đáng yêu.


Đã xảy ra một chuyện hoàn toàn buồn cười, việc Jonghyun làm đang phản tác dụng, giờ Jonghyun như muốn phát điên lên vì Jinki. Như đã nói ở trên, Jinki vừa đi vừa cười ngờ nghệch một cách đáng yêu, anh cười với tất cả mọi người, từ cô gái bán hoa, những cậu bé cô bé đang vui vẻ đùa nghịch, đến những quý ngài lịch lãm trong nhà hàng, những tên hoạ sĩ vẽ chân dung… Tất cả những người kể trên, ai bị anh quyến rũ, nhìn lén anh hay gửi nụ hôn gió cho Jinki ngay sau đó đã phải nhận một cái nhìn chết chóc phải biết từ người mà ai-cũng-biết-là-ai-đó.


Lee Jinki_Thiên thần hư hỏng một cách ngây thơ~


-------------------------------------


*Rầm*


Jonghyun đóng mạnh cánh cửa sau lưng, tiến đến trước mặt Jinki, ném mạnh chiếc áo xuống đất.



-Em làm gì thế? Bẩn áo đó. –Jinki hơi…nói hẳn ra là rất sợ Jonghyun như thế này. Giống như cậu chuẩn bị ăn thịt anh đến nơi.

-Vậy còn anh? Anh đang làm gì? -Giẫm mạnh lên chiếc áo Jinki đang cố nhặt, cậu nắm chặt vào hai vai anh mặc kệ anh nhăn mặt vì đau, bắt anh đứng dậy, nhìn vào cậu.

-Hy…Hyunnie…

-Nghe nói là anh sắp được một công ty lăng xê để có thể debut… -Cậu liếm nhẹ vành tai anh, giọng nói như gằn xuống, khiên anh bất giác run rẩy. -…Vậy là anh sắp nổi tiếng rồi nhỉ?...Chúc mừng nhé…

-Jjong sao thế?... -Mắt anh tránh nhìn vào cậu, hướng ánh nhìn xuống đất, anh vẫn tiếp tục hỏi, anh có cảm giác mình sắp gặp khó khăn gì đó. - Việc debut…sao em biết?

-Chuyện về anh, có chuyện gì tôi không biết? –Jonghyun cười thành tiếng, nói đểu –Mà biết thì có sao?

-Không có… Đó không phải ý của hyung…-Jinki vẫn run rẩy, tay đẩy nhẹ Jonghyun ra.



Jonghyun thở hắt ra, đẩy mạnh Jinki vào tường. Chống hai tay hai bên để anh không thể thoát.



-Tôi đã chờ đợi, chờ anh đến nói cho tôi việc đó… -Jonghyun nhắm hai mắt, miệng vẫn nói, đầu gục xuống vai Jinki –Đó là chuyện tốt, nhưng tại sao anh lại không cho tôi biết?

-Jonghyun…-Mắt Jinki mở to hết cỡ, ngạc nhiên vì những gì cậu nói.

-Tại sao lại giấu tôi? Rõ ràng đó là chuyện vui cơ mà. Nhưng rốt cuộc, tôi lại biết điều đó qua chính cha mẹ mình chứ không phải là anh… Tôi đã chờ anh nói mà…

-Jjong…hyung…thực sự… -Jinki cố chống chế, miệng lắp bắp không nói được câu nào.

-Ngay lúc này, ngay bây giờ, chọn đi… -Jonghyun ngẩng lên, nhìn vào mắt anh, cả hai chẳng thèm để ý Key, Taemin và Minho đã bước vào phòng từ khi nào. –Tôi và sự nghiệp của anh. Tôi hoặc Onew Lee Jinki, chọn một đi…

-Hyun… không… -Jinki nhìn xuống dưới chân, tránh ánh mắt của cậu. –Không chọn được…



Ngẩng lên nhìn vào mắt cậu, cậu nhận ra anh đang khóc.

Cậu đã sai?

Cậu đã bắt nạt anh 3 năm trời, kể cả khi cậu tự biết mình có một đống cách để khiến anh chú ý tới mình, nhưng cậu vẫn chọn cách dìm anh xuống, khiến anh như sống trong địa ngục suốt 3 năm. Nhưng cậu đã mặc kệ, vì chẳng phải cuối cùng anh vẫn yêu cậu sao?

Cậu tự nhủ với bản thân, bị bắt nạt 3 năm mà anh vẫn yêu mình, chấp nhận yêu kẻ đã bắt nạt mình, người đã đánh đập, xỉ vả như chính bản thân như một thằng ăn mày, thì chắc chắn anh sẽ chọn cậu, anh sẽ bỏ cả sự nghiệp và mơ ước chỉ để thuộc về mỗi mình Kim Jonghyun này. Nhưng cậu đã sai sao?



-Sắp xếp đi, 2 tiếng nữa bay rồi… -Khẽ thờ dài, cậu đưa tay lau nước mắt cho anh một cách hững hờ, rồi quay đi, bước ra khỏi phòng.



Nhìn theo dáng Jonghyun khuất đằng sau cánh cửa, Jinki dựa hẳn người vào tường, trượt dần xuống đất. Nước mắt vừa được cậu lau đi, giờ lại chảy ra như đã kìm nén quá lâu.



-Chọn? Chọn cái gì chứ?... Em có giỏi thì chọn đi…Jjong ah… -Tiếng nói nghẹn lại, đứt quãng trong không gian im ắng.



-------------------------------------



Chữ ký của Lu_he0


Thanks !!! My Dream ^^

Làm quen với Lu_he0


Lu_he0
Hiện:
Subteam
Scorpio
Tổng số bài gửi : 415
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 21/09/2010
Age : 24
Đến từ : Lùn-Town
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/5/2012, 1:00 pm
Chap 19

Về đến Hàn Quốc cũng mất hơn 5 tiếng, đi từ chiều mà đến tối mịt mới về đến nhà, cả 4 người đều mệt lả.

-Cậu chủ, mọi người về rồi. –Ki Bum ra đứng ở cửa, cúi chào lễ phép, đối lập hoàn toàn với con người đang đứng bên cạnh.

-Mấy đứa đi chơi sướng nhỉ, bỏ lại hyung ở nhà… -Changmin đứng khoanh tay, môi hơi bĩu ra.

-Hyung ở nhà một mình chẳng sướng quá àh? Toàn quyền sử dụng “quản gia” còn gì!!! –Key phản pháo, lấy tay che miệng ngáp.

-Ờh, thế mà vừa về đã than thở như ông già. –Taemin tiếp tục.

-Hyung ấy cũng già rồi mà…Mải để ý *nô lệ* nên không quan tâm đến tuổi tác…chẹp chẹp… -Minho kéo tay Taemin về phòng.

-Cậu chủ!!! –Ki Bum đỏ bừng mặt.

-Hyung nhìn còn trẻ hơn em nhá!!! Choi Minho!!! –Chnagmin chạy lại gần, choàng vai bá cổ Minho chơi đùa.

Jonghyun không nói gì, bỏ lên phòng.

Jinki nhìn thấy Jonghyun như vậy, định lên phòng cùng nhưng lại bị cái gì đó chặn lại, anh dừng lại, hướng mình ra vườn.

-----------------------

Vào phòng tắm, cậu ném vali xuống đất, nhảy lên giường nằm úp mặt vào gối.

Cái cơ thể mệt lả này đang muốn cậu ngủ, bằng chứng là hai con mắt cứ díu lại, nhưng chẳng hiểu sao, những lúc như thế, cậu lại cố mở to mắt ra.

Có lẽ…là chờ…

-----------------------

Ngồi trên chiếc xích đu, mắt anh nhìn lên khoảng không vô định, những ngôi sao vẫn lấp lánh trên nền trời đêm…

Anh mệt, biết thế, nhưng vẫn không lên phòng, anh muốn né tránh…

Nếu nhìn thấy anh, cậu lại bắt anh chọn lựa thì sao?...

-Jinki…sao lại ra đây? –Changmin bước ra vườn, hai tay vẫn đút vào túi quần, dựa người vào tường, hỏi Jinki khi mắt cũng mông lung nhìn lên trời.

-Em không muốn lên phòng… -Cười buồn, anh trả lời hyung của mình bằng giọng nhẹ như gió thoảng.

-Đằng nào em cũng phải lên, chẳng ai lại ngủ trên xích đu ngoài vườn vào giờ này cả.

-Hyung ah, thực sự giờ em muốn ở một mình…

-Jinki…Nếu yêu một người thì phải chấp nhận yêu cả những tính cách, dù tốt dù xấu của người đó… -Nhắm mắt lại, Changmin nói nhẹ bẫng.

Quay ra nhìn Changmin ý muốn hỏi, anh mím chặt môi, mắt đỏ hoe.

-Tính xấu duy nhất của Jonghyun là rất ích kỉ, Jinki ah… Nếu một cái gì đó thuộc về cậu ấy, đồng nghĩa với việc không ai được phép chạm vào…

-Ý hyung là Jonghyun nghĩ cậu ấy sở hữu em? –Anh tỏ ra ngạc nhiên.

Changmin lắc đầu –Jonghyun MUỐN sở hữu em, Jinki ah… Vậy nên nó không cho phép mình để em bỏ nó mà đi.

-Em không bỏ Jjong!

-Nếu bây giờ làm ca sĩ, em sẽ nằm trong sự quản lý của công ty. Và chắc chắn, họ sẽ tách em ra khỏi Jonghyun bằng mọi cách. –Changmin phẩy phẩy tay, bước đến ngồi cạnh Jinki.

-…Tại sao?

-Việc hai người con trai bình thường yêu nhau giờ là chuyện bình thường, nhưng nếu là một ngôi sao mà yêu một người đồng giới…thì sao hả Jinki? –Changmin nhìn anh, Jinki chỉ cúi xuống, giấu đôi mắt ướt đẫm. –Đã làm người nổi tiếng, có nghĩa bản thân là một hình mẫu để người khác nhìn vào và làm theo. Jonghyun nó biết rõ điều đó, nếu em đồng ý làm ca sĩ, thì hai đứa sẽ chấm dứt, không còn gì cả. Những bức ảnh, những kỉ niệm, sẽ bị buộc phải xoá ra khỏi tâm trí…

-Em cần cả hai… -Nước mắt rơi ngày một nhiều, Jinki nói lí nhí.

-Đó là chuyện không thể, Jinki ah… Nối tiếng đồng nghĩa với việc tự trói buộc mình với công ty quản lý, với người hâm mộ…ngoại trừ Jonghyun.

-Em không thể chọn…không muốn…

-Hai con đường đó luôn song song, không bao giờ cắt nhau, Jinki ah… Đã bước đi là không thể quay lại…-Vỗ nhẹ lưng của Jinki, Changmin nói như ra lệnh -Giờ thì lên phòng đi, không cảm bây giờ.

Nghe vậy Jinki chạy thẳng lên phòng, đầu vẫn cúi gằm xuống, cố giấu những giọt nước nóng hổi lăn dài.

-Cậu chủ nói nghe hay thật… -Ki Bum bước ra, tay cầm chiếc chăn mỏng khoác cho Changmin.

-Hay sao? –Changmin nhếch mép, vòng tay ra sau đầu Ki Bum. –Tôi không thích lời nói suông, hay thì phải thưởng, đúng không?

Ki Bum mỉm cười, liếm môi Changmin nhẹ nhàng rồi đặt nụ hôn sâu vào đó.

.
.
.

Chần chừ một lúc lâu anh mới dám mở cửa, Jonghyun dường như đã ngủ, anh chạy nhanh vào phòng tắm, hất nước lên mặt.

Đừng khóc nữa…ngoan nào…

Nước chạm vào mắt cay xè, nhìn vào gương, mắt anh đang sưng đỏ lên, tiếng nấc vẫn bật ra dù đã cố nén xuống.

Đừng khóc…em ấy sẽ tỉnh mất…

Bước ra khỏi phòng tắm, anh mỉm cười ngốc, Jonghyun không đắp chăn, lỡ ốm thì sao?

Khoác tấm chăn lên cho Jonghyun, giọt nước từ mắt anh rơi xuống, lăn dài trên má cậu. Khiến cậu giật mình.

Thấy cậu bỗng mở mắt, Jinki cũng đứng bật dậy, quay đi để cậu không nhìn thấy khuôn mặt mình.

-H…Hyung chỉ đắp chăn cho em thôi, cứ ng…

Chưa nói hết câu, anh đã bị cậu kéo mạnh, ngã xuống giường, ngay bên cạnh cậu.

Jonghyun mở to mắt khi nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đẫm nước của Jinki, cái quái gì…?

Jinki thấy ánh nhìn đó chiếu vào anh, nên nằm thụp xuống, quay lưng về phía cậu.

-Lee Jinki! Quay ra đây! -Giọng Jonghyun vang lên ra lệnh.

Anh vẫn nằm im, lấy tay che miệng, cố ngăn tiếng nấc không bật ra.

Đừng khóc nữa mà…Mày đừng có khóc nữa!!!

-YAH!!!

-Hyung ngủ rồi… -Cố nói như bình thường, Jinki run rẩy, đừng khóc nữa, xin mày đó…

Im lặng một lúc lâu, Jonghyun đưa tay vòng ra sau gáy, buộc anh quay lại đối diện mình.

Lặng lẽ đưa tay lau nước mắt cho anh một cách vụng về, cậu nhăn mặt, khuôn mặt anh sau khi lau xong còn tèm lem hơn trước. Nhưng nếu cho anh tự vào phòng tắm lau, có khi lại nhốt mình trong đó khóc tiếp ấy chứ.

-Chúng ta ngủ thôi. –Jonghyun nói nhẹ, ôm anh vào lòng, tay Jinki vô thức đưa lên, nắm lấy tay áo pijama của Jonghyun.

-Ng…ủ ngon…Hyunnie… -Câu nói vang lên giữa những tiếng nấc nghẹn, anh mỉm cười gượng, mắt nhắm lại nhẹ nhàng.

-Tôi không bắt buộc anh…Nhưng hãy chọn con đường mà anh sẽ không bao giờ phải hối hận… -Ôm chặt anh, mũi cậu dụi vào mái tóc thơm dịu mùi sữa.

Jinki gật đầu nhẹ nhàng, những sợi tóc mềm cọ vào cằm khiến cậu không chịu nổi mà đặt lên trán anh một nụ hôn.

-…Uh…Jinki này, anh chúc ngủ ngon…như thế là không đúng… -Jinki bật cười, cố ngẩng lên nhìn khuôn mặt cậu, nhưng cằm cậu cứ ấn đầu anh xuống, không cho nhìn. -Cười cái gì??? Không đúng thật mà…!@#$%^&*() …

Jonghyun ngượng chín mặt, lầm bầm những điều cả Jinki cũng không nghe thấy. Cười chán chê, anh cũng dụi đầu vào cậu.

-Hyung yêu em, Hyunnie…*chụt*

Jonghyun mở to mắt khi Jinki hôn cái-thứ-đối-diện-khuôn-mặt-anh lúc bấy giờ, nói cách khác là ngực của cậu (tất nhiên là qua lớp vải pijama).

-Ai cho hôn ở đó!!! YAH!!!

-Ngủ thôi…Hyung mệt… Em bảo hyung ngủ trước mà…sao giờ nói nhiều thế? –Jinki ngáp một cái thật to, vòng tay ra sau ôm chặt lấy cậu để anh và cậu nằm sát nhau hơn, nói một cách ngái ngủ~

-Tôi nói nhiều áh!!! YAH! LEE JINKI! SAO MỚI ĐÓ ĐÃ NGỦ ĐƯỢC HẢ???

~o0o~

Con đường của anh…lựa chọn của anh…chứ không phải của tôi…

Nếu tôi ép buộc anh…chẳng phải tôi là một thằng tồi sao, đúng không Jinki?

Tôi đã sai một lần, và không thể tiếp tục sai nữa…Jinki ah…

Tôi biết anh yêu tôi…

Hãy nói yêu tôi khi còn có thể…

Vì ở con đường kia…đó là chuyện không thể.

Tôi có nên không?

Dùng lời yêu để anh chọn tôi?...

Tôi có nên nói không Jinki?

Có nên nói câu “Tôi yêu anh”…

Nếu vẫn không được thì sao?...

Mà như thế khác nào ép buộc, Jinki ha…

Nếu không nói bây giờ…sẽ muộn mất đúng không Jinki ?…

Nếu thực sự anh chọn Onew, nếu thực sự anh sẽ rời bỏ tôi thì sao?

Nếu không nói bây giờ…thì đợi đến khi nào?

~o0o~

Đôi mắt đang nhắm chợt hé mở.

Jonghyun nhìn xuống Jinki_người đang ngủ ngon lành mà cười buồn.

- Jinki ah…Tôi yêu anh… -Gỡ cánh tay đang ôm vòng qua mình, cậu nằm xa ra một chút, đưa hai tay áp vào má anh, cậu hôn lên mắt, lên mũi và dừng lại ở đôi môi. Thật nhẹ nhàng… -Dù anh có là Onew, hay Dubu hay là gì đi nữa…biết không hả? đồ ngốc…

-----------------------------

Ở phía cửa phòng, 3 con người chứng kiến cảnh đó mà không nói nên lời.

-----------------------------

-Em cứ nghĩ Jonghyun hyung ngủ rồi… -Key ngồi, hai tay nắm chặt cốc cacao nóng.

-…Ai ngờ là thức đến tận nửa đêm để tỏ tình, cốt để Jinki nó không nghe thấy. Thật là… -Changmin rót rượu ra ly, cầm ly lắc lắc vài vòng tạo nên vòng xoáy tuyệt đẹp, sóng sánh của rượu…

-Đúng là…hơi ngốc thật, cậu chủ Jonghyun ấy… -Ki Bum giật lấy ly rượu trên tay Changmin, đẩy về phía cậu một cốc sữa nóng hổi. Bị cậu lườm đến cháy lông mày, anh thản nhiên -Vẫn còn sốt, chấp nhận đi! -…Và như một hành động trêu tức, anh uống cạn ly rượu trên tay.

-Ki Bum hyung, dạo này *hư* nhỉ? Dám đứng lên chống đối cơ đấy! –Key chống cằm, môi nhếch lên.

-Chẳng qua có nhiều người ở đây thôi!!! Hôm nay tạm tha! –Changmin phồng mồm, uống hết cốc sữa trên tay rồi lấy tay áo quẹt miệng.

-Thế nào cũng được. –Ki Bum nhăn mặt, một tay nắm lấy tay Changmin, một tay cầm khăn lau mép cho *chủ nhân*.

-Tôi không phải trẻ con!!! –Changmin gắt, hất tay Ki Bum ra.

-Chẳng có người lớn nào hành động như thế cả!!!

-Thôi…thôi…Xin hai hyung đấy!!! Jonghyun thì đang khổ trong kia, hai hyung bàn chuyện của Jonghyun hyung hay là cãi nhau đây!

-Bàn cái gì nữa! –Changmin phụng phịu, bắt đầu buồn ngủ rồi. –Cái này phải xem quyết định của Jinki đã rồi mới bàn chứ…

-Nhỡ Jinki chọn làm ca sĩ thì sao? –Ki Bum hỏi.

-Phá sập công ty quản lý. –Changmin nhún vai, như thể đó là điều dễ dàng.

-MO? –Key mắt chữ A mồm chữ O nhìn Changmin.

-Không làm thế thì cả hai thằng, thằng nào cũng chết vì đau khổ thôi!

-Nhưng nếu làm thế thì chủ tịch cái công ty đó sẽ chết vì phát điên! –Ki Bum cãi lại.

-Ai bảo lão ngu, đi chọn Jinki của Jonghyun làm chi? Chết là phải!–Changmin trợn mắt nhìn Ki Bum, Key ngồi ngoài *xem phim*, được xem miễn phí, ngu gì không xem~

-Nếu cậu chủ làm thế, Jinki sẽ nghĩ đến Jonghyun đầu tiên. Jinki sẽ nghĩ Jonghyun là người phá đám sự nghiệp của cậu ấy, thế chẳng phải Jonghyun còn đau hơn àh? –Ki Bum phủi phủi áo, nói ra chiều quan tâm lắm, môi thì cứ nhếch lên.

-…

-Hyung bí rồi chứ gì? –Key quay sang nhìn Changmin. -Hiệp đấu 1: Ki Bum hyung thắng.

-YAH! Hyung thua hồi nào??? –Changmin phồng mồm, chu mỏ lên cãi.

-Thôi đi ngủ đi! Mai tính. –Ki Bum cởi chiếc tạp dề, treo lên móc. Đoạn kéo tay Changmin. –Đi ngủ thôi, cậu chủ Key, ngủ ngon.

--------------------------

-Đợi tôi hết bệnh anh sẽ biết tay!!! –Changmin dọa Ki Bum, môi đã đỏ thì chớ lại còn chu ra đe doạ người khác.

Ki Bum chỉ mỉm cười, đắp chăn cho Changmin, rồi cúi xuống hôn chóc lên môi cậu.

-Mép vẫn dính sữa, mà tôi lại không cầm khăn, dùng lưỡi tạm vậy~

Changmin chỉ mỉm cười.

-Cậu chủ, tôi về phòng đây…

-Ừh, về đi, cho anh 10 phút thay đồ, làm vệ sinh cá nhân. Sau 10 phút không có mặt ở đây, thì anh…biết rồi đấy…

-Cậu chủ! –Ki Bum mặt đỏ lên, nói gần như hét với Changmin. –Tôi…ngủ với cậu 2 ngày rồi còn gì.

-Căn phòng đó của anh sắp bị phá rồi, dọn đồ sang đây đi là vừa. Đáng lẽ ngay từ đầu phải cho người xây ngồi nhà này một trận nên thân mới phải… -Changmin nói trong cái nhếch mép.

-Changminnie!!!

-Hết 1 phút rồi đó.~

-Đáng ghét… -Ki Bum lầm bầm.



Chữ ký của Lu_he0


Thanks !!! My Dream ^^

Làm quen với Lu_he0


Lu_he0
Hiện:
Subteam
Scorpio
Tổng số bài gửi : 415
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 21/09/2010
Age : 24
Đến từ : Lùn-Town
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/5/2012, 1:06 pm

CHAP 20

Mở hé mắt, Jinki thở ra khi nhìn sang Jonghyun bên cạnh. Hôn lên trán cậu, anh chỉ cười.

“Hãy chọn con đường mà anh sẽ không bao giờ phải hối hận…”

-Chúng ta chơi trò chơi một chút nhé…Hyunnie~

----------------------------

*Hyung Lùn ơi~ Có người gọi~*

Mở mắt một cách lười biếng, Jonghyun bật điện thoại rồi áp vào tai. Không buồn quan tâm xem ai gọi. Mắt díu lại.

-Yeoboseo?

-Jonghyun ah!!! Thầy đây!!! -Tiếng bên kia điện thoại dội thẳng vào tai khiến cậu tỉnh ngay tức khắc. Nhìn sang, tên ngốc đã đi rồi sao? Giờ mới 6h mà…

-Có chuyện gì ạ?

-Thằng nhóc Lee Jinki nó từ chối công ty đó chỉ bằng một cú điện thoại... Ông chủ tịch công ty đang làm ầm lên ở phòng hiệu trưởng kìa!!! –Ông nuốt nước bọt rồi nói tiếp -Thầy Hiệu trưởng hỏi xem em có muốn nhận thay cái thằng oắt con kia không đấy?

-Cái gì cơ ạ??? -Cậu bật dậy, mở vội cánh cửa tủ. Quần áo của Jinki đã biến mất cùng cái vali xanh biển của anh. –Anh ta từ chối áh???

-Cái thằng oắt đó thật không biết điều… Giờ cả trường đến loạn vì nó mất!!! Mà em có nhậ…

-Em không nhận đâu! Thầy gọi học viên khác đi!

Chỉ nói có thế, cậu dập máy. Tay cứ bấm liên hồi vào số điện thoại của Jinki. Nhưng không tác dụng, anh ta tắt máy rồi…

Nắm chặt điện thoại trong tay, cậu hét lớn, giọng đầy vẻ tức giận.

-KI BUM HYUNG!!! CHO NGƯỜI TÌM LEE JINKI !!! NGAY LẬP TỨC!!!

-------------------------------------

Một anh chàng có khuôn mặt đáng yêu tay kéo vali xanh, tai nghe phone trắng, mũ trên đầu đội hơi lệch sang một bên, bước đi nhẹ nhàng với nụ cười trên môi tại một ga tàu điện làm tất thảy những người trong ga đều quay ra nhìn với ánh mắt thèm muốn.

Ngồi tạm xuống một chiếc ghế gần đó, anh mở điện thoại, 56 cuộc gọi nhỡ, 40 tin nhắn. Jinki nuốt nước bọt trong vô thức, mới 7h sáng mà đã biết hết rồi sao?

Rồi ngồi đó cười như thằng hâm khi đọc những tin nhắn toàn “lời vàng ý ngọc” của Jonghyun, suốt ngày hăm doạ anh là thế nào? Cả Key với Taemin nữa, cái gì mà… “Nếu anh về ngay bây giờ em sẽ đãi anh ăn gà” chứ???

Ờh…mà đói quá… Đi ăn gà đã~

.
.
.

-Quý khách trả bằng tiền mặt hay thẻ ah? –Cô nhân viên hỏi khi đưa cho anh khay thức ăn. Anh mỉm cười rồi lấy ra một chiếc thẻ.

-Chúc quý khách ngon miệng…

-Àh…Có chuyện tôi muốn nhờ cô…

----------------------------------------

-Đã nhờ tất cả các địa bàn rồi, ai thấy nó sẽ báo cho em ngay mà…Đừng lo… -Changmin ngồi bên cạnh vỗ vai Jonghyun.

-Thưa…Có tin từ ngân hàng XYZ, thẻ của cậu Jinki đã được sử dụng. -Bỗng có người hớt hải chạy vào. Jonghyun đứng bật dậy, giật tờ giấy fax vẫn còn hơi ấm trên tay anh chàng đó.

-Lạ nhỉ? –Key xoa cằm. –Bác Lee có nói là anh ấy không bao giờ đụng đến cái thẻ ấy cơ mà…

-Bởi lúc đó anh ta đang bỏ trốn khỏi gia đình của mình, dùng thẻ tín dụng khác nào tự thú chỗ ăn ở… Còn lúc này… -Nói đến đó, Jonghyun bỗng khựng lại.

-Chẳng phải lúc này Jinki hyung đang chạy trốn hyung sao? –Taemin nói, mắt díu lại. Vẫn buồn ngủ~

-Anh ấy dù có hơi ngu ngu nhưng vẫn thừa thông minh để biết không nên sử dụng thẻ… -Minho tiếp lời.

-…Trừ phi anh ấy cố tình! –Key đập tay cái chát. –Anh ấy cố tình để Jonghyun hyung biết anh ấy đang ở đâu!

-Cậu ta dùng thẻ ở đâu? –Changmin hất mặt.

-Tại một cửa hàng gà rán tại Chungnam ạ… -Người được giao nhiệm vụ điều tra vẫn trả lời lễ phép.

-Đưa tôi đến đó!!! –Jonghyun hét. –NHANH LÊN!!!

-------------------------------------

-Quý khách dùng gì ạ? –Cô nhân viên cúi chào, hỏi lễ phép.

-Cô có thấy ai mặt ngơ ngơ, ăn gà nhiều gấp 3 lần người bình thường ở đây không? –Jonghyun hỏi, Key đứng đằng sau che miệng, cố không phá lên cười.

-Ah! –Cô ấy như nhớ ra điều gì đó. – Anh Lee Jinki…

-Đúng rồi!!! Anh ta đâu?

-Anh ấy đi rồi, anh có phải là *Jjong* không ạ?

-Phì…*khục khục*… -Key vẫn cố nín cười bằng mọi cách.

-U…Uhm… -Jonghyun hơi đỏ mặt. Ngay sau đó quay người, liếc nhìn Key một cách đáng sợ.

-Anh Jinki có gửi cho anh… -Cô nhân viên đưa cho cậu tờ hoá đơn, Jonghyun nhăn mặt, ăn gì mà lắm thế!!! Bảo sao lên cân vù vù!!!

Lật mặt sau, cậu đơ ra.

--------------------------------------

-“Saranghae” sao? –Changmin hỏi lại cho chắc là mình không nghe lầm. –Nó chỉ để lại từng ấy chữ à?

-Biết là nó yêu Jonghyun đấy, nhưng mà nó đang cố làm gì thế? –Ki Bum bực dọc, anh vẫn tức vì để cho Jinki đi quá dễ dàng sáng sớm hôm nay.

-Chỉ có từng ấy chữ thôi, mà có người đang lên cơn *phê* kìa!!! –Key thở dài, tay chỉ về phía Jonghyun_Người đang thả hồn vào không gian và thời gian. ==

*Hyung Lùn ơi~ Có người gọi~*

-Hyung định để nhạc chuông là tiếng Taemin đến lúc nào? –Minho nhăn mặt không hài lòng.

-Đến lúc chết! –Jonghyun cười gằn, rồi mở to mắt khi nhìn thấy tên người gọi. –Lee Jinki!!! Con gà kia!!! Anh đang ở đâu hả???

-Uhm…Hyung nhớ em~ -Đầu dây bên kia, Jinki đang mỉm cười, bước vào cửa sân bay.

-Nhớ cái đầu anh!!! Trả lời câu hỏi đi!!!

-Jjong ah…Em chẳng phải đã nói hãy chọn con đường mà anh không phải hối hận sao? -Giọng Jinki chợt trầm xuống.

-…Thì sao?

-Nếu hyung thấy hối hận vì đã từ chối không debut, thì hyung sẽ tiếp tục học lại từ đầu. Còn nếu hyung hối hận vì không ở bên em, hyung sẽ yêu em lại một lần nữa… Muốn biết có hối hận hay không, thì phải xa tất cả mọi thứ một thời gian, không phải sao?

-Phải cái đầu anh!!! Anh đang ở đâu hả??? -Giọng Jonghyun vỡ ra, mắt đã bắt đầu rưng rưng. Key và Minho quay đi, lắc đầu. Jonghyun dễ khóc quá…

-Jjong ah…

-Không àh ơi gì cả!!! VỀ ĐÂY NGAY!!!

-Hyung yêu em…

Buông điện thoại trên tay, cậu để nó rơi xuống sàn, tạo nên thứ âm thanh khô khốc trong không khí ngột ngạt đến điếng người.

Nếu hyung hối hận vì không ở bên em, hyung sẽ yêu em lại một lần nữa…

-Anh nghĩ yêu tôi lại lần nữa mà dễ sao??? Anh không hối hận…CÒN TÔI THÌ CÓ!!! ĐỒ KHỐN!!! -Hất tung mọi thứ trong tầm tay, Jonghyun hét lên, nước mắt rơi, lăn dài trên gò má…

-Jonghyun, hyung vẫn không biết Jinki hyung đang ở đâu sao? –Minho hỏi, mặt lộ rõ vẻ khó chịu khi thấy nước mắt của Jonghyun.

-Anh ta đang ở sân bay. –Đưa tay lau mắt, Jonghyun nói, giọng nhẹ bẫng không chút âm sắc. Dù thế khuôn mặt cậu vẫn ướt đẫm thứ chất lỏng mằn mặn –Đã ngơ lại còn ngu, nói chuyện trong sảnh sân bay, nghe rõ mồn một tiếng phát thanh thông báo.

-Vậy thì mọi chuyện giờ hoàn toàn thuộc vào em, Jjong ah… -Changmin nói nhẹ nhàng. –Em có đi đón nó không?

-Có…em không thể để anh ta ở bên ngoài một mình được… -Bước ra cửa, Jonghyun nói chắc chắn. –Vì anh ta thuộc về em!...

-------------------------

“Chuyến bay mang mã số B2468 sẽ cất cánh vào lúc ..h.., kính mời hành khách của chuyến bay B2468 ra làm thủ tục tại cửa số 12, 13, 14, 15…”


Jinki thở dài, chạm lên tấm kính trong suốt ngăn cách mình với đường bay. Là có nên hay không rời khỏi đây?

Anh bắt đầu nghi ngờ vào chính quyết định của mình, khi nghe giọng của cậu. Hình như anh đã làm cậu lo lắng lắm khi đi mà không chào tạm biệt, hay chí ít thì cũng phải để lại một lời nhắn.

Mà chắc cũng chẳng phải như thế đâu…

Cậu không yêu anh mà, sao có thể lo lắng chứ…


Jinki thở dài rồi nhìn lên trần nhà một cách chán nản.

Lại nhớ cậu rồi…


Nếu, chỉ là nếu thôi, anh rời đi, bỏ lại cậu, liệu cậu có tìm anh vì lo lắng không? Hay chỉ tìm vì sợ bố anh, sợ mối quan hệ giữa hai nhà rạn nứt?

Anh nói anh yêu cậu, ừ thì biết thế, còn cậu thì sao? Chắc gì đã thích anh...


Anh bĩu môi, biết thế lúc nãy không gọi điện, giờ thì thấy vừa lo lắng, vừa rợn cả tóc gáy vì…sợ.


Cậu giận rồi, chính thức là bực bội lắm, tức giận lắm lắm rồi ấy.

Kiểu này thì thôi rồi…Nếu anh rời khỏi đây an toàn, có khi cậu tức giận lại kết hôn luôn với cô nào nào ấy, thì quay về “yêu lại từ đầu” bằng mông à???

AAAAAA!!!! Biết thế người ta đã không gọi điện mà!!!

Mà kể cả rời khỏi đây…không an toàn, có nghĩa là bị cậu bắt được, thì về đến nhà, một là dính mấy quả bom của Taemin, hai là bị Minho đấm, ba là làm chuột thí nghiệm cho…những trò chơi hoặc kiểu đầu mới của Key. Hình phạt nặng nhất thì chắc là… Với tính cách của Jonghyun thì chắc là… úp mặt vào tường rồi cù (?), im lặng, trừng mắt rồi trói lại, đánh bằng roi da (?!).

…Cưỡng bức(???!!!)


*Vút!!!…*


Anh giật mình, cái tiếng máy bay cất cánh này đúng là hù dọa người ta mà!!!

Biết thế anh đi tàu điện còn hơn…

Biết thế…

Biết thế…





-AAAAA!!! NẾU BIẾT THẾ THÌ MÌNH ĐÃ THÀNH TỔNG THỐNG TỪ LÂU RỒI!!!

Jinki vô thức hét lên, rồi giật mình khi ý thức được mình vừa làm gì, vội vàng quay qua quay lại xin lỗi người ta. Hức, giờ mình sắp thành thằng điên thật rồi…


*Thịch*

Rùng mình.


Jinki ngó qua ngó lại, hình như có ai đó định giết anh thì phải, sao cứ thấy bất an. ==

Cảm giác cứ như là mình sắp toi thật ấy…

Bỏ mẹ rồi…


Bất giác anh đứng dậy, chạy thẳng vào phòng vệ sinh, hất nước lên mặt. Rồi ngẩng lên, tự nói với bản thân mình, tay nắm lại đầy vẻ quyết tâm. (?)


-Tỉnh táo lại nào…Lee Jinki vẫn đang sống mà, vẫn đang sống sờ sờ ra đấy mà…

-Đương nhiên, vẫn chưa ra tay mà, chết sao được… -Minho từ lúc nào đã ở bên cạnh, lấy tay vuốt tóc rồi tự cười với mình trong gương.


Jinki sững sờ quay sang, rồi nhanh như cắt chạy ra khỏi phòng vệ sinh.


Chạy ra đến hành lang, anh tự nhủ đến đây chắc không đuổi theo đâu. Đứng thẳng dậy, điều chỉnh nhịp thở, phủi áo vài cái rồi chạy ra mua bánh ngọt, kiểu này là không sống được rồi, có chết cũng phải làm ma no chứ. ==”


-Cho tôi chiếc bánh này, phủ chocolate ấy. –Anh chỉ tay rồi mỉm cười, đưa tiền cho người ta.

-Cái bánh đó phủ dâu mới ngon, hyung thật là… -Key lắc lắc đầu, bĩu môi chỉ bảo.


Đơ.

Anh nuốt nước bọt đánh ực một cái. Key thấy thế mỉm cười, đưa tay lên vẫy vẫy với anh.


Binh pháp Tôn Tử, tẩu vi thượng sách.


Anh tự mình đếm 1, 2, 3 rồi chạy thật nhanh. Tay vẫn không quên…giật lấy cái bánh từ tay cô nhân viên.


Ngồi vào một góc, mất 5 phút để… thở. Kiểu này chắc chắn là chết thật rồi, thôi ăn đã.

Vị chocolate tràn vào miệng, ngọt lịm. Dám đảm bảo đây là loại chocolate…đểu. ==”


-Khụ khụ…

-Ăn nhanh thế làm gì, đã chết đâu mà lo. –Jonghyun đưa tay vỗ vỗ lưng anh, nhăn mặt –Dây hết cả chocolate ra mép rồi!!! Anh là cái loại gì thế hả???


Anh mở to mắt, rồi thở mạnh một cái, từ từ quay sang. Anh và cậu nhìn nhau, anh cười hiền một cái, rồi đưa cho cậu cái bánh.


-Ngon cực! Ăn không Jjong?


Khi cậu đưa tay ra đỡ lấy cái bánh cắn dở từ anh, cũng là lúc anh lùi dần lùi dần và lại chạy.

Anh vừa chạy vừa thương cho cái số mình, kiểu này là chết trẻ rồi. Ông trời ơi, con mới được có 22 cái xuân xanh thôi mà!!!

Chạy ra đến cửa, anh vừa vẫy taxi vừa ngó ngang ngó dọc coi có ai đuổi theo không.

Mở cửa xe, anh thở phào một cái rồi nói vội.


-Cho tôi đến bến xe…


Bánh xe từ từ lăn, anh cố điều chỉnh nhịp thở. Bỗng xe dừng lại đột ngột.


-À quên mất, phải chờ Jonghyun, Key với Minho hyung đã chứ. –Taemin vò đầu. –Dạo này trí nhớ của em kém quá hyung ạ.


Anh quay sang, thôi rồi Lượm ơi, Taemin đang ngồi ở vị trí lái xe.

Mở cửa rồi phóng nhanh ra ngoài, anh bắt đầu hoảng loạn.


-SAO BỌN HỌ CỨ NHƯ MA VẬY TRỜI!!! *Bốp*


Jonghyun thở dài, Key với Minho bụm miệng, cười không ra tiếng.


Jinki đâm đầu vào cột. Bất tỉnh. ==”



Chữ ký của Lu_he0


Thanks !!! My Dream ^^

Làm quen với Lu_he0


Lu_he0
Hiện:
Subteam
Scorpio
Tổng số bài gửi : 415
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 21/09/2010
Age : 24
Đến từ : Lùn-Town
Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] 18/5/2012, 1:07 pm
Chap 21


-Aw~ Đau quá đi~ _Jinki đưa tay lên ôm đầu, xuýt xoa. _Đau quá…

-Tỉnh rồi à? –Jonghyun đứng ở ngưỡng cửa, nhếch mép nhìn con người nhỏ bé trên giường, tự tưởng tượng anh sẽ nhìn mình với ánh mắt ngạc nhiên pha chút sợ hãi, rồi tìm cách để chuồn như ở sân bay. Đảm bảo 99% sẽ là như thế.

-Jjong… -Jinki mở to mắt, ngỡ ngàng nhìn cậu. Đôi môi run run.


“Đấy, ta biết ngay mà. Đại thiếu gia đây thật thông minh ”


Đang tự sướng với nụ cười rộng hết cỡ, bỗng nhiên cục đậu thúi đó ra khỏi giường, chạy đến ôm cậu thật chặt rồi sụt sịt. Nước mắt chảy ra thấm vào áo, anh khóc làm cậu khựng lại.


-Jjong…hyung đau quá…đầu hyung đau quá…


Ánh mắt cậu dịu lại, đưa tay ôm lấy thân hình nhỏ bé ngốc nghếch thơm mùi sữa, vỗ lưng anh an ủi.


-Thật là… Đau đến vậy ư?

-Đau~ -Chùi nước mắt (và mũi) vào áo cậu, mặt anh vẫn tèm lem như đứa trẻ, nước mắt (và mũi) vẫn tiếp tục chảy ra. Cậu nhăn mặt ngán ngẩm…


Cái áo mới của tôi…

Lee Jinki, hình phạt của anh sẽ là giặt đồ của cả cái nhà này trong 1 tuần!!!!!!!!!!!

Nhưng trước hết…


-Anh đau là do anh cố chạy trốn khỏi tôi đấy! Tự thấy mình ngu chưa??? –Jonghyun gắt.

-Hyung xin lỗi…Jjong ah…Xin lỗi mà… *hức* -Jinki nấc lên, cậu vẫn đang giận chuyện đó, nước mắt cứ chảy ra như không thể dừng lại được. Đau đầu, lại còn bị cậu giận…


Jonghyun đảo mắt, môi nhếch thật khẽ, rồi kéo anh lại gần, đôi môi di lên dòng nước mắt trên má, rồi thấp thấp dần thấp dần, đặt lên môi anh…


------------------------------------------


-Taemin ah… -Minho liếm môi –Anh muốn…

-Đừng mơ!!!

-Hai đứa trật tự đi, đang quay phim đấy!!! –Key gắt, tay vẫn lăm lăm cầm cái máy quay. Chợt cái máy bị giật ra khỏi tay Key.

-Rình mò người khác là không tốt. –Changmin hấp háy mắt, tay cầm máy quay của Key rồi đi ra phòng khách, mặc kệ cậu đang nhìn anh tóe lửa.

-Đừng làm kì đà nữa, đi thôi. –Ki Bum tóm cổ áo Taemin và Minho, kéo ra ngoài.


------------------------------------------


-Đừng đi đâu nữa. Ngốc nghếch thế này, yếu ớt thế này, thì tốt nhất hãy ở lại đây…


Jinki chớp mắt khi Jonghyun hôn lên trán, nói với anh bằng sự dịu dàng hết mực. Đôi mắt đầy nước nhìn cậu ngạc nhiên.


-Đừng đi đâu nữa, hãy ở lại bên cạnh tôi, tôi sẽ chăm sóc cho anh…

-Jonghyun ah…

-Lee Jinki, anh đồng ý ở cạnh tôi mãi chứ?


Cậu đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm anh, anh vẫn đang nhìn cậu bằng đôi mắt ướt nước, cơ thể anh run lên từng hồi. Giống như chú mèo nhỏ ướt mưa đang bị ốm. Đôi môi anh mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng lại bị chặn ở cổ họng. Nước mắt lại rơi, lăn dài trên má. Cậu nhấc bổng anh lên, đặt xuống giường rồi đắp chăn cho anh, định rời ra thì bị anh giữ chặt.

Anh dùng tay còn lại để chống đỡ cơ thể, cố ngồi dậy, tay kia rất nắm chặt áo cậu, như sợ cậu rời đi.


-Jjong ah, hyung đau đầu. –Jinki dụi mặt vào lòng Jonghyun, nũng nịu.

-Ai bảo lớ nga lớ ngớ tự đâm đầu vào cột. –Jonghyun cười, làm Jinki ngượng đỏ cả mặt.

-Hyung xin lỗi…

-Còn tự ý bỏ đi nữa thì không đơn giản là nằm ngủ thế này đâu. –Jonghyun quay sang, vén vài sợi tóc lòa xòa trên trán của anh.

-Nhưng hyung không muốn ngủ…Hyung đói…Hyung muốn gà… -Jinki ngồi dậy, lắc lắc cánh tay Jonghyun như đứa trẻ.


Jonghyun chỉ cười lặng lẽ.

Rốt cuộc là…cái vẻ mè nheo đáng yêu đó…luôn đánh bại mình…

KIM JONGHYUN!!! MÀY THẬT LÀ…!!!


------------------------------------------


Jinki nuốt nước bọt đánh ực một cái.

Trước mắt, cánh cổng trường hiện ra một cách trang nghiêm.

Cơ mà rõ ràng Lee Jinki đang là “tội nhân thiên cổ”. Tự ý bỏ đi, rồi bây giờ lại “mặt dày” quay lại. Đã thế, có mỗi Jonghyun là “lá chắn” thì lại đi đâu mất từ sáng, báo hại anh phải về trường xin lỗi một mình. Kiểu này là vừa ăn chửi, vừa ăn đánh từ cái lũ “bạn bè” kia rồi…


-Ôi ai thế này? Lee Jinki “hotboy” của trường đó ư? –Một đứa con gái nhìn thấy anh, nói mỉa mai, lại còn nói to để những người khác biết, lại bắt đầu rồi…


-Còn dám quay lại đây…

-Kiêu quá cơ, có công ty nhận mà dám chê đấy…

-Đồ điên!

-Thằng ăn mày quay lại rồi à? Gan nó cũng to nhỉ?...


Lee Jinki lắc lắc đầu, bỏ ngoài tai tất cả những lời nói, rồi bước từng bước đến phòng Hiệu Trưởng.


*Rào*


Mặt Jinki hứng trọn một xô nước từ chính tay thầy Hiệu Trưởng, mặt thầy đỏ lên vì tức.


-Cậu còn dám quay lại đây? Cậu có biết tôi đã phải bồi thường bao nhiêu khi cậu tự ý bỏ đi không? Có người chọn cậu, không biết ơn thì thôi lại còn tự ý bỏ đi.

-Em xin lỗi. –Jinki cúi gằm mặt, giọng nói như vỡ ra.

-Cậu xem có ai thèm chọn cái mặt “ăn mày” như cậu không? Có người đã chọn rồi, không cảm ơn vui mừng thì thôi, đằng này… Cậu có biết tôi đã phải chịu đựng bao nhiêu lời trách móc lẫn xỉ vả vì cái tội “Làm ăn không ra gì” không? Cậu có biết uy tín của cả trường vì cậu mà gần như sụp đổ không???…

-Con trai tôi đã làm phiền thầy đến thế sao? –Một giọng nói vang lên, cắt ngang lời thầy. Anh nghe thấy giọng nói này thì bất giác giật mình, run run sợ hãi.

-Ngài Lee… -Thầy Hiệu Trưởng mặt cắt không còn giọt máu, “con trai” ư?

-Tôi thật xin lỗi thầy, vì không dạy dỗ, bảo ban nó đến nơi đến chốn, để nó làm lớn chuyện…–Jinki nắm chặt bàn tay, sợ đến mức không nói nên lời.


Ông Lee quay sang đám người đi phía dưới, giọng nói vang lên đầy quyền lực.


-Đưa nó về.

-Con không muốn…không muốn về… -Jinki lên tiếng, mặt vẫn cúi gằm không dám ngẩng lên. Thầy Hiệu Trưởng nghe Jinki bắt đầu trả lời thì cứng người, ông đã tát nước vào cậu ta, còn gọi cậu ta là “ăn mày” trong lúc giận dữ… Chết rồi…


*Chát*


-Đưa nó về. –Ông Lee lắc lắc bàn tay vừa dồn sức, trên má Jinki hằn vết đỏ, mắt rưng rưng nước. Anh muốn chạy quá…

-Cậu chủ… -Quản gia Park đi tới, cầm khăn tay đặt lên vết đỏ trên má Jinki. –Ta đi thôi.


Jinki không còn cách nào khác, đứng dậy đi cùng quản gia ra xe.

Xung quanh, tiếng xì xào bắt đầu rộn lên.



-Tự ý đi vào chỗ chết, anh ngốc hả??? –Jonghyun đã ngồi sẵn trong xe từ lúc nào.

-J…Jjong ah… Appa tát hyung… -Vòng tay ôm lấy cậu, nước mắt anh chảy ra, lúc nãy phải nhịn, thì giờ phải khóc bù!

-Sao mà cả người ướt nhẹp thế hả? Ốm thì sao? –Jonghyun bực mình gắt lên.

-Hyung…không có…đồ thay… -Những tiếng nấc vang lên giữa câu nói, Jinki lấy tay dụi dụi mắt.


Jonghyun chỉ còn biết thở dài.



Có người yêu ngốc, thật là khổ~



Chữ ký của Lu_he0


Thanks !!! My Dream ^^

Làm quen với Lu_he0


Sponsored content
Hiện:

Bài gửiTiêu đề: Re: [T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu] Today at 9:27 pm



Chữ ký của Sponsored content

Làm quen với Sponsored content

[T] Jjong à, hyung yêu em. Rất nhiều. [Long fic | SHINee, Jongyu]Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
SHINeeShow :: 

SHINee's fanfic heaven

-


Powered by phpBB & Version 2.0
Forumotion_ripped by vlt