SHINeeShow
Chào mừng các bạn đến với Forum S2 and SHINee!
Một chốn nhỏ để tình cảm của bạn bay xa cùng SHINee.
Nơi không bao giờ cho rằng tình cảm ấy là ảo,
nơi để bạn cùng giải bày bao cảm xúc chất chứa trong lòng,
và là nơi bạn được là chính bạn.
Với SHINeeShow và SHINee bạn là tuyệt vời nhất.Bởi chúng ta cùng là Shawol.
Diễn đànVietsub ShowVietsub MV/PerformanceNhật kí Shawol4rum nhắn gởiHang ổ subberTin tức

Forum S2
:: Quên mật khẩu? ::

Auto Login
Chat S2[Off] - Online [?] Away [?]

[Longfic] Tử đinh hương |Complete - Fanfic Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

dudu_s2_dubu
Hiện:

Cancer
Tổng số bài gửi : 19
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 04/12/2011
Age : 19
Đến từ : trại nuôi gà của dubu oppa
Bài gửiTiêu đề: [Longfic] Tử đinh hương |Complete - Fanfic 18/2/2012, 5:59 pm
[Longfic] Tử đinh hương |Complete - Fanfic




*Author: dudu_cuty(gọi là đu cũng đk ạ)
*Category: Romance, SA...
*Rating: T
*Disclaimer: Đương nhiên họ không thuộc về tôi...
*Status : Completed.
Note: đây là fic đầu tay của đu nên mong mọi người nhớ cm cho đu rút king nghiệm nhé…….kamsa












Chap 1


- Bummie à, cậu đi chậm một chút thôi có được không?


Vừa xách một đống đồ, Yoon Jin vừa cố gắng chạy theo cái bóng của Ki bum trước mặt, cậu ta vừa nghe thấy có quần áo mới nhập là vội vàng chạy đi mua vì sợ hết. Cuối cùng Yoon Jin đành dừng lại thở vì nó biết mình không thể đuổi kịp được Ki bum.


- Cẩn thận.


Chợt một tiếng thét vang lên, Yoon Jin quay ra nhìn, chết sững. Một chiếc xe chuyên đẩy hàng của siêu thị chất đầy đồ đang lao nhanh về phía nó, một vài nhân viên của siêu thị đang chạy theo cố giữ nó lại nhưng không được. Trong tai Yoon Jin lúc này chỉ nghe thấy những tiếng hét xung quanh còn toàn thân thì sợ hãi đến cứng đờ. Nếu chiếc xe mà đụng vào nó thì chắc chắn cái thân thể nhỏ bé của nó không thể còn nguyên vẹn. Chợt một lực kéo mạnh lôi Yoon Jin ra khỏi đường đi của cái xe, nó nhìn thấy chiếc xe lao nhanh vào bức tường sau lưng nó một cái rầm, tất cả đồ đạc đổ ụp xuống, tưởng tượng những thứ đó mà đè lên người nó khiến mồ hôi tuôn ra như tắm.


- Cô không sao chứ?


Một giọng nói trầm khàn ấm áp vang lên, giật mình ngước lên Yoon Jin sững người. Nó đang nằm trong vòng tay của một người thanh niên. Anh ta cao lớn hơn nó và đang nhìn nó bằng ánh mắt dịu dàng quan tâm với một chút lo lắng.


“ Đẹp quá ” Trong đầu nó bất giác thốt lên, anh ta có một đôi mắt tuy không to nhưng nó đen và sâu thăm thẳm. Yoon Jin có cảm giác mình như đang bị hút vào đôi mắt ấy. Thấy nó không trả lời anh ta càng lo lắng hơn, vừa lay vừa gọi:


- Cô không bị thương ở chỗ nào chứ? NÀY!


Giật mình cúi xuống, Yoon Jin ấp úng:


- Em…em…không sao.


- Yoonie cậu không sao chứ? - Giọng Ki bum hớt hải vang lên bên cạnh - Tớ thấy mấy người bên kia nói có cô bé mặc váy trắng bị cái xe hàng của siêu thị đâm vào, máu chảy be bét. Tớ đoán ngay là cậu, nhưng mà cậu không sao chứ? Đâu? Đâu? Chảy máu ở đâu?


Cậu ta vừa nói vừa giật Yoon Jin ra khỏi vòng tay của anh, sờ soạng khắp tay chân nó. Yoon Jin mặt đỏ bừng, đẩy Ki bum ra, không quên liếc trộm anh lúc này đang nhìn hai đứa nó với đôi mắt thú vị và nụ cười tủm tỉm.


- Máu đâu mà máu, nó có đụng vào người tớ đâu mà chảy máu.


Ki bum vẫn oang oang:


- Thật hả? Vậy là không sao hả? Khiếp mấy bà thím nhiều chuyện đằng kia chẳng biết gì mà cũng nói như thánh tướng vậy. Làm tớ sợ hết hồn…Ờ mà sao anh ta lại ôm cậu thế yoonie?


Phát vào cánh tay đang chỉ vào anh của Ki bum, Yoon Jin gắt khẽ:


- Ôm cái gì mà ôm. May nhờ có anh ấy kéo tớ ra không thì tình trạng lúc này của tớ đúng là như mấy bà thím nhiều chuyện của cậu nói đấy.


- Ủa vậy hả? Cám ơn anh nhiều nhé.


Ki bum rối rít cảm ơn anh rồi quay ra mắng mấy người nhân viên siêu thị đang đứng xin lỗi:


- Mấy người làm ăn như vậy thế hả? Nếu chẳng may...@#$%*&%#...


Dịu dàng nhìn nó anh quan tâm hỏi:


- Cô không sao thật chứ?


- Em không sao. Cám ơn anh.


- Lần sau nếu có bị tình huống như vậy thì phải chạy ra chứ sao lại cứ đứng đực ra cho nó đâm vào thế?


- Em…


- Thôi không sao là được rồi. Nhớ cẩn thận hơn nhé. Vậy tôi đi đây.


- Ơ…chào anh


Yoon Jin ngẩn ngơ nhìn theo dáng anh xa dần, mặc cho Ki bum lăng xăng nhặt những gói đồ bị rớt trên sàn, miệng thì làu bàu:


- Thật là! Rơi hết thế này. May mà không có đồ gì dễ vỡ. yoonie đi thôi còn đứng đấy làm gì?


Đi theo Ki bum, nó thỉnh thoảng vẫn ngoái đầu lại nhìn, lòng thầm tiếc vì chưa kịp hỏi tên anh. Trong đầu mơ màng nghĩ : Không biết nó có thể gặp lại anh nữa không?



--------------------------------------------------------



- yoonie con đang làm gì đấy?


- Con đang cắm hoa. Hoa đẹp không mẹ?


- Đẹp lắm. Tối mai con đừng đi đâu nhé. Ba mẹ muốn giới thiệu con với nhà dì Heemi.


- Nhưng tối mai con có hẹn với Ki bum rồi. Mà sao con phải gặp họ?


- Con lớn rồi, sao suốt ngày cứ long nhong với thằng Ki bum thế? Hai đứa cũng phải đến lúc lấy chồng lấy vợ, suốt ngày cứ bám với nhau được mãi à?


- Lấy gì chứ, bọn con còn nhỏ mà. – Yoon Jin dẩu môi lên cãi


- Nhỏ gì mà nhỏ, hai đứa đều đang học năm cuối đại học rồi đấy. Ba mẹ đã tìm chồng cho con rồi, chính là con trai lớn của dì Heemi ấy.


- Hả? - Nghệt mặt ra nhìn mẹ, Yoon Jin lắp bắp - Lấy chồng á, mẹ đừng có đùa. Con đang học mà.


- Vớ vẩn, mẹ hơi đâu mà đùa với con. Thì con cứ học có ai cấm đâu. Dì Heemi đã thoả thuận với bác trai bên đấy, tuy là kết hôn nhưng vẫn đồng ý để cho con học tiếp.


- Nhưng mà con có quen anh ta đâu? Sao tự nhiên đùng cái lấy nhau được?


- Có sao đâu, ngày xưa cha mẹ cũng thế, trước khi lấy nhau cũng đâu có quen. Lấy nhau rồi, sinh ra con mà vẫn hạnh phúc đấy thôi. Không nói nhiều nữa, ngày mai con phải ở nhà đấy.


Sau câu phán đanh thép, bà đi vào để mặc đứa con gái iêu quý đứng sững như trời trồng.



----------------------------------


- yoonie, chết cậu rồi.


- Tớ biết là tớ chết chắc rồi, cậu không phải nhắc. Đồ bạn đểu - Lườm Ki bum một cái sắc lẻm Yoon Jin gằn giọng.


Đó là câu phán đầu tiên của Ki bum sau khi nghe xong Yoon Jin kể câu chuyện phải đi ra mắt bố mẹ chồng tương lai. Nhìn thấy cái mặt cười cợt của Ki bum mà nó chỉ muốn phi ngay chiếc giầy vào mặt cậu ta.


- Thôi được, tớ nghiêm túc đây. Vậy cậu định thế nào?


- Còn thế nào được nữa, đương nhiên là phải đi rồi. Mẹ tớ sẽ không để yên nếu tớ trốn đâu. Lấy chồng ư? Thậm chí trong mơ tớ còn chưa nghĩ tới.


- Vậy từ giờ cậu nghĩ dần đi là vừa há há. Ôi tình yêu của tớ sao cậu lại nỡ bỏ cuộc chơi mà theo chồng chứ.


- YA! KIM KI BUM! CẬU ĐỨNG LẠI CHO TÔI!



------------------------------------------------



- yoonie bỏ cái bộ mặt đưa đám đó đi. Thế bên nhà chồng họ cười cho đó.


- Nhà chồng gì, đã lấy đâu mà chồng với con.


Yoon Jin lẩm bẩm nhưng không dám cãi, cố gắng nở nụ cười bước vào căn phòng mà phía bên kia cánh cửa chính là “gia đình chồng” của nó . Đã có ba người đang ngồi sẵn bên chiếc bàn giữa phòng, dì Heemi thì Yoon Jin đã có lần gặp rồi, dì là bạn thân của mẹ mà. Người đàn ông lớn tuổi ngồi bên cạnh dì Yoon Jin đoán chính là ba chồng tương lai của nó, ngồi bên cạnh họ cách một chiếc ghế là một cô gái rất đẹp, chắc là hơn tuổi nó. Cô ấy có khuôn mặt hiền, đang cười cười nhìn cậu.


Sau màn chào hỏi xã giao ban đầu giữa các bậc phụ huynh, dì Heemi chỉ cô gái rồi giới thiệu:


- Đây là Victorya, em gái của Taemin.


- Ủa Taemin đâu? - Mẹ nó hơi ngạc nhiên hỏi


- Taemin bận việc ở bệnh viện nên đến muộn một chút, mình cứ ngồi xuống trước đã. - Vừa ngồi xuống dì vừa quay sang Yoon Jin khen lấy khen để - Yoon Jin càng lớn càng dễ thương quá, trông thật xứng đôi với Taemin.


“Taemin” Vậy hoá ra chồng tương lai của nó là taemin sao . Thảo nào có một chiếc ghế trống giữa anh ta và dì Heemi. Nghĩ đến đây đã ghét nó lại càng ghét thêm, ngày đầu tiên gặp nhau đã đến muộn, rõ là không coi nó ra gì mà. Ngồi nghe hai bà mẹ nói chuyện trên trời dưới đất thật đau đầu, còn hai hai ông bố thì bàn chuyện kinh tế chính trị lại càng chán ngắt. cô nàng victorya kia thì dường như đã quen với những buổi gặp mặt chán ngắt như thế, cứ lôi điện thoại ra bấm bấm chẳng quan tâm gì đến xung quanh. Yoon jin khẽ thì thầm với mẹ:


- Con vào nhà vệ sinh một chút.


Khẽ gật đầu cười với “bố mẹ chồng” tương lai nó đi ra ngoài. Bước chân ra ngoài vườn thấy tâm trạng thoải mái hẳn lên.yoon jin bắt đầu thấy tò mò nghĩ về chồng tương lai, không biết tên taemin đó trông hắn như thế nào, tính cách ra sao. Một tên con trai mà lấy vợ theo ý muốn của ba mẹ chắc chắn là chẳng thú vị gì rồi, dạng đó chắc là cù lần một đống, có khi chẳng kiếm được ai mới phải nhờ bố mẹ tìm vợ cho. Nhưng cô em gái victorya thì đâu đến nỗi, cô ta trông hiền lành nếu không muốn nói là rất đáng yêu. Không biết ông anh có bằng một phần của em không. Phải tìm cách gì khiến tên taemin đó từ chối không muốn lấy nó mới được. Chứ nó biết chắc là không thể thuyết phục được ba mẹ chuyên này rồi. Từ trước đến giờ mẹ đã quyết định chuyện gì thì chẳng ai có thể thay đổi được, kể cả ba đôi khi cũng phải nhún nhường.


Đang lơ đãng nghĩ cách chợt yoon jin mở to mắt nhìn về phía sảnh, bóng dáng ấy trông quen quen. Khi người đó quay mặt về phía nó, yoon jin suýt bật tiếng kêu vui mừng, chính là người đã cứu nó hôm ở siêu thị. Anh hỏi người tiếp tân gì đó rồi bước vào thang máy. Yoon jin vội vàng chạy theo nhưng thang máy đã đóng cửa, nhìn thấy thang máy dừng lại ở tầng 5, nó thoáng vui mừng. Đó là tầng có phòng ăn của gia đình nó. Vội vã vào buồng thang máy bên cạnh, nó bấm nút lên. Trong lòng thoáng hồi hộp, cũng không hiểu vì sao nhìn thấy anh lại kích động như vậy. Chỉ biết là lúc này nó mong gặp lại anh, từ hôm gặp anh ở siêu thị, nó không thể nào quên được ánh mắt đẹp của anh, thỉnh thoảng ngồi suy nghĩ vu vơ lại nhớ đến anh rồi tim đập thình thịch như lần ấy ở trong vòng tay của anh. Lên đến nơi rồi, nó thầm thất vọng nhìn ngó khắp nơi, các phòng ăn trên này đều cách biệt vì vậy chẳng thể nào biết được anh đã vào phòng nào. Chẳng lẽ đứng đây canh chờ mọi người ăn xong rồi đi xuống.


Ảo não bước về phía phòng ăn của gia đình, nó hy vọng mong manh rằng lát mình ăn xong thì sẽ gặp anh ở dưới. Mở cửa phòng bước vào, nó thoáng thấy chiếc ghế trống bên kia đã có người ngồi nhưng lúc này trong đầu đang suy nghĩ về anh nên không để ý. Yoon jin cũng chẳng nhớ là mình đã vào phòng và yên vị xuống chỗ ngồi của mình kiểu gì nữa nên đương nhiên là không thấy được ánh mắt thoáng ngạc nhiên của người mới đến đang nhìn mình.



End chap 1



Chữ ký của dudu_s2_dubu

Làm quen với dudu_s2_dubu


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic] Tử đinh hương |Complete - Fanfic 30/6/2012, 7:00 pm
Tình hình là lâu wá gòy ko thấy Au có động tĩnh gì hết z? T^T

Au ơi, 1 tuần nữa Au ko post chap mới hay có bất kì "động tĩnh" gì thì Takki buộc phải close fic lại đấy nhé T^T

Mong chờ Au T^T



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki

[Longfic] Tử đinh hương |Complete - Fanfic Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
SHINeeShow :: 

SHINee's fanfic heaven

-


Powered by phpBB & Version 2.0
Forumotion_ripped by vlt