SHINeeShow
Chào mừng các bạn đến với Forum S2 and SHINee!
Một chốn nhỏ để tình cảm của bạn bay xa cùng SHINee.
Nơi không bao giờ cho rằng tình cảm ấy là ảo,
nơi để bạn cùng giải bày bao cảm xúc chất chứa trong lòng,
và là nơi bạn được là chính bạn.
Với SHINeeShow và SHINee bạn là tuyệt vời nhất.Bởi chúng ta cùng là Shawol.
Diễn đànVietsub ShowVietsub MV/PerformanceNhật kí Shawol4rum nhắn gởiHang ổ subberTin tức

Forum S2
:: Quên mật khẩu? ::

Auto Login
Chat S2[Off] - Online [?] Away [?]

[Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5]Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Tác giả

kun.tn92
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 63
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 12/06/2012
Age : 24
Đến từ : thái nguyên
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 28/6/2012, 12:20 pm
chap này chưa có gì nổi bật lắm.... híc
chap sau cho thèng ho gặp thèng té ùi trúng tiếng sét ái tình nha e ....kekeke....... :)) :))
...................................................................................................
5tinq 5ting[b]


Chữ ký của kun.tn92

Làm quen với kun.tn92


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 30/6/2012, 2:14 pm
kun.tn92 đã viết:
chap này chưa có gì nổi bật lắm.... híc
chap sau cho thèng ho gặp thèng té ùi trúng tiếng sét ái tình nha e ....kekeke....... :)) :))
...................................................................................................
5tinq 5ting

[b]Kamsa bạn nhìu nhìu

Tình hình là mình vẫn đang chờ bạn Minpu đưa cái chap 3 cho type



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


sakurakinomoto_106
Hiện:

Tổng số bài gửi : 315
Chỉ số thành sao : 9
Join date : 11/03/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 30/6/2012, 3:59 pm
umma: huh, vai phản diện ah? Thế con không đòi đổi người nữa! hehe! *múa* Nếu là phản diện vậy người giả mạo Tae là Ren rồi, hoho (có đúng hông au?)

Minpu: vậy Sak chào au nhá!!! Hehe! Nghe umma giải thích với pé Zany, Sak đoán au là con zai phải không??? au làm appa Sak nhá? (umma ah!!! Con gái kiếm appa cho umma nà!!!!!!!!!!!)



Chữ ký của sakurakinomoto_106

Làm quen với sakurakinomoto_106


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 30/6/2012, 11:23 pm
sakurakinomoto_106 đã viết:
umma: huh, vai phản diện ah? Thế con không đòi đổi người nữa! hehe! *múa* Nếu là phản diện vậy người giả mạo Tae là Ren rồi, hoho (có đúng hông au?)

Minpu: vậy Sak chào au nhá!!! Hehe! Nghe umma giải thích với pé Zany, Sak đoán au là con zai phải không??? au làm appa Sak nhá? (umma ah!!! Con gái kiếm appa cho umma nà!!!!!!!!!!!)

Ở trên Ren có tự xưng nó là Ren mà?! Con ko đọc kĩ gòy, hix hix

Á!!! Minpu làm appa áh? Xin con, tha cho umma!!!

Nó làm umma đúng hơn =]]



----------

Bon chen 1 tí, híhí

Tham gia nào các Shawols!!!


http://shineeshow.team-forum.net/t2636-topic#38056


Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


sakurakinomoto_106
Hiện:

Tổng số bài gửi : 315
Chỉ số thành sao : 9
Join date : 11/03/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 3/7/2012, 3:21 pm
sorry umma! hờ hờ!!!!!!!!!!! thấy ùi!!!! uh thì con bị cận nặng lắm umma ah!!!!

thôi kệ,umma "rước" au về làm appa đi cho zui cửa zui nhà!!!!


Chữ ký của sakurakinomoto_106

Làm quen với sakurakinomoto_106


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: [Long fic] Hoa hồng đỏ - Chap 3 7/7/2012, 4:19 pm
Chap 3:




Tình yêu, tình yêu, tình yêu, đó là linh hồn của cảm hứng.
---oOo---

- Umma à, umma chắc chắn đấy là Minnie của chúng ta chứ? - Cậu thanh niên cao to với mái tóc đen huyền được cắt tỉa gọn gàng, trông rất điển trai đang lo lắng hỏi, đôi lông mày tuyệt mĩ của anh chau lại.

- Đấy... đấy là Minnie mà... là Minnie... - Người phụ nữ xinh đẹp và quý phái ngồi trên chiếc ghế đẩu, lắp bắp một cách tuyệt vọng.

- Umma không nghĩ người ta mạo danh em con để cướp tài sản sao? - Anh lo lắng đi tới đi lui trong căn phòng lớn sang trọng.

- Thật hay giả, khi nó tới ta sẽ biết! Con đừng chất vấn umma con nữa, Tae Sun à! - Người đàn ông oai nghi nói.

- Con... - Tae Sun thở dài. - Con xin lỗi, chỉ là... con rất lo lắng cho Minnie...

- Appa biết cảm giác của con! Cả nhà ta, ai cũng thế thôi. Nhưng chúng ta vẫn phải chờ đến khi gặp mặt mới biết được!

- Lee đại nhân! Lee phu nhân! Lee thiếu gia! - Một cô người hầu hớt hải chạy đến - Cậu Lee đã đến!

- Được rồi, chúng tôi xuống ngay! - Ông Lee ra lệnh với cô người hầu rồi quay lại với Tae Sun - Con dìu umma rồi ta cùng xuống!

- Vâng!


Min Ki cùng bà Hwang bước vào khu biệt thự hoành tráng. Đúng là dân nhà giàu có khác, chỉ cái vườn thôi là đã rộng hơn căn nhà tồi tàn của họ gấp mấy lần, nhìn sơ qua khu vườn cứ như đang ở xứ sở thần tiên ấy. Cây cối xanh tươi, hoa thơm bướm lượn, chiếc xích đu trắng muốt được bao bọc bởi những loại cây leo đẹp mắt, đài phun nước khảm các loại hoa văn tinh xảo, bắn những hạt nước tí tách long lánh lên bãi cỏ xanh mát. Còn bên trong căn biệt thự, nội thất sang trọng, quý phái, luôn mang một mùi hương dễ chịu. Thiên đường! Đây đích thị là thiên đường!

- Tae Min! Con đã về!!!

Bà Lee vùng ra khỏi vòng tay Tae Sun, bước nhanh xuống những bậc thang tráng men. Cậu bé kia đích thị là Tae Min của bà rồi! Nhìn xem, đôi mắt to tròn, khuôn miệng cong cong, làn môi hồng như cánh anh đào mơn man, chiếc mũi cao tao nhã. Tất cả chẳng phải rất giống bà sao? Cả ánh nhìn lanh lợi và dáng vẻ ngạo mạn kia nữa, chúng rất giống của ông Lee. Tae Min! Đúng là Lee Tae Min của bà rồi!

Min Ki trông thấy bà Lee đang bước đến, nhận ra người này là người cậu phải gọi là mẹ, liền vội chạy đến ôm chầm lấy bà.

- Umma!!! - Cậu reo lên, hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi gò má hồng hào.

- Minnie! Là con! Đúng là con rồi!!!

- Umma!! Tuy con bị mất trí nhớ, nhưng khi biết umma là umma của con, con đã rất xúc động! Umma à, con nhớ umma lắm!

- Không sao... con đã trở về... Vậy là tốt rồi... tốt quá rồi... - Bà Lee nấc nghẹn.

- Thật tốt... - Ông Lee nghẹn ngào ôm cả hai mẹ con.

- Umma à, umma đừng xúc động quá, không tốt cho sức khỏe đâu! - Tae Sun đứng phía sau bà Lee, đặt tay lên vai bà, nhắc nhở.

- Hyung... hyung là anh hai của em phải không? - Min Ki quay khuôn mặt đầm đìa nước mắt qua nhìn Tae Sun.

- Đúng rồi, Minnie à, đây là Tae Sun, anh hai của con đấy, con còn nhớ không? - Bà Lee vẫn ôm Min Ki thật chặt, như sợ buông tay ra thì cậu sẽ lại tan biến đi lần nữa.

- Anh hai! - Min Ki reo lên rồi lao đến ôm lấy cổ Tae Sun - Em nhớ hyung lắm!

Tae Sun không nói gì, cũng không ôm lại Min Ki. Anh nhìn thật sâu vào đôi mắt to tròn của cậu, sau đó quay sang nhìn bà Hwang.

- Bà là ai?

- À... cậu Lee, để tôi tự giới thiệu! - Bà Hwang cười xởi lởi - Tôi là Hwang Gin Nye, là một người nhà quê, và cũng là người nuôi nấng Tae Min đến bây giờ!

- À, tôi có nghe cậu Kang Dong Ho, nhân viên bán trang sức trong một chi nhánh nhỏ của tôi thuật lại. Cậu ta cũng ở cùng quê với bà, nhỉ? - Ông Lee từ tốn nói.

- Vâng! Cậu ấy là bạn thân của con từ khi con về ở chung với Hwang umma đến giờ! - Min Ki trả lời ngay khi bà Hwang vừa định mấp máy miệng - Appa à, nhờ cậu ấy mà con mới được gặp lại gia đình, appa cho cậu ấy về làm vệ sĩ cho con để chúng con được ở gần nhau nhé!

- Chỉ cần Minnie của appa thích, appa sẽ làm mọi thứ cho con! - Ông Lee xoa đầu Min Ki âu yếm.

- Cảm ơn appa! - Min Ki reo lên.

- Thôi, bây giờ con lên thay đồ, nghỉ ngơi, tắm rửa rồi một lát nữa xuống ăn cơm với gia đình ta nhé! - Bà Lee cười dịu dàng.

- Khoan! - Tae Sun lớn tiếng.

Tất cả mọi người đều sững lại nhìn Tae Sun. Anh đang nhìn Min Ki chằm chằm như đang soi rõ từng miếng gan, khúc ruột của cậu. Giọt mồ hôi lạnh thoát ra khỏi lỗ chân lông của Min ki, chậm rãi rơi xuống cổ cậu. Nuốt nước miếng đánh ực, cậu và bà Hwang nhìn nhau, lo lắng.

Tae Sun bước những bước dài đến đứng đối diện với Min Ki. Vẫn ánh nhìn soi mói làm khó chịu đối phương, Tae Sun khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Chợt...

“Soạt!”

Tae Sun mạnh tay kéo quần Min Ki xuống vừa đủ để lộ phần hông mịn màng của cậu. Kia rồi, vết bớt hình hoa hồng đỏ ở phần hông sau bên trái, y hệt của anh. Tuy nhiên, khi nhìn kĩ, anh vẫn có cảm giác gì đó không bình thường.

Mặt đỏ như gấc, Min ki đã lường trước được việc sẽ bị kiểm tra, tuy nhiên, cậu không ngờ mọi việc lại như thế này. Tình huống này làm cậu ngượng chết đi được.

- A... anh hai... - Min Ki lí nhí - Chuyện gì vậy ạ...?

- Tae Sun, đúng chứ? - Ông Lee điềm tĩnh hỏi.

- Đúng là nó... - Tae Sun thận trọng trả lời. Nhìn như thế nào thì anh cũng cảm thấy có gì đó không bình thường.

- Được rồi, Minnie, con lên phòng nghỉ ngơi đi. - Ông Lee nói, nhưng hướng ánh nhìn khó hiểu về Tae Sun.

- À, vậy... tôi cũng... - Bà Hwang hớn hở.

- Bà có thể nhận khoản tiền tạ ơn của chúng tôi rồi ra về, thưa bà Hwang! - Tae Sun khó chịu nói.

- T... tôi... - Bà Hwang lắp bắp, ánh mắt thảng thốt. Bà đã nghĩ rằng họ sẽ cho bà ở lại vì bà đã dưỡng dục Min Ki... à không, Tae Min suốt bấy lâu nay.

- Hwang umma đã nuôi nấng con suốt 13 năm nay rồi! - Min Ki đưa ánh mắt cầu cứu về phía bà Lee - Umma à, hãy cho Hwang umma ở lại với con được không? Hwang umma có thể làm bảo mẫu riêng của con!

- Thế còn bảo mẫu Han... - Tae Sun phản đối.

- Cũng được! Bảo mẫu Han cũng đã lớn tuổi quá rồi, đã đến lúc chúng ta cho bà ấy về hưu để an dưỡng tuổi già! - Ông Lee vui vẻ nói.

- Minnie à, đi đường mệt rồi, con lên phòng nghỉ đi nào! - Bà Lee hôn nhẹ lên vầng trán cao của Min Ki - Còn chị Hwang, cảm ơn chị đã chăm sóc Minnie của chúng tôi suốt thời gian qua, mong chị hãy tiếp tục giúp đỡ chúng tôi dưỡng dục cháu!

Bà Hwang gật đầu cung kính rồi cùng Min Ki đi theo cô người hầu, dẫn về phòng của cả hai.

- Tae Sun! Con sao thế? - Ông Lee hỏi khi trong phòng lớn chỉ còn lại ba người.

- Con không sao cả! - Tae Sun đáp, ánh mắt nhìn xa xăm.

- Hôm nay con lạ lắm! Có gì đó không ổn à?

- Con không biết nữa... - Tae Sun vẫn nhìn mông lung, đôi chân mày khẽ chau lại.

- Chắc là do con hồi hộp vì lâu rồi mới được gặp lại Minnie đấy - Bà Lee nhẹ giọng - Lúc nhỏ hai đứa thân thiết lắm kia mà.

- Chắc là thế... - Tae Sun mỉm cười với bà. - Thôi, umma cũng mệt rồi kìa, umma lên phòng nghỉ đi!

- Ừm, con cũng nghỉ ngơi một tí đi nhé, Sunnie!

Bà Lee cũng cười lại với anh, rồi ông Lee dìu lấy bà, bước lên những bậc thang, hướng về phòng. Chỉ còn Tae Sun ở lại căn phòng lớn, anh lại bắt đầu suy nghĩ miên man. Tại sao, dù là lâu rồi không gặp, nhưng anh tự tin mình có thể nhận ra Tae Min chỉ qua ánh mắt. Tuy nhiên, anh lại không cảm thấy một chút gì đó thân quen ở con người này. Nhưng vết bớt hình hoa hồng, rõ ràng là y hệt anh! Hình dạng vết bớt không thể nào lộ ra ngoài được, vì để tránh có người mạo danh, nên khi đăng thông tin tìm người thân, ông Lee không cho đăng hình dạng vết bớt, chỉ nói sơ về vị trí của vết bớt thôi.

Anh cảm thấy như mình đã thiếu sót đi một chút gì đó. Có điều gì đó bất thường ở Tae Min này, nhưng đó là gì?


- Yah! Choi Min Ki! - Bà Hwang hét lên khi đã ở một mình trong phòng cùng Min Ki - Ban nãy con vừa nói gì vậy?!

- Nói gì là nói gì? - Min Ki uể oải thả mình lên giường.

- Tại sao lại đề nghị cho thằng Dong Ho vào đây làm vệ sĩ riêng cho con chứ! Nó là một thằng quê mùa, bất tài, ta đã trở thành người của quý tộc, sao lại phải dính dáng đến loại người như nó!

- Chính nhờ cái người quê mùa, bất tài đó liều lĩnh thân mình để điều tra thông tin tuyệt mật về cái bớt, mặc kệ khả năng nếu bị phát hiện sẽ mất toi cái việc làm mà khó khăn lắm mới kiếm được nên chúng ta mới có mặt ở đây đấy! - Min Ki chán nản nói.

- Vì thế umma chả nói nó ngu là gì? Đi liều lĩnh vì một người dưng!

- Cậu ấy là bạn thân của con, không phải người dưng! - Min Ki cãi.

- Đúng! Con không phải là người dưng của nó! Con là người mà nó hết lòng yêu sâu đậm! - Bà Hwang cười khinh bỉ - Đũa mốc mà chòi mâm son! Con trai lại đi yêu say đắm một thằng con trai khác! Bệnh hoạn!

- Umma! Umma đừng nghĩ mình cũng cao sang! Tính đến tình hình bây giờ thì umma đang là bảo mẫu cho con, tức là cũng chỉ là một người làm công ăn lương thôi, vậy thì umma có tư cách gì để nói người ta như thế?! - Min Ki bực bội hét lên.

- Mày... - Bà Hwang sững người, không nói nên lời.

- Con trai yêu con trai thì đã sao? Đó cũng là tình cảm con người! Nam hay nữ, ai cũng có quyền được yêu, umma đừng nói những lời khó nghe như thế!

Bà Hwang nhìn Min Ki với ánh mắt tức giận. Min Ki cũng ương bướng giương mắt lên nhìn lại bà.

"Cộc! Cộc! Cộc!"

- Cậu Lee và bảo mẫu Hwang, xin xuống nhà dùng bữa ạ!

Cô người hầu nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa, thông báo.

- Tôi xuống ngay! - Min Ki nói vọng ra.

- Hừ, đừng bảo với tao là mày yêu nó rồi nhé! - Bà Hwang cười nhạt, vẫn chưa khỏi sượng.

- Con không yêu Beak Ho, nhưng con cũng không cho phép umma xúc xỉm cậu ấy như thế!

Min Ki nói với một chất giọng nhẹ tênh, nhưng cứng rắn như gan thép rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Bà Hwang nhìn theo với đôi mắt giận dữ.
~^@^~

Sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát vàng ươm, những cụm mây trắng xốp trôi bồng bềnh trên nền trời xanh thẳm. Cảnh vật xung quanh như đang tô điểm cho căn biệt thự sừng sững trong ánh nắng mai.


- Tất cả mọi người! Vào vị trí! Điểm danh!

Giọng nói lanh lảnh mang sức công phá lớn vang rền giữa khung cảnh đẹp như mơ. Tất cả những người có mặt trong ngôi biệt thự lập tức chạy tán loạn vào vị trí, kẻo cái người vừa phát ra thứ âm thanh hại màng nhĩ người nghe kia không vừa ý thì lại khổ.

- Chào mọi người! - Đôi chân thon dài của người đó bước tới bước lui trước mặt đội ngũ nhân viên hùng hậu trong biệt thự - Cũng đã lâu rồi chúng ta mới gặp lại nhau! Như tôi đã thông báo với mọi người thông qua cô Choi Ji Ni, hay mọi người thường gọi là Suli, đúng 3 giờ chiều nay cậu Choi Min Ho cùng hai người bạn đến đây và ở chơi trong 1 tháng! Mong mọi người hãy làm việc chăm chỉ!

- Vâng, thưa bếp trưởng Ki Bum! - Mọi người đồng thanh.

- Aish, đã nói bao nhiêu lần rồi... - Ki Bum đưa ngón tay lên gãi đầu, tỏ vẻ không hài lòng, nói với giọng đầy tính đe dọa - Mọi người không được gọi tôi là Ki Bum, mà phải gọi tôi là Key, nghe rõ chưa?!

- Đã rõ, thưa bếp trưởng Key!!!

- O.K! Very good!! Ấy, mà khoan! Hình như thiếu một người! - Ki Bum nhìn lại danh sách - Cô Jung đâu rồi? Cô ấy chưa bao giờ đến muộn mà!

- À, bác Jung hôm nay không đến được! - Ji Ni trả lời.

- Tại sao? - Ki Bum nheo mắt nhìn Ji Ni.

- Đừng nhìn em như thế chứ... - Ji Ni cười hìhì trước thái độ của Ki Bum - Bác Jung không được khỏe, nên đã nhờ người khác đến thay rồi!

- Là ai thế? - Ki Bum tò mò. "Người mới à? Vậy là phải qua khóa huấn luyện của mình rồi, không thể dễ dãi với người mới được! Chuẩn bị nếm mùi địa ngục đi, cưng à, muah ha ha" [Au P: =="]

- Minnie hyung, bước ra đi! - Ji Ni nói với người đang núp sau lưng mình.

Cả người thì cao đến 1,77 m mà lại núp sau lưng một đứa con gái 1, 7m, cái đầu nấm xinh lắn lộ ra, trông thiệt ngộ. Ki Bum nghiêng đầu để nhìn cho rõ hơn, vừa lúc đó Minnie cũng nghiêng đầu ra khỏi tấm lưng của Ji Ni để nhìn người nổi tiếng hung dữ và nghiêm khắc nhất đảo Seesaw này.

Khi Minnie nghiêng người nhìn Ki Bum, cái mái tóc nấm của cậu rũ xuống, cộng thêm khuôn mặt ngây thơ như nai tơ kia nữa thì quả đã tạo nên một vẻ mặt siêu ngố. Đã thế, gần tròn 18 tuổi rồi mà cậu còn đeo sau lưng cái ba lô có hình chú voi con Dumbo như trẻ mẫu giáo. [Au T: Ááááá!!! Máu mũi của em!!! *Hứng*]

Ki Bum đứng hình mất cả một quãng thời gian dài.

Gió biển thổi vi vu qua ô cửa sổ, lôi luôn cái hồn Ki Bum ra khỏi xác.

- Chào hyung... em là Minnie... - Minnie ngượng nghịu nói lúng búng.

"Vèo..." *Hồn bay theo gió*

“Khực... khực...” *Trục trặc kĩ thuật???*

“Véo...” *Hồn rơi*

“Oạch!” *Hồn về với xác*

- AAAAAAA!!!!! *Tiếng hét rách màng nhĩ* Dễ thương quá!!!

Ki Bum lao đến với tốc độ ánh sáng, hết véo má rồi vò đầu Minnie, làm đủ mọi trò hành xác [???], trấn lột [???!!], tra tấn [?!?!?!?!] và hành hạ [!!!!!!!!!] bé Minnie tội nghiệp. [Au T & P: Tội nghiệp Minnie của chúng em T^T]

Tất cả nhân viên, kể cả Minnie đều đơ ra với cặp mắt chữ A, miệng chữ O vì hành động hết sức kì quặc của một đầu bếp lừng danh đứng đắn nhất khi bước chân vào bếp, đầu bếp Almighty Key.

Cuối cùng, khi đã vần [?!?!??!] Minnie chán chê và phê như con tê tê, Ki Bum buông ra, nhìn Minnie với đôi mắt hào hứng.

- Em là Minie phải không? Làm em trai hyung nhá!

Minnie vì quá sợ hãi và bất ngờ, hai tay bất giác ôm chặt đôi má phính để bảo vệ nó không bị... xệ vì những cú ngắt, nhéo của Ki Bum. Đôi mắt cậu mở to ra sau khi nghe câu nói ngọt như mía lùi của Ki Bum.

- Được không? Nếu không thì... - Ki Bum nở nụ cười gian không thể tả, đôi bàn tay đưa lên, tiến từ từ đến hai cái má phính đỏ nhừ của Minnie.

Minnie vừa nhìn thấy điệu bộ của Ki Bum, liền hoảng sợ mà gật đầu lia lịa. "Hóa ra trình độ đáng sợ của Ki Bum hyung là nằm ở đây! Hèn gì ai cũng sợ hyung ấy!" Minnie ôm chặt má mình, phòng vệ. [Au T: Minnie oppa à, chỉ có oppa mới được ‘đối-xử-đặc-biệt’ như vậy thôi, chứ những người khác toàn bị Ki Bum oppa thét ra lửa ko đấy T^T - Au P: Đúng đúng! Chúng em cứ phải ngậm đắng nuốt cay... - Ki Bum: Nhiều chuyện cái gì đấy?! Có lo mà viết không hả?!! - Au T & P: Dạ, dạ, viết liền, viết liền, oaoaoa T^T]

Các nhân viên ở đấy, ai cũng cảm thấy mắc cười vì điệu bộ của Minnie, bất giác ai cũng đều cười tủm tỉm. Ki Bum khi vừa dứt mắt ra được khỏi Minnie đáng yêu, nhìn thấy mọi người đang cười cười như bị chạm mạch, liền tức giận hét.

- Còn đứng đó mà cười! Biết mấy giờ rồi không?! Nhanh làm việc để kịp giờ đón ba người họ!!! Làm việc đi!

Tất cả lại bắt đầu chạy tán loạn sau tiếng hét long trời lở đất của Ki Bum, vì quáng quá nên cứ va vào nhau, chạy mà không biết mình nên chạy về đâu. Minnie nhìn Ki Bum với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa ngưỡng mộ.

- Vậy... - Minnie lí nhí - Em làm việc ở đâu?

- Em à? Đi theo hyung!

Ki Bum tí tởn nắm lấy bàn tay búp măng của Minnie lôi đi.

~^@^~
[/center]



- Tới rồi!!! Yeah yeah yeah!!!!

Jin Ki hào hứng reo lên khi chiếc máy bay đang từ từ chạy trên đường băng.

- Nè, Min Ho, dậy! - Jong Hyun lay lay Min Ho - Tới rồi kìa!

Min Ho từ từ mở đôi mắt ngái ngủ ra. Vì đêm qua Jin Ki và Jong Hyun nôi đi chơi quá nên cứ rần rần suốt đêm, báo hại anh muốn chợp mắt một tí cũng không được. Vì thế, khi lên máy bay, dù quãng đường từ Seoul đến đảo Seesaw chỉ mất 3 giờ đồng hồ nhưng Min Ho cũng ráng đánh một giấc ngắn.

Chiếc máy bay dừng xịch lại, cơ trưởg phát loa thông báo, những cô gái tiếp viên nhanh chóng láy đồ đạc, hành lí cho ba người họ, sau đó mở cửa máy bay, ra hiệu cho những anh nhân viên phục vụ trong sân bay đẩy chiếc thang đến.

Jin Ki nhanh chóng bước đến đầu tiên, cậu hào hứng vươn vai và hít thở thật sâu làn gió biển. Cuối cùng thì cũng đã đến rồi, thật là sung sướng quá đi! Jin Ki sung sướng đặt bước chân đầu tiên ra khỏi máy bay...

“Binh! Bốp! Oạch!”

- OAOAOAOAOA!!!!!!!

Chính xác là Jin Ki, vì quá hồ hởi khi đã đến được vùng đất trong mơ, nên không thèm dòm nơi mình định bước, thành ra bước hụt chân và trượt khỏi cầu thang, té lăn lộn đến mấy vòng và đáp cái oạch thật đẹp mắt xuống mặt đường.

- Jin Ki hyung! Đi đứng thế à?! - Jong Hyun chạy xuống đỡ Jin Ki lên.

- Oaoaoa, đau... - Jin Ki mè nheo.

- Thôi, nín, kẻo lát nữa Ki Bum thấy hyung khóc là tàn đời đấy!

Jin Ki im bặt. Gì chứ, tên ác thần Key đó, ngoài Jong Hyun ra thì chả dịu dàng với ai. Nếu biết Jin Ki bất cẩn mà ngã khỏi máy bay, lại còn khóc ăn vạ, thế nào cũng lại bị dạy một bài học về việc phải cứng rắn như cậu ta.

- Được rồi! Xe đang chờ bên ngoài, đến biệt thự nào! - Min Ho uể oải ra lệnh.


Chiếc xe Limo dừng lại trước căn biệt thự to lớn, các
gia nhân trong nhà đã nhanh chóng vào vị trí theo chỉ thị của Key, cùng đón chào vị chủ nhân của hòn đảo này.

Min Ho bước ra khỏi xe, dáo dác nhìn xung quanh. “Lâu rồi không trở về đây, mọi thứ cũng chả thay đổi gì nhiều lắm.” Cánh cổng lớn của căn biệt thự được mở ra, Min Ho bước vào, để Jin Ki và Jong Hyun lụi hụi xách hành lì chạy theo.

- Yah! Cái thằng này! - Jong Hyun càu nhàu - Maknae của nhóm mà sao không biết điều gì hết, bắt hai thằng anh nó xách hành lí là sao?!

Jin Ki không nói gì, vẫn hí hửng khuân vác đống hành lí to đùng. “A~ Đi chơi! Được đi chơi rồi! Quãng thời gian qua thật sự là mệt chết đi được, cuối cùng cũng đã được thoải mái rồi!!”

- Hyunnie!!!

Ki Bum reo lên một cách đầy vui sướng, rồi chạy ù ra ôm chầm lấy Jong Hyun.

- Bummie!!! Hyung nhớ em lắm!!! - Jong Hyun quăng mớ hành lí xuống, ôm chầm lấy Ki Bum, rồi cả hai người cọ cọ đầu với nhau, rù rì những lời âu yếm khiến người khác sởn gai óc.

- Mọi người! Đem hành lí lên phòng giùm tôi nhé! - Ki Bum tươi cười với các nhân viên, sau đó quay sang Jong Hyun - Hyung vào đây, em có việc muốn thông báo cho hyung và mọi người!

Ki Bum nắm tay Jong Hyun kéo vào nhà, bỏ mặc Jin Ki vẫn đang loay hoay với đống hành lí nặng ịch.


- Này, có chuyện gì mà không cho bọn tôi nghỉ ngơi, lại bắt tập trung ở đây thế?

Min Ho phàn nàn khi cả bọn đang ở trong phòng khách.

- Em định đãi mọi người ăn gà à? - Jin Ki nhanh nhảu, tưởng tượng đến các loại gà rán, chiên, quay...

- Đừng có mơ! - Ki Bum lườm - Tôi có việc muốn thông báo cho mọi người, sẽ nhanh gọn thôi!

- Việc gì thế Bummie? Úp úp mở mở hoài, hyung sốt ruột quá! - Jong Hyun nhấp nhổm.

- Ừ, chuyện là em vừa mới nhận em nuôi, nên muốn ra mắt với mọi người luôn! - Ki Bum cười toe.

- Em nuôi? Lạ à nha! - Jin Ki tò mò - Ai thế?

- Trai hay gái? - Jong Hyun đùa.

- Cậu nhận em nuôi thì liên quan gì đến tôi? - Min Ho ngáp.

- Aish! Im đi tên Rùa kia! Vấn đề là tôi muốn giới thiệu em ấy với mọi người thôi!

- Được Ki Bum nhận làm em nuôi, chắc độ chằn lửa cũng ngang ngửa em nhỉ? - Jin Ki trêu.

- Onew hyung, hyung vừa nói gì đấy?! - Ki Bum rít qua kẽ răng.

- Ấy ấy, thôi thôi, không có gì! - Jin Ki đổ mồ hôi hột - Hyung muốn gặp em ấy ngay thôi mà!

- Hừ! - Ki Bum liếc Jin Ki một cái sắc lẻm - Không để mọi người chờ lâu! Minnie à, vào đi em!

Ki Bum bước ra phía cửa, dắt vào một cậu nhóc đầu nấm hết sức đáng yêu.

- Em... em là Minnie... xin chào mọi người... - Minnie ngại ngùng nói lí nhí, cúi gầm mặt xuống vì ngượng.

1 giây... 2 giây... 3 giây...

Không gian yên lặng đến đáng sợ.

- AAAAA!!! Dễ thương quá!!

Jong Hyun la toáng lên, sau đó lao vào thực hiện những hành động như Ki Bum đã làm. Jin Ki cũng nhào vào mà hỏi han đủ thứ. Nói chung, bây giờ bé Minnie đang chị sự tra tấn của hai người kia. Riêng Min Ho chỉ ngồi yên đó, lẳng lặng quan sát.

- Yah!!! - Ki Bum hét lên, đồng thời lôi Jong Hyun ra - Đừng có mà lợi dụng!

- Ơ... lợi dụng? - Mặt Jong Hyun nghệt ra, sau đó, khi đã hiểu được ý Ki Bum, anh cười xòa - Òa, không phải như em nghĩ đâu... chỉ là... bé Minnie đáng yêu quá... nhưng... nhưng hyung vẫn yêu Bummie nhất mà, hìhì.

- Hứ! - Ki Bum quay sang đẩy Jin Ki ra - Minnie à, đây là bạn của hyung! - Onew hyung, Jong Hyun hyung và Min Ho *Chỉ chỉ*

- Dạ, chào mọi người! - Minnie mỉm cười.


- Xong chưa? Nếu xong rồi thì tôi lên phòng trước đây! Buồn ngủ chết đi được! Khi nào ăn cơm thì kêu tôi! - Min Ho ngáp một cái thật dài rồi đi lên phòng. "Hừ, bày trò! Mấy cái người này không bao giờ để yên cho mình ngủ được à?!"

- Hyung ấy sao thế? - Minnie ngạc nhiên trước thái độ của Min Ho.

- À, nó vừa đi xa nên mệt ấy mà! Tối qua có đứa nào ngủ đâu, hehe - Jong Hyun chen vào.

- Sao đêm qua hyung không ngủ? - Ki Bum nói với giọng nửa lo lắng, nửa trách móc.

- Đêm qua Jin Ki hyung phá tưng bừng, có ai ngủ được đâu! - Jong Hyun ngáp một cái.

- Yah! Onew hyung! Sao lớn rồi mà cứ như con nít thế?! - Ki Bum bắt đầu.

Minnie khẽ cười khi thấy ba người họ, vui thật đấy! Nhưng Minnie vẫn cứ thắc mắc, cái người hồi nãy, hình như là Min Ho hyung thì phải... sao trông có vẻ lạnh lùng thế nhỉ? Anh ấy đẹp thật ấy, đôi bờ môi lại rất cuốn hút, và vẻ nam tính đầy quyến rũ cứ toát ra từ người anh. Minnie thật sự rất ngưỡng mộ, mong được làm bạn với Min Ho lắm lắm!



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki



Được sửa bởi Bling Bling Takki ngày 8/8/2012, 9:04 pm; sửa lần 4.

sakurakinomoto_106
Hiện:

Tổng số bài gửi : 315
Chỉ số thành sao : 9
Join date : 11/03/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 7/7/2012, 4:22 pm
yeah!!!!!!!!!!!!!!!! nói lụm tem là làm liền!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

p/s: quê vụ umma gom hết tem vs phong bì của con, giờ gom lại

p/s 2: phong bì!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Chữ ký của sakurakinomoto_106

Làm quen với sakurakinomoto_106


kun.tn92
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 63
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 12/06/2012
Age : 24
Đến từ : thái nguyên
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 7/7/2012, 8:29 pm
pink qá xá :)) :)) :))
té zễ thương qá ý, ngượng.............. :)) :))
còn cái thèng ho kia, sao mà lạnh lùng zạ trời.............. hứ............ cứ per té đi, ùi đến lúc # pải theo nó dài dài đấy :)) :))
....... taesun sẽ phát hiện ra minki mạo danh trứ...... ? ? ?
mong chap sau of nàng :)) :)) ]


Chữ ký của kun.tn92

Làm quen với kun.tn92


KimKiRin_Shawol
Hiện:

Aries
Tổng số bài gửi : 141
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 29/04/2012
Age : 18
Đến từ : Hải Phòng
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 8/7/2012, 4:52 pm
sao mà Umma đanh đá dữ dội vậy trời????Ôi đọc mà cũng muốn chạy luôn........
Khổ thân Minnie bị 3 ông anh vần....cái tội cute quá làm chi???? 7


Chữ ký của KimKiRin_Shawol

Làm quen với KimKiRin_Shawol


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 8/7/2012, 6:14 pm
Au tả Taemin dễ thương quá! ^ ^

Cảnh Jinki bị ngã " đáp cái oạch thật đẹp mắt xuống mặt đường" , vừa thấy tội nghiệp vừa thấy buồn cười.

" Thôi, nín, kẻo lát nữa Ki Bum thấy hyung khóc là tàn đời đấy! "

Hic, KiBum ghê gớm thế à?




Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


Flame Minpu
Hiện:

Libra
Tổng số bài gửi : 17
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 26/06/2012
Age : 22
Đến từ : TP.HCM
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 11/7/2012, 10:20 am
kytich đã viết:
Au tả Taemin dễ thương quá! ^ ^

Cảnh Jinki bị ngã " đáp cái oạch thật đẹp mắt xuống mặt đường" , vừa thấy tội nghiệp vừa thấy buồn cười.

" Thôi, nín, kẻo lát nữa Ki Bum thấy hyung khóc là tàn đời đấy! "

Hic, KiBum ghê gớm thế à?



uhm Fic này Key khá dữ, thực ra là cũng thương On lắm. Sau Jjong thou heheheh





Chữ ký của Flame Minpu

Làm quen với Flame Minpu


sakurakinomoto_106
Hiện:

Tổng số bài gửi : 315
Chỉ số thành sao : 9
Join date : 11/03/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 12/7/2012, 3:38 pm
Con kết fic này ùi nha~ Ho trong này lạnh lùng với Tae thế, nhưng không sao, sớm muộn gì cũng đổ như chuối thôi!

p/s: JK sến quá đi! Key umma dữ như chằn lửa ấy!!!!

p/s 2: con cực kì cực kì cực kì trông chờ vào cái fic này ah nha!!!!!! 2Min… chắc chắn sẽ rất hấp dẫn đây!!! 2Min của con!!! Heheheheh! (con bị lên cơn)

p/s 3: mẹ con thằng Ren này, dám giả mạo Tae của người ta *đạp đạp*

p/s 4: con gọi umma là appa còn minpu là umma sao? hơi không quen... mà umma mới sửa chữ kí giùm con với, resize nó lại, tại hình lớn quá nên trang wed nó phóng bự ra...hic... đọc fic rất là cực khổ, phải kéo qua kéo lại... huhuhuhu...



Chữ ký của sakurakinomoto_106

Làm quen với sakurakinomoto_106


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 14/7/2012, 7:34 pm
Hi Takki!

Fic chưa có chap mới nên chị đọc lại để cảm nhận thêm. Nhưng mà cảm giác khi đọc lại cũng thú vị lắm nha. ^^

Chị thấy cách au tả ngoại hình đặc trưng từng nhân vật như mái tóc, nước da, ấn tượng đó chứ, hi hi.

Cảm nhận về Jinki và Jonghyun: hai người này có vẻ "đa nhân cách" . Lúc thì phong độ, ra dáng anh lớn, khi thì lại "tự kỷ", ha ha

Tính của Minho và Key thì rõ ràng hơn.

Minho lạnh lùng, có chút ngang tàng, sẵn sàng "bày tỏ thái độ" khi thấy cặp JongKey thân mật với nhau mà quên hết mọi người xung

quanh.

Key thì giống bà la sát, ơ mà nói thế thì Jong thành ... Ngưu ma vương à? ^^

"Ki Bum thở dài, sau đó bắt đầu mỉm cười, nụ cười như thiên thần.

- Còn khuya!!!"

Ha ha, đọc lại câu này, chị không nhịn cười nổi, hi hi


Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


by_heo
Hiện:

Aquarius
Tổng số bài gửi : 61
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 08/07/2012
Age : 20
Đến từ : SHINee World
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 24/7/2012, 10:10 am
sao lại không có chap tiếp thế ạ. ngày nào em cũng ngóng. cổ dài rùi nè. 3


Chữ ký của by_heo

Làm quen với by_heo


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 25/7/2012, 10:57 am
kun.tn92 đã viết:
pink qá xá :)) :)) :))
té zễ thương qá ý, ngượng.............. :)) :))
còn cái thèng ho kia, sao mà lạnh lùng zạ trời.............. hứ............ cứ per té đi, ùi đến lúc # pải theo nó dài dài đấy :)) :))
....... taesun sẽ phát hiện ra minki mạo danh trứ...... ? ? ?
mong chap sau of nàng :)) :)) ]


Nàng nào? =]]

Kamsa bạn nhe, hìhì :P

sakurakinomoto_106 đã viết:


Con kết fic này ùi nha~ Ho trong này lạnh lùng với Tae thế, nhưng không sao, sớm muộn gì cũng đổ như chuối thôi!

p/s: JK sến quá đi! Key umma dữ như chằn lửa ấy!!!!

p/s
2: con cực kì cực kì cực kì trông chờ vào cái fic này ah nha!!!!!!
2Min… chắc chắn sẽ rất hấp dẫn đây!!! 2Min của con!!! Heheheheh! (con bị
lên cơn)


p/s 3: mẹ con thằng Ren này, dám giả mạo Tae của người ta *đạp đạp*

p/s
4: con gọi umma là appa còn minpu là umma sao? hơi không quen... mà
umma mới sửa chữ kí giùm con với, resize nó lại, tại hình lớn quá nên
trang wed nó phóng bự ra...hic... đọc fic rất là cực khổ, phải kéo qua
kéo lại... huhuhuhu...

Chứ sao, 2Min mà ^^

P/S: Sến thế mới là JK =]]


P/S 2: Thôi thì cứ gọi theo giới tính đi ^^! Để umma kiu thằng appa nó sửa lại =="



kytich đã viết:
Hi Takki!

Fic chưa có chap mới nên chị đọc lại để cảm nhận thêm. Nhưng mà cảm giác khi đọc lại cũng thú vị lắm nha. ^^

Chị thấy cách au tả ngoại hình đặc trưng từng nhân vật như mái tóc, nước da, ấn tượng đó chứ, hi hi.

Cảm
nhận về Jinki và Jonghyun: hai người này có vẻ "đa nhân cách" . Lúc thì
phong độ, ra dáng anh lớn, khi thì lại "tự kỷ", ha ha

Tính của Minho và Key thì rõ ràng hơn.

Minho
lạnh lùng, có chút ngang tàng, sẵn sàng "bày tỏ thái độ" khi thấy cặp
JongKey thân mật với nhau mà quên hết mọi người xung quanh.

Key thì giống bà la sát, ơ mà nói thế thì Jong thành ... Ngưu ma vương à? ^^

"Ki Bum thở dài, sau đó bắt đầu mỉm cười, nụ cười như thiên thần.

- Còn khuya!!!"

Ha ha, đọc lại câu này, chị không nhịn cười nổi, hi hi

Hehe, kamsa sis ^^

Sis đọc lại fic của e lần nữa àh? E hạnh phúc lắm ạh ^x^



by_heo đã viết:
sao lại không có chap tiếp thế ạ.

ngày nào em cũng ngóng.

cổ dài rùi nè.


Hix, sorry e :"(

Thời gian wa Au gặp nhiều khó khăn nên ko hoàn thành chap 4 sớm đc T^T




Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


nam_kyo
Hiện:

Tổng số bài gửi : 135
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 29/11/2011
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 25/7/2012, 11:08 am
au kia ta đợi chap mới của ngươi lâu lém òi nha
nhanh nhanh ra chap đi
đang hóng cảnh ho đổ trước tae nah
mah kyo w takki cug tuổi nên chắc xưng ban ak


Chữ ký của nam_kyo

Làm quen với nam_kyo


Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: [Long fic] Hoa hồng đỏ - Chap 4 25/7/2012, 11:27 am
Chap 4:




Em chỉ mong có anh bên mình.

---oOo---


Min Ho nhẹ nhàng đóng cánh cửa phòng lại. Lâu lắm rồi anh mới trở về đây. Tuy đã được Ki Bum bày trí lại đôi chỗ, nhưng những kỉ niệm ngày xưa vẫn còn nguyên vẹn như in trong tâm trí anh.

Nằm dài ra chiếc giường sang trọng to ngoại cỡ, Min Ho nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng tinh. Anh bắt đầu nghĩ miên man về cậu bé có tên là Minnie kia.

Anh nhận thấy, Ki Bum hôm nay cũng thật là lạ. Thường ngày, cậu rất ít khi nào tỏ ra hồ hởi như thế lắm. Lúc nào cũng nghiêm khắc, răn đe mọi người. Tuy ai cũng biết cậu luôn quan tâm đến họ, và cậu làm thế vì muốn mọi người làm tốt hơn. Suy cho cùng, cậu ta là một người kĩ càng về mọi mặt và khá khó tính. Nhưng lần đầu tiên, anh thấy cậu hào hứng nhận em nuôi. Mà cậu bé kia cũng có phải là xuất sắc gì cho cam. Cũng chỉ là một tên nông dân nghèo nàn và lạc hậu sống trên hòn đảo của gia đình anh. Ngẫm lại, cậu ta cũng có tí chút nhan sắc đấy chứ. Khuôn mặt tròn bầu bĩnh, đôi mắt to đen láy, làn môi hồng hào như nụ hoa e ấp, mái tóc đen huyền vương mùi sương nắng, và làn da trắng mịn dù phải sống ở một nơi mà ngày ngày buộc phải bươn chải với đời.

Nhất là cái ánh nhìn của cậu ta, nhìn là chỉ muốn... bắt nạt!

Tự nhận ra mình đang suy nghĩ về một người lạ quá nhiều, Min Ho thở hắt ra một tiếng khó chịu, sau đó cầm lấy con Iphone 4, kéo danh bạ.

"Tút... tút..."

- A lô?

- Tae Sun hyung! Chúng em đã đến rồi đây! Chừng nào hyung đến vậy?

- A... hyung xin lỗi... - Tae Sun bối rối - Em nhớ Tae Minnie chứ? Gia đình hyung vừa tìm được em ấy, vì thế... hyung không ra đó được rồi...

- Đã tìm được rồi cơ à? Bọn em ở đây đến 1 tháng lận, hôm nào rảnh hyung dẫn em ấy ra đây cho mọi người gặp mặt luôn thể!

- Cái này... hyung không hứa trước được nha! Vì mới tìm lại được sau 13 năm xa cách, nên appa và umma hyung kĩ lắm, sợ rằng không dám để em ấy đi xa như thế đâu...

- Ừm... Vậy để khi khác tụi mình tổ chức đi picnic cũng được! Anh em xa nhau lâu rồi, bây giờ gặp lại chắc quấn quýt suốt nhỉ? - Min Ho trêu.

- Hyung không biết nữa... sao hyung không có chút cảm giác gì với em ấy hết...

- Hyung đừng quá lo lắng, có thể do lâu rồi gặp lại nên thấy hơi lạ đó mà, rồi cũng sẽ như xưa thôi!

- Ừm, hy vọng là vậy... - Tae Sun thở dài.

- Thôi, hyung nghỉ ngơi nhé, chào hyung!

- Ừ, chào em!

Tắt máy, Tae Sun lại thở dài ngao ngán. Liệu mọi việc có dễ dàng như Min Ho nói không? Thật sự thì anh cứ có cảm giác đó không phải là Tae Min của anh. Nhưng cái vết bớt hoa hồng đó, thật sự trên thế giới này, anh tự tin là chỉ có duy nhất hai người có nó, chính là anh và Tae Min.

Đang suy nghĩ vẩn vơ, chợt tiếng gõ cửa thô bạo làm anh dứt ra khỏi dòng suy nghĩ của mình.

- Ai đó? - Tae Sun hỏi vọng ra.

- Là em đây! - Giọng Min Ki đều đều sau cánh cửa gỗ.

Tae Sun bước lại mở cửa. "Lại chuyện gì nữa đây?!"

Cánh cửa vừa được mở ra, Tae Sun chưa kịp hỏi han được gì, Min Ki đã đẩy luôn anh qua một bên, mạnh dạn bước vào.

- Oa~ Phòng hyung đẹp quá~

Căn phòng của Tae Sun quả thật rất rộng. Rộng hơn cả phòng của Min Ki. Sàn nhà trải gạch men trơn láng với các kiểu hoa văn độc đáo, các bức tường được sơn độc một màu nâu dìu dịu, lại còn phảng phất mùi nước xịt phòng thơm mát. Cậu khoái chí ngồi phịch xuống chiếc giường sang trọng. Oa, nệm lò xo, êm ái quá, đúng là nhà giàu có khác. Cậu ngồi nhún nhảy trên chiếc giường, lò xo thật sự rất tốt, nó phản ứng nhịp nhàng với từng nhịp nhún của cậu.

Tae Sun nhíu mày, tròn mắt nhìn Min Ki đang vô tư quá đáng.

Chán chê, Min Ki bắt đầu táy máy đến cái bàn làm việc của Tae Sun. Bàn được làm bằng một loại gỗ quý mà cậu hoàn toàn không biết tên, chỉ biết trước đây cậu có nghe nói qua, rằng để đẽo được loại gỗ đó mà làm thành một vật dụng nội thất, cần phải yêu cầu một người thợ lành nghề, có kinh nghiệm lâu năm và đôi bàn tay thép. Loại gỗ này, dù để đến cả trăm năm, không được bảo quản, vẫn giữ được mùi thơm dễ chịu đặc trưng và độ bền chắc của nó.

Đưa tay mơn trớn trên mặt bàn trơn láng, Min Ki chạm nhẹ tay vào một khung hình bằng gỗ mỏng được chạm khắc tinh xảo. Bên trong khung hình, đằng sau lớp kính mỏng như thủy tinh, là một tấm tranh vẽ tay. Nét vẽ nguệch ngoạc, màu sắc lem nhem, chả đâu ra đâu. Nội dung bức vẽ là một người đàn ông, một người phụ nữ và hai cậu bé đang mỉm cười giữa cảnh biển lung linh.

- Cái này là gì thế? - Min Ki hỏi trống không.

- Là tranh hyung vẽ gia đình mình. Em không nhớ sao? - Tae Sun trả lời một cách không thoải mái.

Min Ki nheo đôi lông mày, ngắm nhìn bức tranh một hồi lâu. Cậu còn nhận thấy có dòng chữ "Gia đình tôi" được viết nắn nót ở phía trên. Lặng người một hồi lâu, như để nhấn chìm bao cảm xúc dạt dào, ồ ạt trong lòng, Min Ki cảm thấy có một chút ghen tị đang dấy lên trong mình. Cậu chu môi, nhăn mũi lại.

- Tranh vẽ xấu hoắc!

Tae Sun bắt đầu cảm thấy khó chịu.

"Xoảng!"

Âm thanh khô khốc của thủy tinh khi chạm đất vang lên váng vất. Khi Tae Sun kịp nhận thức được việc gì vừa diễn ra, thì cái khung hình anh luôn trân trọng đã nằm dưới đất. Vỡ tan tành.

Chính Min Ki đã thẳng tay ném nó ra khỏi bàn làm việc của Tae Sun.

Tae Sun lặng người. Bức tranh này... đã lưu giữ lại trong anh rất nhiều kỉ niệm đẹp thời thơ ấu. Đối với anh, nó còn đáng giá hơn bất cứ mọi thứ trên cuộc đời này.

- Bức tranh xấu xí như thế này... - Min Ki nhếch môi cười hả hê - ... nhìn mà ngứa mắt không chịu được!

- YAH!!! - Tae Sun tức giận gào toáng lên, chạy tới nhặt những mảnh kiếng vỡ - Em nghĩ em đang làm gì vậy, hả?!

- Hừm. - Min Ki nhìn thẳng vào mắt Tae Sun - Chỉ là một bức tranh không có tí giá trị nào thôi mà!

"Bốp!!!"

Min Ki vừa dứt lời, Tae Sun đã lao đến đấm và mặt cậu một cú đau điếng. Tuy Tae Sun không dùng hết sức của mình, nhưng nhiêu đó cũng khiến khóe miệng Min Ki trào ra một vệt máu đỏ tươi.

- Câm miệng! - Tae Sun nghiến răng - Tự tiện vào phòng người khác, hyung đã bỏ qua rồi. Lục lọi đồ của người ta, hyung cũng không nói tới. Chê này chê nọ, hyung cũng không màng! Nhưng đụng đến bức tranh đó, thì không thể nào tha thứ! Học ở đâu cái thói đó thế, hả?!

- Chuyện gì ồn ào thế?

Bà Lee vừa đi ngang qua phòng Tae Sun, nghe thấy tiếng cãi vã, bà chợt cảm thấy lo lắng. Bèn đẩy đại cửa mà bước vào.

Min Ki vừa nhìn thấy bà, liền nhanh chóng trây máu trên khóe miệng ra, cúi gằm mặc xuống, thút thít khóc.

- Um... umma... Con... con chỉ lỡ tay... làm rớt khung hình của anh hai... mà anh hai đánh con... còn chửi mắng con thậm tệ nữa...

- Cài gì?! - Tae Sun không tin nổi vào tai mình.

- Sunnie! Sao con lại làm thế với Minnie?! - Bà Lee nhìn Tae Sun trách móc - Anh em mới gặp lại nhau, con không nhịn em con một tí được sao?

- Umma! Nhưng nó đập vỡ cái khung hình của con mà! - Tae Sun không chịu nổi trước thái độ trơ trẽn của Min Ki.

- Con cứ nói quá! - Bà Lee nghiêm mặt - Em nó chỉ lỡ tay làm rơi thôi, mua khung hình khác thay thế là được chứ gì!

- Umma! - Tae Sun gào lên tức tối.

- Thôi thôi, Minnie mới về mà, con đừng làm khó em nó nữa!

Bà Lee bước đến nhặt cái khung hình bằng gỗ đã gãy đôi lên, rồi nắm lấy tay Min Ki, kéo ra ngoài. Vừa bước ra khỏi đó, bà chạm mặt bác quản gia già.

- Quản gia Park! Phiền ông sai người đi kiếm mua cái khung hình y hệt cái này, rồi cho người lên dọn dẹp phòng Tae Sun giùm tôi!

- Vâng, thưa phu nhân! - Bác Park kính cẩn cúi đầu rồi sải những bước chân nhanh nhẹn.

- Umma... - Min Ki vẫn thút thít khóc - Đau quá...

- Được rồi, Minnie ngoan, để umma xức thuốc cho nhé, sẽ hết đau ngay mà!

- Con không thích gọi là Minnie đâu...

- Sao vậy? Thế con thích được gọi là gì?

- Con thích được gọi bằng Ren hơn... umma gọi con là Ren nha... - Min Ki mè nheo.

- Được rồi, Ren ngoan, nín đi umma thương nè!

Tae Sun nóng nảy quan sát, rồi thở mạnh một cái thiếu kiên nhẫn, anh đóng sầm cửa lại.

"Chết tiệt! Phải dạy thằng nhóc này lại từ đầu thôi!" - Tae Sun’s POV


~^@^


Ánh nắng chiều đỏ rực nhuốm mặt biển thành một màu cam vàng lấp lánh, từng đợt gió biển thổi nhẹ nhàng đến, mang lại cho mọi người một cảm giác dễ chịu.

Những cành hoa hồng đỏ nằm gọn gàng trên chiếc bàn cạnh cửa sổ hướng ra biển, những giọt nước đọng lại trên những cánh hoa e ấp khiến chúng thêm long lanh trong ánh mặt trời. Bên cạnh chúng, một cậu bé với mái tóc nấm đen láy đang cắt tỉa những cành hồng, cắm vào chiếc lọ thủy tinh cổ cao, miệng khe khẽ ngâm nga một điệu nhạc thiếu nhi đáng yêu.

- Minnie à, em đang làm gì vậy? - Ki Bum ló đầu vào gian phòng ăn.

- Em đang cắm hoa! - Minnie vui vẻ trả lời.

- Oa, em khéo tay thật đấy! Em thích hoa hồng sao?

- Dạ! Nhưng không phải là tất cả, em chỉ thích loài hoa hồng đỏ này thôi!

- Tại sao thế?

- Vì em cảm thấy, hoa hồng đỏ là một loài hoa mạnh mẽ. Nó rất dễ trồng, và có một sắc đẹp cùng một mùi hương đầy sức hút. Xung quanh thân hoa còn có những loại gai bén, như để chống trả lại kẻ thù, chứng tỏ nó không phải là một loài hoa yếu đuối! - Minnie nhìn mông lung ra biển, mỉm cười.

- Ừm... hay thật nhỉ?! - Ki Bum trầm trồ - À, mà này, Minnie, hyung còn một “người” nữa chưa giới thiệu cho em biết!

- Ai vậy hyung? - Minnie hào hứng.

- Là “con cưng” của Jong Hyun hyung và hyung đấy! - Ki Bum ranh mãnh - Nhưng em phải chịu từ nay về sau gọi hyung là umma thì hyung mới cho em gặp “bé” ấy!

- Hơ... tại sao vậy ạ? - Minnie ngây thơ.

- Vì hyung muốn như thế! - Ki Bum trả lời đơn giản, nháy mắt tinh nghịch.

- Ừm... được thôi! - Minnie cười toe - Ki Bum umma! Umma cho em gặp con của umma đi!

- Kêu umma mà xưng em là sao? - Ki Bum giả vờ không hài lòng.

- Hơ... tại em... à không, tại con chưa quen mà... - Minnie xụ mặt xuống, trông thật sự rất dễ thương.

- Thôi, được rồi, umma không trêu con nữa! - Ki Bum xoa đầu Minnie - Đi theo umma!

Ki Bum dẫn Minnie ra vườn của biệt thự. Quả không hổ danh là chủ của hòn đảo nhỏ bé này, căn biệt thự đã rộng, khu vườn bao quanh còn rộng hơn. Có thể nói, khu vườn này như một khu rừng thu nhỏ với bạc ngàn cây cối đủ loại. Những cây dừa cao to, trồng suýt soát nhau, vươn những tán lá to dài, lại còn treo đung đưa vài quả dừa nhỏ bé xinh. Các hàng phi lao đứng sững sững đón gió, các tán lá khẽ rung theo từng nhịp lượn của gió, trông thật uyển chuyển. Lá cây theo gió va vào nhau, tạo thành những tiếng xào xạc, hòa cùng tiếng chim chóc réo gọi nhau, nghe thật vui tai.

Minnie không khỏi ngạc nhiên trước những gì cậu thấy. Từ bé đến giờ, chưa bao giờ cậu được nhìn thấy nhiều loại cây như thế. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong không trung, Minnie thích chí chạy loanh quanh đuổi theo vài chú bướm chập chờn bay ngang qua.

Ki Bum phì cười trước thái độ trẻ con đến đáng yêu của Minnie, chậm rãi bước đến bên cậu nhóc, Ki Bum lại kéo tay Minnie hướng về mọt bãi cỏ rộng xanh mướt.

Dừng lại ở chính giữa bãi cỏ, Minnie vẫn ngơ ngác ngó quanh quất. “Hơ, hyung ấy bảo sẽ cho mình đi gặp con của hyung ấy mà, sao lại ra đây?”

Ki Bum khẽ mỉm cười khi bắt gặp đôi mắt khó hiểu của Minnie, khum hai bàn tay lên miệng, Ki Bum bắt đầu cất tiếng gọi:

- Roo à! Umma đưa “anh trai” con đến rồi đây!

Minnie vẫn đang trong trạng thái không hiểu chuyện gì thì đột nhiên, từ đằng xa, khuất sau hàng cây thấp lòa xòa, tiếng sủa trong veo và cao vút vang vọng trong không trung.

Minnie nheo mắt lại. "Cái gì thế?" Vừa lúc đó, một chú chó trông như cục bông gòn biết đi phóng đến từ đằng sau các tán cây. Nó chạy với tốc độ khá nhanh, đôi lỗ tai nhỏ xíu bị gió bạt ra phía sau, lật ngửa lên, lộ phần tai bên trong hồng hào.

Minnie ngạc nhiên. "Đây... đây là con của hyung ấy sao?!"

Roo nhảy chồm lên người Ki Bum khi vừa chạy tới nơi, nó quẫy đuôi lia lịa, lia cái lưỡi nhám hồng hồng khắp mặt Ki Bum. Ki Bum té lăn ra bãi cỏ mát rượi vì cú nhảy mạnh bạo của Roo, cười vang sung sướng. Minnie vẫn cứ ngơ ngẩn đứng nhìn, chả hiểu trời đất trăng sao gì.

Sau khi đã đẩy được Roo ra khỏi người, Ki Bum đứng dậy phủi đất cảt cùng cỏ vụn ra khỏi quần áo mình, rồi quay lại nở nụ cười tươi với Minnie:

- Minnie, đây là đứa con cưng của umma và Jong Hyun hyung, bé Roo!

- Đây... là con của hyung... á, umma... ạ? - Minnie hoảng hốt chuyển đổi cách xưng hô khi bắt gặp ánh nhìn không hài lòng của Ki Bum.

- Ừm! - Ki Bum trả lời đơn giản.

- Nhưng... nó là một con cún... - Minnie vẫn chưa khỏi bàng hoàng.

- Nó thông minh lắm đấy nhé! Nó chỉ nghe lời umma và Jong Hyun hyung thôi đấy! Rất là ngoan!

- Oa, nó dễ thương quá!

Minnie reo lên khi đưa tay sờ vào bộ lông mịn màng của nó. Lớp lông xù trắng tinh không chút tì vết, lại thoang thoảng mùi thơm của một loại dầu tắm đắt tiền. Đôi lỗ tai bé xinh thòi ra giữa mớ lông dày, đôi mắt to tròn đen láy đầy sinh động, cái đuôi ngắn cũn cứ xoay tít lên.

Roo thật sự là một chú cún đáng yêu!


- Hì, em xem này! Roo! Nằm xuống! Ngồi dậy! Lăn một vòng đi! Đi bằng hai chân sau nào! Bây giờ thì... BANG!!

Ki Bum ra đủ thứ hiệu lệnh cho Roo, bảo thế nào thì nó làm ngay thế nấy một cách dễ dàng. Nhất là khi Ki Bum chĩa hai ngón tay làm súng vào người Roo và hô “BANG” lên thì Roo đã ngay lập tức nằm ngửa ra, bất động, giả vờ như mình đã chết rồi. Một lúc sau, còn hơi ti hí mắt để nhìn Ki Bum, chờ cậu ra hiệu cho nó được ngồi dậy nữa.

Minnie thích chí mè nheo Ki Bum phải chỉ cho cậu cách làm như thế cho bằng được. Ki Bum cười lớn, rồi sau đó bảo Minnie thử kêu Roo bắt tay. Roo thấy Minnie tiến lại gần mình, lại bắt gặp cái nháy mắt của Ki Bum, nó tự hiểu nó phải làm gì. Khi Minnie vừa đưa tay ra, nó đã vội đưa chân trước của mình lên đặt vào bàn tay trắng nõn của Minnie.

Minnie sung sướng cười vang, tiếng cười giòn tan hòa vào bầu không khí vui vẻ. Minnie ôm lấy Roo vào lòng, áp sát khuôn mặt mịn màng của mình vào lớp lông mềm mại của Roo. Sau đó thả Roo xuống, rồi cả hai cùng nhau chơi trò rượt đuổi, chạy khắp cả bãi cỏ rộng lớn đang nhuốm một màu cam sẫm của nắng chiều.

Ki Bum mỉm cười nhìn hai đứa nhóc đang tiêu hao thứ năng lượng không bao giờ cạn của chúng.

“Cốp!”

“Oạch!”

- YAH! Làm cái gì vậy hả?!

Ki Bum giật mình khi thấy Minnie đang nằm sõng soài trên bãi cỏ với bé Roo đang ra sức liếm lên vầng trán dần hiện lên một vệt đỏ của cậu. Còn ở phía bên kia, là Min Ho cũng vừa bị ngã dúi dụi, đang đứng dậy và phủi bụi trên người.

- Em... xin lỗi... - Minnie gượng ngồi dậy, đưa tay phủi bụi trên cái áo sang trọng của Min Ho.

- Bỏ bàn tay đó ra khỏi áo tôi! - Min Ho gắt.

Minnie sững người lại trước thái đó của Min Ho, cậu cúi gằm mặt xuống, không để ý đến bé Roo đang đứng bên cạnh, ngước đôi mắt long lanh lên nhìn cậu, miệng rên ư ử.

- Min Ho à, bỏ qua cho em ấy đi! - Ki Bum lên tiếng, sải những bước dài đến đứng giữa hai người họ.

- Cậu ta không đáng để tôi bận tâm đâu, nên cậu đừng lo!

Min Ho trả lời rồi định xoay bước đi, nhưng chợt giọng nói run rẩy của Minnie kéo đôi chân anh dừng dững lại.

- Em... đáng ghét đến thế sao...

Nhìn qua khóe mắt, Min Ho có thể thấy có vài giọt nước đang trào ra khỏi khóe mi của Minnie. Những giọt nước trong veo, lấp lánh trong nắng chiều. Những giọt nước mắt như những viên ngọc nhỏ, và đôi mắt kia đang đẫm nước, chứa đựng đầy vẻ thiết tha...

Khẽ nhếch mép tạo thành một nụ cười nửa miệng. “Mình khiến cho cậu ta phải khóc sao?” Min Ho im lặng, cảm thấy tim mình đang đập những nhịp chậm chạp, ấm áp. “Chỉ vì đôi mắt đó sao? Nhìn là chỉ muốn bắt nạt!” Cuối cùng, anh cho đôi chân mình chuyển động và bước ra khỏi đó.

- Yah! Choi Min Ho! Cậu đứng lại cho tôi! - Ki Bum hét lên.

Min Ho vẫn im lặng bước đi.

- Mau quay lại xin lỗi Minnie mau! - Ki Bum vừa hét vừa... ném cỏ về phía Min Ho.

Bờ lưng đầy lạnh lùng ấy vẫn không có chút phản ứng.

- Tôi nói cậu có nghe không hả?! - Ki Bum xắn tay áo lên, định xấn tới, nhưng ngay lập tức cậu bị một đôi tay nhỏ bé giữ lại.

- Umma à, lỗi là của con mà... - Minnie lí nhí.

- Grrr... cái tên đó... hắn nghĩ hắn là ai chứ?! - Ki Bum tức giận.

- Thôi, umma à, con không sao mà! - Minne ráng gượng thành một nụ cười.

Nụ cười tươi với hai hàng nước mắt.

Ki Bum khẽ thở dài, rồi nhẹ ôm Minnie vào lòng.

- Con biết không... - Ki Bum thì thầm - Từ lần đầu tiên nhìn thấy con, umma đã muốn ở cạnh con, che chở và bảo vệ cho con, giúp con vượt qua mọi gian khó của cuộc đời này... Umma muốn làm một chỗ dựa cho con... Vì thế, umma không cho phép ai làm tổn thương con cả!

- Em... con cảm ơn umma...

Minnie ôm Ki Bum chặt hơn, hai hàng nước mắt lại nhẹ rơi.

“Dù biết chỉ mới gặp nhau, nhưng tại sao mình lại có cảm giác lạ như thế? Cảm giác như muốn tìm hiểu rõ hơn về hyung ấy, muốn ở cạnh hyung ấy, muốn... quan tâm đến hyung ấy. Nhưng chỉ vì ánh mắt khi nãy, tại sao tim mình lại đau như thế nhỉ? Cảm giác này là gì đây...” - Minnie’s POV


~^@^~


- Minnie à! Nhanh con lên! - Bà Jung đặt ổ bánh kem nhỏ do bà tự làm xuống bàn, cắm lên đó 18 cây nến nhỏ xinh.

Ngày 18 tháng 7, Minnie tròn 18 tuổi...

Minnie từ trong bếp tộc tệch chạy ra, hí hửng ngồi vào vị trí chính giữa. Hôm nay cậu rất vui. Đúng rồi, là sinh nhật cậu mà, nhưng điều khiến cậu vui nhất là hôm nay, ba cậu cũng tham dự buổi tiệc mừng sinh nhật của cậu.

Mọi người bắt đầu cùng nhau hát bài chúc mừng sinh nhật, sau đó bà Jung đốt hết cả 18 cây nến, tắt đèn và bắt Minnie ước. Minnie chắp tay lại, nhắm nghiền mắt, miệng cười thật tươi. Ước ư? Cậu có thể tham lam ước được nhiều điều không? Cậu muốn ba cậu không phải đi biển biền biệt nữa, muốn mẹ khỏe mạnh hơn, muốn noona hàng xóm Ji Ni luôn hạnh phúc, muốn tất cả mọi người dân trong đảo không phải sống trong cảnh lạc hậu, muốn Ki Bum hyung mãi hạnh phúc bên Jong Hyun hyung, muốn Jin Ki hyung luôn vui vẻ như thế, muốn bé cún Roo ăn giỏi chóng lớn, và muốn... Min Ho hyung không còn cô đơn nữa.

Minnie không ước một chút gì cho bản thân. Vì với cậu, khi những người xung quanh cậu đều hạnh phúc, cậu cũng sẽ hạnh phúc. Cậu cảm thấy Min Ho là một người trầm cảm, sống nội tâm và có vẻ rất cô đơn. Vì thế, cậu muốn giúp Min Ho vui vẻ như mọi người. Nếu ước một điều cho riêng cậu, thì có chăng là cho cậu đủ mạnh mẽ để thay đổi Min Ho.

Ước xong, Minnie mở mắt, rồi cậu nắm tay ba mẹ mình, cả ba cùng phồng má thổi tắt nến.

Chỉ là cùng nhau ăn bánh kem, cùng nhau trò chuyện, cười đùa, cùng nhau nói về những chuyện của tương lai. Thế thôi mà Minnie cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Minnie vẫn cứ thao thao bất tuyệt, kể về những chuyện ở biệt thự, không để ý đến ánh mắt kì quặc mà ông bà Jung trao nhau...

Cuối cùng, bà Jung lên tiếng, ngắt lời kể huyên thuyên của Minnie:

- Minnie à, con đã lớn rồi, chắc cũng đã đến lúc biết việc này...

- Chuyện gì vậy umma? - Minnie cảm thấy bất an.

- Con phải bình tĩnh và nghe umma nói, được chứ? - Bà Jung ghì lấy vai Minnie, giọng nói run run đầy xúc động.

- ... Vâng... - Minnie thận trọng.

- Con không phải là con ruột của chúng ta! - Ông Jung cay đắng nói.

Minnie sững người, chết trân. Những lời ông vừa nói như một tiếng sét vừa xẹt qua tai cậu.

- Cả hai chúng ta không có con. - Ông Jung tiếp tục - Chúng ta đã nhiều lần cầu xin Thượng Đế ban cho mình một mụn con, nhưng chờ mãi từ năm này qua tháng nọ vẫn chẳng có kết quả gì. Đúng vào ngày này 13 năm trước, khi ta đang đánh cá ngoài biển như mọi khi thì bắt gặp con đang nằm trên một cái vali rỗng, khoác trên người cái áo phao và trong tình trạng bất tỉnh. Appa đã vớt con đem về trạm xá của đảo để kiểm tra. Họ nói rằng con bị chấn thương đầu do va đập vào vật cứng nên đã mất trí nhớ. Những gì con còn nhớ là cái tên Minnie và con vừa tròn 5 tuổi...

Ông Jung khó nhọc dứt lời. Minnie vẫn đờ người ra như thế. Cậu cảm thấy mọi thứ xung quanh như nhòe dần, tai cậu ù đi, các giác quan của cậu gần như tê liệt. Minnie chỉ biết được rằng khi thấy phản ứng của cậu như thế, bà Jung nước mắt đầm đìa lay cơ thể mềm nhũn của cậu, miệng không ngừng gào thét tên cậu.


~^@^~


Minnie ngồi ngoài hiên nhà, trên chiếc xích đu dây bằng gỗ do ba làm cho cậu. Đôi mắt mông lung nhìn lên bầu trời đầy sao. “Vậy appa và umma ruột của mình ở đâu? Họ còn sống chứ?”

Minnie đong đưa chân rồi vẽ nguệch ngoạc lên mặt đất cát. Vài chú ve kêu râm ran trong các tán cây, những chú dế trống vỗ cánh rinh rích trong bãi cỏ, tạo thành một bản giao hưởng thiên nhiên vui tai. Minnie mân mê bộ quần áo trẻ con đã cũ.


* Flash back *

Minnie từ từ mở đôi mắt nặng trĩu của mình, ánh đèn le lói của chiếc bóng đèn sợi tóc nhỏ treo trên trần nhà làm cậu lóa mắt, cậu nhanh chóng nhắm tịt đôi mắt lại. Sau đó, cậu ti hí mắt để quen dần với ánh sáng, rồi mới mở hẳn đôi mắt tinh anh của mình ra.

Vừa mở mắt, cậu đã bắt gặp ngay khuôn mặt lo lắng của ba mẹ mình. Mặt của mẹ đầm đìa nước mắt. “Đã có chuyện gì vậy?”

- Minne à! Con tỉnh lại rồi! Tạ ơn Chúa...

Bà Jung ôm chầm lấy Minnie khi thấy cậu tỉnh lại và đang gượng ngồi dậy, còn ông Jung thì nhẹ buông ra một tiếng thở nhẹ nhõm. Họ đã rất lo lắng khi thấy cậu đột nhiên thở gấp, rồi sau đó ngất lịm đi.

Như một cuốn băng được tua lại chậm chạp, từng lời nói, những sự việc xảy ra chạy sượt qua bộ nhớ của Minnie. Cậu gồng cứng người lại, rồi cũng đưa đôi cánh tay cứng cáp lên ôm chặt lấy mẹ mình, những giọt nước mắt trong veo như thủy tinh nhẹ rơi khỏi đôi mi dài cong vút.

- Umma à... ban nãy là umma đùa với con phải không? Appa muốn ghẹo con thôi phải không? Đó không phải là sự thật, đúng chứ?!

Bà Jung không nói gì, vẫn xiết lấy Minne, khẽ nấc lên từng hồi. Ôm Jung im lặng, nhắm chặt đôi mắt của mình, cứ như thể ông tin rằng khi mở mắt ra, mọi việc sẽ không như những gì ông vừa kể.

Cuối cùng, ông lên tiếng, phá tan bầu không khí quái đản đang len lỏi vào tâm can của mỗi người:

- Minne! Con hãy đi tìm ba mẹ ruột của mình!

- Tại... tại sao... - Minnie bàng hoàng.

- Chúng ta không phải là người sinh ra con, chúng ta không thể ích kỉ mà giữ lấy con, không cho con biết sự thật được! Minnie! Hãy là một người đàn ông, hãy đi tìm gia đình thật sự của mình!

- Nhưng... appa và umma... không cần con nữa sao? ... - Minnie thút thít.

- Đúng! Chúng ta không cần con nữa! - Ông Jung nói cứng, đôi mắt đã dần đỏ lên.

- Tại... tại sao chứ... - Giọng Minnie vỡ òa ra - Minnie... làm gì sai sao? ... Minnie không ngoan sao? ... Tại sao... appa và umma... không cần Minnie nữa...

- Không! Không phải đâu! Minnie ngoan lắm! Ngoan lắm! - Bà Jung khóc hu hu thành tiếng, liên tục lắc đầu với Minnie.

- Minnie! Chúng ta là những người dân nghèo khó. Con nay đã lớn rồi, cũng cần phải rời khỏi tổ ấm để đi tìm hạnh phúc! Ta không cho phép con ở lại đây để làm một thằng nhóc yếu ớt đeo bám cha mẹ!

Minnie sững người, hai hàng nước mắt lã chã rơi.

Ông Jung từ tốn đứng dậy, lấy trong hộc tủ một bộ quần áo trẻ con đã cũ, ông đến gần, đưa cho Minnie.

- Đây là bộ đồ con đã mặc khi ta tìm thấy con. Hãy mang nó theo bên mình, để khi gặp lại cha mẹ ruột, con sẽ lấy đó làm tin!

- Vậy... đây... toàn bộ là sự thật? - Minnie vẫn chưa thể chấp nhận được mọi chuyện.

- Đúng! Là sự thật!

- Con không tin! Không tin! Không tin! Mọi người lừa con! Appa và umma lừa con! - Minnie hét lên.

“Bốp!”

Trên bờ má mịn màng của Minnie hằn lên vết một bàn tay năm ngón ửng đỏ.

Ông Jung vừa ra tay tát Minnie.

- Ap... Appa... - Minnie ôm lấy bên má sưng tấy, sững sờ lắp bắp.

- Con trai phải biết chấp nhận sự thật! Yếu đuối như thế không đáng là con ta! Con hãy đi đi!

- Appa... đuổi con sao...?

- Đúng! Hãy đi đi! Và đừng trở về khi con chưa tìm thấy hạnh phúc!

* End flash back *


Làm sao cậu có thể làm thế được? Dù cậu rất muốn biết ba mẹ mình là ai, nhưng dù sao họ cũng là ngươi cứu sống và nuôi cậu không lớn đến tận lúc này, làm sao cậu có thể nhẫn tâm bỏ rơi họ không ai chăm sóc như thế?

Minnie nhớ lại những ký ức lúc bé ở cùng ba mẹ nuôi của cậu. Cậu nhớ sự quan tâm của mẹ, nụ cười hiền hậu khi cậu làm sai và nhận lỗi, những câu mắng yêu khi cậu đi chơi mà bất cẩn, té trầy trụa cả người, cả những lần mẹ đánh cậu, đau lắm, nhưng nhìn những giọt nước mắt nóng hổi của mẹ, cậu còn cảm thấy đau hơn gấp vạn lần.

Cậu đi rồi, sẽ còn ai xoa bóp cho mẹ? Còn ai phụ mẹ nấu những bữa ăn giản dị? Sẽ còn ai kể cho mẹ nghe những câu chuyện hay? Sẽ còn ai phụ mẹ đem cá ra chợ bán mỗi khi những con thuyền chở cá cập bến? Sẽ còn ai hát ru cho ba khi mỗi lần ba được về thăm nhà? Sẽ còn ai cùng ba đi bắt đom đóm về, thắp sáng nhà vào những đêm mất điện? Sẽ còn ai cùng ba thả diều vào những ngày lộng gió...

Một giọt nước mắt bé nhỏ, lì lợm lăn ra khỏi khóe mắt đỏ au của Minnie, nhẹ rơi xuống một cọng cỏ nhỏ dưới chân Minnie. Giọt nước mắt được soi bởi ánh trăng, trở nên lấp lánh như một vì sao nhỏ.

- Minne à!

Chợt, một giọng nói quen thuộc kêu vang tên cậu, khiến cậu giật mình. Quẹt vội đôi mắt ngấn nước của mình, Minnie quay đầu lại. Là Ki Bum.

- Minnie! Con đang làm gì thế?

- Con... con không làm gì cả. Chuyện gì thế Ki Bum umma?

- Nếu con đang rảnh thì đi với umma một chút nhé!

[...]

Minnie và Ki Bum ngồi trên bờ cát phía sau căn biệt thự. Làm gió biển lùa vào tóc của cả hai, mát lạnh. Minnie ngơ ngẩn hướng ánh mắt ra biển. Bãi biển vào buổi đêm thật đẹp. Ánh trăng dát bạc cả mặt biển, trời tối khiến biển và bầu trời như hòa làm một. Minnie có cảm giác như trước mặt cậu là một bầu trời rộng lớn với muôn vàn vì sao, từng đợt sóng biển nhẹ vỗ vào bờ, tạo thành những âm thanh rì rạt đầy lưu luyến.

"Appa... umma... con sẽ là một đứa con ngoan một lần nữa... Con sẽ nghe lời appa... con sẽ đi... Nhưng trong vòng 5 năm... con sẽ cố gắng tìm kiếm ba mẹ ruột của mình trong vòng 5 năm... nếu con không tìm thấy được họ, con sẽ trở lại đây và tiếp tục báo hiếu cho appa umma... Appa umma hãy chờ con... Nhất định phải chờ con quay về!"

Minnie suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng, cậu lên tiếng, phá tan sự tĩnh mịch:

- Ki Bum umma à, hãy đưa con theo cùng umma đến Seoul!



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki



Được sửa bởi Bling Bling Takki ngày 8/8/2012, 10:33 pm; sửa lần 4.

nguyenthihaiyen
Hiện:

Tổng số bài gửi : 62
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 28/05/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 25/7/2012, 11:40 am
13

không biết t đặt gạch đã

đọc xong t quay lại comt cho au sau

sau bao nhiêu ngày tháng đã có chap mới

cổ dài ngang con gì ở vườn bách thú rồi í nhể




Chữ ký của nguyenthihaiyen

Làm quen với nguyenthihaiyen


nam_kyo
Hiện:

Tổng số bài gửi : 135
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 29/11/2011
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 25/7/2012, 11:43 am
yahhhhhhhhhhhhhhhh
đang đọc mới đọc xong định com thì bị giật mất cái tem
huhu không biết đâu cặm cụi đọc nãy h tự dưng bị giất tem tỉnh bơ


Chữ ký của nam_kyo

Làm quen với nam_kyo


nam_kyo
Hiện:

Tổng số bài gửi : 135
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 29/11/2011
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 25/7/2012, 11:49 am
thật là tức chết mah
đang đọc bị giựt tem
ta còn tưởng sẽ lụm được tem chớ
nhưng màh thui kệ lấy phong bì giấu
fic này ngóng lâu oj h mới ra
takki ráng ra chap đều đều nha
chap này thằng ho thật là quá đáng
thix con người ta mah hành động như thế ak
mah thui kệ có mấy tình tiết đó thì mới dài ra dc
chứ kết thúc sớm thì bùn lém
mah thăng ren wa' đáng
dám đạp bể khung hình còn làm bộ mặt đó nữa
phải làm cho mẹ con nhà nó sống cũng ko dc chết cũng ko xong vậy mới hả giận dc


Chữ ký của nam_kyo

Làm quen với nam_kyo


nguyenthihaiyen
Hiện:

Tổng số bài gửi : 62
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 28/05/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 25/7/2012, 12:01 pm
hí thằng ho dám khinh tae nhà mềnh kìa

sau biết ra sao, lại hối hận lắm đây

ren thì láo không tưởng đk, chưa gì đã lộ bản chất rồi

tae theo bum lên seoul chắc bị ho hành dài dài

chap này nhiều gợi mở nhỉ, hóng chap sau dữ đó

đừng để bà con dài cổ nhá

không cầm sẵn dao sắn quần chọt liền


Chữ ký của nguyenthihaiyen

Làm quen với nguyenthihaiyen


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 25/7/2012, 12:14 pm
Au làm gì mà để reader bấn loạn cả lên thế kia, ha ha

Kiểu này au ra đường chắc phải ngụy trang quá hà, he he he

À mà phải rồi, để mọi người chờ dài cổ, thành hươu cao cổ hết rùi kìa. Đang hè đừng có mà ngâm fic đó nha. Hi hi hi

Ôi cún Roo dễ thương quá hà, xem KiBum và Taemin đùa với nó kìa, hi hi


Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


Flame Minpu
Hiện:

Libra
Tổng số bài gửi : 17
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 26/06/2012
Age : 22
Đến từ : TP.HCM
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 25/7/2012, 2:19 pm
nguyenthihaiyen đã viết:
13

không biết t đặt gạch đã

đọc xong t quay lại comt cho au sau

sau bao nhiêu ngày tháng đã có chap mới

cổ dài ngang con gì ở vườn bách thú rồi í nhể


hí thằng ho dám khinh tae nhà mềnh kìa

sau biết ra sao, lại hối hận lắm đây

ren thì láo không tưởng đk, chưa gì đã lộ bản chất rồi

tae theo bum lên seoul chắc bị ho hành dài dài

chap này nhiều gợi mở nhỉ, hóng chap sau dữ đó

đừng để bà con dài cổ nhá

không cầm sẵn dao sắn quần chọt liền



hjhj kamsa bạn nhìu.

Vì 2 au đang gặp sự cố *mắm zố* nên ra chap hơi chậm

ko pít com zì nữa. Kamsa bạn lần nữa

2 au sẽ cố gắng ra chap mới sớm nhất có thể. Ko làm pà con ngóng *zài cổ* nữa đâu ạ

Ho chap này mún bắt nạt Tae, chứ sau này.......pí mật =]]

nam_kyo đã viết:
yahhhhhhhhhhhhhhhh
đang đọc mới đọc xong định com thì bị giật mất cái tem
huhu không biết đâu cặm cụi đọc nãy h tự dưng bị giất tem tỉnh bơ

thật là tức chết mah
đang đọc bị giựt tem
ta còn tưởng sẽ lụm được tem chớ
nhưng màh thui kệ lấy phong bì giấu
fic này ngóng lâu oj h mới ra
takki ráng ra chap đều đều nha
chap này thằng ho thật là quá đáng
thix con người ta mah hành động như thế ak
mah thui kệ có mấy tình tiết đó thì mới dài ra dc
chứ kết thúc sớm thì bùn lém
mah thăng ren wa' đáng
dám đạp bể khung hình còn làm bộ mặt đó nữa
phải làm cho mẹ con nhà nó sống cũng ko dc chết cũng ko xong vậy mới hả giận dc

hjhj kamsa kyo =]]

ko bít com zì nữa


kytich đã viết:
Au làm gì mà để reader bấn loạn cả lên thế kia, ha ha

Kiểu này au ra đường chắc phải ngụy trang quá hà, he he he

À mà phải rồi, để mọi người chờ dài cổ, thành hươu cao cổ hết rùi kìa. Đang hè đừng có mà ngâm fic đó nha. Hi hi hi

Ôi cún Roo dễ thương quá hà, xem KiBum và Taemin đùa với nó kìa, hi hi
.


e cũm ko pít com zì choa ss hết. Kamsa ss nhìu hehe



Chữ ký của Flame Minpu

Làm quen với Flame Minpu


kun.tn92
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 63
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 12/06/2012
Age : 24
Đến từ : thái nguyên
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 25/7/2012, 2:22 pm
ôi.... sau bao ngày tháng mong... ngóng... hóng... đã thấy chap 4..... :)) :)) cười te tởn..
ax, cái thèng ren kia... thật là thấy ghét mà....hứ... taesun ơi, mau lật tẩy nó đi...
còn pạn ho, sao lại lạnh lùng zs thèng té zạ trứ.............. :(( :((( hức...
mong thèng té sớm tìm đc ba mẹ....
chap 5 nào au ơi....
5tinq 5tinq.....



Chữ ký của kun.tn92

Làm quen với kun.tn92


Flame Minpu
Hiện:

Libra
Tổng số bài gửi : 17
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 26/06/2012
Age : 22
Đến từ : TP.HCM
Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] 26/7/2012, 9:48 am
kun.tn92 đã viết:
ôi.... sau bao ngày tháng mong... ngóng... hóng... đã thấy chap 4..... :)) :)) cười te tởn..
ax, cái thèng ren kia... thật là thấy ghét mà....hứ... taesun ơi, mau lật tẩy nó đi...
còn pạn ho, sao lại lạnh lùng zs thèng té zạ trứ.............. :(( :((( hức...
mong thèng té sớm tìm đc ba mẹ....
chap 5 nào au ơi....
5tinq 5tinq.....

Kamsa bạn!!

Chap này Ren mới lộ ra chút chút thou.

Những chap sau bạn sẽ dc thấy Ren rõ hơn nữa

bây giờ Tae Sun mà lật tẩy 2 mẹ con thỳ sớm quá =]]

hjhj thèn Ho bày đẹt *chảnh* thou.

2 au sẽ cố ra chap 5 sớm nhất

Kamsa bạn lần nữa



Chữ ký của Flame Minpu

Làm quen với Flame Minpu


Sponsored content
Hiện:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5] Today at 9:31 pm



Chữ ký của Sponsored content

Làm quen với Sponsored content

[Long fic] Hoa hồng đỏ [update chap 5]Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
SHINeeShow :: 

SHINee's fanfic heaven

-


Powered by phpBB & Version 2.0
Forumotion_ripped by vlt