SHINeeShow
Chào mừng các bạn đến với Forum S2 and SHINee!
Một chốn nhỏ để tình cảm của bạn bay xa cùng SHINee.
Nơi không bao giờ cho rằng tình cảm ấy là ảo,
nơi để bạn cùng giải bày bao cảm xúc chất chứa trong lòng,
và là nơi bạn được là chính bạn.
Với SHINeeShow và SHINee bạn là tuyệt vời nhất.Bởi chúng ta cùng là Shawol.
Diễn đànVietsub ShowVietsub MV/PerformanceNhật kí Shawol4rum nhắn gởiHang ổ subberTin tức

Forum S2
:: Quên mật khẩu? ::

Auto Login
Chat S2[Off] - Online [?] Away [?]

(longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giả

y0_bé_Nấm
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 305
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 26/03/2012
Age : 19
Đến từ : hội mê zai đẹp
Bài gửiTiêu đề: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 13/7/2012, 11:58 pm
Author: Zany nhà nấm nè!
Paring: 2min và JongKey, 2min chủ yếu nhưng JongKey cũng không ít
Disclaimer: không ai thuộc về Zany cả * hức hức *
Rating: K+ (trong sáng ạ!)
Warning: fic này sẽ có SNSD vào nhân vật phản diện (dù rất ít) nhưng ai không thích vui lòng click back, NOT WAR! Khamsaamita!


Đây là fic đầu tay của Zany, tự mình biết nó cũng rất nhảm nên chọn đúng ngày hôm nay (THỨ 6 NGÀY 13) để mà post nên nếu fic dở thì cũng đổ tại ngày post =)) đùa chứ ngày hôm nay là ngày may mắn của au nên au hứng chí nên post, với cả cả tuần chỉ dỗi mỗi hôm nay OTL.

Fic này mình xin tặng cho những mem nhà Nấm : bé Cá, bé Heo, bé Mon, Mon k bé ^^, ss Mika, ss Bí (dù chưa có dịp chào hỏi ss), ss Pep (dù em biết ss không hứng thú vs fanfic, n em vẫn tặng ss vì ss là người đầu tiên trò chuyện vs em trg s2, iu ss nhiều)…...và tất cả gái nhà Nấm mà trí nhớ ngắn hạn của Zany tạm thời không nhớ nổi tên ^^.

Tặng thêm ss Takki- tân admin của cái box này, có gì mong ss giúp đỡ ạ! He2, đùa, em học tập 2 mẹ con nhà ss mà vác xác đi viết fic này, tại 2ng đó, 2 mẹ con nhà dễ xương ss cứ chém thẳng tay fic này hộ em, em cũng biết là nó nhảm mà.

Đặc biệt tặng ss Sak – au iu quí của em, con người “xấu xa” dụ dỗ em vào con đường viết fic đầy “tội lỗi”,
chap 1 em để tem cho ss đó, cái này không phải quà mừng “thằng nhóc” kia đâu, he2, em iu ss <3333





p/s : mong mọi người chém mạnh tay lên ạ, fic đầu nên nó dở lắm, ai chém càng mạnh em càng iu người đó

p/s 2: như bao au khác, tất nhiên muốn lắm lắm com của mọi người. Thân


Chap 1.


Bar Jojo nằm ở ngoại ô seoul, dưới một căn hầm lớn, mặc dù vậy cũng nổi tiếng không kém so với những bar nằm trong trung tâm thành phố. Cái quán bar này đang đến thời điểm “sung” nhất của tối nay, nên nó đang quay cuồng với những con người lắc lư điên loạn theo những âm thanh chát chúa với âm lượng cực khủng như đập vào tai mọi người, vậy nên dù có một nhóm người vận đồ da, đen bóng từ đầu tới chân, to như hộ pháp, trên tay cầm đủ loại vũ khí thì cũng chả ai thèm để ý tới. Tên cầm đầu có vẻ như đã xác định được mục tiêu cần xử hôm nay, ra sức đạp mạnh cái ghế bên cạnh nhưng xem ra âm thanh nó gây ra chẳng hề hấn gì với thứ nhạc nơi đây bằng chứng là chỉ thu hút được ánh mắt của vài người xung quanh . Nhưng cũng đủ để gây sự chú ý đến những người cần chú ý, 2 nhân vật chính của chúng ta quay ra, bắt gặp ánh mắt sát khí của “bọn áo đen đó” cũng biết ngay mình là người chúng cần tìm, khẽ nhếch mép lên cười khinh bỉ. Nói là 2 nhân vật chính cũng không hẳn là đúng, mục tiêu của chúng là một người thôi nhưng vì hai con người này quá giống nhau nên dù đã có ảnh trong tay nhưng vẫn chẳng thể nào phân biệt được, không hiểu là do ảnh chụp trộm nên hơi mờ hay tại ánh đèn chập chờn nơi đây khiến chúng bất lực trong việc xác định mục tiêu, hỏi thẳng cho nhanh. Sau khi đạp đổ cái ghế, thằng cầm đầu quát lớn:

- Kai là thằng nào?

Ngay sau tiếng quát, một người tóc nâu, dáng cao cao, cơ thể dường như gầy quá mức cần thiết nên dù giấu mình trong cái áo đen da to đùng nhưng vẫn để lộ bờ vai gầy nhô hẳn lên , bình thản đặt cốc bia xuống, toan bước ra, giọng kiêu khích:

-Tao! Chúng mày …

Nhưng đã bị một bàn tay to hơn giữ lại, bước nhanh lên trước. “Tên đó tóc đen, cao và to con hơn thằng ẻo lả kia một chút nhưng cũng chẳng đáng là đối thủ của bọn mình, haha” - tên cầm đầu ngầm nhận định, lòng vui như mở cờ vì hôm nay không phải làm bao cát nữa. Thằng tóc đen nói sau khi trao đổi ánh mắt với thằng tóc nâu, có chúa mới biết hai chúng nó trao đổi cái quái gì, mặt vênh vênh thách thức:

-Tao mới là Kai! Lũ ăn hại chúng mày là tay chân con Yoona à?-Kèm theo một nụ cười khinh bỉ.

-Coi như hôm nay mày tới số! Tên cầm đầu mặt đỏ tía tai, tức giận sau lời “đánh giá vàng ngọc” của Kai. Xem ra thằng này thùng rỗng kêu to, hắn thề hôm nay sẽ cho chúng nếm mùi địa ngục cho chừa cái thói ăn nói ngông cuồng. Nên vừa dứt lời, hắn đánh mắt ra lệnh cho đàn em xông lên, mấy tên còn lại tay lăm lăm vũ khí toan lao đến thì đột nhiên đứng hình vì tiếng hét cao vút của thằng tóc nâu:

-STOP!!!!! – rồi lấy lại ngay âm lượng bình thường – Có gì ra ngoài nói chuyện.

Nói rồi có hai con người thản nhiên quay lưng bước ra cửa, cái thái độ đó đúng là chả coi chúng là ra cái quái gì. Điên tiết, một tên đàn em lao lên định đập một gậy vào đầu thằng tóc nâu.

Bụp!

Rắc, rắc.

Tiếng xương gãy vụn của các ngón tay tên đó. Thằng tóc đen tay vẫn chưa thả tay tên đó ra, dí sát mặt gằn từng chữ :

- Tao nói ra-ngoài-nói-chuyện!

Rồi thả tay tên đó ra, lau lau tay vào áo như ghê tởm bàn tay bẩn thỉu đó, quay lưng bước ra cửa, để mặc đằng sau một thằng ôm bàn tay mà “gọi mẹ tha thiết” và mấy tên còn lại mắt đột nhiên chuyển sang màu xanh, người ta hay nói là sợ xanh mắt mèo quả không sai, tiu ngỉu lê bước theo đại ca ra ngoài. “Khỉ thật! Xem ra đã đánh giá sai đối thủ, nhưng trót nhận tiền, đành làm cho xong vậy, hôm nay lại làm bao cát, lần sau chết cũng không nhận vụ nào với con mụ Yoona đó nữa ”- cầm đầu’s POV.
. . . . .

Ở một ngõ hẹp cạnh bar Jojo có mấy tên đô con mặc áo đen đang rên ư ử, nằm quằn quại trên đất và hai dáng người cao cao đang phủi phủi quần áo bước ra:

- Tớ không ngờ ả Na móm đó cũng chỉ thuê được bọn nhãi nhép đó! Hahaha! - Kai nói rồi vặn vặn cổ- Lâu không được vận động, thoải mái thật! Coi như …

Chợt một bàn tay mềm mại, ấm áp – mà chủ nhân nó luôn chán ghét, vì cho rằng mấy ngón tay vừa ngắn, vừa mập, nhẹ lau vệt máu nhỏ trên miệng ai đó đang bô bô:

- Môi kìa! Ngốc! Còn ở đó mà huênh hoang.

Bị chửi mà tim ai đó bỗng ấm áp lạ, nhìn trân trân vào cái con người đó. Dù đã quen với những hành động “như vậy” của tên bạn thân, nhưng mỗi lần như vậy Kai lại thấy tim mình ấm áp lạ, cái cảm giác ấm áp được người khác quan tâm, chăm sóc dường như cậu sẽ quên mất nó nếu không có Taemin ở bên.

Mải suy nghĩ lan man mà cậu không để ý một người có quả đầu bù xù, đôi mắt híp híp nhìn hai người vừa quan tâm, vừa lo lắng, miệng lẩm bẩm:

-Lại đánh nhau- Rồi tiến lại gần hai người.

Đứng đối diện với Taemin, hết đưa tay lên chải chải lại cái mái tóc nâu mềm mại có phần hơi lộn xộn vì mấy cú xông phi vừa rồi, lại phủi phủi bụi trên áo thằng em :

- Taemin, thằng Taesun nó vừa gọi đó. Về đi, lần sau đừng có oánh nhau nữa đó, lần này hyung sẽ giấu hộ em.
Nói rồi đưa điện thoại của Taemin ra, cười cười.



“ Nhìn cái cách Jinki hyung lo lăng, chăm sóc Taemin như cậu em trai bé bỏng của mình không nói khó ai đoán được họ là đối thủ của nhau trong cuộc thi “tìm người thừa kế sáng giá” của tập đoàn họ Lee giàu có của Hàn Quốc. Nói đơn giản là chủ tịch Lee Jun Ki (^^) đã ngoài 60, vô tình là bố của bố của Jinki, cũng vô tình là bố của bố của Taemin. Vô tình hơn nữa khi “sản xuất” ra bố của Jinki trước bố của Taemin 5 năm nên bố của Jinki lại vô tình là anh trai của bố của Taemin, bố của Taemin lại vô tình là bố của Taesun vì bố của Taemin lại “sản xuất” ra Taesun trước Taemin 2 năm, nên Taesun lại vô tình là anh trai của Taemin. Bác Lee Teuk thì “vô phúc” hơn khi “sản xuất” ra mỗi mình Dubu hyung. (au: Đơn giản gớm!) Tóm lại là Jinki hyung vô tình là anh họ-con chú con bác, với Taesun và Taemin. Nói thêm , Jinki hyung cũng là chủ của quán bar JoJo đó, nên Taemin mới sống chết đòi ra ngoài rồi mới xử mấy tên kia, vì sợ ảnh hưởng đến danh tiếng quán Bar và danh tiếng Jinki hyung.

Nhưng hai bên gia đình chẳng ai quan tâm hay thiết tha gì cái ghế chủ tịch đó. Không phải vì họ bất tài sợ không kham nổi chức chủ tịch mà ngược lại : bác Lee teuk quản lý về thị trường trong nước còn bác Lee Seung Gi –bố Tae, thì chịu trách nhiệm về thị trường nước ngoài, cả hai luôn hợp tác tốt với nhau nên công ty vẫn hoạt động tốt, thậm chí ngày một phát triển từ ngày ông Lee giao công ty cho 2 người con. Hai bác thì cứ nhường chức chủ tịch cho nhau, bác Gi =)) thì muốn bác Teuk =)) làm chủ tịch vì bác ý là anh cả, còn bác Teuk lại lí luận là bác Gi hiểu thị trường nước ngoài nên có tầm nhìn xa trông rộng phù hợp với tiêu chí toàn cầu hóa của công ty, đá qua đá lại mãi chiếc ghế chủ tịch đó mà chẳng ai chịu ngồi lên, nên nó cứ để trống mãi đến tận đời cháu. Nói không ai để ý đến chiếc ghế đó cũng không ngoa, vì nếu có thì cũng là chút tham vọng của bà Kang (So Ra) ^^ – mẹ Jinki, nhưng bị bác Teuk dập tắt ngay từ khi nó vừa nhem nhúm rồi. Cả hai gia đình luôn yêu thương nhau, không màng đến khoản tái sản kếch sù đó. Dù vậy trong mắt người ngoài thì đó chỉ là những chiếc mặt nạ giả dối mà họ tự tạo ra để che mắt thiên hạ để giữ hình ảnh cho gia đình, cho công ty và luôn lấy nó ra làm để mà bàn tán, mà khinh bỉ, nhưng thực chất cũng ra do sự ghen ghét, đố kị với số tài sản khổng lồ mà họ sẽ được hưởng mà thôi. Vậy nên dù cho tên mình bị bàn dân thiên hạ bàn ra tán vào họ chẳng thèm quan tâm, vờ như không biết, mặc cho thiên hạ thích bàn tán, rèn pha, họ vẫn luôn yêu thương nhau, thi thoảng vẫn có mâu thuẫn nhỏ xảy ra, nhưng nhanh chóng được giải quyết trong hòa bình. Họ là những người-duy-nhất-còn-sót-lại-không-bị-đồng-tiền-tha-hóa, có lẽ nên đưa họ vào sách đỏ mới đúng, haha”- Kai’s POV.




-Vâng! Cảm ơn hyung~ . Taemin cười cười, nhận lấy điện thoại rồi ôm nhẹ Jinki.

-Thật không chịu nổi 2 con người này! Ôm ấp suốt ngày không biết chán sao?-Kai vừa nói vừa bước ra chỗ để xe, gọi lớn- Về nào!

- Vì Jinki hyung thích ôm mà!-Tae nói lớn, bỏ Jinki ra, chạy theo Kai- Đợi tớ!!!!

- Hai đứa đi cẩn thận đó !-Jinki cười tít mắt gọi với theo, lần nào Tae ôm cậu, cậu cũng cười tít mắt .

- Vâng ~ Tae nói to đáp lại, giọng vui vẻ, không nói đố ai đoán được nó vừa hạ mấy thằng đô vật đó cơ chứ.


Chiếc xe đi xa dần quán bar Jojo, để lại đây một người đứng ngẩn ngơ tự cười một mình:
- Đầu gấu gì chứ! Trong mắt hyung em mãi là đồ con nít mãi không chịu lớn thôi.



. . . . .

Trong chiếc xe đen đang lao nhanh trên đường, thằng tóc đen một tay cầm vô lăng, một tay sờ sờ vào vết xước nhỏ khóe môi:

- Cậu đúng là thằng điên, nghĩ gì mà tự nhận mình là Kai? Xí, ai đời “hotboy Kai” lại xấu như cậu, haha.

- Ngu! Người ta nói 2 chúng ta giống nhau đó, tớ xấu thì cậu cũng chẳng hơn gì, haha, mà riêng hyung thì hyung thấy hyung đẹp zai hơn em, hahahahaa

- Hyung đầu cậu, hơn người ta vài tháng mà bày đặt.

- Vài tháng thì vẫn là hyung!- Tae dẩu môi lên cãi lại- Hyung hyung hyung hyung…

Kai thò tay ấn đầu Taemin để bắt cậu im miệng.

Cộc!

-AU!!!! VA VÀO CỬA KÌNH RỒI ĐÓ! ĐỒ NGUUUUU!!!

Nó hét lên rồi quay sang ấn mạnh đầu Kai. Giật mình, trượt tay, lệch tay lái, nhẫm vào chân ga mà cậu tưởng phanh nên ra sức nhấn mạnh. Chiếc xe đang đi với vận tốc kinh người bỗng dưng nửa vòng, quay ngược đầu, mọi thứ như muốn văng mạnh ra khỏi chiếc xe mui trần đó, trong tích tắc dừng khựng lại ở vệ đường nhưng lập tức lại lao nhanh hơn về phía trước, Kai lấy hết sức nhấn phanh gấp sau khi tạo nên vệt dài trên đường do ma sát của bánh xe và mặt đường, tạo ra 1 âm thanh chói ta như muốn xé toạc màng nhĩ.

May cho hai cậu là chiếc xe chỉ cách cái biển báo gần đó vài cm, với cả đây là ở ngoại ô nên ít xe đi lại vào giờ này, chứ đâm vào cái gì đó với cái tốc độ này thì hai cậu được gặp bác Vương họ Diêm rồi đó. Cả hai đứng tim, đơ người vài giây rồi thở phào, sau đó phá ra cười khi nhìn thấy cái mặt ngu ngu có phần ngơ ngơ của thằng bên cạnh. Kai thò đầu ra cửa xe, trợn mắt nhìn vệt dài trên đường mà cậu- với sự trợ giúp đắc lực của quí ông Lee Taemin, vừa tạo trên đường :

- Thôi! Lái xe cẩn thận nào, tớ không thích bác gái lột da tớ đâu, nhột lắm!

- Uhm, thôi không đùa nữa, lái xe cẩn thận đi! Cậu chết thì không sao chứ nhỡ đâm phải con chó, con mèo nào trên đường thì tội nó lắm. Haha!

Kai gõ nhẹ đầu Tae rồi bắt đầu lái xe với vận tốc “ giống người” hơn. Đi được một đoạn, Tae khẽ hắng giọng, giọng đều đều, phá vỡ sự yên lặng chuẩn bị xâm chiếm:

- Vết thương ở lưng cậu từ hôm trước bị thằng Chan Yeol đánh lén đã hồi phục đâu, nhìn bọn chúng mang vũ khí như vậy … Biết đánh thì cả hai cùng vào, nhưng chúng chỉ tập trung đánh thằng Kai khốn nạn nào đó thôi, nên… Tae bỏ lửng câu nói.

- Khốn nạn cái đầu cậu !- Kai cười cười rồi đột nhiên hạ giọng, thì thầm- Cảm ơn !

Tae cười cươi, đấm nhẹ vào vai Kai:

- Ai bảo tớ vô phúc, vớ phải một thằng như cậu làm bạn thân.

Trong chiếc xe đen đang đi trên đường, có một cái đầu đen đang lâng lâng hạnh phúc, và một cái đầu nâu đang thèm sữa chuối .(^^)





“Trong mắt mọi người cậu chỉ là một thằng phá gia chi tử, ăn chơi đua đòi, nhưng ai hiểu cậu sẽ biết, cậu mãi là một thằng sống tình cảm thôi.
Tớ luôn có cảm giác ấm áp, yên bình khi ở bên cậu.
Nhịp tim lại khẽ đập lệch khi nghĩ tới cậu hay chỉ đơn giản là nhắc tên cậu.
Tại sao vậy?
Phải chăng?
….
Cậu là một thiên thần?”
Kai’s POV.




Flashback

- Đồ con gái! Về bảo mẹ mặc váy cho đi!

- Hu…hu…

- Đồ biến thái! Mày là con trai hay con gái vậy? Hahahaha…

- Hu…hu…

- Sao lúc nào cũng khóc vậy đồ mít ướt? Mày không biết nói sao? Lúc nào cũng “huhu huhu”.

Thằng đó nói xong cả lũ bắt chước tiếng khóc của đứa bé tóc nâu tội nghiệp đang bị quây bởi 4, 5 thằng khác mặc đồng phục học sinh ở một ngõ nhỏ gần trường tiểu học ChungDam. Bỗng một tiếng hét làm bọn chúng dừng việc đó lại, quay ra nhìn :

- DỪNG LẠI!!! Chúng mày đang làm gì bạn tao đó ? – Một thằng nhóc khoảng 7, 8 tuổi, tóc đen, đứng ở ngoài ngõ, cách chúng nó một khoảng mặc đồng phục giống chúng nó, nhưng có vẻ không sạch sẽ bằng(^^), vứt bộp cái cặp, vặn vặn tay và cổ, ra vẻ đàn anh đàn chị.
- Sao? Bảo vệ bạn mày à? Ngon thì đến đây? – Một thằng hất cằm về phía nó thách thức.

Vừa dứt lời, thằng nhóc tóc đen đó xông lên, dùng đầu húc vào bụng thằng vừa nói câu đó. Rồi mấy thằng còn lại xông vào đấm đá túi bụi. Để lại thằng bé tóc nâu ở góc ngõ đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, từ khi thằng bé tóc đen gan dạ đó xuất hiện nó đã thôi khóc và chú ý đến thằng bé đó, “ Tự nhận là bạn mình nhưng mình đâu có biết cậu ta đâu, hic, hay là cậu ý là họ hàng xa của mình nhỉ? Ôi không! cậu ý đó đang bị đánh, mình phải…”- Taemin’s POV.
Nghĩ đến đó Taemin vùng dậy, lao vào, cố che cho cậu bé đó. Nhưng …



Khoảng 5 phút sau 4, 5 thằng quần áo xộc xệch, bước ra khỏi ngõ đó sau khi để lại câu: “Ranh con! Vậy mà cũng to mồm, hôm nay tao tha cho bọn mày!” và 2 đứa bé quần áo xộc xệch không kém, chân tay thâm tím, đầu tóc bù xù đang ngồi bệt dưới đất.( Au: cảnh sao mà quen ghê gớm, hồi xưa với bây giờ sao mà …trái ngược)

Thằng nhóc tóc đen đứng dậy trước, phủi phủi quần áo rồi chìa tay ra đỡ thằng nhóc tóc nâu. Taemin ngước cặp mắt long lanh lên nhìn nó, cười cười :

- Cảm ơn cậu!

- Hx, tao có giúp được gì đâu – Nó hơi ngượng khi chúng nó bị dậm te tua như vậy, cúi mặt xuống vờ phủi phủi quần.

- Hihi! Sao không giúp được gì? Cậu đã bảo vệ mình, không phải sao? Lần đầu có người đứng ra bảo vệ mình đó! Cảm ơn cậu lần nữa – Taemin lại cười, miệng cười mắt cũng cười. Bất giác nó vô thức mỉm cười theo:

- Haha! Không có gì mà, cảm ơn hoài vậy. Ơ, nói vậy có nghĩa là đây không phải lần đầu mày bị như vậy à?

- Uhm…

- Mà thôi, có tao ở đây, bọn chúng sẽ không dám động đến mày nữa đâu – Nó vừa nói vừa vỗ vỗ vào ngực, mặt nghiêm trọng. Bộ dạng đó khiến Taemin bật cười :

- Cảm ơn cậu! Nhưng mà…quần áo chúng ta bẩn như vậy về nhà sẽ bị la đó – Mặt lại xị xuống.

- Tao thì lúc nào cũng về nhà với bộ dạng này nên không sao đâu, tao tưởng đây không phải lần đầu mày bị đánh?

- Không phải! Thực ra tụi nó làm vậy vài lần rồi, nhưng tụi nó chỉ chế giễu tớ thôi, lần này là lần đầu tụi nó động thủ đó – Tae cười cười quay ra nhìn nó, nó chợt thấy hối hận, tại nó mà bị đánh, không trách gì nó lại còn cười với nó như vậy nữa:

- Tớ…xin lỗi – Nó nói giọng lí nhí, cúi gằm mặt xuống, không nhận ra mình đã thay đổi cách xưng hô .

- Sao cậu lại xin lỗi tớ?- Taemin mở to mắt ngạc nhiên nhìn nó- Tớ phải cảm ơn cậu mới đúng, dù sao cậu cũng rất dũng cảm đó, hihi.
Nó thấy đỡ ngượng hơn, ngẩng mặt lên, nó hỏi mà không nhận ra chút vô duyên trong câu hỏi của mình:

- Mà nè, sao cậu không đánh lại chúng nó mà chỉ ngồi khóc không vậy?

- À, mẹ tớ theo đạo Thiên Chúa, mẹ tin vào chúa, và dạy tớ là vì lí do thì đánh người cũng là sai và không nên giải quyết mọi chuyện bằng bạo lực.

Nói vậy nó mới để ý cậu bé đó cứ mân mê cái vòng gỗ, hạt hình chữ thập, đeo ở cổ tay phải, chắc đó là…

- Để thể hiện niềm tin vào chúa, anh tớ cũng có một cái y như vậy, như một loại bùa phù hộ vậy- Tae nói khi thấy nó cứ nhìn chằm chằm vào cái vòng mình đang đeo.

- À, ra vậy!-Nó gật gật đầu. Lại tiếp tục hỏi những câu hỏi vô duyên của mình:

- Mà sao chúng nó lại đánh cậu nhỉ? Tớ nghe loáng thoáng là “con gái”, “mít ướt” gì gì đó.

Mắt Tae buồn rười rượi, giọng cũng buồn buồn theo:

- À, chúng nó bảo tớ giống con gái, hx, mà không chỉ chúng nó đâu…cô tớ, cậu tớ, anh em họ tớ… nói chung là những người gặp tớ đều nói vậy hết á, từ bé đến giờ, chỉ là không lấy đó ra làm trò đùa thôi, hx, mà tớ thì không hiểu lí do tại sao luôn.

Tae không hiểu, nhưng nó thì hiểu, vừa rồi mải đánh nhau (hay là bị đánh) mà không để ý đến ngoại hình cậu. Nhìn kĩ khuôn mặt Tae đúng thật là giống con gái, khuôn mặt khá bầu bĩnh, môi đỏ hồng một cách tự nhiên, mắt to tròn, lúc nào cũng long lanh, rất sáng, lại thêm đôi má bướng bỉnh thi thoảng đỏ lên trông thật sự dễ thương, với mái tóc nâu tự nhiên, mềm mại, hơi dài so với bọn con trai tuổi đó, đường ngôi hơi lệch sang bên trái, chợt nhận thấy sự kì lạ của mái tóc Taemin, nhìn chằm chằm vào đó

Taemin nhận ra ánh mắt của nó cứ dính chặt lấy tóc nó, vui vẻ nói:

- Mái tóc này là tớ tự “tạo” đó, he2, umma bắt cắt tóc vì tóc dài che mắt nhưng tớ không thích, he2, như vậy cũng không che mắt mà, không ảnh hưởng đến thị lực của tớ, nên umma cũng không kêu tớ cắt nữa, hihi.

Nó thoáng ngạc nhiên khi thấy Tae vui vẻ ngay được, “thằng nhóc khó hiểu”- Kai nghĩ.

Hai đứa ra đến đầu ngõ:

- Hx, làm sao đây? Tớ lỡ mất chuyến xe bus để về nhà rồi! -Tae tiu ngỉu nhìn đồng hồ đã 12 rưỡi.

- Xe…xe bus à?- Nó có vẻ ngạc nhiên khi nó nói vậy, xem ra khái niệm xe bus còn mới mẻ với cậu bé dũng cảm này lắm.

- Thôi! Đành đợi chuyến 1h vậy, hx, mình về muộn vậy, không biết mẹ có lo lắng không nữa. Tae tự lẩm bẩm, quay ra hỏi nó – Còn cậu thì sao? Nhà cậu ở đâu? Cậu có sợ bị mẹ la không vậy? hx, cũng tại tớ mà cậu bị mắng thì…

Nó cười nhạt:

- Không sao! Mẹ tớ còn không biết chuyện này thì làm sao mà chửi tớ được –Mắt nó buồn rười rượi, Tae thấy có gì đó như mắc nghẹn ở cổ, định lên tiếng thì nó ngắt lời.

- Khi nào muốn về tớ sẽ gọi điện bảo quản gia đến đón tớ, không sao đâu, tớ đợi xe…gì gì đó cùng cậu nhé!

- Uhm, chúng ta ngồi đây nhé!- Tae nói rồi kéo tay nó ngồi xuống ghế ở bến xe bus.


Khi 2 đứa đã ngồi yên vị ở đó, Tae nghiêng nghiêng đầu hỏi :

- Mà này, cậu tên gì vậy? Tớ là Taemin, Lee Taemin, học lớp 3A.

- Kim Jongin, lớp 3D.

- Hóa ra chúng ta cùng khối, haha, Kim Jongin à… Lee Taemin nghe hay hơn nhiều, hehe.

- Hứ, còn lâu! Jongin nghe hay hơn! Nó dẩu môi lên cãi lại.

- Taemin, Taemin, Taemin, Taemin,…

- Jongin, Jongin, Jongin, Jongin,…

Hai đứa có vẻ sẽ không bao giờ dừng lại nếu không có tiếng “E hèm” cộng với đôi mắt hình viên đạn và cặp lông mày rậm chau lại, mặt đằng đằng sát khí của bác đang ngồi đọc báo kế bên. Ngay lập tức chúng không ai bảo ai ngồi im phăng phắc và tự động dịch về đầu ghế kia một chút. Tae ghé sát tai Jongin thì thầm:

- Bác đó đáng sợ thật đó!

- Uhm.

Nhìn hai đứa chúng nó hồi nãy còn vui vẻ cười đùa vậy mà bây giờ mặt tiu ngỉu như cái bánh đa nhúng nước chả ai dám ho he câu nào, cứ liếc liếc sang “đầu ghế bên kia”. Được khoảng một phút, Taemin dường như quên mất con người đáng sợ bên cạnh, hào hứng nói với Jongin :

- À! Tớ có một món quà cho cậu – Tay lụi lọi cái gì đó trong cặp.

Jongin nghe vậy hào hứng lắm, ai mà không thích được nhận quà cơ chứ, còn tò mò xen lẫn hồi hộp không biết nó là gì nữa. Hào hứng là vậy, vui vẻ là vậy nhưng khi nhìn thấy món quà của Taemin thì…



- Đây rồi! Haha, que kẹo mút cuối cùng của hôm nay, vị cam- vị tớ thích nhất, haha, tờ định ngậm trên đường về nhưng…- Ánh mắt nó có vẻ lưu luyến lắm ^^, nhưng cũng quyết định đưa nó cho “ân nhân” của mình - hôm nay cậu đã cứu tớ nên tớ “tặng” lại nó cho cậu đó, hehe…ủa cậu sao vậy? Đừng ngại, cứ cầm đi , cậu đã cứu tớ mà – Nói rồi nó ấn cây kẹo vào tay Jongin.

Còn cái đứa được nhận “quà” thì đang ngây người vì thất vọng, nhưng chợt bật cười:

- Hahahaha! Cậu đúng là trẻ con! Hahahaha!

- Xí, tớ trưởng thành rồi đó, cậu bằng tuổi tớ, tớ trẻ con thì cậu cũng vậy thôi! – Nó hét lên không để ý đến đôi má đang ửng hồng của mình, nhìn đáng yêu vô đối.

- Còn lâu! Cậu mới trẻ con!

- Cậu ý

- Cậu ý

- Cậuuuuuuuuuuuuuuuuuu...

- Cậuuuuuuuuuuuuuuuuuu...

Chắc ai cũng biết lí do (lại) khiến hai đứa trẻ hiếu thắng của chúng ta dừng lại rồi ha. May cho chúng là xe bus đã đến, nếu không chúng không biết cách nào thoát khỏi ánh mắt đáng sợ của người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó mất. Suy cho cùng chúng nó cũng chỉ làm (quá) ồn cái bến xe bus vắng người thôi, cũng không đáng để nhận những ánh mắt “như vậy”, xui xẻo cho chúng nó là gặp phải ông bác khó tính, có khi ông bác này hôm nay gặp chuyện gì đó bực mình hoặc bản chất là vậy rồi, mà chúng nó cũng không biết điều, lặp lại lỗi lầm của mình. Cái xe bus từ đâu xuất hiện, như vị cứu tinh của cả hai, Tae chạy vội lên, quên cả tạm biệt Jongin, rồi lại hớt hải chạy xuống để ôm Jongin một cái thật chặt rồi lại chạy lên, vẫy tay rối rít:

- Tạm biệt cậu!!!!!

Nó yên vị trên xe bus để lại một cái đầu đen đang đơ đơ ra vì không hiểu hành động cuối cùng của nó, rồi chợt nhận ra, đã lâu mình không được ôm trong vòng tay người khác như vậy. Lòng thoáng buồn, rút điện thoại ra gọi cho quản gia, ngồi một mình trên chiếc ghế, mỉm cười vu vơ khi nghĩ đến thằng bé tên Lee Taemin đó, thật sự rất … dễ thương, lần đầu gặp mặt mà đem lại cho nó, thế nào nhỉ, cảm giác ấm áp lạ thường, như sự quan tâm của người thân trong gia đình vậy, nghĩ đến đó tim nó chợt nhói lên, không muốn nghĩ nữa, nhìn trân trân vào lòng đường. Trống rỗng.


…..

end chap 1.

chap 1 TaeKai hơi nhiều, nếu không muốn nói là tất cả, (ss Sak đừng giết em)
*cúi đầu* chân thành xl shipper 2min, cái gì đặc biệt thì nên để sau.

PR chap 2 cho vui 1 chút nào!




-Này bé gái! Tại sao lại ngồi ở đây một mình vậy? Có cần anh giúp …gì… không?
........
........
-Nè! Anh có hộp sữa chuối nè! cho em đó, coi như là quà xin lỗi.
........
........
- Thì anh cũng ở đó mà
........
........
- Em đăng kí lớp học võ cùng anh đi!
........
........
”Mình mong đợi cái gì cơ chứ? Mình điên rồi!”












[list=1]
[*]


Chữ ký của y0_bé_Nấm

Làm quen với y0_bé_Nấm



Được sửa bởi y0_bé_Nấm ngày 28/8/2012, 12:43 am; sửa lần 6.

Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 12:52 am
Tình hình là e làm sis hố hàng T^T

Tháo tem khi chưa kịp coi dòng P/S T^T Làm bây h phải ngậm ngùi nuốt nc mắt dán tem lại, chờ con gái cưng tới gỡ ; - ;

Àh, mà mà mà... sis là Mod thôi mà, nào dám mơ tới chức admin mà e nâng sis lên đến đó ghê thế :-SS


Về dòng họ nhà Tae, sis cứ thấy nó lằng nhằng thế nào íh =]] Dù e viết rõ ràng thế, nhưng sis vẫn phải ngồi ngẫm lại =]]

Sis kết nhất khúc này, đáng yêu phết



Trích dẫn :
Chiếc xe đi xa dần quán bar Jojo, để lại đây một người đứng ngẩn ngơ tự cười một mình:
- Đầu gấu gì chứ! Trong mắt hyung em mãi là đồ con nít mãi không chịu lớn thôi.

...

Trong chiếc xe đen đang đi trên đường, có một cái đầu đen đang lâng lâng hạnh phúc, và một cái đầu nâu đang thèm sữa chuối .(^^)

Fic của e cũng dễ thương lắm, nhưng e nên ngắt wãng bớt bớt ra cho ng đọc đỡ rối mắt nha ^^

Sis hóng chap 2 của e, hìhì ^x^





Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


nguyenthihaiyen
Hiện:

Tổng số bài gửi : 62
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 28/05/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 11:27 am
oa oa

fic mới fic mới, cái này hay ak nha

tae nhà ta thoát khỏi cảnh được người khác bảo vệ làm đầu gấu cơ đấy

có cái hay để chém oy, nhanh ra chap mới au nhá


Chữ ký của nguyenthihaiyen

Làm quen với nguyenthihaiyen


Heo_ChanHyun
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 451
Chỉ số thành sao : 4
Join date : 10/01/2012
Age : 18
Đến từ : S2's Fam (^0^)/
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 11:54 am
em comt cho Zany t/y của em đây ^^... bên nhà Tae lại có một ai nữa tên là Heo ạh? hay là em nhỉ *cười gian* thôi tưởng bở quá. hok nhảm nữa. comt thiệt nè... cái fic của ss là đầu tay mà hay hơn hắn cái của em. nó hok nhảm như cái của em đâu.. vậy ss đừng sợ bị chém nga~ cơm à em sao em thấy KaiTae một màu thế này??? ứ chịu âu nghen... em vốn hok ưa Kaitae lắm mà... lại còn là ship 2Min nữa chứ... haizzz mong chap 2 của ss hok còn KaiTae mà chỉ có 2Min một màu nga~ yêu ss nhìu lắm nè...
P/s: nhớ ss với nhà mình quá ah~ TT~TT lên ổ làm quen nào 888 với em nga~ ^^



Chữ ký của Heo_ChanHyun


Iu SHINee nhất đời, chỉ mình SHINee thui ♥♥♥♥♥
4ever luv SHINee ♥♥♥♥♥
SHINee 5ting!!!!!!!!!!!

fic...fic...fic...trong đầu giờ chỉ toàn chứa fic '@^@|||





zới ơi 5 zai trốn trại :)) 2min kìa :))

Làm quen với Heo_ChanHyun


nam_kyo
Hiện:

Tổng số bài gửi : 135
Chỉ số thành sao : 2
Join date : 29/11/2011
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 12:10 pm
fic hay lém bạn
cố gắng phát huy và ra chap đều đều nha


Chữ ký của nam_kyo

Làm quen với nam_kyo


key.no1
Hiện:

Tổng số bài gửi : 48
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 22/04/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 12:32 pm
haizzzzzzzzzzzzzzzzzzz
mk định lên com dài 2 tí
tại vì fic đầu tay của AI ĐÓ mà
nhưng sự thật phũ phàng
có nhắc đến tên mk trong list những người đươc tặng đâu
hxhx
k bít diễn tả thế nào để nói lên cảm xúc bây giờ
thất vọng
chắc thế ^^^^



Chữ ký của key.no1

Làm quen với key.no1


y0_bé_Nấm
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 305
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 26/03/2012
Age : 19
Đến từ : hội mê zai đẹp
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 5:48 pm
uầy tự dưng tim đập thình thịch khi nháy vào fic mình, ha2,

he2, tự nhủ k có ai comt thì c~ k đc nản chí :D

mọi ng com cho Zany, Zany vui quá à ~ khamsa~ * cúi đầu* 1 1 1 1 1

@ ss Takki: tks ss nha, em type ở word xg r post lên lun, he2, k soát lại sợ mất ngày đẹp ^^, những chap sau em sẽ rút kinh nghiệm.

mà tem thì tại con gái ss là ng dụ dỗ em mà ^^, he2, em tặng tem cho ss vào chap 3 nhé, chap 2 em...có ng # r, he2, xl ss

mà mấy cái chức vụ gì đó ở s2 em k rõ lắm he2, mà thế thì ss c~ oai r, he2

mà cái dòng họ nhà Tae thì ...^^, mà toàn người nổi tiếng k đó, ha2, gia tộc họ Lee

khamsa ss phát nữa vì đã đọc và com cho e ^^

@ss nguyenthihaiyen: he2, tks ss vì đã com cho em ^^

em c~ k thích thg` Tae cứ dựa vào ng # mãi thế, nên cho nó thành đầu đấu lun cho máu, he2

mấy chap sau ss cứ chém mạnh tay hộ em nhé, vì fic đầu tay nên nó nhảm lắm ^^

@ Heo: đứa đó là em đó, em kêu em chạy sang nhà Key vậy? em thật là... mà
nhớ nhà sao k về đi còn đi lang thang làm gì? 4 ngày nữa có gì thì c~ phải vác mặt về nhà đó *lườm*

mà ss thích đc chém mà em, he2, chém càng nhìu càng tốt, ^^, mà fic đầu của em ss còn chưa kịp đọc, k hỉu sao toàn quên khuấy à, he2, sorry em!
mà ss k anti TaeKai lắm, ha2, có lần ss muốn chuyển fic từ 2min sag TaeKai r cơ mà, ha2, đùa chứ, 2min là t/y lớn nhì (sau Tae ^^) đời ss mà, TaeKai là bạn thôi, he2,
n mà, em còn khổ dài dài ý....

@ss Kyo: he2, con người hay tranh tem với em đây mà ^^

he2, tks ss vì đã com cho em nha ^^

ra chap thì chắc 1 tuần ra 1 chap đc k nhở? cơ mà lịch học dày đặc thế này....chưa chắc đc điều gì đâu nha ss


@ CL: đồ điên! =)), thế đứa nào là cái đứa đọc fic ngta trc' tiên r bây giờ còn quay ra "thất vọng", đạp cho bây giờ

tg? được đọc r nên k lên s2 đọc nữa nên ngta k thèm cho vào đó, hâm!

p/s 1: tks mọi ng lần nữa vì đã đọc và com fic của Zany

p/s 2: chap 2 sẽ "ra mắt" trong vòng 4 ngày nữa (ai k nhớ thì về xem lại lịch nhé ^^)

p/s 3: fic đầu nên mong mọi ng chém mạnh tay hơn nữa để au rút kinh nghiệm. Thân



Chữ ký của y0_bé_Nấm

Làm quen với y0_bé_Nấm


bu_chuột
Hiện:

Tổng số bài gửi : 6
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 10/07/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 6:11 pm
rất mún đọc fic mà Kai là tình đcịh of HO, h có vẻ như là tìm thấy r` hiahia *tim hồng chíu chíu*
thích thú lắm cho nên cả ngày nay nhảy ra nhảy zô nhìu lần ah, mà coi kìa coi kìa "chap 2 sẽ "ra mắt" trong vòng 4 ngày nữa"
nhưng 4 ngày lận đó ~~ *bĩu môi*, 4 ngày vs mấy đứa rãnh như mình rất dài ngaz
ôi cái cổ đáng thương of tui TT.TT
mong chóng cho chàng và nàng gặp nhau ngaz, nàng gấu như này chắc chàng cũng ko fai tay vừa =))
au 5ting~


Chữ ký của bu_chuột

Làm quen với bu_chuột


key.no1
Hiện:

Tổng số bài gửi : 48
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 22/04/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 6:22 pm

hâm răng
dù được đọc rồi cũng phải vào com chứ
ấy nghĩ t là người như ấy á :-P
còn nhiều điều ấy chưa pít về t lắm
có mà ấy bỏ quên người ta rồi bây giờ lấy cớ mà biện minh ýk ^^^^^



Chữ ký của key.no1

Làm quen với key.no1


y0_bé_Nấm
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 305
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 26/03/2012
Age : 19
Đến từ : hội mê zai đẹp
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 6:48 pm
@ bu_chuột: he2, k xưng tên họ nên cứ gọi ss cho p? phép.

có khi ss là ng duy nhất thích Kai xuất hiện đấy, he2, em c~ thích cho 2 thg` tranh nhau bé Tae lắm, ha2,

ss nhảy nhìu làm gì, giữ sức chờ fic em chứ ^^, bảo coi lại lịch k coi, 4 ngày nữa là có THẰNG 20 tủi r đó ^^, em thích số 2 nên post chap 2 làm quà cho nó, he2

4 ngày với ss là dài nhưng em thì nó hơi bị ngắn á

đi học r, hx, mag tiếng học hè mà kiểm tra liên miên, học thêm nữa, nói chung là thời gian type có hạn nên vậy là nhanh r đó ss

cơ mà chap 2 em viết xong r ^^, n mà đến sn nó ms post^^

khamsa ss, com cho em nhìu nhìu vào nha


@ CL: ờ, cái loại khó hiểu như ấy tớ cũng chẳng mún tìm hiểu làm gì cho nó mệt ng,

k p? quên, mà là CỐ TÌNH k cho vào đấy, sao? định làm gì nhau?



Chữ ký của y0_bé_Nấm

Làm quen với y0_bé_Nấm


Heo_ChanHyun
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 451
Chỉ số thành sao : 4
Join date : 10/01/2012
Age : 18
Đến từ : S2's Fam (^0^)/
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 14/7/2012, 8:20 pm
@ ss Zany: hị hị, ngày nào em chả rẽ qua nhà Bmmie với nhà Tae một lần :-j cơ mà hok có đc comt ở nhà Tae bị phạt chết... muốn em comeback nhà mình hả??? chờ đến đợt tuyển mod sau nga~ *cười bỉ* em đang lo đây... 2 tháng nữa là sn Bummie rồi mà hok biết cb gì làm quà cho "bả" đây... :-ss ss Bí còn có quà cb cho Tae rồi... em thì... ngàn chấm quá!!!!


Chữ ký của Heo_ChanHyun


Iu SHINee nhất đời, chỉ mình SHINee thui ♥♥♥♥♥
4ever luv SHINee ♥♥♥♥♥
SHINee 5ting!!!!!!!!!!!

fic...fic...fic...trong đầu giờ chỉ toàn chứa fic '@^@|||





zới ơi 5 zai trốn trại :)) 2min kìa :))

Làm quen với Heo_ChanHyun


sakurakinomoto_106
Hiện:

Tổng số bài gửi : 315
Chỉ số thành sao : 9
Join date : 11/03/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 15/7/2012, 8:18 am
Hic, lúc đầu đọc cái đoạn mà em tặng lung tung ấy, Sak đọc đi
đọc lại không thấy tên Sak, rồi kéo xuống thì thấy nguyên cái đoạn dài ngoằng
em gửi cho umma làm Sak shock lâm sàng, chui vô góc cắn tay rấm rức khóc, huhu,
reader iu của mình bỏ mình rồi… Xong Sak kéo xuống dưới đọc (ké) com của em,
thì fic em Sak đọc rồi, thấy umma nói chỗ p/s tem em tặng Sak, mà Sak nhớ đọc
rồi cũng không thấy tên Sak, thôi kệ cứ nhảy tưng lên, kéo lên lại rồi đọc ngấu
nghiến khúc p/s coi có sót không, cũng không thấy tên Sak, chui vô góc khóc
tiếp, một hồi sau đọc cái khúc phía trên p/s thấy tên Sak, zui không phải
nói!!! Ôi, em tặng chap đầu của fic đầu tay cho Sak sao? Sao mà Sak iu em quá
đi, đây là lần thứ hai được tặng fic, hạnh phúc quá đi ah, Zany em iu, Sak iu
em quá ah!!! *hun hun*


p/s: hì hì, chắc em đã biết được cảm giác hóng com từ reader
rồi phải không nè!


p/s 2: em đúng là hiểu Sak đó! Sak cũng đang định GIẾT em vì
một màu KaiTae, why?????????????????????????


p/s 3: Sak ngâm cái khúc em gửi qua rồi, cũng rất ổn, lỗi
chính tả không nhiều, giọng văn dễ thương, có điều KaiTae nhìu quá là Sak không
chịu… Mà khi đọc Sak cũng khá là bất ngờ, vì có lúc em nói em chỉ định viết Tae
hôn má Ho khi nhận lời tỏ tình, Sak nghĩ em sẽ viết theo kiểu vô cùng trong
sáng thánh thiện hồn nhiên cô tiên nhưng đập vô mắt Sak chữ đầu tiên là “Bar”
nên Sak hơi bị…


Chữ ký của sakurakinomoto_106

Làm quen với sakurakinomoto_106


[bubble]^^Cá.97*
Hiện:

Aries
Tổng số bài gửi : 282
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 19/05/2012
Age : 19
Đến từ : Another planet in solar system =]]
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 16/7/2012, 1:22 pm
Zany ss: hì, hôm nay mới comt cho ss
Tên em có trong danh sách tặng nèh *hạnh phúc*
Chap đầu tiên, KaiTae một màu lun
Uhm, nói chung là em thích Tae kỉu này, mạnh mẽ nhưng cũng không kém phần dễ thương :D

P/s: không biết nói gì nữa nên... em hóng chap mới nhá :D em có hơi lảm nhảm, ss bỏ qua



Chữ ký của [bubble]^^Cá.97*

Làm quen với [bubble]^^Cá.97*


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 16/7/2012, 5:28 pm
Au có giọng văn cá tính, hy vọng em sẽ phát huy tốt thế mạnh này.

Chị ấn tượng cách em tả cách ăn nói, hành động của những cậu bé tuổi mới lớn tràn đầy năng lượng, mạnh mẽ và có chút ngang tàng

nữa.

Em enter đầu dòng cho cách hàng ra nhé, để sát quá đọc hơi mỏi mắt. ^^




Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


y0_bé_Nấm
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 305
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 26/03/2012
Age : 19
Đến từ : hội mê zai đẹp
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 16/7/2012, 5:56 pm
@ Heo: aygoo, em giỏi đó, 2 ngày nữa là sn thg` nhỏ r mà em k lo lại đi lo cho cái đứa hơn 2 tháng nữa mới đến sn, ss lại đập cho em 1 cái bây giờ,
đùa chứ chắc lúc đấy em tự nghĩ ra ý tg? thôi, 2 tháng nữa, còn khuya mà em^^

@ss Sak: he2, ss cứ đọc fic em bt giống (mọi) ng hộ em xem nào, ai lại đi đọc sót r tự "chui vô góc" thế kia ^^

mấy chap sau em có sửa như lời ss nói r đó, công nhận đoạn hội thoại hơi rối thật , he2

khamsa ss đã chỉ bảo em nhìu, iu ss nhất

p/s: em có ý tg? cho thg` nhỏ làm đầu gấu lâu r^^ nên cho c.nó suốt ngày lượn lờ ở Bar cho nó gấu ^^, con bạn em còn bảo nên là "hộp đêm" cơ, nhưng nghe thế nó "3 trấm" hơn bar nên em chọn bar thôi, he2

p/s 2: TaeKai....vui mà ss, định k viết tình 3 tay, 4 tay j` j` đó đâu n cứ đà này....haizzzzzz......ây za......


@ Cá: hx, tks em nha, dạo ss bận học kinh lun nên k ghé wa nhà m` đc, he2, may mà em k bỏ quên ss đó ^^ * ôm *

fic nó thì ss c~ thích thg` Tae nó như này á, cứ dựa vào ng # mãi sao đc, he2

n mấy chap sau nó lan man lắm, chắc mọi ng sẽ nản ^^

chap 2 thì 2 ngày nữa thôi, he2


@ ss kytich: 2222222 ss!

ss à! dạo em bận học wa' k vào nghiền fic ss đc ^^, n em hứa cuối tuần này rảnh em sẽ lượn wa đọc fic ss, tại vì ss post nhanh wa', nhìu chap wa', mà em thì đc onl ít thôi, em thì thích đã đọc thì p? đọc hết nên khi nào có nhìu t/g e ms đọc fic ss đc ^^ ss thông cảm nha ^^

tks ss đã comt cho em!

ss ns giọng văn em "cá tính" làm em sg' nguyên ngày ý ^^

khamsa ss lần nữa ^^


p/s: 2 ngày nữa...chỉ 2 ngày nữa thôi... là có thg` đủ tuổi uống rượu r 1



Chữ ký của y0_bé_Nấm

Làm quen với y0_bé_Nấm


Heo_ChanHyun
Hiện:

Leo
Tổng số bài gửi : 451
Chỉ số thành sao : 4
Join date : 10/01/2012
Age : 18
Đến từ : S2's Fam (^0^)/
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 16/7/2012, 6:18 pm
@ ss Zany: hơ sn thằng nhỏ thì em lo làm gì? có ss Bí lo rồi cơ mà... em chỉ tham gia cồ vũ thui... có lo cũng chả làm đc gì :(( có ss Bí rồi còn đâu * vừa mếu vừa ôm đâu* em phải lo cho nhà Bummie vì 2 tháng nữa đối vs em trôi qua nhanh lắm ý!!! >"<


Chữ ký của Heo_ChanHyun


Iu SHINee nhất đời, chỉ mình SHINee thui ♥♥♥♥♥
4ever luv SHINee ♥♥♥♥♥
SHINee 5ting!!!!!!!!!!!

fic...fic...fic...trong đầu giờ chỉ toàn chứa fic '@^@|||





zới ơi 5 zai trốn trại :)) 2min kìa :))

Làm quen với Heo_ChanHyun


kytich
Hiện:

Tổng số bài gửi : 369
Chỉ số thành sao : 5
Join date : 04/05/2012
Đến từ : Late teens
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 16/7/2012, 7:08 pm
Học là quan trọng mà. Em học mệt thì thời gian rảnh nên nghỉ ngơi để có sức học cho hiệu quả. ^^

Fic là cuộc dạo chơi nên khi nào em có thời gian thì hãy đọc và cảm nhận thì mới thích ^^

Cũng vì vậy em nên thư thả mà viết những chap tiếp theo, không có gì phải vội.

Fic đầu tay và chương đầu tiên của em nên chị cũng muốn comment vài lời. ^^







Chữ ký của kytich

Làm quen với kytich


y0_bé_Nấm
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 305
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 26/03/2012
Age : 19
Đến từ : hội mê zai đẹp
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 18/7/2012, 12:00 am
Chap 2 nè mọi ngườiiiiiiiiiiiiiiiiii
Tem của chap này, Zany xin "mạo phạm" tặng nó cho Lee Taemin 20 tuổi.^^

HAPPY B-DAY TO MY ANGEL-TAEMIN

Qua giờ phút này là có thằng 20 tuổi rồi nha, “nhớn” rồi nha,
haizz, có nhiều thứ muốn nói mà tự dưng quên hết rồi, thôi, tóm lại sang 20 thì đi đứng cho nó cẩn thận, ăn nói cho nó đàng hoàng, phải biết giữ đồ giữ của không phải bạ đâu vứt đấy đâu, ăn uống cho nó từ tốn, cuồng sữa chuối thì cũng cuồng vừa phải thôi, rồi bỏ cái tính hay tin người đó đi, có khi bị lừa lúc nào k biết á, thật là….20 tuổi rồi mà vẫn như con nít à ( nghe sao mà giống umma mình dễ sợ)

thôi, tóm lại chúc mọi điều tốt đẹp nhất đến cậu-Lee Taemin- tình yêu của đời tôi, mãi yêu cậu + sinh nhật vui vẻ! (sến)


p/s: tự dưng thấy ghen vs 100 fan đó ghê gớm


thôi, fic nhé, k biết ns gì r, chap này ngắn hơn chap 1^^


Chap 2


Ở một biệt thự bên đường Best Place -nằm ngoài trung tâm thành phố, nơi chỉ những gia đình giàu sụ mới có thể sở hữu vài trăm mét vuông cho một ngôi “nhà” ở đây, có duy nhất một chuyến xe bus đi qua nơi này, cũng dễ hiểu, mà Taemin lại lỡ mất chuyến xe đó rồi. Ban nãy nó quên, chuyến này chỉ cùng đường chứ không đi qua “nhà” nó, xuống ở trạm kế tiếp, nó gọi cho anh trai, nhận ra điện thoại mình hết pin từ bao giờ, hx, làm sao đây? Nó nghĩ, đi bộ thì xa, mà nó không chắc là nó nhớ rõ đường, 2 năm đi xe bus rồi nhưng đây là lần đầu nó lỡ xe, với cái đầu óc của nó nữa thì không nhớ đường thì cũng không đáng ngạc nhiên. Ai cũng thắc mắc khi nó và anh nó chọn đi học bằng xe bus chứ không phải xe riêng. Nó luôn thần tượng anh nó nên cũng muốn mình giống như anh, anh nó là đầu trò trong vụ xe buýt này mà, với cả 4/6 ngày trong tuần anh nó trùng số tiết với nó nên đi nhau, xui cho nó là hôm nay không phải 4 ngày đó. Appa nó cũng đồng ý vì muốn con mình học cách tự lập, không nuông chiều nó như mọi người hay lầm tưởng, vậy nên sự phản đối duy nhất của người mẹ xót con không xi nhê được cái quyết định của “ba người đàn ông trong nhà”- theo đúng lời nó. Taesun-anh nó, nói với nó là “đi xe bus thì mọi người sẽ nhìn nó bằng con mắt khác, không khó chịu như khi đi xe riêng, với cả cũng rất thú vị, học được nhiều điều và có cái nhìn khác về thế giới bên ngoài”nữa,dù không hiểu hết những lời anh nói, nhưng nó cũng răm rắp nghe theo, cũng phải thôi, nó được có 6 tuổi mà. Nó luôn mặc định anh nó già trước tuổi, những lời đó so với thằng nhóc lớp 3 thì đúng thật vậy.

Nó ngồi ở bến xe bus nghĩ cách. Chợt có một thằng bé, chắc hơn nó 3,4 tuổi, vì người đó cao lêu ngêu,mồ hôi nhễ nhại, đang đi xe đạp và chợt dừng lại nhìn nó khó hiểu khi thấy nó không lên chuyến xe bus 1h này, vì trong một giờ nữa mới có chuyến tiếp theo. Hỏi lớn:

-Này bé gái! Tại sao lại ngồi ở đây một mình vậy? Có cần anh giúp …gì… không?

Câu nói của anh bị đứt đoạn là do đang nói thì gặp phải ánh nhìn, à không, cái lườm cháy lông mi của “bé gái” đó khi vừa ngước đầu lên nhìn anh. Anh không hiểu, chỉ là anh muốn giúp đỡ thôi mà.



Taemin muốn điên lên khi ai đó vừa gọi nó là “bé gái”, tất nhiên là gọi nó vì cái bến xe này chỉ có mình nó thôi, hx, hôm nay nó bị vậy chưa đủ xui hay sao mà lại thêm cái con người khi không lo chuyện bao đồng này. Nó bực mình ném cho anh một cái nhìn và… hơn thế “một chút”:

- TÔI LÀ CON TRAI!!!! CON TRAI ĐÓ!!!! PHẢI NÓI BAO NHIÊU LẦN THÌ MỌI NGƯỜI MỚI HIỂU ĐÂY??? THÍCH TRÊU ĐÙA THÌ LÀM ƠN TRÁNH XA TÔI RA!!! TÔI KHÔNG THÍCH!!! LÀM ƠN!!! ĐỪNG LÀM PHIỀN CUỘC SỐNG CỦA TÔI NỮA!!!-Mặt nó đỏ gay, nói một tràng may mà kịp dừng lại khi mắt nó còn đủ sức để giữ lại những giọt nước mắt nặng trĩu kia.


Nhìn thấy đôi mắt đáng thương của nó, anh chợt quên đi cơn tức giận ban nãy mà anh vô tình đụng trúng, gì chứ? Suy cho cùng anh chỉ muốn giúp đỡ thôi mà, sao phải làm ầm lên vậy, mà khoan, em đó nói nó là con trai. Hx, bây giờ anh lại thấy tội lỗi, nhìn sâu vào đôi mắt nâu ngân ngấn kia mà anh không khỏi thấy xót lòng :

-Anh…anh xin lỗi.- nó vẫn cúi gằm mặt xuống đất. Không thèm để ý đến lời xin lỗi chân thành từ anh.

Thấy không có tác dụng, anh luống cuống thò tay tìm mọi túi quần, dường như phát hiện thứ cần tìm ở túi trước, rồi vội lấy ra, chìa tay:

- Nè! Anh có hộp sữa chuối nè, cho em đó, coi như là quà anh xin lỗi.- anh nói với giọng ngọt ngọt như cố dụ dỗ nó.

Taemin ngước nhìn anh, nghe thấy đồ ăn là mắt nó sáng lên, nhưng mặt nó vẫn buồn buồn, anh tưởng cách đó không hiệu quả, nhưng anh đã nhầm, buồn là buồn chuyện khác:

- Anh không có sữa cam sao? Em thích vị cam hơn- Nó phụng phịu.

Cái môi trề trề ra của nó làm anh bật cười, không nhận ra tim mình vừa đập lệch một nhịp. “Thằng nhóc trẻ con này! Vậy mà mình cứ tưởng…, sao mà dễ xương vậy nè, oa, muốn véo cái má bầu bĩnh kia quá, cái môi trề ra, nhìn phát “ghét” à” - anh nghĩ.

- Hic, làm sao đây? Anh chỉ có hộp sữa chuối này thôi à! –anh gãi đầu bối rối.

- Vậy cũng được.
Tae cười toe toét, nói mới nhớ nó cũng chưa ăn gì, đói meo lên rồi, rồi nhanh nhẩu cầm lấy lọ sữa đó. Mút ngon lành.

Anh bật cười, vì cái sự trẻ con quá mức cần thiết của thằng bé, nhìn cái môi nó chu chu mút lấy mút để, như bị bỏ đói mấy năm, vậy mà khi nãy còn kêu không thích, hehe. Tích tắc sau, Tae đã “xử” ngon lành hộp sữa, phán 1 câu:

-Whoa! Sữa chuối “của anh” cũng ngon quá ha! Hehe, vui quá đi!- Nó xoa xoa bụng, cười toe toét, quên rằng người đối diện đó vừa làm nó suýt khóc.

Thấy nó cười anh cũng bật cười theo thò tay xoa xoa mái tóc nâu mềm mại của nó.

- Mà nhà em ở đâu vậy? Sao giờ này còn lang thang ngoài đường?

- Em lang thang thì anh không lang thang à? - Nó dẩu môi lên, từ bé tới giờ nó luôn là một đứa trẻ ngoan, chưa ai dùng động từ “đó” với nó cả, mà có phải nó muốn “lang thang” vậy đâu- Mà …em bị lỡ chuyến xe bus cuối cùng rồi, hx.

- Là chuyền xe vừa nãy sao? Sao em không lên?

- Không phải! Trước đó cơ, nhà em chỉ có duy nhất 1 chuyến xe vào buổi sáng thôi!

- Đừng nói với anh là em ở Best Place nha!

- Sao anh biết? – nó trợn tròn mắt.

- Thì anh cũng ở đó mà- Anh cười cười.

…..


Năm phút sau nó yên vị sau xe cái kẻ “lo chuyện bao đồng” mà nó lỡ đổ cả cục tức lên đầu kia. Anh hỏi:

- Này! Em ở đó mà lại đi học bằng xe bus à?

- Vậy còn anh, lạch cạch xe đạp cũng chẳng hơn gì em.

- Là anh thích như vậy!- anh hơi to tiếng nói khi nghe giọng điệu châm chọc đó, nhận ra thằng bé sau xe cũng ương bướng, cứng đầu chẳng kém gì mình.

- Vậy sao còn hỏi em?

Anh cười hiền:

- Ừm, haha, anh ngốc quá

Hiếm khi thấy một thằng có cái tôi to hơn cả…hơn cả … nhiều thứ gộp lại như nó nhận mình ngốc, chắc hôm nay trời nắng to, hay tại sau xe có cái gì đó…

- À! Mà sao quần áo em lại te tua như vậy? Đánh nhau à?

Anh hỏi chứ trong lòng mặc định câu trả lời của nó là “Không! Do ngã thôi mà anh!” nên khi nghe thấy tiếng “ừ” nhẹ phát ra từ thằng bé “dễ xương” đó làm anh giật mình. Sốc. Nó nói như thể là chuyện bình thường vậy. Quay lại đằng sau trố mắt nhìn nó.


Tae nhận ra đôi mắt to-quá-mức-cần-thiết kia, ánh mắt thể hiện rõ sự ngạc nhiên tột độ, nó nghĩ mở ra chút nữa thì 2 con ngươi sẽ rụng ra ngoài mất. Rồi nó kể lể mọi chuyện cho anh nghe.



- À ~ thì ra là vậy!
Anh gật gật đầu khi nghe xong câu chuyện, anh cũng biết là thằng bé không đầu gấu như vậy mà, với cái dáng vẻ đáng yêu đó thì nó đánh được ai cơ chứ

-Mà nghe anh nói nè, với anh khóc luôn là hành động yếu đuối, anh rất ít khi khóc, nếu có thì cũng không bao giờ để người khác trông thấy….

Anh nói bằng cái giọng đều đều. Nó cảm thấy khó chịu, yếu đuối ư? Nó chưa bao giờ yếu đuối, càng không muốn người nghĩ nó yếu đuối,trước giờ mẹ nó nói khóc chỉ đơn giản là để thể hiện cảm xúc của mình, nhưng nghe anh nói vậy, nó tự hứa với lòng mình sẽ không-bao-giờ-khóc-trước-mặt-người-khác-nữa, bằng tất cả danh dự của nó

- Nghe anh nói nè, đánh nhau để tự vệ là hành động chính đáng mà, em cứ như vậy bọn chúng càng lấn tới đó, hic.

- Nhưng mà…

- Anh biết em theo đạo, nhưng đâu có nghĩa là không được bảo vệ bản thân đâu, như vậy mãi thì không ổn chút nào.

-…

- Em đăng kí lớp học võ cùng anh đi! À mà anh học lớp 5C, trường ChungDam- Anh như nhớ ra điều gì, vội quay lại nhìn đồng phục nó, thì ra là cùng trường,theo lời nó thì thậm chí anh còn cùng lớp với anh trai nó nữa. Anh vui mừng, không hiểu tại sao.

- Uhm, nhưng để em xin phép ba mẹ đã, Á! DỪNG LẠI!!! nhà em đây nè.

Chiếc xe đạp phanh “khít” một cái, dừng lại trước một chiếc cổng sắt cao rộng, chạm khắc tinh xảo, nhìn vào trong có thể nhìn thấy rõ khuôn viên…nhưng anh không nhìn, vì đang đắm đuối nhìn ai đó bước xuống xe -với cái ý nghĩ phải rời xa cậu ngay lúc này, anh thực sự…không muốn, không muốn chút nào, lần đầu gặp nó mà sao anh thấy rất có cảm tình với nó rồi. Chợt nó dừng khựng lại, anh nhận ra….


….quần nó đang bị mắc vào yên xe, cứ giơ chân như vậy, ngồi lên cũng không được, xuống cũng không xong. Anh cười điên loạn khi nhìn cái mặt ngố ngố của nó, nhưng khi gặp phải ánh mắt hình viên đạn “quen thuộc” anh vội xuống xe gỡ giúp nó. Cái má nó lại ửng hồng.



- Chào anh nhé! Em vào nhà đây! Hôm nay thực sự cảm ơn anh, rất nhiều! Tạm biệt!

Nói rồi nó quay mông vào nhà, chỉ kịp nhìn thấy anh vẫy vẫy tay chào nó, không để ý anh vẫn đang nhìn nó đi vào trong nhà, sao anh có linh cảm sau hôm nay anh sẽ không được gặp nó nhỉ, anh và nó cùng trường cơ mà, lại cùng dãy nhà, dù cho khu này “hơi” rộng một chút. Vậy nên anh cứ đứng trân trân nhìn bóng nó xa dần. Đột nhiên nó chạy vội lại, cánh cửa bật mở, lòng anh hồi hộp vô cớ, thò cái đầu nâu nầu của mình ra, mặt hớn hở nói:

- Sữa chuối của anh ngon thiệt đó! Ủa? anh chưa về à? Còn đứng đó nhìn chằm chằm cổng nhà em làm gì?

Nhận ra có gì đó hơi ngốc nghếch trong hành động vừa rồi của mình, anh trèo vội lên xe, vứt cho nó một câu cụt lủn “Anh về đây!” mà không thèm nhìn mặt nó một cái, rồi đạp nhanh chân để giấu đi cái mặt đang đỏ ửng lên không phải do nắng kia. Bộ dạng của anh như ăn trộm bị phát hiện vậy. Quê độ. ”Mình mong đợi cái gì cơ chứ? Mình điên rồi! HAIZZA!” rồi vò rối mái tóc vốn đã bù xù của mình, guồng chân đạp về nhà.


……


Taemin quay vào nhà, lắc lắc cái đầu thắc mắc về bộ dạng khó hiểu ban nãy của anh, chợt giọng nói gấp gáp xen chút lo lắng của bác quản gia cắt ngang dòng suy nghĩ của nó:

- Cháu đi đâu giờ này mới về vậy? Có biết cả nhà lo lắng lắm không? Mà sao quần áo cháu lại như thế này? Có bị thương ở đâu không? Thôi được rồi, nói cho bác trước nghe chuyện gì đã sảy ra rồi bác nói đỡ cho!

Bác Yoo Jae Suk- quản gia của nhà nó, từ rất lâu rồi, lúc anh nó ra đời đã thấy bác làm việc cho gia đình, có khi từ khi chủ tịch Lee chuyển về đây rồi cơ, nhiều tuổi hơn ba nó khoảng mười tuổi mà ba nó gọi bác ý bằng “bác” thể hiện sự kính trọng cơ mà, bây giờ cũng đầu bốn rồi, nghiêm khắc trong việc quản lí người hầu nhưng lại rất thương hai anh em nó, chăm sóc anh em nó chu đáo như bác ruột vậy, từ lâu đã trở thành một thành viên trong gia đình nó, nên thường nói đỡ cho chúng, nói vậy nghĩa là nói đỡ cho Taesun vì anh nó nghịch hơn nó nhiều, mọi trò nghịch ngợm trong nhà đều do anh nó gây ra, còn nó thì đây là lần đầu như vậy nên bác lại càng lo cho nó.

Nó cười cười, cầm tay bác trấn an:

-Bác Yoo, cháu không sao đâu, cảm ơn bác, cháu sẽ tự kể với ba mẹ chuyện này, dù sao cháu cũng không làm gì sai, nhưng cháu sợ mẹ lo lắng thái quá cho cháu rồi cháu sẽ mất tự do, bác giúp cháu chuyện này nhé, cháu không muốn đi xe riêng đi học đâu.

Nó lắc lắc tay bác, chuẩn bị trưng ra cái mặt năn nỉ đáng yêu kia thì bác đã gật đầu đồng ý, vậy là không cần dùng chiêu này nữa.


Nó cùng bác bước vào phòng khách, cả nhà đang ngồi đó, mẹ hớt hải chạy đến bên nó xem có bị làm sao không và hỏi dồn dập như bác Yoo vậy, nó chỉ cười đáp lại “Con không sao”. Ba thì có vẻ điềm tĩnh hơn, ngồi trên ghế salon nhìn nó, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ lo lắng, dù sao nhà có một người mất bình tĩnh là đủ rồi. Taesun thì trợn tròn mắt khi thấy nó như vậy, liên tục đánh mắt sang ba mẹ trao đổi vài thông điệp không nói nó cũng biết với nó. Bác Yoo thấy vậy liền trấn an bà chủ rằng nó không sao cả, cứ để nó đi tắm trước rồi sẽ thưa chuyện với mọi người sau.



Tắm xong nó ngồi xuống ghê salon rộng nhất bên cạnh Taesun. Ba nó từ tốn nói:

-Được rồi, con hãy kể rõ mọi chuyện đi nào!

Nó bắt đầu kể lể mọi chuyện ban nãy, với cái giọng và cái mặt hớn hở như mấy bà cô hay buôn chuyện nay vừa hóng được một chuyện cực hot vậy, kể thực sự chi tiết. Trừ cái người đưa nó về nó, chỉ nói là có một người tốt ở khu này đưa nó về thôi, mọi người cũng chẳng để ý đến điều đó, vì còn đang để tâm chuyện nó bị đánh. Nó vừa dứt câu người đầu tiên phản ứng là Taesun:

- YAH! Chúng nó dám làm vậy với em sao?- Taesun vừa nói vừa đấm mạnh xuống ghế salon, mặt đỏ gay vì tức giận, nhưng rồi chợt kìm cơn giận, hạ giọng mình xuống- Anh xin lỗi….con xin lỗi ba mẹ, vì đã không bảo vệ được Taemin…. sao lại có người anh như con chứ? Em mình bị bắt nạn mà cũng không bảo vệ nổi, Taemin à~ Anh xin lỗi!

Nó cười xòa:

- Hyung! Hyung đừng nói vậy, chúng nó làm vậy là lần đầu mà, làm sao hyung biết được - nó nói dối - Mà em không sao, hehe, chỉ là mấy vết bầm thôi chứ có làm sao đâu, vài hôm là khỏi liền, em rất cơ bắp, huyng không phải lo

Nó nói rồi cố gồng gồng cái bắp tay gầy trơ xương của mình lên chứng minh…điều ngược lại, bộ dạng đó khiến cả nhà đang lo lắng cho nó nhưng cũng phải bật cười. Nhưng Taesun lại tiếp tục giọng điệu đó:

- Nhưng anh vẫn thấy có lỗi…

Ba nó yên lặng nãy giờ, từ tốn nói:

- Thôi được rồi! Nó còn trêu đùa được vậy thì không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, em và con cũng không nên quá lo lắng vài ngày là khỏi thôi, bác Yoo bác lấy hộ cháu lọ thuốc cho thằng nhỏ với ạ!

Ông đánh mắt sang bác Yoo, muốn mọi chuyện dừng lại ở đây nên đành chuyển chủ đề, nhưng thấy bà Shin vẫn không khá hơn, ông tiếp tục:

- “đàn ông” con trai thì phải đánh nhau vài ba lần mới thành người được!- Rồi vỗ vỗ vai Taemin.

Bà Shin ngán ngẩm, đào đâu ra cái chân lý đó chứ, thấy mặt hớn hở đồng tình của hai thằng con bé bỏng là bà biết lại sắp bị lép vế trong trận chiến không cân sức này, lần nào bà cũng một mình chống chọi với 3 người “đàn ông” trong nhà, đánh ánh mắt sang bác Yoo cầu cứu…

- Đúng vậy đó! Hồi bằng tuổi các cháu bác cũng đánh nhau hoài à, haha.

Đến cả bác Yoo cũng “bỏ rơi” bà, bà chẳng buồn “giáo huấn” thằng con nữa, đứng dậy hờn dỗi một câu rồi phủi mông bỏ đi:

- Em đi lấy thuốc!

Rồi ba nó và bác Yoo lại kể mấy chiến tích hồi xưa đánh nhau với bạn, kèm theo vài tiếng hú hét phụ họa của thằng con làm ầm ĩ cả một góc nhà, “làm như điều gì đáng tự hào lắm không bằng”-bà lẩm bẩm. Chợt bà Shin vô thức bật cười, vì câu chuyện bà vừa “hóng” được cũng khá hài hước, chợt nhận thấy chuyện của con trai bà bỗng bé thành con kiến, thì bà cũng là một người mẹ như bao người mẹ trên đời, lo lắng thái quá cho đứa con mình mang nặng đẻ đau thôi, rồi gật gật đầu “ừm, con trai phải đánh nhau thì mới trưởng thành được” không nhận ra mình vừa lặp lại cái điều mà bà vừa cho là đào mãi chả thấy kia.


Bà mang thuốc ra nhẹ nhàng bôi lên mấy chỗ bầm trên người thằng con trai bé bỏng, lòng không khỏi xót xa, nhưng cũng vơi đi chút ít khi thấy nó cứ nhe răng cười luôn miệng bảo “Chả đau tẹo nào!”. Bác Yoo bảo người hâm lại thức ăn cho nó vì nó bụng nó đã réo ầm ĩ rồi. Ba nó chạy ra một góc, nói nhỏ với thằng con trai cả:

- Ba nói vậy để mẹ con đỡ lo lắng thôi! Hứa với ba là con sẽ không để chuyện này tái diễn nhé! Ba tin ở con!- ông đặt nhẹ tay lên vai Taesun.

- Dạ! Ba không nói thì con cũng định tẩn cho chúng nó một trận!

- Này! Ba cấm con làm chuyện đó đó, con cũng theo đạo đó, và quan trọng hơn là ba không muốn con giải quyết vấn đề bằng bạo lực. Con lớn rồi, tự biết cư xử sao cho đúng mực.

Ba nói vậy rồi nhìn thẳng vào mắt nó, ánh mắt chứa đựng niềm tin tưởng tuyệt đối, luôn là như vậy.



Nó vừa bước vào phòng, Taesun đã đậm bốp vào vai nó:

- Mai tan học đợi anh nhé!

- Auuuuuuu~ anh điên sao? Đập trúng vêt bầm ở vai em rồi nè, hxhx

Nó vừa nói vừa xoa xoa cái bả vai của mình vừa bị ông anh quí hóa cho “một chưởng”, đồng thời nhìn anh nó đầy uất ức, biết là nó yêu anh nó nhưng những lúc thế này nó lại muốn ghê gớm đập cho ổng một trận.

- Vậy sao? Anh xin lỗi! Có đau lắm không?...

Taesun vẫn còn bứt rứt chuyện không bảo vệ được nó, giờ lại nhìn ánh mắt đau đớn của nó thì lo lắng lắm

- Mà sao nãy mẹ tra thuốc em bảo không đau cơ mà, sao bây giờ…

- Thì em không muốn mẹ lo…hehe, mẹ mà lo thì em không được đi xe bus đi học nữa –nó cười cười.

“Thằng nhóc này…cũng biết nghĩ rồi đó, còn vờ bao biện nữa, hic, nhìn nó bị thương thế này …đau lòng ghê gớm, để rồi xem….mai bọn chúng sẽ…. Nhưng mình hứa với ba rồi, AISHHH! Thật bực mình mà…” Taesun’s POV.

- Mà anh nói mai tan học đợi anh là sao? Mai anh nhiều hơn em một tiết mà

Nó nghĩ đến việc chờ anh nó trong những 1 tiết học dưới trời nắng chang chang thế này thấy ngán ngẩm. Mặt tiu ngỉu
.
- À, thì đó, nên anh mới bảo đợi anh cùng về, mẹ bảo từ giờ dù khác giờ tan thì 2 anh em luôn phải về cùng nhau. Sao? Không muốn à? Vậy thì em thu xếp đi xe riêng nhé? Để anh bảo mẹ, MẸ Ơ….

- KHÔNG!!!! Em không thích! Không thích đâu! Em thích đợi anh mà, hehe, được về cùng anh thì còn gì bằng, anh không biết là em iu anh nhất sao? hehe .

Không biết từ lúc nào thằng bé ngây thơ của chúng ta đã thành tên lẻo mép thế này. Nó cố cười cười ra vẻ vui lắm không bằng, đúng là gây khó dễ cho nó mà, dù sao đợi anh nó vẫn hơi đi xe riêng gấp vạn lần. Nó ngậm ngùi thả mình lên chiếc giường êm ái, hôm nay quá nhiều việc sảy ra đã rút cạn năng lượng của nó rồi. Đánh một giấc thật dài và sâu.



Hôm đó. Là ngày đầu tiên anh gặp . Nhưng tại sao cũng là ngày gặp cậu?

Phải chăng là định mệnh?

Hay số phận cố trêu ngươi anh
?
Để rồi, sẽ có ngày anh phải hối hận vì mãi là người đến sau?



…..




Chữ ký của y0_bé_Nấm

Làm quen với y0_bé_Nấm



Được sửa bởi y0_bé_Nấm ngày 18/7/2012, 2:12 pm; sửa lần 1.

Bling Bling Takki
Hiện:

Scorpio
Tổng số bài gửi : 512
Chỉ số thành sao : 12
Join date : 07/11/2011
Age : 22
Đến từ : S2 - Bling's house
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 18/7/2012, 12:05 am
phong bì!!!!!

Gòy, ta nghiền fic đây =]]

Nghiền xong wuỵt cmt [Níu như chủ fic ko trả nợ bên fic Bồ công anh của ta] =]]



Chữ ký của Bling Bling Takki


_________________Shawols
___♥ bling bling jong
Hyun
flaming charisma m
Inho
____leader dubu o
New
_____almighty k
Ey
_____mushroom ta
Emin


Làm quen với Bling Bling Takki


y0_bé_Nấm
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 305
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 26/03/2012
Age : 19
Đến từ : hội mê zai đẹp
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 18/7/2012, 12:50 am
ss à~

em hứa mai com mà

hn em đi học thêm ý, mấy cái lời chúc thg` nhỏ tí em exit lại

ha2, tự dưng k biết ns j` thành ra lảm nhảm



Chữ ký của y0_bé_Nấm

Làm quen với y0_bé_Nấm


bu_chuột
Hiện:

Tổng số bài gửi : 6
Chỉ số thành sao : 0
Join date : 10/07/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 18/7/2012, 9:13 am
cuối cùng cùng dc găm chap 2. Dễ thương lắm ngaz. Giọng văn vs tính cách nhân vật mà e xây dưng rất tự nhiên ah~, đọc cảm thấy thích thú cực kì á.
ss thích có Kai, thấy Kai cũng quan tâm dịu dàng vs Tae mình chả kém Ho ah. Mà căn bản là ss thích thấy Ho ghen =))
Cố gắng ra chap đều ngaz, đừng drop fic. 5ting~


Chữ ký của bu_chuột

Làm quen với bu_chuột


y0_bé_Nấm
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 305
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 26/03/2012
Age : 19
Đến từ : hội mê zai đẹp
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 18/7/2012, 2:04 pm
@ ss Bu_chuột: he2, khamsa ss

ss ns chuẩn luôn, em c~ thích thg` Ho ghen lắm, he2,

mà Kai đúng là nó quan tâm "thg`nhỏ" thật, cao bằng Ho ( p? k nhỉ, hình như thế ), "men" k kém Ho, ha2, quan trọng là nó cũng luôn chăm sóc thg` nhỏ như Ho, lại còn là bạn thân suốt ngày dính lấy Tae ( cả trrg fic lẫn ngoài đời ý) nên fic này cho thg` Ho bị hành dài dài ^^, he2,

đùa chứ, em là em thích hành seme nhất lun.

em sẽ cố ra chap đều

còn việc bỏ fic thì k bjo đâu ss, hứa danh dự lun, fic đầu tay, mà em c~ nghĩ là cuối cùng => fic duy nhất, làm sao mà e bỏ đc^^, lại còn vì n~ reader iu quí của m` nữa, he2, em k bjo bỏ fic đâu ss yên tâm nha


@ss takki: cái cờ om com của em đâu *lườm*

@ss kytich: em biết mà ss, dù sao thì e c~ sẽ sắp xếp việc type và việc học lại cho nó k chồng chéo, tất nhiên là ưu tiên vc học lên trên r, ^^

viết fic mà k học là điều e k bjo nghĩ đến ^^

@Heo: haiza, nhanh gì mà nhanh, còn lâu đi, em cứ bình tĩnh, đến lúc đó khác có ý tg? thôi mà



p/s: HÔM NAY SINH NHẬT THẰNG NHỎ *hú hét*

p/s 2: post đc cái giờ đẹp kinh người: 00:00

ha2, *cười man rợn *

p/s 3: tuần sau trg` au đc nghỉ, chắc chắn sẽ có t/g type nên sẽ k có chuyện treo fic đâu^^



Chữ ký của y0_bé_Nấm

Làm quen với y0_bé_Nấm


sakurakinomoto_106
Hiện:

Tổng số bài gửi : 315
Chỉ số thành sao : 9
Join date : 11/03/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 18/7/2012, 3:26 pm
hehe! sướng thế, Sak vẫn phải đi học đều là đi học đều đây, không nghỉ ngơi gì hết! huhu
p/s: đã đọc, đã com cho em nên giờ không biết com j nữa, hì hì, em sửa rồi nên nó gọn hơn, dễ hỉu hơn hén!


Chữ ký của sakurakinomoto_106

Làm quen với sakurakinomoto_106


y0_bé_Nấm
Hiện:

Sagittarius
Tổng số bài gửi : 305
Chỉ số thành sao : 1
Join date : 26/03/2012
Age : 19
Đến từ : hội mê zai đẹp
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 27/7/2012, 4:13 pm
hé lu~ mọi ng, chap 3 đây, từ từ ngâm nha



- Hey!



- Auuu~



Hôm sau nó đang ngồi đợi anh nó ở ghế đá thì “bạn tóc đen” từ đâu xuất hiện đập bộp lên vai nó, hic, đúng chỗ hôm qua anh nó đập luôn, bộ trông mặt nó “gọi đòn” lắm sao mà ai cũng thích hành hạ nó thế này?(Tae: au quá lời rồi đó!).

Gọi là “bạn tóc đen” vì thằng nhóc đó tóc đen ^^, nhưng “một” phần cũng tại nó quên mất tên người ta rồi, tại hôm qua nhiều chuyện sảy ra quá, mà đầu nó thì…haizzz.



- Sao đó? – Jongin trưng cái mặt ngô nghê ra hỏi nó, có vẻ ngạc nhiên lắm.



- Đau!



- Sao đau?



- Thì hôm qua đó…



- Hôm qua sao? - xem ra không chỉ mình nó có trí nhớ ngắn hạn đâu- À ~ - Jongin ngân dài chữ “à” tỏ vẻ hiểu rồi, hic, mới hôm qua thôi mà quên ngay được, mà đó còn là lí do nó ra đây với Taemin mà không về nhà ngay nữa.



- Chịu cậu luôn! Mà hôm qua cậu có bị sao không vậy? Hic, may mà tớ chỉ bị ba mẹ mắng một chút thôi, hì hì.



- À... chuyện đó…- nghe Tae nhắc đến ba mẹ, nó cũng muốn được mắng lắm, thế có nghĩa họ vẫn còn quan tâm đến nó nhưng thực tại thì…, miệng đắng ngắt nói –Bà ta không sao quan tâm đâu, cậu đừng lo.





Nhìn nét mặt cậu và cái cách gọi mẹ bằng “bà ta” thì Taemin cũng lờ mờ đoán được quan hệ giữa cậu và mẹ không được tốt rồi. Hic, đã vậy nó còn cứ suốt ngày nói về mẹ mình trước mặt cậu những chứ, nó tự trách mình ngu ngốc. Nhưng nó từ trước đến giờ luôn lớn lên trong sự bao bọc, yêu thương của mẹ nó thì làm sao nó hiểu được cảm giác của cậu đây, càng không biết khuyên cậu nên như thế nào, sợ mình nói gì sai lại làm tổn thương cậu thêm. Nhưng nó muốn cậu biết là mình thông cảm với cậu, muốn cậu chia sẻ với mình mà cũng khó khăn vậy sao? Taemin đành đánh trống lảnh sang chuyện khác sau một hồi im lặng khó chịu :



- Cậu có muốn ăn kem không? Tớ khao! Hehe, à mà m…à không ba tớ bắt tớ phải đợi anh tớ để về cùng –Tae cố tình nói tránh mẹ nó, nó không muốn cậu phải đau lòng thêm, nhưng nó ngây thơ không biết rằng nó nói sao thì cậu vẫn đau lòng thôi



- Còn những 40 phút nữa, tụi mình ra quán kem trước cổng đi –Tae cười cười, nhắc đến đồ ăn là nó háo hức lắm, đứng bật dậy kéo tay cậu đi.







Jongin cứ thắc mắc mãi về cái ôm của nó từ hôm qua, nay nó lại thản nhiên nắm tay cậu mà lôi đi như vậy, hx. Bỗng dưng mặt đỏ tưng bừng. Không hiểu nổi Tae, biết là nó là “ân nhân” của cậu nhưng sao cậu cư xử như chúng nó thân thiết với lắm ý, chúng nó gặp nhau được có một hôm cơ mà, hx, mà con trai ai lại động tí là ôm ấp với nắm tay nắm chân thế này, hx, như bọn con gái sến súa vậy đó. Nghĩ đến đó Jongin giật tay mình ra khỏi tay Tae, cậu cũng chả có phản ứng gì khi thấy vậy, vẫn phăng phăng đi đến quán kem, khiến ai đó không khỏi hụt hẫng.







Hai đứa ngồi yên vị trong quán kem và Tae đã gọi hai que kem vani sô cô la, dù Jongin nói không thích vị vina nhưng Tae cứ bắt nó phải ăn loại đó bằng được nên đành chấp nhận, dù sao nó cũng không hứng thú với kem lắm. Taemin đột nhiên hỏi một câu rất “taemin”:



-Mà cậu tên gì vậy?- mặt tỉnh bơ.



-Lee Taemin



Nó trả lời ngay mà không suy nghĩ, tưởng Tae thử hỏi nó xem còn nhớ tên cậu không, vì đang nhìn chằm chằm vào quyển truyện tranh thằng nhóc đối diện, “Naruto! Phải không ta? Hay Inuyahsa ?...”-Kai’s POV.



-Này! Ý tớ là tên của CẬU cơ, tên ghi trong giấy khai sinh của cậu mà ba mẹ cậu đặt cho cậu ý, tên mà người khác dùng để gọi cậu, chứ không ph...



- KIM JONGIN!- nó ngắt lời Tae, như lời Tae ngắt dòng suy nghĩ của nó, nói gì mà dài dòng- Cậu làm như tớ ngu lắm không bằng, giải thích gì chứ! Mà sao tự dưng hỏi vậy? Hôm qua tớ nói rồi mà, cậu còn cãi nhau như con nít rằng tên cậu hay hơn tên tớ trong khi nó chẳng hay tẹo nào, ở bến xe gì gì đó ý, còn bị một bác mặt dữ tợn mă…



- TỚ QUÊN!



Tae học tập nó ngắt lời, mặc dù trước đây nó chưa ngắt lời ai cả, nhưng cứ đà này Jongin sẽ nói đến mai mất, làm như nó không nhớ cậu đã nói tên cho nó không bằng, chỉ là nó “bỗng dưng” … “bị” quên tên cậu thôi.



- Haizzz, cậu thì nhớ được cái gì? Chắc mai lại tiếp tục hỏi tớ thôi, hx, có cần tớ đeo bảng tên treo trước ngực không đó, nhìn mặt cậu ngu như vậy là đủ biết- Jongin lắc đầu ra chiều ngán ngẩm.



- Có mặt cậu ngu ý! Mà tên gì mà… khó nhớ– Tae không muốn bắt đầu tiếp “trận chiến tên hay” còn dang dở hôm qua, mắt nó chợt nhìn thấy cái poster hình bãi biển ở sau lưng Jongin- Kim Jongin à….hay là….tớ gọi cậu là Kai nhé!



- Kai? Sao lại là Kai? Kai…



Lần đầu có người đặt nickname cho cậu, cậu và mọi người cũng thấy hay (au: “Mọi người” thật sao?) nên dù trước đó Tae có chê tên cậu cậu cũng để yên nghe Taemin giải thích.



- “Kai” tiếng Nhật có nghĩa là biển, cậu…



- Ý cậu là tớ đẹp, yên bình, đem lại cho người ta cảm giác thoải mái như biển à? –Jongin mắt mở to, mơ màng (????) nhìn xa xăm sau lưng Taemin và tưởng tượng đó là biển, sao mà bình yên quá đỗi, không ngờ Taemin nhìn như “vậy” mà cũng biết chọn tên hay như vậy cơ đấy, không nhận ra mình (lại) vừa ngắt lời Taemin.



- Đừng có mơ! –giọng nói của Taemin làm Kai dứt mắt ra khỏi “bãi biển” mà quay lại nhìn thằng bạn –“Kai” có nghĩa là biển, mà nhìn da cậu đen như dân biển nên tớ mới nghĩ tên “Kai” hợp với cậu thôi, haha.



*Cốc*



-Auuuu~ YAHHHHHHHHH! AI CHO CẬU CỐC ĐẦU TỚ?



-Tớ cho! *lè lưỡi*



-Cậu ….



-Kem của các cháu đây!



Giọng cô phụ vụ vang lên làm ánh mắt của Taemin từ giận dữ sang “thèm thuồng”. Kem đã từng là no.1 trong lòng cậu nhưng giờ đã bị “truất ngôi” bởi sữa chuối, chính cậu cũng không nhớ từ khi nào và tại sao mà cậu lại “cuồng” sữa chuối đến vậy.( Au: mới hôm qua chứ đâu! Ôi! Cái đầu óc cậu…). Mặc dù vậy từ “kem” có tác động cực mạnh đến não bộ của cậu bé, làm cậu quên hết mọi chuyện đang xảy ra và chỉ chú tâm vào thứ duy nhất giờ cậu quan tâm KEM.







Trong quán kem có một thằng đang cắm cúi + cặm cụi, xúc từ thìa kem này đến thìa kem khác bỏ vô miệng bên cạnh là một thằng mở to đôi mắt vốn đã to sẵn của mình, tay chống cằm thắc mắc sao giờ này mà “tên kia” lại chưa nuốt mất cái thìa, bên cạnh là đống ly (đã qua xử lí của bác Lee Taemin) cao ngất. Kai thực sự không biết là thằng nhóc nhỏ con như nó có thể ăn nhiều như vậy, đã ly kem thứ 18 rồi đó, hic, nó lấy cớ ăn hết tất cả các vị kem mà ăn từ ly này sang ly khác, cậu bảo dừng mà nó không chịu nghe, hoặc không nghe thấy. Kai tự dưng có ý nghĩ lo cho nó sẽ bị tiểu đường năm 20 phơi phới mất. Không biết làm sao mà dừng cái máy nghiền này lại khi nó gọi ly thứ 19 đầy hứa hẹn : máy nghiền sẽ tiếp tục hoạt động. Kai đột nhiên gọi:



- Cô ơi! Tính tiền cho cháu chỗ này trước ạ!



Nhưng xem ra Tae chẳng nghe thấy âm thanh nữa rồi, có khi tai ngập tràn kem cũng nên, có thể lắm chứ, hx, dạ dày không chứa được nữa thì nó chạy lên tai thôi. Lắc mạnh tay Tae khi nó cầm thìa chuẩn bị “xơi tái” ly kem 19 “xấu số” kia:



- NÀY! CẬU ĐỪNG LẠI ĐI!!! ĐÃ 40 PHÚT RỒI, ANH CẬU TAN RỒI ĐÓ!



- YAH!!! CẬU ĐIÊN SAO????? Làm gì mà hét to như vậy? tớ có điếc đâu cơ chứ?- Tae cuối cùng cũng dứt mắt ra khỏi ly kem, vì âm lượng của giọng nói Kai.



- Không điếc thật sao? –Kai cười mỉa mai.



- Đáng ghét! Đừng có cười với tớ bằng nụ cười đó! Không thích!



- Không thích là việc của cậu.



- Hết bao nhiêu vậy cô? – Tae cố tình tảng lờ cậu khi cô phục vụ đến tình tiền.



Cô mỉm cười, đưa cho nó tờ hóa đơn. SỐC. Nó miệng chẳng thể ngậm vào, mắt chẳng thể khép vào nhỏ hơn chữ O. Sốc toàn tập khi nhìn những số 0 cứ bay nhảy trên tờ hóa hơn. Tự hỏi nãy giờ mình ăn nhiều vậy sao. Thò tay vào túi quần, có đúng vài tờ 5 won nhầu nát, Mặt buồn thiu. Thấy nó vậy, cô phục vụ cười, nhưng nụ cười có gì đó lạ lạ mà đứa trẻ lớp 3 như nó chẳng thể hiểu được. Nhưng đứa trẻ lớp 3 như Kai lại hiểu, rút cái thẻ bạch kim trong túi ra đưa cho cô ta trước sự ngạc nhiên của Tae và cô gái đó. Tae ngạc nhiên là vì nó đã bảo nó khao mà, có nghĩa là nó trả tiền, sao Kai không nói với nó 1 câu mà tự động thanh toán vậy. Còn cô phục vụ ngạc nhiên vì một đứa trẻ tiểu học có thẻ tín dụng vô thời hạn, loại thẻ này lần đầu tiên cô thấy khách hàng sử dụng khi ăn ở đây, thậm chí là lần đầu cô sờ vào nó.





Nhận ra lớp Taesun vừa tan, đến lượt Kai kéo nó ra khỏi quán kem và nhanh tay lấy lại chiếc thể khi đi qua quầy thanh toán. Kai chưa biết mặt Taesun nhưng cũng nhận ra ngay vì hai anh em có phần giống nhau, hoặc, anh là người duy nhất vẫy tay rối rít và nhìn về phía bọn cậu trong đám nam sinh ồn ào đang muốn lao nhanh về nhà ăn bữa cơm sau 5 tiết học đói meo kia. Mải tìm kiếm Taesun không để ý tay cậu vẫn nắm chặt tay Taemin như sợ cậu lạc mất trong đám hỗn loạn này, và chỉ cần buông tay ra là Kai sẽ để tuột mất cậu.



Còn Taemin không để ý tay mình đang yên vị trong tay Kai vì mắt nó đang vô thức tìm kiếm cái dáng người cao cao hôm đó, thật là hỗn loạn mà, dù có căng mắt ra cũng không thể tìm thấy hình dáng đó. Chợt cậu thấy cái đầu đen (khác đầu của anh cậu) nhô hẳn lên trong đám đông, trong vô thức cậu định chạy theo cái dáng đó nhưng bị tay Kai giữ lại:



- Cậu đi đâu đó? Anh cậu đang đi đến nè, đừng chạy lung tung kẻo lạc đó.



- Uhm –Tae nói nhỏ rồi quay đầu lại về hướng đó, nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng cao cao nó ở đâu nữa,“ Có lẽ mình nhìn nhầm”- Tae tự nhủ, nhưng mắt vẫn đảo quanh tìm kiếm.



- Chào 2 người!



Giọng vui vẻ, hào hứng của Taesun kéo Taemin về thực tại, tạm dừng “công cuộc tìm kiếm” lại.



- Đây là Kai! Người đã cứu em hôm trước đó.



- Kai à? Nghe tên sao lạ quá vậy?



- Là Taemin lắm chuyện mới nghĩ ra nickname đó cho em ,chứ tên thật em là Kim Jongin…





Taemin không chú tâm lắm vào cuộc trò chuyện của hai người. Trong lúc bước ra bến xe buýt, cậu vẫn vô thức tìm kiếm anh. Không hiểu sao cậu muốn gặp lại anh ghê gớm, chợt nhớ ra anh đi xe đạp sao mà gặp ở bến xe buýt được, nên cậu quay lại nhập cuộc với cuộc trò chuyện.



Ngồi đợi ở bến xe buýt, cả ba người đều không muốn gặp lại bọn “đó”. Hai thằng nhóc: một là vì không muốn bị dập cho te tua nữa, dù có thằng anh lớn ở đây nhưng nhìn tướng tá anh thế này, ngán ngẩm, và một là không muốn anh trai vì mình mà dính vào chuyện chẳng mấy tốt đẹp này, còn thằng to đầu nhất lại càng không muốn vì gặp chúng nó cậu sợ cậu không kiềm chế được mà… “báo chù” cho thằng em yêu quí, nhưng lại vì đã hứa với Ba, nên cậu chẳng biết làm gì để cho chúng chừa cả, hx. Cả ba cứ im lặng mải mê theo đuổi suy nghĩ/giả thiết riêng của mình. Cũng may là xe buýt đã đến trong khi chả thấy bóng dáng chúng đâu. Hai anh em bước lên xe, cậu nhận thấy Taemin không vẫy tay chào mình như hôm qua, chợt thấy hơi hụt hẫng, hình như đầu óc cậu còn đang mải mê với thứ gì đó, cả lúc nói chuyện với cậu có hơi lơ đãng. Đang nhìn chằm chằm Taemin thì bị Taesun phát hiện, Taesun cười cười rồi vẫy tay chào cậu trong khi cậu vờ cúi xuống bấm bấm linh tinh vào điện thoại vờ gọi cho quản gia, cốt cũng là để tránh ánh mắt của anh và che đi sự lúng túng, ngượng ngập của mình.





Mọi người không biết rằng từ sau hôm gặp Kai chúng nó không động đến Tae nữa, chúng nó trêu trọc Tae cốt là để cười nhạo những giọt nước mắt yếu đuối của cậu bé nhưng có sự xuất hiện của Kai thì việc đó chuyển từ trêu trọc sang bạo lực học đường mất, không phải chúng nó không dám, mà không thèm đánh nhau với loại nhóc con này, chúng nó muốn đánh với ai xứng đáng là đối thủ của chúng nó cơ, nên việc trêu trọc Taemin chẳng còn thú vị nữa nên chúng nó đã quyết dừng việc đó lại vào ngày hôm đó rồi.









Tối, tại một biệt thự đường Best Place.



Taemin gõ cửa phòng làm việc mẹ, và nghe thấy tiếng “ừm” nhẹ của bà liền nhảy tót vào phòng. Thấy bà Shin đeo chiếc kính đang cặm cụi với đống giấy nháp vò nát trên bàn. Quên không nói, bà là giảng viên dạy sử của trường Sung Kyungwan danh tiếng, nhưng thi thoảng có làm văn. Một trong những lúc thi thoảng đó là bây giờ. Tae bước vào phòng mà bà chẳng thèm để ý, đến khi thấy cậu bé chạy đến ôm chầm cái cổ cao cao của bà, bà mới (chịu) rời mắt ra khỏi những trang giấy gạch gạch xóa xóa. Bà không bất ngờ vì hành động này của thằng bé vì nó thường ôm người khác đến nỗi người trong nhà đều nghĩ đó là chuyện bình thường. Bà biết con trai bà đều là người sống tình cảm, Taemin thì luôn thể hiện bằng hành động trực tiếp như vậy, còn Taesun thì thể hiện điều đó lặng lẽ hơn như mua một món quà nho nhỏ cho bố vào ngày của bố hay mang cốc sữa cho mẹ trước khi đi ngủ. Bà hiểu Taemin, ôm người khác là chuyện thường nhưng tìm gặp bà trong phòng làm việc thì chắc chắn cậu có điều cần xin ý kiến của bà hoặc đơn giản là cần tâm sự, vì cậu biết luật bất thành văn của gia đình là không nên làm phiền khi người khác khi họ đang tập trung làm việc. Bà nhẹ gỡ vòng tay của cậu ra quay lưng lại, nhẹ nhàng hỏi:



- Con có gì băn khoăn à? Có cần sự giúp đỡ của mẹ không?



Cậu hơi bất ngờ vì sự nhạy cảm của mẹ, thả người xuống chiếc giường bên cạnh bàn làm việc, chiếc giường đó thường để đấy để nếu bà muốn làm việc thâu đêm mà lại muốn chợp mắt chút xíu và lười về phòng.



Bỗng dưng cậu quên mất câu chuyện mình định kể cho bà, chợt nghĩ đến chuyện của Kai:



- Mẹ có nhớ là con kể về cậu bé dũng cảm tên là Kai đã cứu con không?



- Ừm, mẹ nhớ, mà cậu ấy tên là Kai sao? Đừng nói với mẹ là con lại đặt tên đó cho cậu ý đó nha! -Đã nói bà thực sự hiểu con trai mình mà.



- Đúng vậy đó mẹ, haha, mẹ đoán hay vậy. À mà cậu bé đó hơi cứng đầu nhưng khá dễ thương, nhưng khi con nhắc đến mẹ và bố thì dường như…cậu ý… hơi buồn thì phải, cậu ý còn gọi mẹ bằng từ “bà ta” nữa cơ.



Tae nhấn mạnh từ “bà ta” với thái độ rất nghiêm trọng, đơn giản là vì cậu là một đứa trẻ ngoan và rất yêu mẹ nên cậu nghĩ sẽ không bao giờ có ai dùng từ đó để gọi mẹ của mình.



- Ưm …vậy hả? chắc quan hệ của cậu ý với mẹ không được tốt.



- Vâng! Con cũng nghĩ vậy, chắc cậu ấy buồn lắm, hic, mẹ ơi! Cậu ấy là bạn tốt của con, con không muốn cậu ấy buồn chút xíu nào. Dù vậy con không biết làm thế nào để cậu ấy vui lên ,hic –Nó nói ra điều làm nó bứt rứt hồi sáng.



- À ~ hóa ra là vậy, mai con mời cậu ấy về nhà mình chơi nha –nhìn thấy bộ mặt khó hiểu của thằng con ngây thơ, bà nói tiếp –phải để mẹ gặp cậu ý thì mẹ mới biết cách “chữa bệnh” cho cậu ý chứ.



Bà cười hiền, xoa xoa đầu thằng con, bà biết nó là một thằng sống tìn cảm mà, biết quan tâm đến người khác như vậy.






Bà đã sinh ra một thiên thần chăng?








Chuyện của Kai không phải là chuyện nó muốn tâm sự với bà, vì đầu óc của nó thật sự rất….haizzz nên nó bỗng dưng quên mất khi định bắt đầu vào câu chuyện. Chuyện nó muốn nói với bà là cái cảm giác khó hiểu của nó với cái người đưa nó về kia, cảm giác mà nó chưa bao giờ trải qua, nó không thể hiểu nổi nó, cái cảm giác vui vui khi nói chuyện với anh, cảm giác an toàn khi ngồi sau bờ vai rộng của anh, cả cảm giác hụt hẫng khi không thể tìm thấy anh và cảm giác khó chịu khi nghĩ đến việc không thể gặp lại anh nữa, tất cả cảm giác đó, nó không hiểu nó bị làm sao, nó chưa bao giờ có cảm giác đó với ai khác, thậm chí anh là người nó vô tình gặp một lần, nó cứ bứt rứt mãi, định đem cái bứt rứt đó sang đưa cho mẹ thì nó lại để quên mất nó ở trong lòng. Cảm giác đó đã được lấp đi một phần bởi cảm giác vui sướng khi nhìn vào ánh mắt tự tin có thể giải quyết chuện của Kai của mẹ.




Nó tạm thời quên anh…




…..


Hôm sau Tae rủ Kai về nhà cậu ăn trưa, sau một hồi do dự, Kai cũng đồng ý, dù sao bữa cơm với gia đình Tae vẫn tốt hơn là một mình với cái bàn ăn rộng vô hồn.



Kai có thể cảm thấy sự ấm cúng trong bữa ăn của gia đình, nhìn mọi người vui vẻ cười nói với nhau, cậu cảm thấy lạc lõng và xót xa. Nhưng bà Shin để ý ngay ánh mắt hơi chùng xuống của cậu, liền gắp ngay chiếc đùi gà vào bát cậu và hỏi han cậu đủ thứ. Ban đầu cậu còn hơi ngượng trả lời cụt lủn nhưng với giọng nói ấm áp và những câu hỏi mang tính gợi chuyện của bà sự ngượng ngùng chỉ ở 5 phút đầu, về sau cậu có thể luyên thuyên đủ thứ, về chuyện trường lớp, bạn bè, và về Lee Taemin và sự cứng đầu của “cậu ta” nữa. Mọi người hùa theo cậu, quay ra lấy Taemin bé nhỏ làm vật mà công kích, mặc kệ thằng tóc nâu nào đó ra sức hét lên giải thích, gò má lại ửng hồng lên vì ngượng. Mọi người thấy vậy càng được thể trêu cậu, may mà có bác Yoo lên tiếng nhắc nhở, mọi người mới quay lại bữa ăn và chuyển sang chủ đề khác.





Hết bữa cơm, có mấy người giúp việc tự động mang đĩa hoa quả ra để ăn tráng miệng khi mọi người đang quây quần bên chiếc… TV chuẩn bị xem một bộ phim hài. Mọi người được một trận cười vỡ bụng, Kai cũng vậy, cậu rất vui, và cậu để ý rằng thi thoảng bác gái có xoa xoa đầu cậu như bác luôn làm với Taemin, cái cách bác nhìn cậu, cách bác cười với cậu. Cái cảm giác này…đã lâu rồi…cậu… chợt nhớ đến….bỗng thấy cái gì đắng nghét ứ đọng ở cổ, rồi cậu đột nhiên bật khóc như mọi buồn phiền, nỗi cô đơn lâu nay cậu cố kìm nén, hay lẩn tránh, nay vỡ òa theo những giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên gương mặt cậu mà thoát ra.



Căn phòng bỗng dưng im bặt, chỉ còn tiếng nấc của ai đó, bà Shin nhẹ ôm cậu vào lòng, như một phản xạ tự nhiên của đứa con đã bao lâu không còn nhận được sự quan tâm của mẹ, cậu ôm chầm lấy bà, bà nhẹ xoa đầu cậu “Ngoan nào! Ngoan nào!” như vỗ về đứa trẻ vừa lọt lòng, cậu rúc sâu vào lòng bà, cảm nhận hơi ấm mà cậu dường như đã cố vùi sâu, chôn chặt trong tâm trí mình, cậu càng khóc to hơn, khóc cho bao ngày cô đơn một mình trong căn nhà trống, khóc cho sự thờ ơ, lạnh nhạt mà cậu nhận được từ “người mà cậu gọi là mẹ” mỗi khi gặp cậu, khóc cho những tủi nhục cậu phải chịu đựng bao lâu nay.



Mọi người đổ dồn ánh mắt về Kai, mọi ánh mắt đều chứa sự cảm thông nhưng riêng của Taemin thì có duy nhất sự lo lắng cho người bạn của mình, đánh mắt sang nhìn mẹ, cậu nhận được nụ cười nhẹ của bà. Cậu không hiểu, hoàn toàn không hiểu, Kai khóc òa như vậy mà mọi người có vẻ nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tạm gác chuyện đó sang một bên, cậu quay ra lo lắng nhìn vào bờ vai đang rung lên của Kai, muốn ôm cậu ý quá nhưng vẫn phải kìm điều đó lại khi không khí đang thế này. Mắt cậu cũng đỏ hoe theo, hình ảnh Kai trong mắt cậu mờ dần, nhưng cậu đã tự hứa là không được yếu đuối rồi cơ mà. Cố kìm những giọt nước mắt lại trong khi mắt đã đỏ hoe, đánh mắt sang hướng khác để cậu không phải thấy Kai và mọi người không nhìn thấy mắt cậu nữa.





Kai khóc có nghĩa là cậu không cố che giấu, kìm nén cái cảm giác cô đơn đó lại trong lòng nữa, mà cậu đã chấp nhận chịu mở lòng chia sẻ với mọi người. Vậy nên mọi người mới vui vẻ hơn, còn đứa trẻ chưa hiểu chuyện như Taemin thì thấy lo lắng là đúng thôi. Trước kia cậu hay nghe thấy mẹ cậu nói : “khóc được là tốt rồi” nhưng giờ cậu thấy khóc là một hành động yếu đuối, tất nhiên điều đó không đúng với trường hợp của Kai, cậu cũng không hiểu sao lại vậy, vì thấy Kai khóc cậu không thấy sợ yếu đuối trong đó, cậu chỉ biết là cậu đang rất lo cho Kai thôi. Haiza, cậu thấy mọi chuyện thực sự khó hiểu.






…..




Từ hôm đó trở đi, Kai thân hơn với Taemin và gia đình Tae. Việc cậu có mặt ở biệt thự nhà họ Lee mỗi ngày đều không còn lạ nữa đối với cả gia công trong nhà. Cậu dễ dàng thân thiết với Taesun vì tính cách nghịch ngợm chẳng khác gì nhau, cậu cũng thân với bác Yoo nữa, dù đôi lúc bác có la cậu vì những trò nghịch ngợm mà cậu dụ dỗ Taemin cùng tham gia. Cậu cũng yêu quí mẹ Taemin vì cậu cảm nhận được tình cảm ấm áp mà bà dành cho cậu, bà là người khiến cậu mở lòng hơn với mọi người, dám chia sẻ về bản thân mình, cũng một phần vì hình ảnh “bà ta” hiện hữu trong bà mỗi khi bà quan tâm tới cậu. Taemin thì khỏi bàn, hai đứa ngày nào cũng cãi nhau đến mệt bở hơi tai mà chẳng ai chịu nhường ai. Ngày này qua ngày khác cứ cãi nhau mãi mà không biết chán. Đến giờ việc đó cũng không còn xa lạ gì với mọi người, thậm chí khi không có tiếng cãi nhau của hai thằng nhóc đó mọi người còn thấy thiếu thiếu.



Cậu gần như đã trở thành một thành viên trong gia đình Tae.





Còn về phần Tae thì nó cũng rất vui khi cậu vui vẻ và không còn buồn chuyện của mẹ nữa. Tối hôm đó mẹ nó đã giải thích mọi chuyện cho nó, nó ôm chầm lấy mẹ, và cảm ơn mẹ nó nữa. Việc Kai xuất hiện ở nhà nó thì nó là đứa phấn khích nhất, nó cũng bao lần muốn dẫn bạn đến nhà chơi nhưng cũng vì cái lí do tương tự chuyện “đi xe bus” vậy nên nó chẳng bao giờ rủ bạn nó về nhà, anh nó cũng vậy. Nó không hiểu việc đó lắm nhưng vẫn nghe theo, Taesun cứ ca mãi bài “bạn bè em sẽ nhìn em bằng con mắt khác” mà nó chẳng bao giờ hiểu được, nhưng nhìn bộ mặt nhiêm túc của thằng anh nó thì nó cũng đành nghe theo vậy.











Taemin của chúng ta rất ngây thơ vậy nên dù có một hộp sữa chuối kì lạ tự dưng được đặt ở trước cổng nhà nó thì nó chẳng mảy may để tâm mà nhặt lên mút ngon lành, Taesun thấy vậy ngăn nó uống vì không yên tâm về độ an toàn của hộp sữa kì lạ đó nhưng chưa kịp “hành động” thì đã nghe thấy tiếng “ sột! sột!” báo hiệu tất cả chỗ sữa trong hộp đã ngoan ngoãn yên vị trong bụng nó rồi. Mắng cho nó một trận thì nó chỉ cười hì hì, mấy ngày sau đó nó “vẫn an toàn” còn lè lưỡi trêu anh nó nữa cơ. Nó không nhớ gì đến chuyện đó nữa, nhưng au thì au nhớ, chuyện đó sảy ra ngay sau cái ngày mà nó gặp “anh” và cũng là ngày bắt đầu chuỗi ngày nó thân thiết hơn với Kai, nghĩa là ngày đầu tiên Kai đến nhà nó. Sự xuất hiện dày đặc của Kai khiến nó quên đi cái “cảm giác lạ lùng” mà nó định tâm sự với mẹ, cũng khiến nó quên đi cái “người lạ” đưa nó về, cũng là người nó dáo dác tìm ở cổng trường, bến xe buýt vào đúng ngày hôm đó. Nó không nhớ gì đến sự hiện hữu của anh trong cuộc sống của nó nữa.




Nó quên anh thật rồi.




……








Hai năm trôi qua nhanh đến nỗi nó tưởng như thời gian đó chỉ bằng thời gian những chiếc lá cuối thu khẽ rời khỏi cành cây yêu dấu theo gió chao nghiêng trong không trung rồi rơi nhẹ trên mặt đất khiến những ai không để ý thì chẳng nhận thức được sự tồn tại của điều đó. Nó thấy nhanh cũng phải thôi, nó đâu có lớn lên chút nào, vẫn ngây thơ như thằng nhóc 8 tuổi hôm nào thì làm sao để tâm đến thời gian cơ chứ.



Chẳng ai ngạc nhiên khi nó và Kai đã nhanh chóng trở thành đôi bạn thân thiết, như hình với bóng, chỉ rời xa nhau khi …màn đêm bao quanh, nghĩa là lúc đi ngủ ý. Có ngạc nhiên thì cũng chỉ ngạc nhiên vì đôi bạn này không những thân nhau mà còn giống hệt nhau. Chuyện đơn giản là thế này, sảy ra từ hai năm trước rồi:



- A! tớ biết rồi!



- Biết gì?



- Hồi bé mọi người cũng thường nói tớ giống con gái lắm, cậu biết đấy *cười cười* (Au: thằng hâm!) nhưng từ khi tớ để đầu đinh thì chẳng ai nói điều đó nữa. Cậu nghĩ sao?



- Ý cậu là muốn tớ cắt tóc à? KHÔNG ĐƯỢC! Từ lúc sinh ra, à không, từ khi tớ nhận thức được tầm quan trọng, à không, tầm nguy hiểm mới đúng, của việc cắt tóc thì tớ không bao giờ cắt tóc nữa, (p/s :lần nhớ đời đó là khi ba nó hứng chí đòi tự-tay-cắt-tóc cho nó, và úp hẳn cái bát tô lên đầu nó mà cắt theo, khổ nỗi cái bát đó có viền lượn sóng, trong khi ba nó nhập tâm đến độ chỉ biết cắt theo mà không suy nghĩ gì nên…=)) mọi người cũng biết rồi đó. Hôm sau lớp nó được một trận cười vỡ bụng, nó phải nghỉ học ngày sau đó để “tĩnh tâm” lại và một cái mũi lưỡi trai luôn yên vị trên đầu nó mấy …tuần sau, từ đó thằng nhóc 5 tuổi là nó không bao giờ cắt tóc nữa.) Mẹ tớ còn chịu thua tớ nữa là, tốt nhất cậu nên từ bỏ ý định đó đi.



- Vậy cậu muốn giữ lại mái tóc này rồi vẫn muốn để mọi người nghĩ cậu là con gái à?



- Tất nhiên là… không! Uhm… thôi được, tớ sẽ cắt tóc – nó nhăn nhó nói.



Thế là nó cắt đầu đinh, quả đầu giống hệt đầu Kai, chỉ khác màu và tóc nó mềm hơn nhiều. Về nhà thì đến mẹ nó là người thứ ba ngạc nhiên khi thấy quả đầu “mới” của nó. Không phải vì chuyện nó chịu cắt tóc, vì chuyện đó bà luôn mặc định đến khi lớn hơn một chút nó sẽ từ bỏ việc “nuôi tóc” mà. Bà ngạc nhiên là vì đứa con bé bỏng của bà giống hệt cái thằng đen đen đứng cạnh đang cười nham nhở kia. Không ngờ hai khuôn mặt đó giống nhau quá, nhìn qua chắc tưởng là hai anh em mất.

Nói bà là người thứ ba là vì trước đó 2 nhân vật giống nhau kia cũng ngạc nhiên vì điều đó khi hết nhìn vào gương rồi lại quay sang nhìn thằng bên cạnh mà há hốc mồm kinh ngạc. Tiếp đến là Taesun, bác Gi, bác Yoo, rồi …bla…bla… ngạc nhiên về điều đó.



Chuyện chỉ đơn giản vậy thôi!









Hai năm với Kai đủ để hiểu hết đứa đơn giản như Taemin. Kai biết Taemin là một thằng nhóc nghiện sữa chuối, cứng đầu, luôn quan tâm đến mọi người, lúc nào cũng vui vẻ và khá là… đáng yêu. Cậu còn biết nhà Taemin, nghĩa là ba mẹ Taemin cũng khá giàu có, nhưng không đủ để sở hữu căn biệt thự rộng lớn này và nó là của ông của ông Taemin gây dựng nên khi trở thành một trong những người có ảnh hưởng nhất đến kinh tế Hàn Quốc, và cũng do ông tự tay thiết kế, nên nó luôn mang nét đẹp hơi cổ điển, vì nó rất quan trọng với dòng họ Lee nên bác Gi khi sửa sang thì cũng trân trọng điều đó mà không thay đổi cấu trúc căn nhà cho đến giờ. Dù họ Lee có công ty lớn nhưng bác Gi không làm việc ở đó, học kinh tế, rồi sau đó lại học và làm kiến trúc sư, bác học khoa kinh tế cũng là vì ba bác cứ bắt ép bác để nối nghiệp gia đình, và khi anh trai bác (bác Teuk) đồng ý điều đó thay bác thì ba mới “buông tha” cho bác, và bác bắt đầu học kiến trúc để thực hiện mơ ước của mình. Còn bác Shin thì đã từng là du học sinh bên Mĩ, và gặp ba Taemin ở đó, nhưng giờ là giảng viên trường đại học danh tiếng nhất Đại Hàn Dân Quốc này, nghe đâu bà còn được mời sang dạy ở bên Mĩ nhưng bà đã từ chối. Tóm là gia phả của nhà họ Lee sẽ là hoàn hảo nếu không có ông anh họ hơn Taemin 4 tuổi kì lạ đó. Con người đó tên Lee Jinki nhưng Taemin hay gọi là Dubu hyung, thi thoảng là Onew, cậu cũng đến bó tay với Taemin khi cứ đặt nickname cho người khác mãi như thế. Gọi là kì lạ không sai, con người đó hậu đậu ngang cơ Taemin đấy nhưng về khoản đo đường thì bỏ xa Tae cơ, chả hiểu con người đó đi đứng thế nào mà cứ suốt ngày ngã, có khi đang ngồi trên ghế mà cũng ngã ngửa ra sau được. Thi thoảng còn làm những điều kì lạ như đang ngồi vậy tự dưng lộn vài vòng, cực thích việc lấy đà nhảy xa rồi ngã lăn ra đất, còn nhiều chuyện nữa mà cậu chẳng buồn/thể nhớ nổi, con người đó gọi đó là “trò đùa cơ thể”, vớ vẩn, cậu thì thấy thứ đó giống “hành hạ cơ thể” hơn. Con người đó còn thích giả giọng người khác nữa cơ, có lần giả giọng tên bạn cùng bàn ngay sau khi cậu ta vừa “buông lời” trêu trọc “đô vật nữ” của trường, sau đó thì bị đánh cho bầm dập cả mặt mà vẫn không chừa, tiếp tục cái “thú vui” giả giọng người khác. Nhưng giỏi trò nhất có lẽ là Takbam, cậu không hiểu tay anh ta làm bằng “chất liệu” gì mà đánh vỡ nổi quả óc chó, càng không hiểu sao con người đó nghĩ ra cái ý định “luyện tập” cái trò đó cơ chứ, giả sử lúc đầu anh ta không thành công thì có mà “say goodbye” cái ngón giữa đi là vừa. Còn cái mặt thì ngơ-quá-mức-cần-thiết, lúc nào cũng trưng trưng cái mặt đó ra khiến người đối diện cảm tưởng như mình đang nói chuyện với cái đầu gối. Lại còn hay phát biểu lung tung, câu nói tâm đắc nhất mà cậu nghe Taemin kể lại là : “khi hành động như một con chó, hyung nhận ra mình là một con người”, đừng hỏi =)) (Au: nguyên bản gốc đó, thay mỗi từ “tôi”= “hyung” thôi ^^). Con người đó khá thân với Taemin,( nên cậu mới biết rõ anh ta như vậy) anh ta chính là người “truyền” cho Taemin “căn bệnh skinship” mới sợ cơ, lần nào gặp mặt là hai con người này cũng ôm nhau mãi không biết chán, thi thoảng không có gì cũng quay ra ôm người kia mà chẳng ai coi điều đó là lạ. Cậu tự hỏi không biết ba mẹ Taemin có hối hận/thấy nguy hiểm khi không cho Tae tiếp xúc nhiều với con người đó khi Taemin chưa định hình được tính cách như vậy. Mà điều đáng nói nhất có lẽ là căn bệnh cuồng gà của anh ta, hic hic, nhìn thấy gà ( thậm chí là gà bông, hoặc gà sống) anh ta cũng rỏ dãi ướt cả cổ áo và đòi ăn nó bằng được, nếu không có người khác bên cạnh ngăn lại thì không biết anh ta sẽ làm cái gì, hic, có khi nửa đêm gọi mẹ dậy đòi chiên gà hộ nữa , một số ít lần trong đó thì đấy là mộng du, còn lại thì anh ta hoàn toàn tỉnh táo. Và vô vàn lần anh ta phát cuồng lên vì được ăn gà hoặc không được ăn gà >”<. Anh ta “kì lạ” như vậy mà học hành rất chăm chỉ, luôn đứng đầu toàn trường.

Nói tóm lại anh ta là tổng hợp những điều kì lạ + kì qoặc + khó hiểu nhất trên đời.^^





p/s: chap này k có nội dung gì nhiều, vẫn chủ yếu là TaeKai, và nhảm như các chap #, mong ng chém nhiệt tình



p/s 2: ss Sak ơi, em vừa đc biết cảm giác đọc com của reader giờ lại biết lun cảm giác k có com, ha2, thôi vì lượt xem tăg nên post tiếp, haizzz, tại fic nó nhảm nên k ai com là chuyện bt nhở?



p/s 3: com đi các reader iu quí ơi, au đag dần chết vì k có com đây, com cho ngta có động lực type nào T.T


Chữ ký của y0_bé_Nấm

Làm quen với y0_bé_Nấm


sakurakinomoto_106
Hiện:

Tổng số bài gửi : 315
Chỉ số thành sao : 9
Join date : 11/03/2012
Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) 27/7/2012, 4:42 pm
đây đây bé Zany iu của Sak, Sak nhặt tem nhé!!!!
hú hú, pà con vô com cho bé Zany đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Fic này dễ thương nhắm nhắm!


Chữ ký của sakurakinomoto_106

Làm quen với sakurakinomoto_106


Sponsored content
Hiện:

Bài gửiTiêu đề: Re: (longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1) Today at 6:56 pm



Chữ ký của Sponsored content

Làm quen với Sponsored content

(longfic) The first (2min, JongKey, Onchicken<333) (update chap 5 part 1)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
SHINeeShow :: 

SHINee's fanfic heaven

-


Powered by phpBB & Version 2.0
Forumotion_ripped by vlt